Độc Tôn Tam Giới

Chương 2575: Khổ Trúc lão tổ phiền muộn (2)




- Đúng vậy a. Nhân tộc bọn chúng có câu nói, nhất cỗ tác khí. Dũng sĩ tộc chúng ta nếu như chờ thêm nữa, chỉ sợ sĩ khí thực sự sẽ hạ thấp.

- Nhân tộc đáng giận, vậy mà lại dùng biện pháp hèn hạ như vậy.

- Lão tổ, nếu không người đi trước chủ trì đại cục, ở đây cứ giao cho chúng ta. Cho dù chúng ta đuổi giết không được hắn, cũng có thể thủ hộ được thần miếu an toàn.

Một gã thủ lĩnh bộ lạc có con mắt như tam giác nói ra.

Khổ Trúc lão tổ thở dài:

- Ngươi cho rằng bản lão tổ không muốn sao? Các ngươi có nghĩ tới hay không? Nếu như các ngươi đều đi thủ hộ thần miếu, tiểu tử kia đi tới bộ lạc các ngươi, đi tới hang ổ các ngươi thì làm sao bây giờ? Trong bộ lạc các ngươi còn có người có thể chế phục tiểu tử này sao?

Khổ Man tộc có bốn bộ lạc lớn, trên thực tế thực lực của bốn bộ lạc lớn này đều vô cùng hùng hậu. Cường giả Thiên Vị mỗi bộ lạc đều có vài người.

Chỉ là lúc này, đội ngũ chủ lực phần lớn đã phái đi cương vực nhân loại. Chuẩn bị khai triển, mở rộng càn quét giống như một cơn bão.

Số lượng ở lại Khổ Man tộc quá thiếu thốn.

Nguyên lão bốn bộ lạc lớn nghe vậy, biểu lộ bắt đầu trở nên khó coi.

Dây dưa thời gian dài với cường giả nhân tộc nọ như vậy, bọn họ cũng cảm nhận được thật sâu, cường giả nhân tộc này khó chơi tới cỡ nào.

Nếu như quả thực như lời Khổ Trúc lão tổ nói, đối phương nhảy vào hang ổ hắn, quả thực không dễ làm.

Trong lúc nhất thời bầu không khí hiện trường vô cùng ngưng trọng.

Một tên nguyên lão khuôn mặt hơi béo, oán hận nói:

- Chẳng lẽ kế hoạch thánh chiến vĩ đại của Khổ Man tộc ta bị một tiểu tử nhân tộc kiềm chế tới không còn kế sách nào?

Tất cả mọi người rất là bất đắc dĩ.

Nếu như Khổ Trúc lão tổ không đi khu vực Tây Bắc, để cho bốn đại bộ lạc kia chia nhau ra động thủ. Như vậy kết quả không cần phải nói.

Bốn đại bộ lạc, từ xưa tới nay cũng không phải bền chắc như thép. Đều có tư tâm của riêng mình.

Tách ra tác chiến, không có trù tình chung, đừng nói là càn quét nhân tộc, đánh bại được một số lượng lớn đã phải cảm ơn tổ tiên rồi. CHo nên, đại quân mới chờ đợi Khổ Trúc lão tổ.

Khổ Trúc lão tổ là lão tổ chung của Khổ Man tộc, bất kể là thực lực hay uy vọng đều có ưu thế mang tính áp đảo, tuyệt đối là nhân vật cấp bậc đồ đằng.

Hắn đi, là có thể trấn áp được cục diện.

Hắn không đi, đại quân Khổ Man tộc đánh nhỏ còn được, thuận tay quét vài cái vấn đề không lớn.

Thế nhưng muốn xâm nhập tác chiến, vậy thì khó mà nói được.

Mặt Khổ Trúc lão tổ đen lên, trầm giọng nói:

- Lão phu cho các ngươi một nhiệm vụ, các ngươi có thể hoàn thành được hay không?

- Cái gì?

- Không cần giết hắn, chỉ cần chế trụ hắn, giữ chân hắn. Như vậy được không?

Khổ Trúc lão tổ hiện tại chỉ có thể cầu như vậy, hắn thực sự không muốn dài dòng như thế.

Bốn nguyên lão của bốn bộ lạc lớn trong Khổ Man tộc đều trầm ngâm không nói.

Gần một tháng dây dưa, bọn họ cũng đã kiệt sức, không có nắm chắc.

- Bốn người các ngươi, hắn chỉ có một mình, nếu như năng lực kiềm chế một cường giả nhân tộc cũng không có, thì nói gì tới việc Khổ Man tộc phục hưng?

Khổ Trúc lão tổ có chút không vui nói.

Hắn rất hy vọng bốn gia hỏa này thống khoái đáp ứng. Nào biết được bốn gia hỏa này ngay cả chút dũng khí cũng không có.

Ấp úng, không có một chút đảm lượng nào.

Bị biểu hiện nghiêm túc của Khổ Trúc lão tổ chấn nhiếp, nguyên lão có con mắt giống như tam giác kia yếu ớt nói:

- lão tổ, kiềm chế hắn có lẽ miễn cưỡng có thể làm được. Chỉ là không biết phải kiềm chế hắn bao lâu?

