Độc Thê Không Dễ Làm

Chương 58-2




Editor: Nyanko Cungquanghang

Chờ tiễn xong lão phu nhân và Uy Viễn Hầu phu nhân, A Bảo cho rằng sẽ xuất phát, ai ngờ Tiêu Lệnh Thù lại đem theo A Bảo đi tới Bán Hạ Các. Hôm qua A Bảo uống rượu xong lại khóc thật lâu, còn nấc cụt lợi hại, sau đó gọi Giải Thần Y đến thì nàng đã ngủ rồi. Buổi sáng rời giường nhìn không có gì khác thường, chỉ là Tiêu Lệnh Thù vẫn yêu cầu Giải Thần Y bắt mạch cho nàng một chút.

Giải Thần Y tuy rằng còn ghi hận chuyện Tiêu Lệnh Thù đá hắn ra khỏi cửa, chẳng qua đối với “người tốt” A Bảo, hắn vẫn tự mình bắt mạch cho nàng, kiểm tra một phen sau đó nói: “Vương phi rất khoẻ mạnh, không có chuyện gì.”

A Bảo mở miệng cười, đạ tạ Giải Thần Y, thầm nghĩ từ nhỏ nàng đã là đứa nhóc khoẻ mạnh, sao có thể sẽ có việc gì được chứ. Chẳng qua tưởng tượng đến việc sự tình xảy ra sau khi nàng uống rượu, cả người đều không khoẻ. Cái này chính là sỉ nhục cả đời của nàng, nhất thiết phải quên đi, quên sạch!

Sau khi kiểm tra xong, vốn dĩ phải rời đi, Tiêu Lệnh Thù lại đột nhiên nói: “Lần trước bảo ngươi làm dược, đã làm xong chưa?”

Giải Thần Y gật gật đầu, đột nhiên vẻ mặt cảnh giác nói: “Ngươi dùng cái đó để làm gì?”

“Tất nhiên là có việc cần dùng.”

“Ngươi lại muốn hại ai?” Giải Thần Y càng cảnh giác, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Lệnh Thù quả thực như nhìn một ma đầu tà giáo chuyện ác gì cũng làm vậy.

Tiêu Lệnh Thù đột nhiên quay đầu nhìn A Bảo nói: “Nàng ra ngoài chờ trước, một lát bổn vương sẽ gặp nàng.”

thật ra A Bảo muốn lưu lại xem bọn họ có chủ ý bí mật gì, chẳng qua thấy Tiêu Lệnh Thù kiên trì, đành gật đầu đi ra ngoài.

Giải Thần Y lại giậm chân, “Nếu ngươi có gan làm, như thế nào không dám để Vương phi biết? À, ta đã hiểu, ngươi không muốn để Vương phi biết tâm địa của ngươi có bao nhiêu đen tối, độc ác. Ngươi muốn nàng đi ra ngoài để nàng không biết bộ mặt thật của ngươi, miễn cho nàng ghét bỏ -- ai ui, ngươi lại đánh ta…”

“…”

A Bảo đi ra Bán Hạ Các còn có thể nghe được tiếng kêu thảm thiết của Giải Thần Y, trong lúc nhất lời thật không biết có nên đồng tình với hắn hay không nữa. Biết rõ Tiêu Lệnh Thù không phải người dễ đối phó, lại thường xuyên không chịu quản miệng mình, bị đánh bao nhiêu lần vẫn không nhớ bài học.

Nghĩ nghĩ, A Bảo thấy Tịch Viễn đứng đó, vẫy tay bảo hắn đến.

Tịch Viễn thấy nàng nhìn mình cười đến đoan trang tao nhã, theo bản năng lại run cầm cập, cách A Bảo khoảng vài bước chân thì dừng lại, cung kính hỏi: “Vương phi gọi thuộc hạ là có chuyện gì sao?”

A Bảo nhìn nhìn, bảo tỳ nữ đi theo đứng cách xa mười bước, trầm ngâm một lát, mới nói: “Nghe nói Tịch thị vệ rất quen biết với Giải Thần Y.”

Tịch Viễn: =........=|||| không biết bây giờ muốn phủ nhận có còn kịp hay không?

