Độc Tôn Tam Giới

Chương 1986: Vân Tiêu Kim Đấu trận đáng sợ (1)




́u trận đáng sợ. (1)

- Hắn không phải là người Lưu Ly vương thành chúng ta, nhưng mà thực lực võ đạo của lão già này có lẽ không kém a.

Tịch Diệt đại đế có chút giật mình.

- Hắn là Hoàng cảnh cao giai, nhưng mà bị ta đánh cho không kịp trở tay.

Giang Trần cũng không có nói quá lên cái gì.

- Ngươi? Bắt giữ Hoàng cảnh cao giai?

Bàn Long đại đế sững sờ, con mắt nhanh như chớp, không khỏi chăm chú đánh giá lại Giang Trần.

Hắn tự nhiên biết rõ Giang Trần biến thái ra sao, võ đạo và đan đạo tuyệt đối đều là yêu nghiệt nhất đẳng. Thế nhưng mà loại chuyện như bắt giữ Hoàng cảnh cao giai, quả thực rợn cả người.

Nếu như nói mấy cường giả đại đế như bọn họ ra tay, bắt giữ một cường giả Hoàng cảnh cao giai, ngược lại vô cùng nhẹ nhõm.

Thế nhưng mà Giang Trần này, hắn mới có tu vi thế nào chứ?

Lần trước trong tranh đoạt Thiên Tài bảng của Lưu Ly vương tháp, thực lực mà Giang Trần biểu hiện ra ngoài tuy rằng rất kinh người, nhưng nhiều lắm cũng chỉ là bán bộ Hoàng cảnh.

Cho dù hắn có thể vượt cấp khiêu chiến, đối kháng với cường giả Hoàng cảnh sơ giai đã cao lắm rồi.

Bắt giữ cường giả Hoàng cảnh cao giai, rốt cuộc biến thái tới đâu a?

Tropng lúc nhất thời Tịch Diệt đại đế và Bàn Long đại đế đều có một loại cảm giác không nói nên lời.

- Nhị vị đại đế, lai lịch của người này nếu như có thể hỏi ra được, cũng coi như đã tới gần được chân tướng của chuyện này.

Giang Trần mỉm cười nói.

Bàn Long đại đế gật gật đầu, nhìn Tịch Diệt đại đế nói:

- Tịch Diệt đạo huynh, loại chuyện ép cung này dường như đạo huynh am hiểu nhất a.

Tịch Diệt đại đé âm trầm gật đầu:

- Giao cho ta. Mặc kệ hắn nghĩ thế nào, ta nhất định cũng phải cạy ra được tin tức hữu hiệu.

Một giờ sau, Tịch Diệt đại đế âm trầm như nước, từ trong mật thất đi ra.

Bàn Long đại đế nghênh đón:

- Đạo huynh, sao rồi? Hắn có mở miệng hay không?

Tịch Diệt đại đế khẽ gật đầu, sắc mặt cực kém, dùng thanh âm phức tạp nói:

- Mở miệng, thủ đoạn bức cung của ta, hắn muốn không mở miệng cũng không được.

- Hắn ta có lai lịch gì?

Bàn Long đại đế lên tiếng hỏi.

Ánh mắt Tịch Diệt đại đế vô cùng phức tạp, nhìn qua Giang Trần nói:

- Chân thiếu chủ, Bàn Long đạo hữu, người này không ngờ lại do Đan Hỏa thành phái tới.

- Cái gì?

Tin tức này khiến cho Giang Trần và Bàn Long đại đế chấn động.

- Đan Hỏa thành?

Trên mặt Giang Trần tràn ngập vẻ kinh ngạc:

- Tịch Diệt đại đế, hắn thực sự nói mình tới từ Đan Hỏa thành hay sao?

- Đúng vậy, hắn nói mình tới từ Đan Hỏa thành. Hơn nữa ta còn có thể phán đoán ra được. Đây là thủ đoạn bức cung độc nhất vô nhị của ta, nếu như hắn nói điêu, ta nhất định có thẻ nhìn ra được.

- Đan Hỏa thành?

Biểu lộ trên mặt Giang Trần trở nên vô cùng phức tạp, đột nhiên nhướng mày nói:

- Vậy hắn có nói tới Tu La đại đế hay không?

Tịch Diệt đại đế khẽ than nhẹ rồi lắc đầu:

- hắn cũng không có nói tới Tu La đại đế, hắn chỉ nói thượng cấp phái hắn tới Lưu Ly vương thành chấp hành nhiệm vụ. Người giao nhiệm vụ cho hắn là cao tầng Lưu Ly vương thành. Về phần những người khác hắn lại không biết. Đến cùng người Lưu Ly vương thành chúng ta có liên quan hay không, hắn cũng không biết được.

- Như vậy chẳng lẽ có thể nói, hắn thực sự không có lên quan tới Tu La đại đế hay sao?

Bàn Long đại đế không dám xác định.

Ánh mắt hai người nhìn về phía Giang Trần cực kỳ phức tạp.

