Độc Thê Của Hoạn Quan Có Thai

Chương 177: Đứa bé trong bụng nàng chính là minh chứng tốt nhất cho việc hắn là thái giám giả! (hai)




Edit: Diệp Nhược Giai

Mộ Dung Quân Thương nở nụ cười, "Quân phu nhân, đừng nói lảng sang chuyện khác,hiện giờ chuyện mà chúng ta đang thảo luận chính là trong bụng ngươi có đứa bé haykhông! Cửu Thiên Tuế nói hắn không phải là thái giám giả, trong tay bản vương còn có những người khác có thể chứng minh, ngươi không cần phải nỗ lực che giấu gì chohắn nữa!”

Đường Tứ Tứ buồn bực, giọng nói cũng bắt đầu bén nhọn, "Xem ra hôm nay Nhiếp chính vương đã hạ quyết tâm phân cao thấp, vừa mở miệng đã muốn ấn một tội danh lên người Cửu Thiên Tuế.”

Mộ Dung Quân Thương ho nhẹ vài tiếng, lại cười lạnh nói, “Người ngay thẳng không sợ bóng nghiêng, nếu Cửu Thiên Tuế không chịu tự chứng minh mình không phải là thái giám giả, vậy chỉ đành phải làm phiền Quân phu nhân. Tìm vài Ngự y tới xem mạch cho ngươi, sẽ biết ngay trong bụng ngươi có mang thai hay không.” nói tới đây, hắnhơi dừng một chút, trong mắt lộ ra ý cười châm chọc, "Quân phu nhân, nếu nói thân phận Cửu Thiên Tuế tôn quý, không thể hạ mình nghiệm chứng, vậy bây giờ chỉ bảo Ngự y đến bắt mạch cho Quân phu nhân ngài, chắc không tính là mạo phạm Quân phu nhân đi. Trừ phi Quân phu nhân với Cửu Thiên Tuế trong lòng có quỷ, còn nếu không,thì sao các ngươi lại không chịu?”

Lúc này Thục thái phi cũng thừa dịp nháo loạn bỡn cợt, nói với những quan viên đangvây xem xung quanh, “Mọi người nhìn đi, đến bây giờ mà Cửu Thiên Tuế cùng với phu nhân của hắn vẫn còn liều chết chống lại, không chịu chứng minh cho mọi người xem. Các ngươi nói xem, nếu trong lòng hai vợ chồng bọn họ không có quỷ, thật sự sẽ làm như vậy sao?”

Trước đó trưởng công chúa vẫn không nói lời nào, ngược lại vào lúc này, nhìn thấy tình thế đang nghiêng về phía Mộ Dung Quân Thương, nàng mới thản nhiên bước ra, bày ra tư thái uy nghi của một công chúa, đoan trang hé miệng cười khẽ, có dụng ý khác, nói, “Ái chà chà, Cửu Thiên Tuế, Quân phu nhân, tuy tình thế lúc này không có lợi đối với hai người, nhưng bản cung tin tưởng, chỉ cần hai người chịu ủy khuất tạm thời, nhất định sẽ có thể rửa sạch oan khuất cho mình. Dù sao, sự thật thì không giả được, còn chuyện giả thì không thể biến thành thật được.”

Khóa miệng trưởng công chúa hàm chứa ý cười, nói, đôi mắt xếch lại lướt nhanh qua bụng Đường Tứ Tứ. Vì Đường Tứ Tứ quấn một tấm áo lông hồ lớn, nên tạm thời cũngkhông thể nhìn ra bụng nàng có đang mang thai hay không.

Mộ Dung Quân Thương hoàn toàn không cho Đường Tứ Tứ cùng Quân Cơ Lạc thời gian tự hỏi, trực tiếp chụp mũ lên đầu hai vợ chồng bọn họ, “Cửu Thiên Tuế, Quân phu nhân, thời gian không đợi ai bao giờ. Nếu các ngươi vẫn không chịu rửa sạch oan khuất cho mình, vậy thì bản vương cùng với mấy vị đại thần khác trong triều liền có lý do tin tưởng Cửu Thiên Tuế không phải là thái giám thật gì hết.”

