Độc Thê Của Hoạn Quan Có Thai

Chương 194: Mộ Dung Quân Thương và Đường Vân Nhiễm, một mất một còn! (I)




Editor: Jun

Đường Tứ Tứ vì hai người Tiền Cảnh Phong mà không hành động. Nhưng Mộ Dung Quân Thương lại hành động, chuẩn bị trước khi chết làm một chút việc tốt, giải quyết cái u ác tính - Đường Vân Nhiễm.

Sở dĩ Đường Vân Nhiễm đáng sợ ở chỗ ả ta là người không rõ được giới hạn. Mặc kệ là loại người nào, mặc kệ là chuyện gì, chỉ cần xúc phạm ả, ả sẽ dùng khả năng của mình mà nghĩ ra biện pháp ác độc nhất dọn sạch chướng ngại.

Mộ Dung Quân Thương sở dĩ thất bại trước Quân Cơ Lạc vì hắn không thắng được dã tâm chính mình. Thắng bại là chuyện thường của nhà binh, bởi vì thất bại nhiều lần, hắn rất khát vọng thành công. Vì thành công, hắn bất chấp kết cục, lợi dụng hết thảy mọi người mọi thứ có thể lợi dụng, chỉ cần khiến bản thân mình thành công.

Đường Vân Nhiễm và Mộ Dung Quân Thương, hai người có thể nói là khác nhau, nhưng trong hành động làm việc đôi khi lại có sự tương đồng. hiện tại, hai kẻ này đối địch nhau, phải nói là một hồi tuồng lớn phấn khích.

Mộ Dung Quân Thương gầy yếu ngồi trên xe lăn, ánh mắt thản nhiên nhìn về phía tiểu viện nông gia trước mặt! Mà thủ hạ của hắn sớm đã bao vây toàn bộ tiểu viện.

"Khụ khụ..." Mộ Dung Quân Thương ho khan mấy tiếng, nâng mắt nhìn về phía Mộ Dung Nhược Hồng đang đứng yên lặng bên cạnh, Mộ Dung Nhược Hồng mặc một kiện vân cẩm bào màu đen nạm vàng, bên ngoài đeo đại huy da, đầu đội bát bảo xoay tơ vàng tử anh quan, bên hông đeo bạch ngọc, vẻ mặt không rõ hờn giận nhìn về phía nông gia tiểu viện.

"Hoàng thượng, Đường Vân Nhiễm ở bên trong. Ả ta đã giết vài vị quan viên triều đình, ngay cả trẻ nhỏcũng không tha, hiện tại còn bắt cóc một đôi nam nữ trẻ tuổi, người như vậy giữ lại... sẽ chỉ khiến dân chúng Tiêu quốc thấp thỏm lo âu... Khụ Khụ... Nếu đêm nay ngài có thể bắt được Đường Vân Nhiễm, lực chú ý của dân chúng vào năm tòa thành trì bị thất thủ sẽ tiện lợi chuyển dời qua chuyện này..."

Vì có thể "mời" Mộ Dung Nhược Hồng đến đây, Mộ Dung Quân Thương mất không ít công sức, cũng may Mộ Dung Nhược Hồng chỉ là kẻ thiển cận, bị công kích vài cây liền bãi giá tới đây.

Mộ Dung Nhược Hồng đẹp như thiên tiên lúc này vẻ mặt đã có chút dữ tợn, giờ này khắc này, nghĩ đến sẽ lập tức nhìn thấy Đường Vân Nhiễm, trong lòng hắn đã hoàn toàn không còn tình yêu với ả mà chỉ còn lại sự thù hận. Hận nữ nhân vô tình khiến hắn trở thành kẻ không những bị cả Tiêu quốc mà thậm chí cả đại lục chê cười.

Có thị vệ tiến lên bẩm báo:"Hoàng thượng, Nhiếp chính vương, người của chúng ta đã bao vây chặt chẽ tiểu viện, hiện tại một con ruồi cũng không thể lọt qua."

Mộ Dung Quân Thương suy yếu mở môi bạc, bình tĩnh hạ lệnh:"Lệnh cho cung thủ bắn tên lửa!"

Có mệnh lệnh của Mộ Dung Quân Thương, tên như mưa đồng loạt bắn về phía nông gia tiểu viện.

Ban đêm yên tĩnh, tiếng chó sủa nhất thời vang lên bốn phía, lửa lớn nhanh chóng lan tràn, lửa bùng lên bức người trong không thể không chạy ra khỏi tiểu viện. Trong tình thế này, Đường Vân Nhiễm dẫn theo Tiểu Đào Nhi từ trong phòng đi ra.

Trong tay Đường Vân Nhiễm nắm một thanh trường đao, lưỡi đao nhắm vào Tiền Cảnh Phong, chân tay của Tiểu Đào Nhi run rẩy, nhưng nàng không dám ngỗ nghịch với Đường Vân Nhiễm, nàng đặt trường đao trên người Đông Huệ Như.