“thật ra cũng không phải rất quen thuộc, chẳng qua Giải Thần Y bị đuổi khỏi Lăng Nam Giải gia, nhưng lại được kế thừa y thuật lợi hại.” Tịch Viễn uyển chuyển nói, đồng thời cũng nói ra hiểu biết về thân phận của vị thần y nào đó.

“Chính là đệ tử dòng chính của Lăng Nam Giải gia sao?” A Bảo giật mình hỏi. Nhà họ Giải ở Giang Nam nổi danh với y thuật truyền đời, chỉ tiếc mấy chục năm gần đây Giải gia xuống dốc, cũng khiến cho mọi người dần dần quên đi vị thế của họ ở vùng Hạnh Lâm. Thậm chí trong khoảng thời gian mười tới hai mười năm qua, cơ bản là không có ai nói đến thời kỳ huy hoàng của Lăng Nam Giải gia trước đây nữa.

Sở dĩ A Bảo nghe đến nhà họ Giải, là vì khi ở Cảnh thành trong lúc ngẫu nhiên có nghe phụ thân mình đề cập vài lần. Mỗi khi đến ngày giỗ của mẫu thân, phụ thân đều uống say mèm, sau đó lải nhải với nàng rất nhiều chuyện, phần lớn đều là việc cha mẹ nàng gặp nhau như thế nào, ngày tháng sau khi thành thân tốt đẹp ra sao. Phụ thân cũng từng tiếc nuối nói nếu lúc ấy nhà họ Giải chưa xuống dốc, có Giải gia ở thời điểm đó thì mẫu thân nàng có lẽ vẫn còn sống rồi.

“không phải!” Tịch Viễn lắc đầu nói, “Giải Thần Y là Giải gia chi thứ con vợ lẽ. Khi còn nhỏ cuộc sống trải qua không tốt đẹp lắm. Khi niên thiếu thì rời khỏi Giải gia, sau đó may mắn được Vương gia cứu giúp, mới đi theo bên người Vương gia.”

Tiếp theo, Tịch Viễn nói đến chuyện vì sao Giải Thần Y lại được Tấn vương cứu giúp. Vốn dĩ năm đó lúc còn thiếu niên Giải Thần Y rời nhà, ở bên ngoài phiêu bạt lại là người có thiên phú kiệt xuất, tiếp thu tinh hoa y thuật Giải gia. Trừ bỏ bản lĩnh y thuật, Giải Thần Y vẫn là một mỹ nam tử chính hiệu, vậy nên một thân y thuật lợi hại lại không có bản lĩnh quyền cưới gì. Cho nên thời điểm phiêu bạt khắp nơi, vì gương mặt mỹ nam đó mà chọc phải vô số phiền toái. Có một lần đi qua khu rừng nọ, bị một nữ thổ phỉ trong núi nhìn trúng, trực tiếp xuống núi muốn bắt hắn làm thành một đôi phu thê thổ phỉ.

Tuy rằng số mệnh Giải Thần Y không mấy suôn sẻ -- từ nhỏ là con vợ lẽ, nhưng trời sinh tâm tính tốt, hành sự lỗi lạc, cũng không thẹn với trời đất, cho nên như thế nào nguyện ý thành thân với thổ phỉ được chứ? Thiếu chút nữa bị đám thổ phỉ kia bức bách phải nhảy vực tự sát. Lúc này Tiêu Lệnh Thù đem theo thủ vệ tới dẹp loạn khu ổ của bọn thổ phỉ, cũng tiện tay cứu người nào đó nhảy vực không thành ngược lại té bị thương. Giải Thần Y cho rằng Vương gia là người tốt, hơn nữa vẫn là thân vương trung thành với triều đình giải nguy cho dân chúng. Vì vậy trong lúc váng đầu Giải Thần Y tỏ vẻ mình muốn báo ân, sau này liền đi theo ân nhân cứu mạng.

Tiêu Lệnh Thù thấy y thuật của hắn không tồi, cũng miễn cưỡng chấp nhận người này, hai người ai cũng hài lòng.

