Độc Thê Của Hoạn Quan Có Thai

Chương 186: Mọi người tề tựu đông đủ!




Editor: Jun

​Dạ Kiêu Cửu đi tới trước khách điếm Cao Đại Đồng tạm xá, nhưng không ngờ khách điếm này đã bị thiêu thành tro. Hai người hướng người đi đường hỏi thăm nơi này bị cháy khi nào.

Người qua đường nói cho họ thời điểm khách điếm này bị cháy, Phong Hàn Lận nheo mắt, vuốt vuốt chiếc mũi ưng, nhẹ giọng nói:"Quốc chủ, trước Cao Đại Đồng ở đây nhiều tháng cũng không xảy ra chuyện gì. Tại sao đúng thời điểm hắn viết thư cho ngài thì đêm đó nơi này liền cháy? trên đời này có chuyện khéo như vậy sao? Còn nữa, với thân thủ của Cao Đại Đồng, muốn chạy thoát khỏi đại hỏa này cũng rất dễ dàng, nếu hắn trốn được, nhất định sẽ tới khách điếm khác ở tạm, tính cách của hắn vốn cẩn thận, hắn nhất định sẽ kiếm người truyền tin cho ngài, đem hoàn cảnh hiện tại của mình cấp báo với quốc chủ. Nhưng lại không hề có tin gì của hắn. hiện tại, chúng ta thậm chí còn không biết hắn còn sống hay không. Quốc chủ, chuyện này rất kỳ quái!"

Dạ Kiêu Cửu mặc trên người bộ điêu nhung đại y đẹp đẽ quý giá, một đầu tóc đen dùng trâm ngọc búi lên, hai tay của hắn khoanh trước ngực, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve chiêc nhẫn đẹp trên ngón tay cái.

"Quốc sư, xem ra chuyện Tiêu quốc của chúng ta vẫn bị lén lút truyền ra ngoài. Ngài nói xem Đường Vân Nhiễm đang làm cái quỷ gì."

hắn tỉnh táo nhớ rõ kiếp trước Đường Vân Nhiễm là thái hậu Tiêu quốc, buông rèm chấp chính, thậm chí khi tiểu hoàng tử trưởng thành, ả ta còn tự mình sai khiến vài kẻ sĩ trừ bỏ tiểu hoàng đế. Cuối cùng ả ta chiếm lấy quyền lực của tiểu hoàng đế, trở thành nữ hoàng của Tiêu quốc.

Chính vì chuyện này của ả, hắn mới để ả ở lại Tiêu quốc, lợi dụng ả ta phá hoại Tiêu quốc. Nhưng dù ả như thế nào, cũng sẽ chỉ là một quân cở trong tay hắn. Làm việc gì cũng phải do hắn khống chế mới được.

Phong Hàn Lận không phản đối lời của Dạ Kiêu Cửu. Hai người định tới một khách điếm nghỉ tạm, nhưng lại có ý kiến khác nhau. Dạ Kiêu Cửu muốn nghỉ tại khách điểm trên ngã tư đường gần phủ Cửu Thiên Tuế. Phong Hàn Lân lại thấy điều này rất mạo hiểm.

Cuối cùng Phong Hàn Lân chỉ có thể thỏa hiệp. Dạ Kiêu Cửu tướng mạo anh tuấn yêu nghiệt, hắn vừa xuất hiện ở khách điếm, liền mê đảo không ít nữ khách.

Hai người tìm một bàn ngồi xuống, gọi tiểu nhị mang lên một ít đồ ăn ngon. Dạ Kiêu Tử hào phóng thưởng cho tiểu nhị một thỏi bạc rồi hỏi:"Tiệu nhị, chúng ta từ nơi khác đến, muốn nghe chút chuyện trong hoàng thành. Nghe nói kiều thê của đương triều đại hoạn quan mang thai, việc này có thậtkhông?"

Tiểu nhị cười tủm tỉm đem bạc ước đoán, sau đó liền kể cho hai người Dạ Kiêu Cửu lại còn thêm mắm thêm muối.

"nói vậy thì dân chung trong hoàng thành đều chờ nàng sinh hạ đứa nhỏ rồi lấy máu thử máu. Nếu kết quả cuối cùng chứng minh đứa bé là con của Cửu Thiên Tuế thì sẽ ra sao? Ai mà không biết thiên hạ Tiêu quốc đều nằm trong tay Cửu Thiên Tuế, hiện tại cho dù hắn là thái giám giả mạo thì cũng có sao? Có thể làm gì được hắn?"

Tiểu nhị thấy hắn hỏi như thế, xem xét thỏi bạc một chút rồi lại cẩn thận nói thêm:"Khách quan, Quân Cơ Lạc là hoạn quan tay cầm quyền to lớn thì thế nào, từ xưa đến nay, có gian thần nào có thể chết già tại nhà đâu. Trong lòng Nhược Quân phu nhân, đứa nhỏ thật sự là đại hoạn quan, tự nhiên lại có chi sĩ trung dũng thay trời hành đạo, lấy đầu tên cẩu tặc.