Ánh mắt Đường Vân Nhiễm hung ác nham hiểm đảo qua đám người, lập tức liền nhìn thấy Mộ Dung Quân Thương ngồi trên xe lăn cùng Mộ Dung Nhược Hồng đang đứng lặng. Đường Vân Nhiễm như bị sét đánh, thân mình cứng đờ, theo bản năng vỗ nhẹ khuôn mặt đầy vết sẹo sau lớp khăn che mặt.

Mộ Dung Nhược Hồng nhìn thấy ả, hai mắt như muốn phun lửa, đoạt cung nỏ trên tay người bên cạnh, dường như muốn nhắm Đường Vân Nhiễm mà bắn. Trường đao trên tay Đường Vân Nhiễm hơi run lên, dùng ánh mắt cao ngạo nhìn Mộ Dung Nhược Hồng, loại ánh mắt này giống như kẻ bề trên nhìn xuống tên ăn mày nghèo túng.

"Mộ Dung Nhược Hồng,nếu ta chết thì ngươi cũng sẽ không tốt đẹp. nói cho ngươi biết, ta sớm đã sắp xếp người bên cạnh Mộ Dung Vân Tiện, đêm nay nếu ta chết, ngày mai hoàng muội thân yêu nhất của ngươi cũng sẽ cùng ta xuống dưới âm tào địa phủ."

Đường Vân Nhiễm áp thế Mộ Dung Nhước Hồng một ván. Lời của ả là sự thật, có Dạ Kiêu Cửu duy trì, ả ta có thể xếp người bên cạnh Mộ Dung Vân Tiện.

"Đường Vân Nhiễm, cái đồ bụng dạ thối ta, lúc trước mắt trẫm mù mới coi trọng nữ nhân ác độc như ngươi." Mộ Dung Nhược Hồng vừa nghe ả nói như vậy liền ném cung nỏ trong tay xuống đất, nhưng trong lòng khó chịu không kiềm chế được vẫn há miệng mắng.

Trước lời trỉ trích của Mộ Dung Nhược Hồng, khuôn mặt của Đường Vân Nhiễm giấu dưới khăn che mặt cũng không thay đổi:"Mộ Dung Nhược Hồng, ngươi mắng rất đúng, ta chính là lòng dạ thối, là một kẻ bị người người nói lòng dạ thối tha. Thế thì đã sao? mắng ngàn lần vạn lần cũng không thay đổi được sựthực hoàng đế Tiêu quốc Mộ Dung Nhược Hồng cao cao tại thượng từng thèm khat thân thể của ta. Ha ha, ngươi chưa bao giờ là nam nhân của ta, cũng sẽ không là nam nhân cuối cùng của ta.hiện tại, ngươi trỉ trích ta, ngươi nói như vậy chẳng lẽ khi chúng ta ở cùng một chỗ là ta lấy lòng người, mà không phải ngươi lấy lòng ta sao?"

Lời nói kiêu ngạo ương ngạnh, hoàn toàn không để Mộ Dung Nhược Hồng vào trong mắt. Mộ Dung Nhược Hồng cảm thấy tôn nghiêm nam tử hán đại trượng phu của hắn bị ả giẫm đạp dưới chân. Mặt hắn như thể bị trúng một cái tát, càng thẹn quá hóa giận:"Nữ nhân hạ lưu!"

Đường Vân nhiễm cười, dùng tay xốc khăn che khuôn mặt mình lên, để gương mặt dữ tơn lộ ra. Mộ Dung Nhược Hồng nhìn chằm chằm khuôn mặt ả, cảm thấy hô hấp khó khăn, nhíu nhíu mày, sau đó gập người, cố ý làm ra động tác nôn mửa.

Đường Vân Nhiễm cười âm trầm:"Hoàng thượng, trước kia, ngài yêu thích gương mặt của Nhiễm Nhi. hiện tại Nhiêm Nhi như vậy, ngài còn thích không?" Đường Vân Nhiễm nói xong, sau đó liền phát ra trận cười quỷ dị ác độc.

"Quái vật! Bất kỳ nữ nhân nào trong hoàng cung của trẫm cũng đều hơn ngươi!" Chuyện cũ qua mau, năm tháng xa vời, trong lòng Mộ Dung Nhược Hồng tràn ngập oán hận và bất mãn với Đường Vân Nhiễm...

hắn bắt đầu dùng lời lẽ căm giận ác độc nhất để mắng chửi Đường Vân Nhiễm.

Đường Vân Nhiễm cũng không phải kẻ ngoan ngoãn để Mộ Dung Nhược Hồng thóa mạ, ả cũng vô cùng ghê tởm Mộ Dung Nhược Hồng, ả dùng lời lẽ chanh chua đáp trả.

