Độc Thê Không Dễ Làm

Chương 3




Edit: Icon

Beta: Hạnh Như


Đến Vinh An đường, mấy vị phu nhân nhận được tin tức đều tới cùng ngồi nói chuyện với lão phu nhân, các tiểu thư, thiếu gia trong Hầu phủ mặc dù biết A Bảo hôm nay trở về, nhưng vì lúc trước xảy ra những chuyện đó, trưởng bối cũng không để cho bọn họ thêm lo lắng, liền không có nói cho bọn họ biết, chỉ truyền lời lại cho bọn họ ngày mai sáng sớm thỉnh an tổ mẫu, nhân tiện gặp lại tỷ muội vừa hồi phủ.

thật ra sớm đã có một nha hoàn lanh lợi đến trước của dò la, đã trở về báo cáo lão phu nhân, biết là sợ bóng sợ gió một hồi, tất cả mọi người yên lòng, lúc này lại có tâm tình nói đùa.

A Bảo đi theo mấy vị thúc bá phía sau tiến vào, lần lượt bái kiến các vị trưởng bối, cuối cùng ngồi ở thềm gác chân, dựa vào người lão phu nhân. Lão phu nhân kéo tay tôn nữ, thương tiếc vỗ lưng của nàng, liên tục nói: "Rốt cuộc đã trở về, cha con thật đúng là tâm địa ác độc, chính mình không chịu trở về, lại muốn nữ nhi cũng theo hắn ở biên quan chịu khổ..."

A Bảo cười nói: "Phụ thân con rất nghĩ cho tổ mẫu, thế nhưng biên quan mấy năm nay chiến tranh liên tục không ngừng, phụ thân con thân mang hoàng lệnh, thật sự là đi không được. Năm trước tộc người Bắc Di xâm nhập phía nam, cuộc chiến đó phụ thân còn bị thương, tịnh dưỡng nửa tháng mới có thể đứng dậy, nhưng lại gầy đi rất nhiều, con..." Mắt nàng đỏ hoe, nghẹn ngào lên tiếng.

Lão phu nhân thất kinh, thất thanh nói: "không phải nói chỉ là vết thương nhẹ sao?"

A Bảo cúi đầu, nức nở nói: "Đó là người không muốn để tổ mẫu và mấy vị bá phụ, thúc phụ lo lắng, mới có thể nói là vết thương nhẹ, lúc đó đại phu đều nói nếu người không tỉnh đến, liền, liền..." nói đến chỗ thương tâm, A Bảo đem mặt chôn ở trên đầu gối lão phu nhân, đau lòng khóc thành tiếng.

Lão phu nhân hai mắt rưng rưng, trong miệng liên tục mắng lão tứ lừa bà, tại sao có thể lừa gạt thân mẫu già yếu như vậy.

Mắt thấy bà cháu hai người muốn ôm nhau mà khóc thương tâm, người chung quanh phải trấn an thậtlâu, thật lâu mới ngưng được.

Lão phu nhân thật là lo lắng cho nhi tử nơi biên quan, đó là cái nghiệp chướng do chính bà sinh ra, mặc dù thường xuyên ngỗ nghịch bất hiếu làm cho mẫu thân già này vì hắn lo lắng, nhưng rốt cuộc là cốt nhục thân tình, thế nào không quan tâm? Nghe cháu gái nói hắn bị thương, ngực như bị ai đó nhéo lại nhéo rất đau, thấy A Bảo lại càng đau xót, thương tiếc cho cháu nhỏ phải từ bỏ nơi phồn hoa để đến biên quan chịu khổ.

Uy Viễn hầu tự biết nếu không phải tứ đệ ở biên quan phòng thủ, lập nhiều công trạng, Uy Viễn hầu phủ cũng không được huy hoàng như hôm nay, hoàng đế cũng chưa chắc đối đãi với Lý gia như vậy, trong lòng là thập phần tán thành chuyện tứ đệ tòng quân năm đó, đợi hắn sau khi hoàn thành nhiệm vụ, cũng thuận lý thành chương ở lại phòng thủ biên quan, mười mấy năm không về nhà. Cũng vì là như thế, Uy Viễn hầu đối A Bảo cũng thập phần coi trọng, thấy bà cháu hai người nói chuyện sắp xong, liền đưa mắt ra hiệu cho thê tử.