Khổ Trúc lão tổ suy nghĩ một lát rồi nói:

- Nhanh thì một tháng, chậm thì ba tháng. Bản lão tổ đã biết được tính huống đại khái của nhân tộc. Chỉ một Lưu Ly vương thành có thể gây ra họa. Những thế lực khác chỉ là gà đất chó cảnh. Đương nhiên nhân tộc còn có chút cường giả lánh đời, đáng lo chút. Nhưng đều là nhân tố trong cân nhắc, ba tháng là hợp lý.

Kiềm chế ba tháng, bốn nguyên lão của bốn đại tộc kia nhìn lẫu nhau, đều nhao nhao gật đầu:

- Lão tổ, ba tháng, chúng ta nỗ lực hết sức. Cho dù có nguy hiểm, thà rằng bộ lạc chúng ta bị hắn tập kích, cũng nhất định phải bảo trì thần miếu, đây là hứa hẹn của chúng ta với lão nhân gia người.

Bọn họ biết rõ thứ lão tổ lo lắng nhất là thần miếu. Cho dù hiện tại bộ lạc bọn hắn có bị công kích hay không, Khổ Trúc lão tổ chưa hẳn đã đặc biệt để ý tới.

Khu vực Tây Bắc, tổng bộ Nguyệt Thần giáo, đại quân Khổ Man tộc chiếm giữ Nguyệt Thần giáo lúc này đã tràn ngập cảm xúc nôn nóng.

Theo kế hoạch, Khổ Trúc lão tổ có lẽ từ một tháng trước nên tới nơi rồi, nhưng mà cho tới bây giờ còn chưa có lộ diện.

Bên Khổ Man tộc, cũng đã phát ra tình báo, nói Khổ Trúc lão tổ tạm thời gặp chút chuyện, tạm thời không đi được. Cần một đoạn thời gian ngắn nữa, bảo bốn đại bộ lạc bọn họ không nên hành động thiếu suy nghĩ, kiên nhẫn chờ.

Chỉ là đợi tới đợi lui, kiên nhẫn của bốn đại bộ lạc này cơ hồ hao hết.

Hôm nay cao tầng bốn đại bộ lạc nhao nhao tụ họp lại một chỗ.

- Chư vị, lão tổ tạm thời gặp chút chuyện, cũng không biết lúc nào đại giá quang lâm. Chúng ta ở chỗ này chờ, cho Nhân tộc nhiều thời gian như vậy, để cho bọn chúng có thời gian bố trí. Nhưu vậy quả thực không hợp với tác phong tốc chiến tốc thắng của Khổ Man tộc chúng ta a.

- Không phải vậy sao? Khổ Man tộc chúng ta chú ý tác phong như gió. Ưu thế không ở chỗ đó. Nếu như để cho Nhân tộc chuẩn bị sẵn sàng, chúng ta còn chơi cái rắm a? Hiện tại thế lực như nhân tộc nghe tin đã sợ mất mặt. Chạy tới Lưu Ly vương thành tị nạn. Thứ tốt đều mang đi. Chúng ta cho dù có càn quét từng cái một cũng không kiếm được chỗ tốt gì. Cũng không thể đi tới nơi này, giết bình dân cho hả giận a.

Khổ Man tộc thị sát, khát máu, nhưng mà thế giới võ đạo quyết đấu, trên nguyên tắc không thể đồ sát bình dân, trừ một số ít chủng tộc phát điên mới làm như vậy.

Dù sao, tu sĩ đồ sát bình dân đả thương tới thiên hòa. Nhẹ thì tổn thất số mệnh bản thân võ giả. Nặng thì tổn thương số mệnh cả tộc đàn.

- Chư vị, bổn vương có một đề nghị lớn mật.

Một thủ lĩnh bộ lạc mỉm cười mở miệng.

- Hoa Bối tù trưởng, ngươi có cao kiến gì? Có gì cứ nói nghe một chút.

- Cao kiến thì chưa nói tới, bổn vương phân tích thế cục một chút, cương vực nhân loại hiện tại cơ hồ tất cả cường giả đều tụ tập ở Lưu Ly vương thành. Chúng ta sao phải thủ vững ở chỗ này? Đại quân chúng ta hoàn toàn có thể tiếp tục đẩy mạnh, vây khốn Lưu Ly vương thành a.

- Lão tổ không tới, chúng ta tiến binh, liệu có phải quá gấp gáp hay không?

Có người đưa ra nghi vấn.

- Hừ, lão tổ chưa tới, chúng ta không khai chiến là được. Vây nhưng không đánh, có gì mà không thể. Lại nói, chúng ta vây khốn Lưu Ly vương thành, cũng có thể đả kích sĩ khí Lưu Ly vương thành, làm cho trong lòng bọn chúng run sợ, hoảng loạn. Đợi lão tổ vừa tới, lại thế như chẻ tre, chẳng phải sẽ tốt hơn sao?