Ở cuối lời nói, tiểu nhị ngẩng cao đầu đứng lên, giọng nói còn cố tình nâng cao mấy phần, khiến khôngít quan khách khách nghe thấy liền vỗ tay tán thưởng.

Dạ Kiêu Cửu bật cười, đảo đôi mắt đào hoa nói:"Tiểu nhị, phủ của Cửu Thiên Tuế cách đây không xa, ngươi nói lớn tiếng như thế, không sợ bị Cửu Thiên Tuế..." hắn nghoẹo đầu khiến cổ kêu "răng rắc" một tiếng.

Tiểu nhị vỗ vỗ ngực, vẻ mặt không thèm để ý "Hai vị khách quan yên tâm, tại Tiêu quốc này, mắng Cửu Thiên Tuế là chuyện thường ngày, gian thần Quân Cơ Lạc đó tự biết đuối lý, làm sao dám bắt người.

Đấy đấy, như sản phụ họ Lâm kia rặn mãi không ra đứa nhỏ, liền chửi bới hắn một chút, bảo đảm lập tức sinh được; nông phu làm ruộng không cẩn thận bị rắn cắn, mắng hắn, bảo đảm có thể chữa khỏi; ngay cả thuyết thư tiên sinh trong tửu lâu đang kể chuyện xưa cũng đều mắng hắn vài câu... Cho nên, hai vị quan khách yên tâm, tại hoàng thành này, không mắng Cửu Thiên Tuế thì mọi người ngượng chính mình không phải người dân hoàng thành."

"Đúng lắm, đúng lắm!"

Dạ Kiêu Cửu cầm cây quạt vỗ vỗ vào lòng bàn tay mình, đôi mắt đào hoa khẽ đảo, cùng Phong Hàn Lận ngồi đối diện trao đổi ánh mắt. Trong trí nhớ của hắn, Tiêu quốc khi bị Đường Vân Nhiễm nắm trong tay từng nghèo khó đến ngay cả dân chúng trong hoàng thành cơm ăn không đủ no, nhưng dân chúng cũng không dám mắng chửi ả một câu. Bởi vì một khi mắng ả, người đó liền bị quan phủ bắt đi, ngay lập tức bị mang lên pháp trường hành quyết.

Tiểu nhị thấy hai người bọn họ có hứng thú chuyện của Cửu Thiên Tuế, liền cười khinh khỉnh nói:" Nhưng mà cũng phải nói, không bàn đến chuyện Cửu Thiên Tuế là thái giám thật hay giả, hắn cũng rất có con mắt nhìn. Trước kia người trong thành đều cảm thấy Đường gia thứ nữ Đường Vân Nhiễm là đệ nhất mỹ nhân trong hoàng thành. Nhưng Cửu Thiên Tuế lại chướng mắt Đường Vân Nhiễm, cưới Đường nhị tiểu thư. Nay Đường nhị tiểu thư được Cửu Thiên Tuế cưng chiều, khuôn mặc nhỏ nhắn cũng nảy nở, dung mạo giờ không thua kém thứ tỷ của nàng. Đáng tiếc, nàng đi đâu cũng đều có tùy tùng đitheo. Đăng đồ tử lại không dám đắc tội với Cửu Thiên Tuế, chỉ có thể nhòm ngó từ xa."

Tiểu nhị nói tới lời đây còn vô cùng tiếc nuối mà nuốt nước bọt, vẻ mặt tiếc hận. Dạ Kiêu Cửu cười cười, mấy tháng trước, ở một yến hội hắn cũng có gặp qua nàng.

Dưới ánh sáng lấp lánh như châu ngọc của đêm hạ, nàng đứng nơi đó, như một bông sen màu xanh xinh đẹp, chói mắt người nhìn. Chính là...nữ nhân đó, người nào không tham mộ? không thay đổi thất thường? Tựa như kiếp trước, vì hắn bức ép phụ hoàng đáp ứng nạp nữ nhân này làm phi, khiến cả Trần quốc chê cười hắn. Về sau, cũng chính nữ nhân này, khi cùng hắn chung chăn chung gối đã thừa dịp hắn ngủ say mà dùng đao lấy đầu hắn hiến cho nam nhân khác.

Khi đó, đầu hắn bị bêu trên tường thành, phơi dưới nắng gắt, mà nàng thì ở đâu, nàng đang ở dưới người nam nhân khác mà phục vụ, bị nam nhân đó đùa bỡn như tiện tần.

Mười năm. hắn theo nàng mười năm, nhìn nàng từ một tiểu cô nương ngây thơ rực rỡ biến thành mộtnữ nhân duyên dáng yêu kiều... Cuối cùng, hắn vì nàng làm hết thảy, đều bị nữ nhân đó đáp lại bằng sựlạnh nhạt.

Phong Hàn Lận chỉ liếc mắt là biết Dạ Kiêu Cửu lại đắm chìm trong ký ức. hắn ho nhẹ, nhắc nhở Dạ Kiêu Cửu mau khôi phục tinh thần. Dạ Kiêu Tử cũng phát hiện mình lại đắm chìm trong ký ức không vui liền nhanh chóng thoát ra.