Loạn trong giặc ngoài, thế cục Lưu Ly vương thành hiện tại có thể nói là loạn trong giặc ngoài a.

Nếu như nói Tu La đại đế nội chiến, bọn họ còn có biện pháp đi đối phó. Nhưng nếu mà Đan Hỏa thành thừa cơ tới gây sóng gió, bọn họ khó lòng mà phòng bị được a.

Lại nói, nếu như Tu La đại đế cấu kết với Đan Hỏa thành, vậy thì càng khó lòng mà phòng bị được. Phòng ngàn vạn lần cũng khó có thể đề phòng cướp nhà a.

Thế nhưng mà người này lại nói hắn và Tu La đại đế không có bất kỳ quan hệ nào.

Rốt cuộc chuyện này có liên quan tới Tu La đại đế hay không? Hay là cao tầng Đan Hỏa thành chỉ để cho hắn chấp hành nhiệm vụ, chưa nói cho hắn biết bí mật cấp độ cao hơn?

Hai loại khả năng này đều có thể có.

Nếu như là loại thứ nhất thì dễ xử lý hơn một chút.

Nếu như là loại thứ hai vậy thì phiền toái lớn. Từ xưa, nội chiến đáng sợ nhất là khi thế lực bên ngoài nhúng tay vào, đây tuyệt đối là tai họa ngầm, thậm chí có khả năng còn khiến cho Lưu Ly vương thành lập tức sụp đổ.

Đan Hỏa thành dã tâm bừng bừng, vốn bọn họ đã cho rằng mình là thế lực đứng đầu bát vực, bọn họ cũng luôn áp Lưu Ly vương thành một đầu.

Hiện tại thừa dịp Lưu Ly vương thành hỗn loạn, Đan Hỏa thành toàn diện thẩm thấu, hơn nữa Tu La đại đế lại còn có gia hỏa dẫn sói vào nhà phối hợp như vậy, đây tuyệt đối là dẫn tới tai họa ngập đầu cho Lưu Ly vương thành.

Dùng khẩu vị của Đan Hỏa thành, tuyệt đối sẽ một hơi nuốt hết Lưu Ly vương thành, khống chế Lưu Ly vương thành.

Bất kể là có quan hệ với Tu La đại đế hay không, chỉ cần liên quan tới Đan Hỏa thành, chuyện này Giang Trần nhất định phải điều tra rõ ràng.

- Nhị vị đại đế, thế cục Lưu Ly vương thành, các ngươi nên lưu ý nhiều một chút. Đại hội chư hầu dường như đã không thể ngăn cản. Vậy thì chỉ có thể cố gắng đối phó. Chuyện này ta sẽ nghĩ biện pháp đi đối phó.

Nói cho cùng Giang Trần cũng không sợ Tu La đại đế.

SỞ dĩ hắn không muốn công khai gây mâu thuẫn với nhất mạch Tu La đại đế là bởi vì không muốn làm cho Lưu Ly vương thành lâm vào trong nội chiến.

Nhưng hiện tại Tu La đại đế dã tâm bừng bừng, chủ động khơi mào tranh chấp, Giang Trần muốn tiếp tục ẩn nhẫn cũng không còn được nữa.

- Tịch Diệt đạo huynh, không biết vì sao nhìn thấy bộ dáng như đã tính trước của Chân thiếu chủ, trong lòng ta lại cảm thấy có nhiều lực lượng.

Bàn Long đại đế cũng cười rộ lên rồi nói.

So với Tịch Diệt đại đế, Bàn Long đại đế đối với Giang Trần càng thêm hiểu rõ, cũng bị Giang Trần ảnh hưởng, tác động qua lại rất nhiều.. Nói thật, cái mạng này của hắn là do Giang Trần cứu.

Sự ủng hộ của hắn đối với Giang Trần mà nói là phát ra từ tận đáy lòng.

Tịch Diệt đại đế cũng cười nói:

- Những năm qua Chân Đan Vương ở Lưu Ly vương thành sáng tạo rất nhiều kỳ tích. Lúc này, tự nhiên cũng không ngoại lệ.

Đều là tiền bối cao nhân, một khi đã có ý định, bọn họ cũng không cần chau mày suy nghĩ làm gì cho nhiều.

Chuyện cho tới nước này, kết quả xấu nhất cũng chỉ là chiến một trận mà thôi.

Thế lực Khổng Tước thánh sơn, tăng thêm thế lực của hai nhà bọn họ, cho dù không thắng được Tu La đại đế, vậy cũng không có khả năng bị áp đả hoàn toàn.

Đại trượng phu đỉnh thiên lập địa, sợ gì chiến một trận.

Sau khi nhị vị đại đế rời đi, Giang Trần cũng không có vội vã lộ diện mà chỉ ở trong Thiếu Chủ phủ tu luyện vài ngày, đối với thời cuộc bên ngoài dứt khoát không hỏi tới.

Chuyến đi Xích Đỉnh trung vực lần này, Giang Trần cứu ra Vệ Hạnh Nhi, nhưng mà thu hoạch quan trọng hơn chính là Địa Tàng Nguyên châu kia.