Độc Tôn Tam Giới

Chương 2619: Tìm được đường sống trong chỗ chết




Nhưng Tinh Đồng phụ nữ lại không có đi, mà đứng ở tại chỗ. Tinh Đồng vô cùng lo lắng, không ngừng hướng Giang Trần nháy mắt, hiển nhiên là muốn Giang Trần phục nhuyễn.

Giang Trần lại không để ý tới, truyền âm nói:

- Tinh Đồng, việc này các ngươi không cần lẫn vào. Trước đưa phụ thân ngươi trở về phòng đi.

Tinh Đồng còn có chút do dự, hiển nhiên không muốn ở thời điểm này ly khai.

Giang Trần truyền âm lần nữa, ngữ khí nghiêm khắc:

- Nhanh đi!

Nhìn thấy ngữ khí của Giang Trần nghiêm khắc như thế, Tinh Đồng nhẹ cắn môi, vịn phụ thân tập tễnh đi vào trong phòng.

Giang Trần nhìn không chớp mắt.

Hắn cũng không muốn để cho những thành vệ này cảm thấy, hắn rất quan tâm hai phụ nữ kia, bằng không thì dùng tính tình của Thành Vệ quân, không đối phó được hắn, nói không chừng sẽ ra tay với hai người kia. Thậm chí bắt bọn hắn đến áp chế mình.

Ngược lại là thiếu nữ Tinh Đồng kia, lâm nguy không sợ, không có trực tiếp thoát đi, để cho Giang Trần cảm thấy, trong Tội Nghiệt Chi Thành này, bao nhiêu cũng có một ít sắc thái ấm người.

Mấy chục tên thành vệ, tựa hồ đối với những người khác không nhiều hứng thú lắm. Cả đám đều rất có ăn ý, tập trung Giang Trần.

Giang Trần cười nhạt nói:

- Các ngươi quả thật là lâm kiểm?

- Tiểu tử, hãy bớt sàm ngôn đi, đối kháng Thành Vệ quân, ngươi đây là tự chịu diệt vong.

- Các huynh đệ, cầm xuống tiểu tử này nói sau!

Những Thành Vệ quân này, mặc áo giáp, cầm binh khí, cả đám như hổ lang. Tu vi đơn thể, cũng không tính rất mạnh, đại đa số đều là Sơ giai Đế cảnh mà thôi.

Sở dĩ bọn hắn dọa người, chỉ là bởi vì trên người bọn họ hất lên lớp da Thành Vệ quân. Không có tầng da này, dùng tu vi của những người kia, chỉ là một đám ô hợp.

Giang Trần thậm chí có thể miểu sát bọn hắn.

Tà Ác Kim Nhãn đột nhiên trợn mắt, uy năng cường đại hóa thành đạo đạo kim quang, bắn về phía những Thành Vệ quân kia.

Thanh âm của Giang Trần vô cùng rét lạnh:

- Các ngươi xác định, là muốn ta đại khai sát giới sao?

Lực uy hiếp của Tà Ác Kim Nhãn, có thể thẳng thấu linh hồn, lực uy hiếp rất mạnh.

Mỗi người bị Tà Ác Kim Nhãn quét qua, thần hồn lập tức run lên, toàn thân nhịn không được run rẩy. Phảng phất có một cỗ lực lượng cực kỳ cường hãn, muốn giam cầm linh hồn bọn hắn.

Từ khi Giang Trần đột phá Đế cảnh, dây chuyền phong ấn trong thức hải hắn, rõ ràng cũng xuất hiện cải biến. Nguyên lai ngẫu nhiên mới sẽ xuất hiện một ít chấn động, đến bây giờ, đã trở nên sinh động rất nhiều.

Cái này lại để cho cảnh giới thần thức của Giang Trần, nhận được tăng lên thật lớn.

Thần thức tăng lên, tiền lời lớn nhất, là Tà Ác Kim Nhãn. Bởi vì bản thân Tà Ác Kim Nhãn, ngoại trừ thần thông Kim thuộc tính cường đại ra, cũng có thần thức gia trì, dựa vào đúng là thần thức bá đạo phối hợp thần thông Kim thuộc tính, giam cầm thần hồn của đối thủ, cố hóa thân thể của đối thủ.

Lúc này, Giang Trần luận thần thức cảnh giới, dù là tiểu Thiên Vị cường giả, cũng chưa chắc dám ở trước mặt hắn làm càn. Huống chi những Thành Vệ quân Sơ giai Đế cảnh này?

- Ngươi...

Tên thành vệ trước kia khí diễm hung hăng càn quấy, sắc mặt trắng bệch, trong mắt tràn đầy vẻ hoảng sợ. Hắn cơ hồ cảm giác được thần hồn của mình, đang bị một cổ lực lượng thần bí giam cầm, đầu óc trống rỗng càng ngày càng nghiêm trọng.

Giang Trần đột nhiên thu lại thần thức, nhàn nhạt hỏi:

- Ngươi có cái gì muốn nói không?

