Độc Thê Của Hoạn Quan Có Thai

Chương 204: Hai đại nam nhân tâm cơ cẩn trọng!




Editor: Jun

Trời đêm hạ ở Trần quốc, không biết từ lúc nào đã có tuyết rơi.

Phong Hàn Lận trên tay cầm phất trần đứng nơi đó, hắn không thể ngờ tận mắt thấy Quân Cơ Lạc phá được bát quái trận của hắn! Lúc trước hắn ta còn bị bát quái trận làm bị thương, thế nhưng hiện tại lại có thể chuyển bại thành thắng, phá trận của hắn, thực sự khiến người khác kinh ngạc.

Roi da chuyển động vù vù trong không trung. hắn ở trong vòng vây tám người tập hợp toàn bộ công lực đánh tới thị vệ ở kinh môn, trường đao trên tay thị vệ dưới ánh trăng phản chiếu ra loại ánh sáng lạnh khiến người ta rùng mình. Quân Cơ Lạc song chưởng tăng lên, bặm chặt cánh môi, tránh né binh khí đang tấn công đồng loạt của bảy người còn lại.

Roi da chuyển động như rắn độc, tấn công tàn khốc ngoan tuyệt người nọ.

Người nọ lui lại mấy bước nhỏ, lập tức dùng trường đao trên tay chắn lại roi da, roi da vung lên trong không trung, lưu loát như mây bay nước chảy sinh động nhẹ nhàng đẩy đầu trường đao nhọn ra.

Tưởng chừng chỉ trong nháy mắt, Quân Cơ Lạc lại đánh một chưởng về phía người nọ. Chưởng này hạ xuống, thân mình người nọ liền bị đánh bay ra khỏi bát quái trận, đập ngã trên mặt đất.

Bảy người còn lại thấy thế iền đồng loạt vây quanh Quân Cơ Lạc, Quân Cơ Lạc di chuyển rất nhanh giữa không trung, phá xong kinh môn, giờ hắn đặt tập trung đối phó với thị vệ ở thương môn. Khổng tước linh bắn ra ám khí phản chiếu ánh trăng tỏa ra ánh sáng sắc lạnh.

Quân Cơ lạc hét lớn một tiếng, vô cùng tức giận, hắn đoạt lấy trường kích, không một chút cảm xúc dứt khoát đâm xuyên tới yết hầu của thị vệ chỗ thương môn. Đoạt đi một sinh mệnh.

Tám người đã bỏ hai người, áp lực của Quân Cơ Lạc giảm bớt đi không ít. Tuy rằng hắn bị nội thương nghiêm trọng nhưng rốt cục vẫn vỗ về thương thế ở ngực, cười cao ngạo với Phong Hàn Lận.

"Phong quốc sư, thật sự có lỗi, cái mệnh dày của bản đốc lại khắc chết vài người rồi, thực sự xin lỗi." Y bào trên người Quân Cơ Lạc đã sớm rách bươm, toàn thân đều đầy những vết thương nhỏ, một đầu tóc đen đã rối tung, so với ngày thường hắn cao cao tại thương, kiêu ngạo không ai bì nổi thì vô cùng tương phản.

hắn vẫn nhếch môi cười, nụ cười tươi cuồng vọng trên mặt hắn khiến Phong Hàn Lận tức giận đến thiếu chút nữa thì bẻ gãy phất trần trên tay.

Phong Hàn Lận nhe răng, kỳ quái nói:"Quân Cơ Lạc, ngươi có thể phá bát quái trận của bổn tọa, có thể nói đây là bản lĩnh của ngươi. Trong lúc này ngươi phải dùng máu thịt mới có thể ứng phó với tám người đó. Nhưng mà nếu quả nhân đổi thành mười tám người, tám mươi người, tám trăm người... Thử hỏi ngươi có bản lĩnh thoát khỏi hay không?"

Trong mắt Phong Hàn Lận toát lê vẻ đắc ý, hắn nhẹ nhàng chuyển rời thân mình, mắt xem xét về hướng thị vệ Trần quốc đang tranh đấu kịch liệt với Trì Hằng Liễu và Trì Lệ Dập. Hai người hợp sức, bởi vì vừa rồi Trì Lệ Dập đã sử dụng nội lực nên hiện tại ứng phó với đám thị vệ thực sự là có chút cố gắng hết sức.

Còn về phần Trì Hằng Liễu, tuy rằng tốc độ ra chiêu của hắn nhanh chóng, ra tay chuẩn xác và ngoan tuyệt, có thể nói là uy hiếp địch, nhưng trong trường hợp này nếu cứ tiếp tục đánh thì thể lực sẽ giảm xuống không thể chống đỡ được nữa.

