Độc Thê Của Hoạn Quan Có Thai

Chương 180: Mộ Dung Quân Thương: Hạ màn!




Edit: Diệp Nhược Giai

Khuôn mặt Mộ Dung Quân Thương vặn vẹo co rúm lại, cười nói, "thật đúng là khôngngờ, đã đến nước này rồi, mà bên cạnh Cửu Thiên Tuế vẫn còn nhiều người ủng hộ đến thế. Vậy bản vương cũng không khách khí nữa. Cung thủ chuẩn bị!" 

Mộ Dung Quân Thương nâng tay, cung thủ đều giơ cung nỏ trong tay bọn họ lên, binh lính trong vòng vây cũng giơ lên binh khí trên tay bọn họ, chỉ chờ một tiếng ra lệnh, bắn chết Quân Cơ Lạc!

Quân Cơ Lạc nắm lấy bàn tay còn lại của Đường Tứ Tứ, hài hước cười nói, "Nhiếp chính vương, nếu có kiếp sau, nhớ là đừng để cho bản đốc gặp được ngươi nữa. Nơi nào có bản đốc tồn tại, ngươi vĩnh viễn chỉ có thể làm nền!”

Khóe mắt Quân Cơ Lạc liếc lên trời, trên bầu trời đã có rất nhiều đèn khổng minh được thổi tới từ hướng hoàng cung, trong mắt Quân Cơ Lạc lộ ra nụ cười quỷ quyệt. Đường Tứ Tứ cũng nhìn lên trời theo ánh mắt hắn, màn đêm mênh mông đã sớm được mấy ngọn đèn khổng minh đủ loại kiểu dáng tô điểm.

Quân Cơ Lạc mở miệng cười, "Tứ Tứ, không phải nàng không thích pháo hoa sao, hiệngiờ mấy thứ này chắc nhìn đẹp hơn pháo hoa đúng không?” Từ lần trước, sau khi hắnnhìn thấy Dạ Kiêu Cửu cùng với cô nương của hắn đứng dưới bầu trời đêm rực rỡ pháo hoa, bây giờ hắn ngạo kiều (1) không thích pháo hoa nữa. Mọi hồi ức tốt đẹp nhất trong lòng cô nương của hắn đều phải là cùng hắn.

(1) Ngạo kiều: Chỉ người bên ngoài làm bộ lạnh lùng, cao ngạo nhưng bên trong lại hay ngại ngùng xấu hổ, rất ôn nhu. nói đơn giản là ‘ngoài lạnh trong nóng’. 

Mấy loại thô tục như pháo hoa, cứ để lại cho tên nam nhân Dạ Kiêu Cửu kia đi.

Mộ Dung Quân Thương tức đến méo miệng, hắn nói chua ngòm, "Cửu Thiên Tuế, sắp chết đến nơi rồi, vậy mà ngươi còn thảnh thơi đứng đó đàm luận về đèn khổng minh. Như vậy, hiện tại bản vương sẽ tiễn các ngươi một đoạn đường..." Khóe miệng Mộ Dung Quân Thương nhếch lên, lại lạnh giọng ra lệnh, "Cung thủ chuẩn bị, toàn bộ những người cự tuyệt hợp tác với bản vương, đều…”

Lời của Mộ Dung Quân Thương còn chưa dứt, hắn đột nhiên cảm thấy có một luồng sát khí sắc bén hướng về phía hắn. hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, liền nhìn thấy một mũi tên lướt qua đám binh lính trùng trùng điệp điệp, phóng về phía hắn. Đồng tử của hắn nở to rồi lại co rút vài cái, theo bản năng muốn tránh đi. Nhưng tốc độ của mũi tên đó thật sự là kinh người, hắn vừa định đẩy xe lăn đi, mũi tên kia đã lấy khí thế phá vỡ quân đội, đâm thẳng vào ngực hắn.

Vào giờ khắc này, thời gian dường như ngưng đọng. Mộ Dung Quân Thương gần nhưkhông thể tin được, cúi đầu nhìn mũi tên găm ở trước ngực mình.