Thần thức buông lỏng, uy năng của Tà Ác Kim Nhãn cũng đi theo buông lỏng.

Hô!

Tất cả áp lực đặt ở trên đầu Thành Vệ quân, cũng lập tức buông lỏng, làm cho bọn hắn giật mình một cái, lực thôn phệ thần hồn đáng sợ kia, thoáng cái buông lỏng ra.

Loại cảm giác này, giống như bị một con mãnh thú hung hãn áp dưới thân thể, đã chuẩn bị cắn nát cổ họng của bọn hắn, đột nhiên lại buông miệng ra.

- Nhìn kỹ xem, ấn phù của ta có vấn đề không?

Giang Trần giống như cười mà không phải cười hỏi thăm.

Tên thành vệ cầm ấn phù của Giang Trần kia, sắc mặt xám ngoét.

Đi vào trong Quỷ Môn quan một lần, cũng cho hắn biết, một cước của mình, là đá trúng thiết bản. Vẻ mặt lập tức cầu xin, nhìn nhìn ấn phù.

- Công tử, không có ý tứ, là chúng ta nhìn lầm. Cái ấn phù này không có vấn đề, không có bất cứ vấn đề gì.

Người nọ chỉ hận không thể có kẽ đất chui xuống dưới.

Mười mấy Thành Vệ quân khác, cùng đám Thành Vệ quân ở cửa thành kia, là cùng một bọn. Từ trong miệng đám Thành Vệ quân ở cửa thành biết một người như vậy, suy đoán cái này có thể là một con dê béo.

Cho nên, bọn hắn tụ tập một đám người, muốn đến xảo trá Giang Trần.

Lại phát hiện, dùng tu vi của bọn hắn, dù người nhiều hơn nữa, cũng căn bản không làm nên chuyện gì.

Vốn, bọn hắn muốn mượn cơ hội đánh tráo ấn phù của Giang Trần, sau đó cho Giang Trần một cái tội danh, mang Giang Trần đi, cướp sạch tất cả tài vật của hắn không còn.

Loại sự tình này, nhóm người bọn hắn rất thường làm.

Chỉ có điều lúc này đây, bọn hắn không nghĩ tới, lại tìm nhầm một đối tượng. Thiếu chút nữa ở trong tay Giang Trần mất mạng.

- Mạo phạm, mạo phạm! Chúng ta còn có công vụ tại thân, sẽ không quấy rầy công tử nghỉ ngơi.

Nhóm gia hỏa này, đều là người thức thời, biết rõ không đối phó được, hiện tại ý niệm duy nhất trong đầu bọn hắn, là tranh thủ thời gian ly khai.

Bằng không thì vạn nhất chọc giận loại người này, dưới sự giận dữ tiêu diệt bọn hắn, cũng không phải là không có khả năng. Sau đó dù Thành Vệ quân sẽ báo thù cho bọn hắn, đó cũng là chuyện sau này rồi.

Cái mạng nhỏ của bọn hắn đã mất, hết thảy đều là phù vân.

Nhìn những người kia nối đuôi nhau mà ra, Giang Trần cười lạnh nói:

- Ta hi vọng lần này là lần cuối cùng. Nhớ kỹ, nếu như còn có lần sau, không quản các ngươi có bao nhiêu địa vị, bổn công tử nhất định sẽ làm cho các ngươi ngay cả cơ hội hối hận cũng không có.

Những thứ này chạy trối chết, chật vật mà ra.

Lão bản cùng tiểu nhị của khách sạn, nhìn thấy Thành Vệ quân ly khai, cũng thở dài một hơi. Bọn hắn cũng sợ hai phe đánh nhau ở chỗ này.

Một khi đánh nhau, sinh ý của bọn hắn là không thể làm tiếp.

Giang Trần cũng không có bởi vì những chuyện hư hỏng này, mà ảnh hưởng tới tâm tình. Nhàn nhạt liếc nhìn lão bản khách sạn ở hành lang, cũng không nói gì, trực tiếp trở về phòng.

Tinh Đồng phụ nữ, kỳ thật cũng không trở về phòng, mà ở cạnh lối đi nhỏ, miệng há to nhìn qua, nhìn thấy Giang Trần tới, Tinh Đồng cũng đại hỉ.

Giang Trần khoát tay áo:

- Không có việc gì rồi, các ngươi nghỉ ngơi cho tốt.

Tinh Đồng đỏ mặt, nhẹ nhàng gật đầu, không dám nhìn thẳng Giang Trần. Ngược lại là phụ thân của Tinh Đồng, bỗng nhiên thấp giọng nói:

- Công tử, có thể mượn một bước nói chuyện không?

Giang Trần liếc nhìn phụ thân của Tinh Đồng, nghĩ nghĩ, vẫn gật đầu:

- Mời.

Giang Trần mở cửa phòng của mình ra, Tinh Đồng vịn phụ thân của nàng đi vào, ở trên một cái ghế ngồi xuống.

Giang Trần tiện tay đánh một cái cách âm phù trận, để tránh tai vách mạch rừng.