Độc Tôn Tam Giới

Chương 2092: Thanh Tuyền thánh nữ ủng hộ huynh trưởng (1)




̀n thánh nữ ủng hộ huynh trưởng. (1)

Hi Viên thánh nữ cười nói:

- Còn nói không dám. Vẻ mặt cũng hồng như vậy rồi. Cũng khó trách a, Chân thiếu chủ là chủ nhân tương lai của Lưu Ly vương thành, thiếu niên thiên tài, danh tiếng vô lượng, lại là Bá Nhạc của San Nhi muội muội. Trong lòng San Nhi muội muội nhất định đã coi Chân thiếu chủ là đệ nhất thiên tài trong đám người trẻ tuổi a.

Từ Thanh Tuyền lại lạnh lùng nói:

- Hi Viên thánh nữ, sức tưởng tượng của ngươi dường như hơi quá a. Chân thiếu chủ kia có ân tình với Hứa San, nhận ân huệ của người ta, suy nghĩ thay người ta, đây cũng là chuyện thường tình của nhân tính. Tại sao tới miệng ngươi lại có mùi vị khác thường như vậy?

Hi Viên thánh nữ đối với Từ Thanh Tuyền cũng không có hảo cảm gì. Từ Thanh Tuyền được xưng là đệ nhất thánh nữ của Nguyệt Thần giáo, nhân khí trong ngoài Nguyệt Thần giáo cao hơn nàng không ít.

Thanh niên tài tuấn khắp nơi tới Nguyệt Thần giáo, đại đa số đều muốn gặp Thanh Tuyền thánh nữ. Thậm chí còn có người uvjng

Nhị giáo chủ nói vậy, thế nhưng trong lòng Từ Thanh Tuyền lại không cho là đúng. Từ Thanh Tuyền tuy rằng đối với sư tôn vô cùng tôn trọng, thế nhưng nàng không phải là loại người ngu trung.

Bằng không mà nói, nàng cũng không ở sau lưng sư tôn lén mang mẫu thân gặp phụ thân và huynh trưởng. Nói cho cùng Từ Thanh Tuyền bị tẩy não nhiều năm như vậy, kỳ thực cũng không có bị tẩy não thành công, trên phương diện tinh thần nàng vẫn có chủ kiến của mình.

Nghe thấy không ngờ sư tôn lại nói ra những lời này, nói về nhân quả, loại biểu hiện này của sư tôn chính là vong ân phụ nghĩa. Từ Thanh Tuyền tự nhiên không cho là đúng.

Dù sao vì Nguyệt Thần giáo cứu sống Nguyệt Thần bảo thụ, đây lại là huynh trưởng của nàng.

Thanh Tuyền thánh nữ cân nhắc vấn đề cũng rất xa. Kể từ khi biết phụ thân mình còn, nàng đã bắt đầu cân nhắc khả năng người một nhà đoàn viên.

Muốn người một nhà đoàn viên, nhất định phải khiến cho bên Nguyệt Thần giáo trên phương diện tâm lý tán thành Lưu Ly vương thành, tán thành Chân thiếu chủ. Chỉ có Nguyệt Thần giáo tán thành Chân thiếu chủ, có tiền đề lớn như vậy, chuyện người một nhà đoàn tụ sau đó mới có thể thực hiện được.

Nếu không dùng tình huống trước mắt, muốn người một nhà đoàn tụ, khó khăn trùng trùng điệp điệp. Nếu như là Đại giáo chủ còn đỡ một chút, ít nhất Đại giáo chủ không có cố chấp như vậy.

Thế nhưng mà sư tôn của nàng, Thanh Tuyền thánh nữ rất rõ ràng. Đó là người thành kiến rất nặng. Trong mắt sư tôn nàng, mẫu thân Từ Mộng của nàng chính là phản đồ, là sỉ nhục của nhất mạch này.

Không giết nàng hoàn toàn là sợ ảnh hưởng tới Từ Thanh Tuyền, nếu không sư tôn tuyệt đối sẽ không để cho mẫu thân Từ Mộng của nàng ở trong hàng ngũ thánh nữ của Thanh Nguyệt nhất mạch.

Nhưng mà sư tôn rốt cuộc là sư tôn, tuy rằng trong lòng Từ Thanh Tuyền không cho là đúng, thế nhưng lại không có khả năng phản bác ý kiến của nàng.

- Lão tam, nói một chút đi.

Đại giáo chủ mỉm cười không cho ý kiến, chỉ hỏi ý của Tam giáo chủ.

Tam giáo chủ mỉm cười nói:

- Khổng Tước thánh sơn quả thực cách xa chúng ta một chút. Nhưng mà nếu như có thể chứng minh Chân thiếu chủ kia lúc chính là Thiệu Công tử lúc trước cứu sống Nguyệt Thần bảo thụ, ta cảm thấy phần nhân tình này chúng ta phải nhớ kỹ. Có lẽ chúng ta không thể cung cấp được trợ lực thực chất, thế nhưng trên phương diện đạo nghĩa vẫn nên ủng hộ. Ít nhất chúng ta nên phát biểu một chút, nói rõ, tỏ thái độ ủng hộ Chân thiếu chủ khống chế Lưu Ly vương thành.