Uy Viễn hầu phu nhân cười nói: "Nương, tứ đệ như vậy là được rồi, tục ngữ nói đại họa sau tất có đại phúc, tứ đệ là một người có phúc khí, nhất định là không có chuyện gì. Cẩm nhi đi xe mệt nhọc, lại bị khiếp sợ, trước hết để cho nha đầu đi nghỉ ngơi, có gì ngày mai lại hỏi cũng được mà."

Nhị phu nhân cũng chen miệng nói: "Đúng vậy, nếu là Cẩm nhi mệt rồi thành bệnh, cuối cùng đau lòng không phải là nương sao?"

Lão phu nhân chụp tay A Bảo vỗ về, cười nói: "Nha đầu kia ở bên cạnh ta ít nhất, nhưng ta lại hiểu rõnó nhất. Lão nhị, ngươi xưa nay cùng Cẩm nhi rất tốt, liền đưa nó đi thôi. Lão đại, Bảo Hàm viện đã sắp xếp thỏa đáng chưa?" Nghe thấy Uy Viễn hầu phu nhân cười đáp lời tất cả đều thỏa đáng, lại nói: "Lão đại làm việc ta yên tâm, chỉ sợ Cẩm nhi lâu không ở đây, không hề biết được bọn nô tài có lừa tiểu cônương nàng chuyện gì, lão nhị con đi xem trong viện của nó còn thiếu cái gì, con coi lại cho thuận mắt."

Nhị phu nhân đáp: "Nương yên tâm, từ nghe nói Cẩm nhi trở về, đại tẩu sớm đã đưa người đến viện của Cẩm nhi sắp xếp qua, tất cả đều sạch sẽ, tuyệt đối sẽ không để Cẩm nhi của chúng ta đợi đến mệt đâu."

A Bảo vội nói: “Tổ mẫu, đại bá mẫu, nhị bá mẫu phí tâm, cũng làm cho đại bá phụ phí tâm rồi."

Oán trách mấy câu, A Bảo rốt cuộc cũng được rời đi, theo nhị bá mẫu rời khỏi.

Đợi A Bảo sau khi rời đi, lão phu nhân ngồi trên ghế, trên mặt lộ vẻ mệt mỏi, mấy vị lão gia thấy tình trạng đó, vội hỏi: "Nương mệt mỏi rồi phải không? Nương phải giữ gìn thân thể thật tốt, đừng quá lo lắng."

Lão phu nhân đưa ly trà sâm do nha hòa mang đến lên miệng nhấp một ngụm, hỏi: "Cẩm nhi và Tấn vương là va chạm như thế nào? Lúc trước nha đầu trở về kể lại cũng không rõ ràng lắm."

Uy Viễn Hầu nói: "Việc này con cũng còn chưa kịp hỏi rõ ràng, Thường thị vệ chỗ Tấn vương nói cũng không được rõ ràng cho lắm, chỉ nói là trong thời gian truy nã đào phạm, Cẩm nhi cùng đoàn xe trùng hợp đi ngang qua trạm dịch nghỉ ngơi, giúp bọn họ một phen. Tấn vương sợ phạm nhân kia còn có đồng đảng, liền tự mình hộ tống Cẩm nhi vào thành."

Lão phu nhân tay căng thẳng, lại hỏi: "Cẩm nhi giúp bọn hắn ? Giúp cái gì có thể làm cho đường đường Tấn vương tự mình hộ tống một tiểu nha đầu vào thành? Cẩm nhi chúng ta thật là có mặt mũi nha." Câu cuối cùng lại cười chế nhạo không ngớt.

Uy Viễn hầu suy đoán nói: "Sợ là không phải mặt mũi Cẩm nhi lớn, mà là do nhìn nể mặt tứ đệ thôi. Tấn vương mặc dù tính tình không tốt, nhưng cũng là hoàng tử được nuôi lớn trong cung, cũng là có suy tính của mình."

