Độc Tôn Tam Giới

Chương 1566: Long Huyết truyền thừa (2)




Cho dù là ở Lưu Ly vương thành, Lưu Văn Thải ngây ngốc ở đây lâu như vậy cũng chưa từng nghe nói qua có bảo vật như long huyết. Hắn thực sự rất ngạc nhiên, chẳng lẽ Giang Trần sư huynh từng giết qua long hay sao?

Nhưng mà vấn đề này ngẫm lại cảm thấy rợn cả người, cho nên đây chỉ là suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu Lưu Văn Thải, hắn cũng không dám hỏi nhiều nữa.

Sau khi Lưu Văn Thải ra ngoài, Giang Trần nhìn bóng lưng hắn, trong lòng cảm khái cực kỳ:

- Văn Thải này nếu như có thể lợi dụng tốt Long huyết, ngày sau tu luyện tới cảnh giới Đại đế tuyệt đối không chỉ là nói suông. Chỉ hy vọng hắn còn có đầy đủ thời gian phát triển.

Dùng địa vị của Giang Trần ở Lưu Ly vương thành hiện tại, cũng không phải không nuôi nổi đám người Lưu Văn Thải.

Mà hiện tại hắn cũng không xác định, ma tộc trong man hoang lúc nào sẽ bộc phát.

Một khi ma kiếp bộc phát, cương vực nhân loại nhất định sẽ lâm vào trong hỗn loạn. Tuy rằng Lưu Ly vương thành rất cường đại, thế nhưng đến lúc đó tuyệt đối không chỉ lo được mỗi thân mình.

Ma tộc bộc phát, cơ hồ tất cả tu sĩ, cho dù ngươi trốn ở trong thâm sơn cùng cốc cũng tuyệt đối không có khả năng chỉ lo cho thân mình. Tất sẽ bị cuốn vào bên trong, mặc kệ ngươi có nguyện ý hay không, đại thế đã mất, vàng thau lẫn lộn.

Hiện tại Giang Trần chỉ có thể kỳ vọng, ma kiếp bộc phát muộn hơn một ít, ít nhất để cho những người bên cạnh hắn có đầy đủ thời gian phát triển.

Mươi năm, hai mươi năm?

Giang Trần hy vọng tốt nhất nếu có thể nên là ba mươi năm.

Sau ba mươi năm, cho dù thực lực yếu nhất là Tiết Đồng và Quách Tiến, còn có huynh đệ Kiều Thị cũng đủ một mình đảm đương một phía.

Những người này tuy rằng khởi điểm thấp, nhưng mà tài nguyên hiện tại mà bọn họ đạt được đã không thua đệ tử tông môn nhất phẩm là bao.

Bọn họ không phải là không có tiềm lực, mà lúc trước tiềm lực không được kích phát một cách hữu hiệu.

Hiện tại không thiếu tài nguyên, không thiếu danh sư chỉ điểm, tiến bộ của bọn họ tuyệt đối là thần tốc. Tuy rằng tới sau, thế nhưng nghiễm nhiên có xu thế vượt qua những người được gọi là thiên tài của Đan Kiền Cung.

Cho dù là Thân Tam Hỏa, ở trong Đan Kiền Cung cũng là nhân vật bài danh top mười. Nhưng so với những người này, hiện tại ưu thế ban đầu cũng không tính là đặc biệt rõ ràng nữa.

Trải qua nhiều tháng chém giết, tranh đoạt Tân Tinh bảng rốt cuộc cũng hạ màn.

Một vạn danh ngạch Tân Tinh bảng rốt cuộc cũng có chủ. Chân Đan Vương đứng đầu bảng, đây là chuyện mà tất cả mọi người không có nghi vấn.

Tôn Vũ Tiểu Thắng kia theo sát phía sau, không ngờ lại xếp hạng hai.

Đằng sau còn có một loại danh tự, đều là những người bài danh phía trước ở vòng khảo hạch trận pháp trước. Còn có một nhóm lớn xếp phía trước là những người vốn có bài danh bình thường ở khảo hạch trận pháp.

Hiển nhiên những người này trong khảo hạch trận pháp tuyệt đối đã ẩn dấu thực lực.

Nhưng mà Giang Trần cũng không quá để ý tới chuyện này.

Tuy rằng tiến vào Tân Tinh bảng, nhưng tuyệt đại đa số người trong Tân Tinh bảng cũng chỉ có thể tiến tới được một bước này. Bởi vì kế tiếp cạnh tranh Thiên Tài bảng, một vạn người, cộng thêm những đệ tử thế gia, đại phiệt đã được đặc cách từ trước, cạnh tranh danh sách chưa đủ hai trăm người kia.

Thiên Tài bảng, đầu tiên đã giữ lại cho đệ tử dòng chính của bảy đại đế ba mươi sáu danh ngạch.

Cho nên hai trăm danh ngạch tren Thiên Tài bảng cũng chỉ còn có hơn một trăm sau mươi danh ngạch.

Hơn một vạn người cạnh tranh hơn một trăm sáu mươi danh ngạch, loại cạnh tranh tàn khốc này, không cần phải nói.