"Ha ha, cung nữ trong cung của hoàng thượng rất xinh đep, nhưng các nàng đều rất đáng thương. Hoàng thượng, trước kia Nhiễm Nhi quên nói với ngài, nữ nhân bị người người ghê tởm như ta cảm thấy ngài sớm đã không có bản lĩnh nam nhân rồi.

Ngài mãi mãi chỉ biết có vài tư thế sẽ không thể lấy lòng nữ nhân. Ngài biết không? Mỗi lần trên giường phối hợp với ngài, ta đều cố tình giả bộ thực sự hưởng thụ. Kỳ thật kỹ thuật trên giường của ngài vô cùng kém cỏi. Nếu không phải trong tay ngài có quyền, ta thà chọn bừa một tên ăn mày đầu đường, cũng không muốn cùng dạng nam nhân kém cỏi như ngài lên giường."

Lời nói cay nghiệt này khơi mào lửa giận của nam nhân mạnh nhất, nhất là Đường Vân Nhiễm còn cố ý nói giữa sân, trước mặt đông ngươi. Mộ Dung Nhược Hồng nổi trận lôi đình, lập tức phản kích:"Đường Vân Nhiễm, hiện tại ngươi nên soi gương xem bộ dạng của mình đi? Chính là ông trời thực sự thấy ngươi là tiện nhân, thế mới để trẫm phá hủy gương mặt của ngươi. Ngươi nói trẫm trên giường bất lực, ha ha... rõ ràng là ngươi dâm đãng tùy tiện... hiện tại, trẫm thấy bản thấn vô cùng may mắn không như nam nhân ngu xuẩn Tả Thương Minh kia. hắn vì ngươi mà ngay cả gia đình cũng không cần. Ha ha, may mắn trẫm không ngu xuẩn như hắn..." Là nam nhân, khi gặp phải tình huống như Mộ Dung Nhược Hồng ở hiện tại, luôn muốn lôi kéo nam nhân khác làm đệm lưng.

Mộ Dung Quân Thương im lặng nghe một nam một nữ tranh cãi ầm ĩ, lông mi tuấn dật nhẹ nhàng khép lại.

hắn bỗng nhiên hâm mộ Quân Cơ Lạc, có lẽ đúng như lời của Đường Tứ Tứ, cho dù nàng thực sự trở thành Hiền vương phi thì kết quả cuối cùng bọn họ cũng không có được hạnh phúc.

Trước hoa thơm, dưới ánh trăng mà thề non hẹn biển ngọt ngào, thế tục vẫn tàn khốc đến buồn cười.

Chuyện tình yêu giống như ngắm hoa, khiến người ta say đắm mê muội. Nhưng khi bước vào liền phát hiện hai người không có tình cảm, dù không có trắc trở khó khăn cũng sẽ không hạnh phúc.

Cả đời này của hắn là cầu mà không được.

hắn mong mỏi trước khi hắn chết, trong trí nhớ của hắn sẽ sẽ có bóng dáng một ai đó.

Như thế là đủ rồi.

"Khụ khụ..." Cắt ngang tiếng hai người tranh cái, Mộ Dung Quân Thương cười lạnh nói với Mộ Dung Nhược Hồng:"Hoàng thượng, vô luận trước kia xảy ra chuyện gì. hiện tại ngài là hoàng đế Tiêu quốc cao cao tại thượng, mà ả chỉ là một nghịch tặc bị truy nã. Hai thân thân như vậy đã nói lên ngài so với ả cao quý hơn, ngài cần gì phải tranh cãi với một nữ nhân không có cấp bậc địa vị?"

Đôi mắt của Mộ Dung Quân Thương ẩn chứa băng lạnh, môi bạc khẽ nhếch, cười nói:"Đường Vân Nhiễm, bản vương thực sự cao hứng, trước khi bản vương chết, có thể vì Tiêu quốc mà làm một việc thiện!" Mộ Dung Quân Thương nhẹ nhàng nâng tay lên khỏi xe lăn, mở miệng nói lạnh lùng:"Chuẩn bị cung nỏ tấn công!"

Đường Vân Nhiễm lui lại sau mấy bước nhỏ, đẩy Tiền Cảnh Phong ra phía trước, ý đồ mượn sức Mộ Dung Quân Thương, nói:"Nhiếp chính vương, ta biết ngài có thù oán với Cửu Thiên Tuế. không bằng như thế này, chúng ta hợp tác với nhau. Ta cam đoan nhất định có thể một lưới bắt gọn hai vợ chồng Quân Cơ Lạc... Đến lúc đó ngươi giết tên ngu dốt - Mộ Dung Nhược Hồng này, liền thuận lợi lên ngôi hoàng đế của Tiêu quốc..."

"Bắn tên!" Mộ Dung Quân Thương không để ý đến ý đồ mượn sức của ả, lạnh lùng nhấn mạnh rõ ràng từng chữ. Đối với một người sắp chết như hắn, Xã tắc Tiêu quốc hay giang sơn gì đó, hắn không còn quan tâm.