Trong mắt Giải Thần Y, là một thân vương triều đình, có thể cho hắn một nơi an tĩnh để sống, cũng có thể ngăn cản người khác mơ tưởng tới gương mặt quá mức mỹ mạo như này, Giải Thần Y cảm thấy mình báo ân như thế này cực kỳ thoả đáng. Sau khi đi theo Tiêu Lệnh Thù không lâu, hắn mới biết mình sai hoàn toàn, căn bản là hắn đi theo một người tàn nhẫn độc ác, là một ma vương ngoan độc vô tình. Nhưng mà, hắn nghĩ hối hận thì đã không còn kịp rồi, cứ như vậy lên phải thuyền giặc.

A Bảo nghe xong cũng không còn lời nào để nói, sau vài lần gặp mặt Giải Thần Y nàng cũng biết tam quan người này vô cùng chính trực, đến mức thuộc loại đánh chết cũng không chịu thay đổi cái tính bướng bỉnh, nhưng lại không nghĩ đến tình huống gặp mặt của hắn và Tiêu Lệnh Thù lại máu chó đến thế. Theo như phản ứng vừa rồi của hắn cũng biết hắn không đồng ý với những thủ đoạn không quang minh chính trực, cũng không biết Tiêu Lệnh Thù muốn làm gì nữa.

“Giải Thần Y lớn lên quả thực không tồi.” A Bảo mờ mịt khen, thấy gương mặt Tịch Viễn lộ vẻ khác thường, lập tức nói: “Nếu hắn cảm thấy gương mặt mình lớn lên sẽ đem lại phiền phức, vì sao không tìm phương pháp che dấu chứ?” Trong mấy quyển tiểu thuyết không phải thần y gì gì đó đều sẽ có loại thuốc hay thuốc mỡ linh tinh này nọ để che dấu dung mạo của mình hay sao?

“Giải Thần Y nói thân thể tóc da là do cha mẹ ban, không dám tổn thương! Cho nên, dù thế nào cũng không thể vì che dấu gương mặt đó mà hoá thành gương mặt người người không nhận ra được.” Tịch Viễn dùng ngữ điệu bất đắc dĩ đáp lời. Có trời mới biết, những năm gần đây, bởi vì gương mặt đó của Giải Thần Y, hắn thay Giải Thần Y thu thập rất nhiều cục diện rối rắm.

A Bảo đáp lại hắn là một loại nháy mắt đã hiểu, xem đến mức dạ dày Tịch Viễn có chút đau. Càng tiếp xúc vị vương phi này, càng cảm thấy biểu hiện của nàng ấy không có đoan trang như bề ngoài – ai ui, thật là đau dạ dày quá mà.

A Bảo còn muốn hỏi Tịch Viễn là Giải Thần Y đã làm cái loại thuốc lợi hại gì vậy thì Tiêu Lệnh Thù đã bước ra, Tịch Viễn thấy vậy lập tức lùi về phía sau năm bước, cung kính thỉnh an Tiêu Lệnh Thù.

Tiêu Lệnh Thù làm lơ hắn, trực tiếp dắt tay A Bảo rời đi. Xem bộ dạng này của hắn, dường như lại thành công trấn áp Giải Thần Y rồi.

A Bảo tuy rằng tò mò muốn chết, nhưng cũng sẽ không lắm miệng mà đi dò hỏi điều gì, cuối cùng chỉ có thể đem việc này chôn xuống. Đương nhiên, tới ngày hôn lễ của Lý Minh Phượng, A Bảo mới biết được Tiêu Lệnh Thù muốn làm cái gì, rất nhanh lại có nhận thức mới về hắn.

Còn hiện tại sao, dĩ nhiên là đi thôn trang xem nho kèm thêm mấy con sâu to bự nào đó đã.

Thôn trang núi Bắc Minh đã xuất hiện cảnh thu hoạch vụ mùa thu cực kỳ náo nhiệt, rất nhiều trái cây được thu hoạch vào mùa này.

A Bảo đem biệt trang núi Bắc Minh trở thành cái tổ thứ hai của nàng, đối với thôn trang này thật sự quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn. Sau khi Lâm quản sự tiếp đón xong, nghỉ tạm đôi chút, Tiêu Lệnh Thù lập tức kéo A Bảo đi xem quả nho.