Phong Hàn Lận bình tĩnh khẽ vuốt chòm râu, nét mặt lạnh nhạt bình thản như mây như gió:"Quân Cơ Lạc, ngươi cũng thấy đấy. Đêm nay các ngươi sẽ không thể ra khỏi nghĩa trang này."

"Hư!" Quân Cơ Lạc đặt ngón tay lên cánh môi, cười tới quyến rũ khuynh thành:"Phong quốc sư, đừng vội mạnh miệng. Cẩn thận có những chuyện vô cùng kinh ngạc đấy!"

"Xem ra bổn tọa còn quá nhân từ với ngươi! Vậy nên các ngươi mới dám khinh thường bổn tọa." Phong Hàn Lận không lộ vẻ hờn giận nhếch đuôi lông mày lên, lời nói của Phong Hàn Lận cũng khiến không khí trở nên ngột ngạt và áp ực hơn.

Quân Cơ Lạc bật cười, đuôi lông mày đẹp như vẽ nhướn lên:"Cái tính tình thích mạnh miệng của Phong quốc sư khiến bản đốc nhớ tới cậu em vợ của mình. Năm nay hắn mới mười ba tuổi, thích nhất là nóimạnh miệng đấy. Vì thế bản đốc thường phải dạy bảo nghiêm khắc hắn, không ngờ tới tính tình của Phong quốc sư cũng không khác với hắn là bao. Xem ra đêm nay bản đốc cũng rất mong để Phong quốc sư nếm thử mùi vị của thất bại."

"Chỉ bằng người?" Phong Hàn Lận cho rằng mình nắm chắc thắng lợi đương nhiên không nghe lọt tai lời này của Quân Cơ Lạc.

"Bản đốc thực sự không phải người Phong quốc sư ngài có thể khinh thường. Quốc sư, bằng không ngài để ta thời gian nửa nén hương, bản đốc sẽ để ngài thấy đêm nay hai bên chúng ta rốt cục ai đùa bỡn ai! Gió đêm lạnh làm rối tung mái tóc Quân Cơ Lạc, một bàn tay hắn đặt trên ngực, khuôn mặt tuấn mỹ trong bóng đêm nổi bật vài phần quỷ mị khiến người ta phải sợ hãi.

Trong mắt Phong Hàn Lận hiện lên tia sáng giảo hoạt, hắn ngửa đầu nhìn bầu trời đêm, bầu trời đen kịt không nhìn thấy một tia sáng.

"Phong quốc sư, ngài tự xưng là người tinh thông quẻ tượng, bên người lại mang nhiều thị vệ như vậy. Hơn nữa, hiện tại bản đốc, Trì tướng quân, Trì công tử đều bị thương, chẳng lẽ ngay cả thời gian nửa nén hương cũng tiếc hay sao? Ai, xem ra Phong quốc sư thật sự chỉ là kẻ biết nói mạnh miệng thôi. Ngay cả thời gian nửa nén hương cũng tiếc rẻ. Thế nào? Ngài sợ ngài chỉ thắng chúng ta nhất thời mà không thắng được chúng ta cả đời sao?" Quân Cơ Lạc nhếch khóe miệng, gương mặt tuấn mỹ đầy vẻ khiêu khích tươi cười:"một khi đúng là như vậy thì bản đốc không còn lời nào để nói."

Phong Hàn Lận thấy Quân Cơ Lạc khiêu khích như vậy thì trong lòng hắn bốc lên lửa giận. Quân Cơ Lạc, hắn thực sự là chưa thấy quan tài không đổ lệ!

Phong Hàn Lận nhướn mày, hắn cười gằn:"Đúng là kẻ trẻ tuổi vô sỉ ngạo mạn, cũng dám diễu võ giương oai với ta. Được! Bổn tọa muốn nhìn xem rốt cuộc ngươi có chiêu gì mang ra đùa giỡn!"

Cũng chỉ là thời gian nửa nén hương mà thôi, vì hắn chiếm được ưu thế thiên thời địa lợi nhân hòa, hắnkhông tin tên hoạn quan này có thể uy hiếp tới hắn. một khi đã như vậy, hắn cũng "khẳng khái" một lần xem.

Có lệnh của Phong Hàn Lận, người tấp kích Trì Lệ Dập và Trì Hằng Liễu cũng tạm thời dừng lại. Phong Hàn Lận ở bên ngoài vòng vây, hướng mấy người tạm thời có thể thở hổn hển, khó chịu nói:"Bổn tọa cho các ngươi thời gian nửa nén hương, các ngươi có điều gì cần nói thì hãy nói."