Mộ Dung Quân Thương nói khá vội vàng, cho nên sau khi hắn nói xong những lời này, còn thở gấp vài hơi. Nhưng sau khi đã khôi phục lại hô hấp, hắn lại âm trầm cười nói, "Quân phu nhân, bản vương vô cùng tri kỷ, đã chuẩn bị đại phu cho ngươi từ trước. Rốt cuộc ngươi có hỉ mạch hay không, chuyện này sẽ có kết quả sớm thôi.”

Trưởng công chúa lại nhanh chóng “tốt bụng” nhắc nhở, "Quân phu nhân, để Ngự y bắt mạch cho ngươi đi. Bây giờ sự tình đã đến nước này rồi, nếu ngươi còn không chịu tạm thời ủy khuất một chút, tất cả mọi người trong sân sẽ hoài nghi trong lòng hai vợ chồng các ngươi có quỷ. Đến đây đi, mau mau để Ngự y bắt mạch cho.”

Trưởng công chúa bày ra dáng vẻ như “người tốt”, thật ra cũng chỉ là hạng người mưu mô ác độc.

Dười sự xúi giục của ba người Mộ Dung Quân Thương, ánh mắt của mọi người trong sân khi nhìn về hướng bụng của Đường Tứ Tứ cũng ít nhiều mang theo một chút tình cảm khác thường. Quân Cơ Lạc cúi đầu nhìn Đường Tứ Tứ, trong đôi mắt u ám hiệnlên một tia sáng, bàn tay ẩn trong tay áo của hai người cũng không biết đã nắm lấy nhau từ khi nào, hai người viết một chữ vào lòng bàn tay đối phương gần như cùng lúc.

Khóe miệng Quân Cơ Lạc bỗng giương lên, trong đôi mắt phượng xinh đẹp hiện lên ánh sáng, chép chép môi, nói, "Coi như xong, vẫn nên để bản đốc đến đi. Chuyện nàykhông liên quan gì đến nương tử của bản đốc, các ngươi không cần ép buộc nàng nữa.”

Đôi mắt Đường Tứ Tứ híp híp lại, cũng đột nhiên buông tay Quân Cơ Lạc ra, quỳ xuống trước Mộ Dung Nhược Hồng, lưng thẳng tắp, giọng nói bình thản, "Hoàng thượng, không cần phải bảo Ngự y đến bắt mạch cho Tứ Tứ đâu, Tứ Tứ xác thực có hỉ mạch, đã được hơn ba tháng.”

Khi nàng nói những lời này, vẻ mặt vẫn thản nhiên, thật giống như đang nói mấy lời vớ vẩn như “thời tiết hôm nay thật là tốt” vậy.

Nhưng khi nàng thốt ra lời này, cả sân đều vô cùng ngạc nhiên, Mộ Dung Quân Thương cùng Thục thái phi đều nhìn bằng ánh mắt như đã đạt được thắng lợi. Mà trêngương mặt được bảo dưỡng cực tốt của trưởng công chúa cũng hiện lên một ít ý cười đắc ý.

Trì Lệ Dập vẫn luôn lù lù bất động nãy giờ, hiện tại khóe miệng cũng hơi hơi buông xuống, một tiếng thở dài không thể nghe thấy tràn ra từ khóe miệng ông.

Chuyện mà ông e ngại nhất, rốt cuộc cũng đã đến.

Xem ra, nếu trận đấu này cứ tiếp tục giằng co như thế, người “hy sinh” cuối cùng cũng chỉ có đứa cháu gái ngu ngốc kia của ông.

Đôi mắt đen láy như hắc diệu thạch của Đường Tử An nhìn chằm chằm Đường Tứ Tứđang quỳ gối trong sân, trên gương mặt nhỏ nhắn béo núc ních cũng tràn ngập lo lắng, hắn khẽ kéo kéo tay áo Trì Lệ Dập, nói, "Cậu, tên đại phôi đản kia, hắn thật sự là thái giám giả sao? Vậy nhị tỷ có thể nào cũng…”

Trì Lệ Dập nâng tay vỗ nhẹ lên bả vai non nớt của hắn, hàng lông mày cũng nhíu chặt vào với nhau, “Cứ để xem đã… Cuối cùng nhị tỷ của con vẫn còn có chúng ta…” Đường Tử An im lặng gật gật đầu, ánh mắt lo lắng lại theo dõi Đường Tứ Tứ đang quỳ bên kia.