“Vút”, lại thêm một tiếng bén nhọn đâm thủng không trung, ngay sau đó lại có mộtmũi tên từ trong màn đêm phóng tới, bắn vào vai Mộ Dung Quân Thương. Biểu cảm ngạc nhiên trên mặt Mộ Dung Quân Thương đã nứt ra vài khe hở nhỏ.

“Chủ nhân!” Yến Mặc phản ứng nhanh nhất, lập tức vọt tới trước mặt Mộ Dung Quân Thương. Hai tay Mộ Dung Quân Thương ôm lấy lồng ngực bị thương của mình, máu tươi đã nhuộm đỏ cả quần áo trên người hắn. 

Ánh mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm Quân Cơ Lạc ở đối diện, Quân Cơ Lạc nâng hai tay vuốt ve cái cằm bóng loáng của mình, nhe răng cười tươi rói, "Nhiếp chính vương, trước kia bản đốc từng xem ngươi là đối thủ chân chính. Nhưng sao ngươi lại càng ngày càng không bằng bản đốc thế? Ngươi tưởng là mấy vạn nhân mã đó của Hiền vương thật sự có thể vây khốn nhân thủ của bản đốc sao? Đối với Hiền vương, bản đốc chỉ có thể nói là, giết gà đâu cần dùng đao mổ trâu?”

Thế cục trên sân lập tức xoay chuyển, quyền chủ động lại quay về tay Quân Cơ Lạc. Hai tay Quân Cơ Lạc nhấc lên, trên mái hiên phụ cận cũng có một đám cung thủ mai phục giống vậy. Chỉ là bọn họ mặc đồ đen toàn thân, trên mặt lại tô than bụi màu đen, hòa vào trong bóng đêm. Nếu không cẩn thận chú ý, căn bản là không thể phát hiệnra.

Cơ thể Mộ Dung Quân Thương suy yếu, hơn nữa bị trúng tên, hắn căn bản là sắpkhông chống đỡ nổi nữa, chỉ là lòng tự trọng cao ngạo của hắn không cho phép hắnđầu hàng Quân Cơ Lạc. hắn cố gắng chống thân mình, run rẩy há mồm nói, "Truyền lệnh bản vương, bắn chết đại hoạn quan Quân Cơ Lạc... Bản vương muốn hắn chết, ai có thể làm cho hắn chết, bản vương sẽ ban cho hắn quan to và cả lợi lộc…”

Mộ Dung Quân Thương đứt quãng nói, tình trạng của hắn lúc này đã cực kỳ gay go, trong lòng hắn cũng biết, đêm nay mình có thể sẽ phải bỏ mạng ở đây. Vì thế, trước khi chết, hắn nhất định phải làm cho Quân Cơ Lạc chôn cùng với hắn, bằng không hắnthật sự là rất không cam lòng.

Lưu tướng quân quy thuận Mộ Dung Quân Thương thấy bộ dáng này của Mộ Dung Quân Thương, trong phút chốc cũng cảm thấy hoảng loạn. Nhưng trong lòng hắn vẫn biết rõ, ván đã đóng thuyền, nếu đêm nay Quân Cơ Lạc không chết, vậy thì người chết có khả năng sẽ là hắn cùng với một đám huynh đệ thủ hạ của hắn.

Ánh mắt thâm u của Quân Cơ Lạc dừng lại trên người Lưu tướng quân, hắn chỉ lười biếng mở miệng nói một câu, "Lưu tướng quân, bản đốc là một đại phôi đản khônghơn không kém. Nhưng hôm nay nhìn trên đứa bé trong bụng nương tử của bản đốc, đặc biệt cho ngươi một lần cơ hội. Muốn sống muốn chết, chỉ dựa vào lựa chọn của ngươi.”

không để ý đến người của Mộ Dung Quân Thương nữa, Quân Cơ Lạc quay đầu nói với Đường Tử An, "Tiểu Tử An, chúng ta nơi này còn có một ít ân oán của người lớn cần phải xử lý, đệ đưa nhị tỷ của đệ về Cửu Thiên Tuế phủ trước đi."