Trì Lệ Dập không đứng vững, trên người không ít vết thương. Trong ba người thì Trì Hằng Liễu bị thương nhẹ nhất. Trước đó, mấy tôi tớ đi theo Quân Cơ Lạc người thì bị trọng thương, người hấp hối. Cho dù chỉ bị vết thương nhẹ nhưng nếu cứ tiếp tục tiêu hao thể lực thì bọn họ cũng sẽ chống đỡ khôngnổi nữa.

Trì Lệ Dập được Trì Hằng Liễu giúp tựa vào một thân cây bị tuyết bào mòn, Quân Cơ Lạc cũng kéo thân mình đầy thương tích tới đây. Trì Lệ Dập mấp máy cánh môi khô khốc:"Cửu Thiên Tuế, ngươi thế nào? Còn có thể chống đỡ nổi không?"

Quân Cơ Lạc vén tay áo lên thản nhiên xoa mặt, cười lưu manh:"Phụ quốc công yên tâm, tạm thời sẽkhông sao, không thể chết được."

Đôi mắt dịu dàng tinh xảo của Trì Hằng Liễu hiện lên chút ưu tư, nhẹ giọng nói:"Cửu Thiên Tuế, ngươi có chắc thắng được Phong Hàn Lận không?"

"Yên tâm đi. Trước khi đến Trần quốc, ta đã hứa với Tứ Tứ sẽ đưa người trở về." Quân Cơ Lạc hái cọng lau ven đường, thổi một cái, bông lau trắng liền bị gió thổi bay đi. Quân Cơ Lạc hơi nhếch môi, trong mắt thêm chút lo lắng.

Tri Lệ Dập chớp chớp mắt:"Chúc mừng ngươi được làm cha. Nhưng lần này ngươi cứu chúng ta trở về, khó tránh những người trong triều sẽ lấy máu đứa bé nghiệm thân phận. Huyết thống không thể lừa gạt người. Đến lúc đó ngươi định tính toán như thế nào?"

Quân Cơ Lạc nhếch khóe miệng, cười lưu manh với Trì Lệ Dập:"Trì tướng quân, trước hết chúng ta vẫn nên nghĩ cách an toàn thoát khỏi nơi này thì hơn."

Trì Lệ Dập khẽ thở dài, sắc mặt hơi thay đổi, cười lạnh nhạt:"Vậy được rồi, hiện tại tất cả đều nghe theo ngươi. Chỉ cần ngươi nói, ta và Hằng nhi liền trợ giúp ngươi."

Trì Hằng Liễu gật đầu phụ họa.

Quân Cơ Lạc cười thản nhiên, dùng lời nói tự diễu nói:"Có thể khiến hai vị Trì tướng quân trợ giúp bản đốc, bản đốc bắt đầu thấy bội phục năng lực của mình. Ai, đều là do cha mẹ khéo sinh cả! Nhưng nói đicũng phải nói lại, ta thực sự muốn trông thấy con trai của mình. Ta nhận được tin tức đứa nhỏ rất giống Tứ Tứ, bụ bẫm mập mạp, thực sự rất đáng yêu... Chờ khi chuyện đêm nay xong xuôi tốt đẹp, chúng ta có thể trở về nhìn đứa nhỏ..."

Nghe Quân Cơ Lạc nhắc tới con của Đường Tứ Tứ, khóe miệng Trì Hằng Liễu gợi lên nụ cười dịu dàng yếu ớt. Sắc mặt căng thẳng nghiêm nghị của Trì Lệ Dập cũng giảm bớt, trong đầu quanh quẩn hình ảnh mười sáu năm trước lần đầu tiên hắn ôm Đường Tứ Tứ bụ bẫm mập mạp.

Đứa bé nhỏ như vậy, trắng nõn, mềm mịn, vô cùng đáng yêu. Khi ông ôm nàng, cái miệng nhỏ xinh còn mỉm cười ngọt ngào với ông. Vào một khắc đó, trong lòng ông thầm quyết, hận không thể tự mình đem những thứ tốt đẹp nhất đến cho nàng.

Thời gian trôi qua thật mau. Thoắt cái đã mười sáu năm trôi qua. hiện tại Tứ Tứ cũng đã làm mẹ. khôngbiết con của nàng rốt cuộc đáng yêu như thế nào? đã nói đứa nhỏ giống mẹ nó chẳng phải cũng như nói tướng mạo đứa bé giống với muội muội dưới cửu tuyền của ông sao? Ai, nếu bây giờ muội muội ông còn sống thì tốt quá. Như vậy nàng ấy đã được làm tổ mẫu!

nói đến đây lại phải nói, đều là gả cho nam nhân, muội muội đã qua đời của ông gả cho cái tên Đường Trọng Nguyên khốn nạn, Đường Trọng Nguyên chưa từng đối xử tử tế với nàng. Mà Tứ Tứ tuy rằng gả cho một tên thái giám giả nhưng tạm thời cũng được hạnh phúc. không biết sau khi lấy máu kiểm tra huyết thống, bọn họ có thoát nạn hay không.