Mộ Dung Nhược Hồng kinh ngạc nhìn chằm chằm Đường Tứ Tứ, khóe miệng cònkhông ngừng run rẩy, “Cái này… Làm sao có thể chứ? rõ ràng Cửu Thiên Tuế hắn làmột thái giám… Trước đó trẫm đã từng nghiệm chứng chuyện này, Quân phu nhân ngươi làm sao mà có thai được? Cái này, cái này… Trẫm thật sự đã bị làm cho hồ đồ!"

Đường Tứ Tứ nâng tay, nhẹ nhàng cởi tấm áo khoác lông hồ ly trên người mình xuống, mọi người liền nhìn thấy nàng mặc một chiếc áo ngắn làm từ cổn tuyết tế sa màu hồng cùng với váy hoa cùng màu, tuy quần áo khá rộng rãi, nhưng nếu nhìn kỹ, quả thực có thể loáng thoáng thấy bụng nàng nhô ra.

Mộ Dung Quân Thương đẩy xe lăn đi đến trước mặt Đường Tứ Tứ, giọng nói trong trẻo lạnh lùng cất lên, "Bệ hạ, các vị đại nhân, hiện giờ các ngươi cũng đã thấy, Quân phu nhân thật sự có thai. Thử hỏi, làm sao mà vợ của một thái giám có thể mang thai được cơ chứ? một khi đã như thế, Cửu Thiên Tuế hắn là thái giám thực hay là thái giám giả, chắc việc này cũng không cần bản vương nói thêm gì nữa.”

"Ai nói chuyện này không cần nói thêm gì nữa? Chẳng lẽ Nhiếp chính vương có thể chứng minh đứa bé trong bụng của Tứ Tứ chắc chắn là của Cửu Thiên Tuế?" Đường Tứ Tứ đột nhiên ngẩng đầu nhìn Mộ Dung Quân Thương, “hiện giờ đứa bé trong bụng ta mới được có hơn ba tháng, Nhiếp chính vương ngươi định cho đứa bé lấy máu nhận thân sao? Hay là mỗi tối trốn dưới giường của vợ chồng chúng ta? không thì sao ngươi lại có thể khẳng định đứa bé này là của Cửu Thiên Tuế?"

Ánh mắt của Đường Tứ Tứ đối diện thẳng tắp với Mộ Dung Quân Thương, trên gương mặt nhỏ nhắn trắng trong thuần khiết vẫn duy trì nụ cười nhàn nhạt.

Ngược lại Mộ Dung Quân Thương, bị nàng sẵng giọng như vậy, hắn hơi cứng lại, sau đó lớn tiếng bật cười "ha ha", "Quân phu nhân, ngươi đang chuẩn bị che giấu giùm cho Cửu Thiên Tuế đó sao? Ngươi với Cửu Thiên Tuế thành thân cũng sắp được nửa năm rồi, tình cảm giữa hai vợ chồng các ngươi có thể nói là vô cùng thâm hậu. Dưới tình huống như vậy, ngươi lại nói cho bản vương, đứa bé trong bụng ngươi không phải là của Cửu Thiên Tuế, chẳng lẽ ngươi xem tất cả bọn ta đều là kẻ ngốc à?”

“Thường ngày Nhiếp chính vương luôn làm cho người ta cảm giác là một người hiền đức. Nhưng ngươi lại âm thầm làm ra những chuyện này, có chuyện nào có thể sánh được với hai chữ hiền đức kia? Cầm tù biểu ca của Tứ Tứ? Phóng hỏa thiêu biểu ca của Tứ Tứ? Hay là bắt đồ đệ của Tiết thần y để uy hiếp Tiết thần y? Cũng có thể là, thả tay của một đứa bé mới có bảy tuổi vào trong chảo dầu?” Đường Tứ Tứ ngang nhiên đối mặt với cười nhạo của hắn, nàng âm thầm tự nói với mình, lúc này nhất quyết không được hoảng loạn. Khi nói dối với người khác, trước tiên cần phải làm cho bản thân mình tin lời nói dối này của mình là thật.

"Hơn nữa, ta bị bắt gả cho Cửu Thiên Tuế, sau lưng không biết có bao nhiêu người muốn nhìn thấy thảm trạng của ta đâu. Dưới tình huống như vậy, vì sao Tứ Tứ lại phải phối hợp với người khác, phơi bày ra thảm trạng của mình trước mặt bàn dân thiên hạ chứ? Cửu Thiên Tuế không thể có con, hiện tại Tứ Tứ có con, Cửu Thiên Tuế chàng thích đứa bé đó, nên cũng không để ý. Nhiếp chính vương ngài cần gì phải hùng hổ gây sự như thế?”