“Kế tiếp chàng định làm gì?” Nghe hắn nói muốn để Tử An mang nàng đi, Đường Tứ Tứ lập tức khẩn trương hỏi.

Quân Cơ Lạc mềm giọng, nâng tay vén tóc mai bị gió thổi loạn của nàng.

“Nàng yên tâm đi, vở tuồng đêm nay chỉ nhiều lắm một canh giờ nữa là xong rồi. Nàng cứ về trước với Tử An, trong bụng nàng có đứa bé, lỡ như đao kiếm không có mắt làm nàng bị thương, vậy biết phải làm sao?”

Hai tay Đường Tứ Tứ nhẹ nhàng xoa xoa bụng, ánh mắt đảo qua trên người Quân Cơ Lạc cùng Trì Lệ Dập, "không có lý do gì mà hai người ở đây chiến đấu hăng hái, còn hai người bọn ta lại trốn đi.” Phải chết thì mọi người chết chung, muốn sống thì mọoi người phải còn sống đi ra ngoài cùng nhau.

Đường Tứ Tứ luôn luôn không thích dính líu đến người khác, giờ khắc này lại thật sựsợ Quân Cơ Lạc sẽ xảy ra chuyện gì trong trận ác chiến này.

Trì Lệ Dập nghiêm mặt, giọng nói nghiêm khắc xen vào, “Con ở đây thì làm được gì? Mau mau cút về cho cậu! Trong trận chém giết không cần nữ nhân!"

Giọng Trì Lệ Dập quá mức nghiêm khắc, khiến Đường Tứ Tứ chấn kinh không biết nóigì hơn. Trì Lệ Dập lại nói, "Tử An, đưa nhị tỷ của con đi!”

Đường Tử An đáp ứng rồi nắm lấy tay áo Đường Tứ Tứ, từng bước từng bước kéo nàng ra ngoài vòng vây. Trước khi đi, Đường Tứ Tứ còn xuyên qua vòng vây tầng tầng lớp lớp, van xin nhìn về hướng Quân Cơ Lạc đang đứng trong đám người.

hắn vĩnh viễn cũng đều là người khiến người khác phải chú ý.

Kiêu ngạo, cuồng vọng, mãnh liệt...

Mọi thứ mà hắn biểu hiện ra bên ngoài đều làm cho người ta hận đến mức nghiến răng nghiến lợi. Từng có một thời gian, trong lòng nàng cũng chán ghét hắn, bài xíchhắn. Nhưng hiện tại, hắn đã giống như vòng tuổi của cây cối, khắc vào trong những năm tháng cuộc sống của nàng.

thật hy vọng con đường trước mặt bọn họ vĩnh viễn cũng không có điểm cuối.

Nắm tay nhau, cùng sống đến già.

"Nhị tỷ, chúng ta đi thôi!" Đường Tử An lôi kéo góc áo Đường Tứ Tứ, sau đó leo lênmột chiếc xe ngựa mà trước đó Quân Cơ Lạc đã sớm sai người chuẩn bị. Đường Tứ Tứ yên lặng cầu nguyện trong lòng, sau đó leo lên xe ngựa dưới sự trợ giúp của Đường Tử An.

Xe ngựa chậm rãi khởi động, bóng dáng Quân Cơ Lạc đã dần dần mờ nhạt trong bóng đêm, cho đến cuối cùng, hóa thành một điểm đen, hoàn toàn không thể thấy rõ. Ngửa đầu nhìn bầu trời đêm, trên trời vẫn có rất nhiều đèn khổng minh bay lơ lửng như trước.