Yên lặng một chút, lão phu nhân mới nói: "Chuyện này hay là cứ như vậy qua đi, đỡ cho Cẩm nhi trẻ tuổi không biết chuyện gì."

Uy Viễn hầu tự nhiên xác nhận.

*****

Bên kia, A Bảo theo nhị bá mẫu suốt đường đi tự nói một mình, cuối cùng đã tới nơi —— Bảo Hàm viện, trong viện hoa và cây cản xanh um, góc tường hoa đào nở thật đẹp. Lại đi vào, gian phòng đã được thu dọn sạch sẽ, tất cả bày biện mới tinh, trong phòng lư hương thoang thoảng mùi thơm, nha hoàn cũng đợi sẵn một chậu nước sạch để rửa mặt.

Nhị phu nhân kéo tay A Bảo, yêu thương nói: "đã trở về là được, mấy ngày nay cực khổ. Biết con trở về, nha đầu Minh Phượng kia vẫn la hét muốn cùng con đi chơi, nhưng rốt cuộc con đã trở về. Biên quan cuộc sống có vất vả không? Trông con so với các tỷ muội trong nhà thì có phần ốm yếu, thật là làm cho đau lòng người."

A Bảo mím môi cười nói: "Con cũng rất nhớ Lục muội muội, mấy năm không gặp, Lục muội muội tất nhiên trưởng thành là một đại cô nương, con còn không chờ được, muốn gặp muội ấy thật nhanh."

Nhị phu nhân không khỏi vui lên, véo mũi nàng một chút: "Con cùng nó có bằng tuổi đâu, con lớn nó mấy tháng thôi, hai tỷ muội các con trái lại chơi rất thân với nhau." nói rồi, nhìn kỹ quan sát A Bảo, chỉ cảm thấy dưới ánh sáng mờ ảo, khuôn mặt thiếu nữ tinh xảo tươi cười minh diễm, chiếc răng khểnh xinh đẹp, mặt như đóa hoa xuân, thân liễu mảnh mai, quả nhiên, xinh đẹp nghiêng nước, dung mạo sao với Kỳ mẫu có hơn chứ không kém.

"Lục muội muội không chỉ bằng tuổi, tính tình cũng tốt, từ nhỏ với con rất hiểu ý, con cũng thích Lục muội muội, tự nhiên cùng nàng sẽ thân thiết." A Bảo đáp.

"Con cứ nói nó như thế, nó là dạng người nào không lẽ ta không rỏ?"

nói mấy câu, Nhị phu nhân lại bảo: "Con cũng mệt rồi, rất cần nghỉ ngơi, ngày mai đoán là con sẽ rất bận đấy." nói xong, lại gọi nha hoàn lớn bé trong viện ra, dặn dò các nàng tận tâm hầu hạ chủ tử, sau đó rời đi.

Nhị phu nhân sau khi rời đi, A Bảo được nha hoàn hầu hạ tăm rữa thay y phục, sau một hồi tắm rữa, toàn thân thoải mái một chút, lúc này nha hoàn cũng mang bữa tối tới. A Bảo ngồi trước một cái bàn gỗ vuông, liếc nhìn đồ ăn trên bàn, đều lấy thanh đạm là chính, có canh măng vịt, cá hấp, cháo gà, còn có hai dĩa nhỏ điểm tâm, vừa lúc thích hợp làm khai vị cho người đi xe mệt mỏi.

"Tiểu Thư, nhị phu nhân vẫn nhớ đến ý thích trước đây của người." Nhạn Thanh bưng nước đến cho A Bảo rửa tay, cười khanh khách nói.

Nhạn Hồi mang bát canh đặt trước mặt A Bảo, cười nhạt nói: "Nhị phu nhân cẩn thận săn sóc xưa nay rồi."

Nhạn Thanh không hiểu, nhăn mũi: "Nhị phu nhân thật là thân thiết, trong mấy vị phu nhân, nhị phu nhân là tốt với tiểu thư nhất."

"Khờ quá!" Nhạn Hồi không muốn cùng nàng cãi cọ, hầu hạ A Bảo dùng bữa.