Mộ Dung Quân Thương bị nàng vạch trần khuyết điểm trước mặt mọi người, trêngương mặt trong trẻo lạnh lùng của hắn nở một nụ cười lạnh sắc bén, "Ha ha, nếu nóiđứa bé trong bụng ngươi không phải là của Cửu Thiên Tuế, vậy chẳng phải ngươiđang nói ngươi cắm sừng Cửu Thiên Tuế sao? Vậy bản vương cũng thật tò mò muốn hỏi một chút, phụ thân của đứa bé trong bụng ngươi là ai? Ngươi cũng đừng có nói với bản vương, là một mã phu nào đó trong Cửu Thiên Tuế phủ của các ngươi, hay là gã sai vặt nào đó trong Đường phủ. Tốt xấu gì Quân phu nhân cũng là đích nữ của Đường phủ, bản vương cảm thấy, đương nhiên ngươi không thể nào hạ lưu đến mức vừa nhìn thấy nam nhân liền tự động hiến thân chứ.”

Lời này của hắn thực ra là đang nhắc nhở Đường Tứ Tứ, tùy tiện tìm tên a miêu a cẩu nào đó đến giả mạo làm phụ thân của đứa bé trong bụng nàng là không thể thực hiệnđược!

Đường Tứ Tứ mím môi, ánh mắt lướt một vòng trong đám người, cuối cùng dừng lạitrên người trưởng công chúa. Cảm giác được ánh mắt của nàng phóng tới đây, trưởng công chúa châm chọc cười nói, "Quân phu nhân, ngươi đừng có nói với mọi người, đứa bé trong bụng ngươi là của bản cung, sẽ làm cho người khác cười đến rụng răng đó!"

Hai tay Đường Tứ Tứ khẽ vuốt qua bụng mình, cúi đầu, nhẹ giọng nỉ non, "Tứ Tứ hổ thẹn với liệt tổ liệt tông của Đường gia và cả cậu của mình. Tứ Tứ không thực hiệnphụ đức, lấy chồng theo chồng lấy chó theo chó, trung trinh với Cửu Thiên Tuế.

Phụ thân của con ta, chàng… không ở trong sân lúc này. Ta nhớ rõ phía sau lưng chàng có xăm một con diều hâu; thường ngày chàng thích thổi huân; bề ngoài chàng nhìn không đáng chú ý, nhưng lại cực kỳ sành ăn, uống trà chỉ uống Nga Mi Tuyết Nha, quý phủ còn tuyển mười mấy đầu bếp, chuyên môn nấu cơm cho chàng..."

"Ngươi nói bậy!" Lời của Đường Tứ Tứ còn chưa dứt, trưởng công chúa đã the thé kêu lên, bởi vì "gian phu" trong miệng Đường Tứ Tứ rõ ràng chính là đệ đệ ruột cùng mẹ của nàng, Mộ Dung Ôn Trạch.

“Mấy điều mà ngươi vừa nói về A Trạch đều là Cửu Thiên Tuế nói cho ngươi! Ngươi căn bản là không có cơ hội tiếp cận Ôn Trạch, vậy thì đứa bé trong bụng ngươi sao có thể là của hắn được chứ? Đường Tứ Tứ, ngươi thật là thật to gan, vì che giấu cho thân phận thái giám giả của Cửu Thiên Tuế, ngươi lại dám nói xấu Hiền vương! Mọi người nhất quyết đừng nghe mấy lời vớ vẩn của nữ nhân này!”

Trưởng công chúa thật sự không ngờ mình không thấy được trò hay, ngược lại chọc ramột đống hổ thẹn. Trong lòng nàng tức đến nghiến răng nghiến lợi, hận không thể lập tức xông lên xé rách miệng của Đường Tứ Tứ, xem nàng ta có còn dám ăn nói bừa bãi nữa hay không.

Khi hai người Đường Tứ Tứ cùng Quân Cơ Lạc nắm tay nhau, đều viết trong lòng bàn tay của đối phương một chữ “Ôn”. 