Nhất Nặc đại sư từng nói buông được thì buông, có cho mới có nhận. Ông nghiêng đầu liếc Quân Cơ Lạcmột cái, giọng nói có chút cứng nhắc:"đã đặt tên cho đứa bé chưa?"

Quân Cơ Lạc hơi ngây ra, đáp lời:"Chưa có."

Trì Lệ Dập trầm mặc một chút mới nói:"Khi ta bị nhốt trong hoàng cung Trần quốc, có thời gian nhàn nhã liền tiện nghĩ tên cho đứa nhỏ. Đến khi trở về ta liệt kê ra cho ngươi và Tứ Tứ, thích tên nào thìđặt."

Lời này là sao?

Con ngươi trong suốt như nước suối của Trì Hằng Liễu tỏa sáng rạng rỡ, che miệng cười trộm, nói:"Chúc mừng cha lên chức ông ngoại. Trì Hằng Liễu như người trung gian hòa giải giữa bọn họ.

Quân Cơ Lạc cười sáng lạn, có chút không tự nhiên phụ họa lời Trì Hằng Liễu, đáp lời Trì Lệ Dập:"Chúc mừng ông ngoại đứa nhỏ!"

Trì Lệ Dập hừ nhẹ, không phản đối cái thân phận mới này, đó cũng là thể hiện ông đã châp nhận rồi.

Mặt mày Trì Hằng Liễu nhẽ nhóm, cười ôn hòa nói:"Tốt quá rồi! Nếu hiện giờ Tứ Tứ ở đây, nhìn thấy hai người hòa thuận nhất định sẽ rất vui mừng."

Trì Lệ Dập liếc nhìn Quân Cơ Lạc một cái, nhất định cố chấp không hạ mình, nói:"Ta sao có thể giảng hòa với hắn, chỉ là trước có thời gian nhàn rỗi nên mới nghĩ ra vài cái tên thôi. Cửu Thiên Tuế ngươi cũng không nên nghĩ qua nhiều."

Quân Cơ Lạc cũng không chịu thua kém, đáp:"Cũng như Trì tướng quân nói, lúc trước bởi vì bản đốc bận quá nên mới không có thời gian đặt tên cho đứa nhỏ mà thôi. Vì vậy phụ quốc công cũng đừng nghĩ quá nhiều."

Trì Hằng Liễu nhìn hai người, bất đắc dĩ cười nói:"Được rồi, cha đứa nhỏ, ông đưa nhỏ, hai người đều không suy nghĩ quá nhiều. Người nghĩ nhiều là ta. Cứ coi là vậy đi!" Đúng là hai kẻ cố chấp không chịu thừa nhận lòng mình.

Qua thời gian nửa nén hương. Phong Hàn Lận nắm phất trần trong tay chỉ vào Quân Cơ Lạc, nói:"Quân Cơ Lạc, ngươi muốn có thời gian nửa nén hương, bổn tọa đã cho ngươi rồi. hiện tại ngươi cũng nên cho bổn tọa mở mang tầm mắt đi chứ!"

Quân Cơ Lạc đứng lên khỏi mặt đất, phủi nhẹ cỏ dại vướng trên người, theo thói quen vuốt ve chiếc cằm bóng loáng, sau đó mới đưa hay tay về phía trước, cười lưu manh, nói:"Phong quốc sư, rõ ràng bản đốc là kẻ yếu không có ai giúp sức, làm sao có thể cho ngài xem cái ta không có, tạm thời bản đốc không thể cho Phong quốc sư mở mang tầm mắt rồi."

"Quân Cơ Lạc, ngươi dám đùa giỡn bổn tọa?" Phong Hàn Lận quát to.

"không phải đúng như vậy sao. Chẳng lẽ bây giờ quốc sư mới nhận ra mình bị bản đốc đùa giỡn như khỉ hay sao?" Quân Cơ Lạc vô sỉ cười đáp.

Phong Hàn Lận nghiến răng nghiến lợi, nhe nanh nói:"Quân Cơ Lạc, đêm này bổn tọa nhất định khiến ngươi phải chết!"

Bỗng nhiên một loạt tiếng vó ngựa truyền từ bên ngoài nghĩa trang đến.

Tay áo của Quân Cơ Lạc phất lên không trung tạo thành một đường cong đẹp mắt, con mắt đẹp sâu thẳm bí hiểm, sắc mặt hơi thay đổi, đáp:"Phong quốc sư, xem ra cứu tinh của bản đốc đến rồi! Kẻ khắc tinh này lại khắc chết thêm vài người."