A Bảo nghe hai nha hoàn nói chuyện, cũng cười theo, nói: "Nhị bá mẫu đương nhiên là tốt." Liền khôngcần phải nhiều lời nữa.

Ăn uống no đủ, lại rửa mặt sạch sẽ, nghe trong không khí nhàn nhạt huân hương, nhìn ngoài cửa sổ trời đã tối đen, làm đến nơi đến chốn như vậy cảm giác thật sự là quá tốt, một tháng đường xe thật sự là quá muốn lấy mạng người mà. A Bảo thích ý dựa vào lưng ghế, có chút buồn ngủ.

Nhạn Hồi nhìn bộ dáng này của nàng, có chút đau lòng lại có một chút lo lắng.

Lúc này, nhũ mẫu của A Bảo Hoa ma ma cầm bình tinh dầu tiến vào, đau lòng nói: "Hôm nay tiểu thư vô ý đụng vào vai, mặc dù không có trầy da, nhưng cũng không thể khinh thường, dùng một chút tinh dầu xoa bớt máu bầm, đỡ phải ngày mai chịu tội."

Nghe xong, Nhạn Hồi vội vàng nói: "Vẫn là ma ma cẩn thận, chúng con."

nói xong, Nhạn Hồi đến ngồi bên cạnh A Bảo, Nhạn Thanh cũng đi đem mành buông xuống, lúc này mới chậm rãi cởi y phục của A Bảo ra, lộ ra bên trái một mảnh vai, chỉ thấy từ trước đến sau vai trắng nõn nà hiện ra một màu sắc khác, đã tích ứ máu. Ba người thấy thế lại một trận đau lòng.

Nhạn Hồi tay nghề vô cùng tốt, chậm rãi xoa bóp, nhớ tới chuyện hôm nay, nỗi khiếp sợ vẫn còn, hỏi: "Tiểu thư, vai đau không?"

"Có chút đau." A Bảo hàm hồ nói, được xoa bóp với lực không nhẹ không nặng vô cùng thoải mái, cả người lười biếng, giống như con mèo nhỏ nằm trên giường ngủ gật.

"Tiểu thư, hôm nay có phần lỗ mãn, nếu có chuyện gì cũng sẽ khiến cho lão gia đau lòng." Hoa ma ma viền mắt hồng hồng nói.

"Hoa ma ma, hôm nay nếu không phải tiểu thư, xe ngựa chúng ta sẽ bị tên hung đồ kia đoạt đi, tất cả mọi người chúng ta sẽ gặp tai ương, nói không chừng sẽ mang tội đồng đảng không chừng." Nhạn Hồi trầm giọng nói, trong lòng mặc dù cảm thấy A Bảo hôm nay xuất thủ thực sự không ổn, nhưng nàng hiểu rõ, biết là Tấn vương sau đó truy nã tội phạm, Nhạn Hồi mới yên lòng, mặc dù là lỗ mãng mộtchút, nhưng chỉ cần có Tấn vương chứng thực A Bảo lúc đó là cực chẳng đã mới xuất thủ, ai dám nóitiểu thư Uy Viễn hầu phủ?

Nhạn Thanh thần kinh khá thô, chuyện đã qua bình thường sẽ không giữ lại trong lòng, lúc này còn có tâm tình tán thưởng chủ nhân oai hùng cỡ nào, "một cước của tiểu thư khi đó thật tuyệt, tiểu thư khônghổ là chân truyền của lão gia, có tiểu thư, bọn hung đồ đó cũng không được tốt đâu."

Nhạn Hồi khóe miệng co quắp, tay ngứa ngáy rất muốn một cái tát hô to đây là một nha đầu ngốc, trong lòng nhịn xuống cơn giận bốc hỏa, muốn mắng chửi, nàng cười hì hì nghe xong, qua rồi vẫn là vô tâm vô phế vui vẻ.

Nhạn Hồi vẫn là không yên tâm lắm, lại một lần nữa hỏi: "Tiểu thư, thực sự không cần gọi đại phu đến cho thuốc sao?"