Đúng vậy, một chuyện lớn như đêm nay mà đến bây giờ Mộ Dung Ôn Trạch vẫn cònkhông xuất hiện. Vậy thì chỉ có một khả năng, hai người Mộ Dung Quân Thương cùng Mộ Dung Ôn Trạch bắt tay với nhau, hiện tại Mộ Dung Quân Thương cùng trưởng công chúa ở đây hấp dẫn lực chú ý của mọi người, còn Mộ Dung Ôn Trạch có khả năng đãsớm mang theo người, bí mật hành động. Điều mà hai phe bọn họ phải làm chính là chém giết Quân Cơ Lạc, sau đó đuổi tên hoàng đế phế vật Mộ Dung Nhược Hồng kia khỏi ngai vàng.

Cho nên, Mộ Dung Ôn Trạch vội vàng đi làm đại sự, đêm nay có thể sẽ không có thời gian chạy đến đây.

Hơn nữa đời trước Đường Tứ Tứ từng bị Mộ Dung Ôn Trạch bắt vào phủ thái tử, nàng cũng có chút hiểu biết về Mộ Dung Ôn Trạch. Trước mắt chỉ có thể đẩy Mộ Dung Ôn Trạch ra dùng.

"Trưởng công chúa, thứ cho Tứ Tứ mạo phạm, vì sao ngài phải kích động như thế? Kkhông phải vừa rồi ngài mới nói, sự thật không giả được, chuyện giả không thật được sao? Nếu ngài cảm thấy lời của Tứ Tứ không phải là sự thật, vậy có thể sai người mời Hiền vương đến đây, Tứ Tứ sẵn lòng đứng ra đối chất với hắn.”

Dùng lời nói vừa rồi của trưởng công chúa đáp lễ lại trưởng công chúa, hơn nữa chặn họng trưởng công chúa khiến nàng ta không trả lời được, trong lòng Đường Tứ Tứ hết sức vui vẻ.

“Chuyện này làm sao có thể!" Giọng trưởng công chúa vang lên mãnh liệt, "A Trạch căn bản là không có khả năng coi trọng cái loại đã làm phụ nhân như ngươi.” Đệ đệ của nàng căn bản là không thể nào tới đây, cho nên nàng mới nôn nóng đến thế.

"Trưởng công chúa ngài đã không tin, Tứ Tứ chỉ đành phải nói ra một ít chuyện tư mật vậy. Mặt trong đùi phải của Hiền vương có một vết bớt màu đen, trưởng công chúa ngài nói Hiền vương không có khả năng coi trọng Tứ Tứ, nhưng Hiền vương cũng từng phàn nàn với Tứ Tứ về trưởng công chúa. Chàng nói, ngài quản chàng rất nghiêm.

Chàng còn nói với Tứ Tứ, trưởng công chúa ngài cũng có một vết bớt trên mặt trong của đùi phải giống chàng. Điểm khác nhau là, vết bớt của trưởng công chúa ngài có hình con bướm, còn bớt của Hiền vương thì không giống gì..."

Khi Đường Tứ Tứ nói ra điểm này, đồng tử của trưởng công chúa cũng đột nhiên co rút lại. Nàng không thể không thừa nhận, lời của Đường Tứ Tứ là thật. Chỉ là, điều khiến cho nàng tò mò là sao Đường Tứ Tứ có thể biết được hai tỷ đệ bọn họ đều có bớt. Quân Cơ Lạc cũng không thể nào lợi hại đến mức có thể sắp xếp người đến bên cạnh nàng.

Hơn nữa mặt trong của đùi chính là nơi tư mật, bình thường cũng chỉ có tâm phúc hầu hạ bên người tỷ đệ bọn họ mới biết được. Mà cho dù biết, nhiều lắm cũng chỉ có thể biết được một trong hai người có bớt, không thể nào biết được cả hai tỷ đệ đều có bớt, thậm chí ngay cả hình dạng mà cũng có thể nói rõ ràng.

Đường Tứ Tứ lại cong môi nhìn về phía Mộ Dung Quân Thương, tà ác cười nói, "Nhiếp chính vương, chuyện cho tới lúc này, nếu Nhiếp chính vương muốn lấy chuyện Tứ Tứkhông tuân thủ phụ đức làm lý do để đem Tứ Tứ đi ngâm lồng heo, vậy Tứ Tứ hy vọng ngài cũng có thể đem gian phu Hiền vương của Tứ Tứ đi ngâm cùng!”