Tính cách Tam giáo chủ dịu dàng, thị phi rõ ràng. Nàng cũng không có đem chuyện nhận ân huệ báo đáp là chuyện đương nhiên.

- Ủng hộ Chân thiếu chủ? Như vậy sao được?

Nhị giáo chủ nhịn không được nói.

Đại giáo chủ nhìn qua Nhị giáo chủ, nói:

- Vì sao không được? Nhị giáo chủ có ý kiến gì không?

- Cái nhìn của ta rất đơn giản, chúng ta không thể chứng minh Chân thiếu chủ chính là Thiệu Uyên công tử. Đã không có cách nào chứng minh là đúng, vậy dứt khoát giả bộ hồ đồ thì tốt hơn. Không phải ta keo kiệt, thế nhưng một khi ủng hộ như vậy sẽ liên quan quá nhiều. Lưu Ly vương thành và Đan Hỏa thành là đối thủ một mất một còn. Mà Chân thiếu chủ càng là người đối đầu với Đan Hỏa thành. Nếu như chúng ta ủng hộ Chân thiếu chủ, có nghĩa là đắc tội với quái vật khổng lồ bên người a.

Cái nhìn của Nhị giáo chủ quan tâm tới sự thực, so sánh hiệu quả và lợi ích, tất cả đều xuất phát từ lợi ích của Nguyệt Thần giáo.

Đan Hỏa thành ở ngay bên cạnh Tà Nguyệt Thượng vực. Từ Đan Hỏa thành đi về phía Tây Bắc chính là Tà Nguyệt Thượng vực, chính là địa bàn mà Nguyệt Thần giáo bọn họ khống chế.

Bọn họ và Đan Hỏa thành hoàn toàn có thể coi là hàng xóm. Tuy rằng bọn họ cũng rất kiêng kỵ với hàng xóm này, thậm chí có lúc còn chịu sự cường thế của Đan Hỏa thành.

Thế nhưng mà không quản bọn họ nghĩ thế nào, đầu quái vật khổng lồ như Đan Hỏa thành cũng ở cạnh Tà Nguyệt Thượng vực, điều này không thể thay đổi.

Đã không có cách nào sửa đổi, vậy cũng chỉ có thể thích ứng, quen với việc có một hàng xóm bá đạo như vậy.

Dù có đôi khi phải ăn một chút thiệt thòi. Cũng phải nhắm mắt nhắm mũi nhận lấy. So với Đan Hỏa thành, tông môn nhất phẩm như Đan Hỏa thành, nội tình và thực lực cuối cùng còn không phải cùng một cấp bậc. Quái vật khổng lồ như vậy, tuyệt đối không phải là thứ mà Nguyệt Thần giáo bọn họ có thể dây vào.

Hi Viên thánh nữ lúc này lại mở miệng nói:

- Sư tôn, đệ tử cảm thấy Nhị giáo chủ nói có lý. Lưu Ly vương thành cho dù thế nào, Chân thiếu chủ là thiên tài ra sao, cuối cùng vẫn cách Nguyệt Thần giáo chúng ta quá xa. Xa tới mức cơ hồ không làm cho trong lòng chúng ta sinh ra bất kỳ gợn sóng nào. Tất cả chuyện phát sinh, đều giống như bên kia cầu vậy. Đối với sinh hoạt của chúng ta bên này không có một chút ảnh hưởng nào. Nhưng mà Đan Hỏa thành lại ở ngay bên cạnh chúng ta, quái vật khổng lồ này cho dù dậm chân một cái cũng đủ để khiến cho Nguyệt Thần giáo chúng ta rung chuyển.

Ý tứ của Hi Viên thánh nữ rất rõ ràng, đó là không có khả năng ủng hộ Chân thiếu chủ. Quản ngươi có ân với Nguyệt Thần giáo hay không, đều mặc kệ a.

Hi Viên thánh nữ nói vô cùng công tâm, trên thực tế, cuối cùng nàng vẫn bị tư tâm quấy phá. Nàng nói tới Chân thiếu chủ lập tức giận dữ trong lòng.

Nếu không phải tiểu tử kia xen vào việc của người khác, vậy sẽ có việc nữ nhân Hứa San này thượng vị hay sao? Làm sao nữ nhân Hứa San này có thể uy hiếp vị trí của nàng được?

Tiểu tử ngươi chữa cho Nguyệt Thần bảo thụ của Nguyệt Thần giáo thì chữa đi, đang êm đẹp lại đào móc ra huyết mạch Ngịch Âm dương làm gì? Ngươi có biết làm như vậy là rất không công bằng với những người khác hay không?

Đây là lời trong lòng của Hi Viên thánh ữn. Nàng không phục, cho nên đối với gia hỏa xen vào việc của người khác như Chân thiếu chủ cũng hận luôn.

Hiện tại Chân thiếu chủ gặp khó khăn, nàng hận không thể làm cho chuyện này náo loạn một chút. Tốt nhất là trong nội bộ Lưu Ly vương thành cháy to một chút, chết bớt một nhóm người đi.