- Huynh đệ, ngươi thật là thanh nhàn a. Đánh xong Tân Tinh bảng trực tiếp biến mất không thấy bóng dáng. Thực là không trượng nghĩa a.

Cơ Tam công tử nện một quyền vào trên vai Giang Trần, nửa vui đùa, nửa phàn nàn nói.

Nhìn qua tiểu tử này rõ ràng dùng giọng nói ai oán, chỉ là vẻ mặt lại tươi cười, Giang Trần cũng biết không phải tiểu tử này tức giận thật.

Hắn lập tức cười cười:

- Nếu như ta nói cho ngươi biết ta đang nghiên cứu Tùng Hạc đan thì sao?

Sắc mặt Cơ Tam công tử cứng đờ, lập tức nhếch miệng cười rộ lên:

- Tốt, quá tốt, huynh đệ ngươi thực sự là hình mẫu của người trẻ tuổi, trên phương diện đan đạo có thiên phú kinh người mà vẫn chịu khó như vậy. Ngu huynh bội phục, bội phục. Bế quan tốt, rất tốt.

Giang Trần cười cười nói:

- Kỳ thực vừa rồi ta lừa ngươi, ta cũng không có nghiên cứu Tùng Hạc đan. Thái vừa rồi ta luôn chuẩn bị cho tranh giành ở Thiên Tài bảng.

Nụ cười của Cơ Tam công tử lập tức cứng đờ, vẻ mặt đau khổ nói:

- Huynh đệ, đừng đùa ta. Ta biest rõ nhất định ngươi đã suy nghĩ ra huyền ảo của Tùng Hạc đan, có đúng hay không?

Giang Trần cũng biết hiện tại Tùng Hạc đan chính là một khối tâm bệnh của Cơ Tam công tử, hắn lập tức nghiêm mặt nói:

- Yên tâm đi, Tùng Hạc đan nhất định sẽ có.

Cơ Tam công tử bắt đầu mặt mày hớn hở:

- Thật sao?

- Ta còn có thể lừa ngươi sao?

Cơ Tam công tử ôm vai Giang Trần, cười ha hả:

- Tốt, tốt, không hổ là huynh đệ tốt của ta.

Hành động này của hắn dọa cho Giang Trần sợ hãi:

- Buông tay, buông tay, nếu không buong tay chuyện Tùng Hạc đan nhất định sẽ có vấn đề.

Nhìn thấy các loại ánh mắt cổ quái chung qunah, Giang Trần quả thực hận không thể dùng ánh mắt đem tiểu tử này băm vằm thành mười tám khối.

Vẻ mặt Cơ Tam công tử thản nhiên, không có để ý một chút nào, cười hắc hắc nói:

- Nhìn gì vậy? Hảo huynh đệ chúng ta biểu hiện chút tình cảm, các ngươi ghen ghét sao?

Giang Trần im lặng với tiểu tử này.

Ngay lúc này Giang Trần nhìn thấy có người từ bên ngoài đi vào, chính là Vi Kiệt của Vi gia.

Cơ Tam công tử nhìn thấy Vi Kiệt cũng nao nao, nhìn Vi Kiệt từ trên xuống dưới rồi nói:

- Vi Kiệt, ngươi đột phá rồi?

Vi Kiệt ở trước mặt Cơ Tam công tử vẫn còn có chút câu nệ, dù sao Cơ Tam công tử là bề trên của hắn.

- Tam công tử, Vi mỗ may mắn đột phá Thánh Cảnh cửu trọng.

Vi Kiệt cực kỳ khiêm tốn nói.

Cơ Tam công tử cười hắc hắc:

- Chuyện tốt a, chúc mừng ngươi. Hiện tại Vi gia các ngươi ai còn có thể nghi ngờ tư cách nối nghiệp của ngươi được chứ?

Vi Kiệt nghe lời này tâm tình cũng vô cùng tốt, gật gật đầu nói:

- Hiện tại những tộc lão trong Vi gia thấy ta đột phá đều vô cùng cao hứng.

Nói tới đây Vi Kiệt cung kính hành lễ với Giang Trần:

- Còn phải đa tạ Chân Đan Vương.

Giang Trần khoát khoát tay nói:

- Muốn đa tạ thì ngươi đa tạ Cơ lão tam đi, khỏa đan dược kia là phiệt chủ Bàn Long đại phiệt đưa cho ta.

Cơ Tam công tử khẽ giật mình nói:

- Ngươi nói là Thánh Tiếu đan kia sao?

Vi Kiệt nghe vậy giờ mới hiểu được mọi chuyện, hắn nhanh chóng thi lễ với Cơ Tam công tử:

- Đa tạ phiệt chủ.

Cơ Tam công tử rất sảng khoái nói:

- Không cần cám ơn ta, khỏa đan dược kia phiệt chủ đưa cho Chân Đan Vương làm lễ gặp mặt. Là đồ vật của hắn, hắn có thể làm chủ. Là nhân tình của Chân Đan Vương không có liên quan gì tới chúng ta. Nhân tình này ta cũng không thể thu của ngươi.