"Nhị tỷ, có cậu ở đó, đại phôi đản sẽ không sao đâu.” Hai tay Đường Tử An nâng khuôn mặt nhỏ béo núc ních của mình, tốt bụng an ủi, nhưng đối mắt trong veo sáng ngời như hắc diệu thạch lại đang hiếu kỳ nhìn chằm chằm bụng của Đường Tứ Tứ.

thật ra vừa rồi có nhiều người nên hắn không hỏi, hiện tại rốt cuộc hắn đã có thể hỏi.

"Nhị tỷ, sau khi đứa bé trong bụng tỷ được sinh ra, có phải đệ cũng có thể làm cậu haykhông?” hắn mang theo giọng điệu ngốc nghếch hỏi, còn vấn đề phụ thân của đứa bé là ai thì đã bị hắn tự động bỏ qua.

Đường Tứ Tứ miễn cưỡng nặn ra một nụ cười với Đường Tử An, "Thời gian trôi qua nhanh thật đấy, sau này Tử An nhà chúng ta cũng làm cậu rồi.”

Đường Tử An lập tức nở nụ cười, tươi cười trên mặt hắn còn sáng lạn hơn hoa hướng dương nở rộ.

"Nhị tỷ, tỷ yên tâm. Đệ sẽ yêu thương cháu của đệ giống như cậu đối với chúng ta vậy.” Đường Tử An nâng tay vỗ vỗ ngực mình, tự hào nói.

Đường Tứ Tứ cong cong khóe miệng, cúi đầu sờ sờ bụng mình, nở nụ cười hạnh phúc. Đời này của nàng, đứa bé được sinh ra trong lời chúc phúc của tất cả những người yêunàng, chỉ cần đêm nay Quân Cơ Lạc có thể bình an sống sót, một nhà bọn họ cũng có thể sống cuộc sống yên ổn.

Trong sân, không khí cứng ngắc ngưng đọng. Ý thức của Mộ Dung Quân Thương bị rútđi từng chút một, lúc này hắn chỉ cảm thấy mình vừa khốn đốn vừa mệt mỏi, hắn rất muốn nhắm mắt lại, rất muốn ngủ một giấc.

Nhưng tiếng hô của Yến Mặc lại đứt quãng truyền đến bên tai hắn, hắn cảm thấy thậtồn ào.

"Câm miệng!" hắn theo bản năng kêu lên một câu, giọng Yến Mặc dừng lại như kỳ tích. Thế giới của hắn từ nay về sau cũng được an tĩnh, rốt cuộc hắn đã có thể im lặng nhắm mắt lại, ngủ một giấc no nê.

Trong lúc ngủ mơ, hình như hắn thấy được mẫu phi cười đi tới hướng hắn. Dung nhan của mẫu phi hắn vẫn y nguyên như thời hắn còn bé.

"Mẫu phi..." nhẹ giọng gọi một câu, Mộ Dung Quân Thương cảm thấy cơ thể mình trở nên nhẹ bẫng.

"Thương nhi, mẫu phi đến mang con đi đây, chúng ta sẽ đi đến một địa phương màmột năm bốn mùa đều có hoa nở…” Mẫu phi của hắn ôn nhu cười.

Mộ Dung Quân Thương đắm chìm vào trong nụ cười của bà, khó có thể tự kềm chế,hắn lập tức đuổi theo bước chân của mẫu phi, muốn rời đi…

“Chủ nhân!” Yến Mặc nắm lấy cơ thể Mộ Dung Quân Thương lắc lắc không ngừng, muốn đánh thức Mộ Dung Quân Thương đã rơi vào hôn mê. Đáng tiếc, tiếng gọi củahắn không có tác dụng gì với Mộ Dung Quân Thương. hắn kêu một hồi, đột nhiên buông Mộ Dung Quân Thương ra, quỳ xuống lết đến trước mặt Quân Cơ Lạc, cầu xin Quân Cơ Lạc tha thứ, "Cửu Thiên Tuế, cứu chủ nhân nhà ta đi… Ngươi nhất định có biện pháp cứu ngài… Nếu chủ nhân nhà ta chết, Tiết thần y cũng không sống được, cầu ngươi cứu ngài…”