A Bảo sắp ngủ, nàng có một thói quen tốt, không lạ giường, tới địa phương an toàn, là có thể tự nhiên đi vào giấc ngủ, đây cũng là trong khói lửa chiến trận ở biên quan luyện ra. Chỗ ở của nàng gần với quân doanh, trời còn chưa sáng là có thể nghe thấy tiếng binh sĩ thao luyện, có lúc có chiến tranh khôngmười ngày thì cũng một tháng, trong lúc đó các loại thanh âm càng làm cho người ta sợ hãi, đến khi xác định bình an rồi, vẫn là có thể bình yên đi vào giấc ngủ. So sánh với hoàn cảnh ở biên quan khốc liệt như vậy, kinh thành quả thực chính là nơi yên bình thoải mái, hoàn cảnh tốt như vậy, cũng làm cho nàng sinh ra lười nhác a.

Nghe thấy lời Nhạn Hồi, A Bảo cự tuyệt, "không được, so vơi thương thế nghiêm trọng trước đay từng trải qua, đây chỉ là một vết thương nhỏ mà thôi."

Nhạn Hồi khổ sở ra mặt, đôi mắt sắp mang nước, vì tiểu thư nhà mình mà đau lòng. Tiểu thư từ nhỏ đãmất đi nương, phụ thân thì ở ngoài biên quan, đưa đến để lão phu nhân nuôi dưỡng, thì lão phu nhân lại không thích tiểu thư cho lắm,đường lại rất xa xôi, nếu không phải Uy Viễn hầu phu nhân xử sự công đạo, nhị phu nhân cũng thường xuyên quan tâm hỏi đến, đứa nhỏ không cha không mẹ còn bị bọn điêu nô ức hiếp mà không biết, nhờ vậy cũng dưỡng cho tiểu thư tính tình độc lập tự chủ. Có lẽ là quá độc lập, cũng có thể là vì muốn lão gia yên tâm, sau đó tiểu thư đi cùng lão gia ra biên ải, vì để thích ứng cuộc sống ác liệt nơi này,bèn rèn luyện thân thể, bị đánh mà đứng lên, bị thương vô số, nếu so sánh với các cô nương Uy Viễn Hầu Phủ, thì không phải một câu đáng thương cũng không nói hết.

A Bảo thấy trên vai lực đạo không có, kỳ quái mở mắt ra, nhìn thấy Nhạn Hồi mắt ẩm ướt, biết nàng lại bắt đầu thương xót mình, gãi gãi đầu, an ủi: "Ta thật không có chuyện gì đâu, nhiều nhất là đau xót hai ngày mà thôi. Ngoan, đừng khóc a, ngươi đó, ta còn chưa có chết đâu!"

"..."

Nhạn Hồi trầm mặc, vẻ mặt đen thui quay đi, cái gì thương cảm cũng không phải.

A Bảo liếc nhìn đồng hồ nước, quyết đoán nói: "Đêm đã khuya, ta đi ngủ, các ngươi cũng ngủ sớm mộtchút đi."

Nhạn Hồi không nói gì, Nhạn Thanh vô tình nhắc nhở: "Tiểu thư, hiện nay mới giờ Tuất (bảy giờ tối), chưa tới giờ đi ngủ đâu."

A Bảo bị nha hoàn nhà mình phá, có chút không vui hỏi: "Ta ngủ sớm không được sao?"

"Thế nhưng... Lúc trước người không phải nói có khả năng hầu gia sẽ gọi người đến hỏi chuyện sao?"

Nhạn Thanh vừa mới nói ra, liền có ma ma hầu hạ bên cạnh Uy Viễn Hầu đến, hành lễ xong nhân tiện nói rõ mục đích đến đây của mình, "Quấy rầy ngũ tiểu thư nghỉ ngơi, hầu gia hỏi tiểu thư nếu chưa nghỉ ngơi mời cô qua thư phòng một chuyến."

"Đây là chuyện phải làm."

A Bảo tự giác đứng dậy, để cho Nhạn Hồi, Nhạn Thanh chỉnh trang y phục, theo ma ma kia cùng đi đến thư phòng của Uy Viễn Hầu.