Sợ rằng quả nho hái xuống không lâu sau sẽ hết tươi, cho nên Lâm quản sự không cho người hái nho từ bất cứ dàn nho nào trong vườn, lưu lại đó đợi chủ tử đến đây sẽ hỏi ý kiến của bọn họ, sau đó lại đưa ra quyết định. Trong lòng Lâm quản sự nghĩ nói không chừng Vương gia và Vương phi tâm tình vui vẻ nhất thời muốn chính mình trải nghiệm lạc thú hái nho, như vậy cũng có sẵn để họ hái.

Đáng tiếc Lâm quản sự đoán sai rồi, sau khi A Bảo nhìn thấy mấy con sâu vừa to vừa mập trên mấy phiến lá, cả người đều thấy không khoẻ, nhảy đến trong ngực Tiêu Lệnh Thù, gắt gao bám chặt hắn, đến chết cũng không chịu tới đó xem.

“Vẫn là sai người hái đi, ta, ta... Ta đứng xa xa xem là tốt rồi.” Giọng nói A Bảo có chút run rẩy trả lời.

Tiêu Lệnh Thù ôm nàng, làm lơ ánh mắt của người hầu xung quanh – trên thực tế đoàn người ai cũng cúi đầu. Sau đó hắn ôm ai kia đi đến sân sau, nơi đó đã được hạ nhân bỏ bộ bàn ghế bằng mây, trên bàn còn có trà bánh và chút hoa quả.

A Bảo ngồi trên ghế mây, cảm giác được ác ý từ đám sâu đó, cảm xúc không tốt chút nào, nhìn mấy miếng lê và dưa hấu được cắt ra, đột nhiên nói: “Nhạn Hồi, ta muốn uống nước trái cây.”

Thời đại này không có máy ép nước hoa quả, muốn lấy nước ép từ trái cây thật rất phiền toái, thậm chí có rất ít người làm món này. Chẳng qua A Bảo cùng mấy Nhạn từng lăn qua lộn lại tìm cách, vậy nên bọn họ ai cũng có kinh nghiệm. Nghe A Bảo nói, lại nhìn ánh mắt Tiêu Lệnh Thù, lập tức nói: “Vương phi, sẽ chờ lâu một chút đấy.”

A Bảo gật đầu, là một người tham ăn cực kỳ, nàng không cần phải tự tay làm, chờ một lát thì nàng vẫn chờ được. “Ta muốn nước ép xoài, Vương gia thì sao?”

“Nước đu đủ.” Tiêu Lệnh Thù nhìn miếng đu đủ đã cắt xong nói.

Đu đủ sẽ làm ngực lớn đó Vương gia! A Bảo lén lút nhìn hắn một cái, khi gặp phải ánh mắt của hắn, lập tức nghiêm trang nói: “Vương gia muốn uống nước đu đủ, mau đi đi, làm tốt có thưởng.”

“Dạ, thỉnh Vương gia vương phi chờ một lát.” Nhạn Hồi cười, mang theo Bạch Tiền Bạch Vi cùng đi, lưu lại ba vị Nhạn ở lại hầu hạ.

Bởi vì A Bảo bị lũ sâu ở dàn nho doạ sợ, cũng không muốn thể nghiệm cái gì niềm vui trong thu hoạch vụ thu lần này, cho nên cuối cùng vẫn là người trong thôn trang đi hái những quả nhỏ từ màu tím chuyển thành màu đen. Loại nho trong viện này nghe nói là từ gốc nho dại trong núi chiết ra một gốc rồi đem trồng ở đây. Kết quả cả một dàn nho dày, mỗi quả nho không lớn, nhưng ăn thì lại có vị ngọt thanh rất ngon miệng.

Sau khi hạ nhân hái xuống, rửa sạch một rổ đem tới cho chủ tử nếm thử. A Bảo ăn một quả, hạt không lớn, thịt ngọt nhiều nước, không khỏi nheo đôi mắt lại, cảm thấy nho dại này quả thực rất thích hợp để nhưỡng rượu nho.