Hai người dùng đồ ăn xong, liền thuê hai gian phòng. Dạ Kiêu Cửu muốn thuê một gian đối diện phủ Cửu Thiên Tuế. Mở cửa sổ,hắn có thể thấy rõ ràng đại môn phủ Cửu Thiên Tuế.

Mà ngay tại lúc hắn đẩy cửa sổ ra, ở đại môn, vừa vặn xuất hiện một nhuyễn kiệu xa hoa được người ta nâng tới đại môn. đi theo cỗ kiệu là Thanh Nhi. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Nhi tràn đầy vẻ lo lắng. Nàng không ngừng thúc giục phu kiệu bước nhanh hơn nhưng vẫn phải bảo đảm an toàn.

Dạ Kiêu Cửu lạnh lùng nhìn thoáng qua, hạ cửa sổ xuống. hiện tại với hắn, nữ tử trong kiệu chính là người hắn muốn trừ bỏ.

Khi nhuyễn kiệu dừng ở trước cửa môn phủ quốc công, Đường Tứ Tứ mới bước ra khỏi kiệu liền thấy vẻ mặt lo lắng của Thẩm Hoa Dung. Trong tay Thẩm Hoa Dung cầm một phong thư, ngày thường gương mặt của bà luôn tươi cười mà lúc này lại đầy lo lắng.

"Tứ Tứ...không tốt rồi. Cậu con xảy ra chuyện..." Thẩm Hoa Trương đi tới, khẩn trương nắm lấy tay Đường Tứ Tứ. Quá trưa, có người mang phong thư này tới, sau khi xem nội dung phong thư, bà liền hoảng hốt không biết nên làm gì. Vội vàng cho quản gia đến phủ Cửu Thiên Tuế mời Đường Tứ Tứ đến.

Có thể để người mợ đã trải qua bao nhiêu sóng gió phải hoảng hốt, Đường Tứ Tứ cảm thấy cậu chắc chắn đã gặp phải chuyện lớn.

"Mợ, người đừng gấp. Chúng ta đi vào trong rồi nói." Đường Tứ Tứ nắm tay bà đi vào trong phủ quốc công. Thẩm Hoa Dung lấy lá thư đưa cho Đường Tứ Tứ, Đường Tứ Tứ vội vàng nhìn lướt qua, sắc mặt trở nên căng thẳng.

Trong thư viết Trì Lệ Dập đã bị bắt, lại nói thêm Trì Hằng Liễu sớm ở trong tay bọn chúng. Nếu muốn hai người bình an thì giờ tý đêm nay phải đưa Đường Tứ Tứ đến bãi tha ma ở ngoại ô. Đến lúc đó bọn họ sẽ xuất hiện.

"Tứ Tứ, ngươi xem hai thứ này..." Thẩm Hoa Dung lấy ra một khối ngọc bội cùng một cái túi hương. Hai thứ này một là ngọc bội tùy thân của cậu nàng Trì Lệ Dập, nghe nói là năm đó tại chiến trường, có mộtvị hảo huynh đệ tặng hắn. Bình thường, cậu của nàng vẫn mang nó theo bên người. Còn túi hương kia là của Trì Hằng Liễu biểu ca nàng.

Cái túi hương kia trông cực kì khó coi, Thẩm Hoa Dung đã bỏ bao tâm huyết ra mới làm được để tặng hắn. Bởi vì làm ra nó trông quá xấu xí, hắn vốn không định mang, nhưng bị ép nên vẫn luôn mang theo bên người.

Lời nói khó nghe, nhưng cái túi hương xấu xí này dù người khác có muốn bắt chước cũng không làm ra được.

Cho nên, với hai thứ này, hoàn toàn chứng minh Trì Lệ Dập cùng biểu ca nàng hiện tại ở trong tay người cho truyền tin tới.

"Phu nhân, Cửu Thiên Tuế đến!" Khi hai người đang suy nghĩ căng thẳng, thì có tiếng quản gia truyền vào. Ngay sau đó, Quân Cơ Lạc nhanh chóng đi tới trước mặt Đường Tứ Tứ và Thẩm Hoa Dung.

Đường Tứ Tứ đem phong thư đưa cho hắn xem, lại đưa thêm hai thứ kia cho hắn. Hai vợ chồng trao đổi ánh mắt, Quân Cơ Lạc liền đến bên cạnh Đường Tứ Tứ nói :"Tứ Tứ, chữ viết trên phong thư này hẳn nàng thấy rất quen."

Đường Tứ Tứ gật gật đầu:"Đường Vân Nhiễm." Ba chữ này khiến cho lòng nàng lại dậy lên kích động.

"Tứ Tứ, xem ra lúc trước vô tình bản đốc đã quyết định sai. Bởi vậy bây giờ mới bị chó điên cắn lại, có chút khó giải quyết." Quân Cơ Lạc vuốt ve cái cằm bóng loáng, khuôn mặt tuấn mỹ nghiêm nghị.