A Bảo ăn cũng cầm một quả đút cho Tiêu Lệnh Thù, cười nói: “Vương gia, có phải rất ngọt hay không?”

Tiêu Lệnh Thù gật đầu.

Ăn ăn, A Bảo a một tiếng, khi nam nhân nhìn qua nàng, lại hưng phấn nói: “Vương gia, thật ra có thể dùng nho làm mứt trái cây nữa đấy, cái này ta sẽ làm.” Còn có pudding nho, bánh bông lan nho... Aizzz, thật là muốn chảy nước miếng quá.

Tiêu Lệnh Thù duỗi tay vuốt tóc nàng, ánh mắt nhìn nàng cực kỳ trìu mến nhu hoà.

A Bảo bị hắn nhìn đến có chút ngượng ngùng. Cảm thấy sau đêm trung thu uống say, phảng phất như thể đánh vỡ hàng rào nào đó, khiến cho thời gian nàng ở bên hắn càng thêm hài hoà, cũng khiến nàng càng ngày càng không sợ hắn, làm nàng không khỏi có chút làm càn. Loại tình huống này nàng cũng không rõ là tốt hay không tốt nữa, đôi khi vẫn có chút bất an. Mỗi lần quay đầu lại thấy hắn an tĩnh, chính chắn, như hơi thở an ổn của bảo kiếm được bỏ vào vỏ, bỗng nhiên cũng lơi lỏng tinh thần.

*****

Ở thôn trang mười mấy ngày, rất nhanh đến ngày Lý Minh Phượng lấy chồng.

A Bảo yêu quý vị đường muội Lý Minh Phượng này, cho nên trước ngày diễn ra hôn lễ một ngày thì trở lại Tấn vương phủ, nhìn lại danh mục quà tặng một lần nữa, kiểm tra không có gì sai lầm, bắt đầu đi vòng vòng ở trong phòng.

Chuyện có thể làm A Bảo phiền não dĩ nhiên là liên quan đến Đại công chúa.

A Bảo cũng không hối hận khi ngày đó ra tay tiếp một roi kia của Đại công chúa, theo bản tính của nàng, dám đánh nam nhân của nàng, không đánh nàng ta mấy roi là vì lúc ấy thời cơ không hợp. Chỉ là nếu liên luỵ đến Lý Minh Phượng, nàng thấy áy náy, cho nên hôn lễ lần này nàng phải đi, còn chống lưng cho Lý Minh Phượng.

A Bảo đã chuẩn bị tốt tâm lý, đợi sau khi Lý Minh Phượng gả qua, Đại công chúa sẽ làm khó dễ Lý Minh Phượng, cho nên mấy ngày nay nàng cũng đã nghĩ biện pháp, rốt cuộc phải thế nào mới lật đổ được Đại công chúa. Chẳng qua chuyện này có chút khó khăn.

Ngay khi A Bảo bưng mặt nghĩ bản thân mình nên ra tay từ địa phương nào để lật đổ Đại công chúa thì Tiêu Lệnh Thù đã trở lại, thấy A Bảo thất thần hỏi, “Phiền não chuyện gì?”

“Tất nhiên là Bảo Hoa công chúa...” A Bảo buột miệng thốt ra, ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt thâm sâu khó dò của hắn, lập tức ngậm miệng.

Kỳ thật sau khi quen thuộc với hắn, hắn cũng không phải thời thời khắc khắc đều là một bộ dáng lạnh lùng khó gần, ngẫu nhiên có ánh mắt thâm sâu khó đoán như vậy, nhưng điều đó cũng không đại biểu rằng hắn thật sự khó dò – còn có thể là một loại biểu hiện che dấu bản thân hắn không hiểu, chẳng qua lại bị người khác hiểu lầm mà thôi. Cho nên nhìn thấy dáng vẻ này của hắn, trong lúc nhất thời A Bảo không phân biệt được rốt cuộc là hắn hiểu rõ hay là vẫn không hiểu.

Tiêu Lệnh Thù thấy thời gian không sai biệt lắm, dẫn nàng ra cửa, nói: “không cần lo lắng.”

“...”

Rất nhanh A Bảo lập tức biết được vì sao không cần lo lắng.