Độc Tôn Tam Giới

Chương 2642: Một chiêu nghiền áp (2)




Vương Khôi không phục, hắn càng nghĩ càng cảm thấy không đúng, nếu như đối phương không phải thi triển yêu pháp, tâm thần của mình sao bỗng nhiên không khống chế được, như thế nào sẽ bị đối phương nhẹ nhõm đánh rớt xuống lôi đài?

- Tốt rồi, chớ có nói hươu nói vượn. Ngươi thua.

Trọng tài căn bản không để ý tới Vương Khôi, lạnh lùng tuyên án Vương Khôi thất bại.

Vương Khôi giận hét lớn:

- Ta như thế nào thất bại? Hắn sử dụng yêu pháp, chẳng lẽ các ngươi nhìn không thấy? Các ngươi đây là thiên vị hắn sao?

Cái đầu của Vương Khôi rất lớn, nhưng dung lượng não quả thực không có bao nhiêu. Lời này rõ ràng cho thấy nghi vấn tính công chính của trọng tài rồi.

Quả nhiên sắc mặt của trọng tài trầm xuống:

- Ngươi vô tri không có sai, nhưng vô tri còn muốn nói lung tung, sẽ là sai của ngươi rồi. Ngươi ngay cả mình bại như thế nào cũng không biết, lôi đài thi đấu này, dù lại đấu 100 trận, ngươi cũng không có khả năng thắng được hắn.

Trọng tài nói, như là một chậu nước đá, giội tắt tự tin của Vương Khôi.

- Tại sao có thể như vậy? Tại sao có thể như vậy?

Vương Khôi thất hồn lạc phách, hoàn toàn không cách nào tiếp nhận loại bại cục này.

- Đồng thuật thật cao!

Trong mật thất, nhóm phụ tá của phủ thành chủ đang xem cuộc chiến, mỗi một cái đều tán thưởng.

- Thành chủ đại nhân quả nhiên ánh mắt độc ác, người trẻ tuổi kia, xác thực không đơn giản. Trước kia, hắn nhất định là che giấu thực lực. Cái đồng thuật này, quả thực là quét ngang đối thủ a.

- Đồng thuật là rất lợi hại, bất quá vận khí của hắn cũng không tệ. Rút thăm được một đối thủ càn rỡ vô tri.

- Hoàn toàn chính xác, tên kia quả thực là đầu óc ngu si tứ chi phát triển. Đối thủ như vậy, thắng cũng không có cái gì. Mấu chốt là xem hai đợt đấu vòng loại đằng sau.

- Cũng không nên nói như vậy, tới hiện tại, hắn còn không có biểu hiện ra toàn bộ thực lực. Trước kia có quyết đấu miểu sát đối thủ sao, trận này, cùng miểu sát không có gì khác nhau. Cho nên, kẻ này, nhất định sẽ vào Top 8, điểm này, mọi người không phủ nhận chứ?

Những phụ tá này, đã chú ý đến Giang Trần biểu hiện, cả đám cũng cảm thấy cực kỳ hứng thú.

Có người cảm thấy Giang Trần biểu hiện, có tính ngẫu nhiên nhất định. Nhưng càng nhiều người nữa, thì nhận thức đến, người trẻ tuổi này, đúng như thành chủ đại nhân phán đoán, rất có tiềm lực.

Quyết đấu tiếp sau, đặc sắc cũng không ít.

Cuối cùng, vòng thứ nhất ba mươi hai trận quyết đấu, toàn bộ hoàn thành. Người thất bại, liền tương đương mất đi tư cách trùng kích Top 8.

32 người thắng được, thì tiến vào đợt quyết đấu thứ hai.

Đợt thứ hai này, sẽ quyết ra 16 người thắng. 16 người thắng này, sẽ tiến hành vòng quyết đấu thứ ba, quyết ra Top 8 cuối cùng.

Không hề nghi ngờ, bây giờ cách Top 8 cuối cùng, chỉ kém hai bước.

Mà hai bước này, cũng làm cho những thiên tài tiến quân Top 32 kia, cả đám biểu lộ ngưng trọng, chiến ý dạt dào. Ai cũng tinh tường, bước ra hai bước cuối cùng này, bọn hắn liền trở thành cung phụng của phủ thành chủ, triệt để tiến vào đội ngũ cao tầng của phủ thành chủ.

Cái này đối với bọn hắn mà nói, tuyệt đối là kỳ ngộ trước nay chưa có!

- Vòng thứ nhất chấm dứt, người thắng được, hiện tại các ngươi nghỉ ngơi hai canh giờ. Hai canh giờ sau, đợt quyết đấu thứ hai, sẽ cử hành lần nữa.

Một hồi quyết đấu kết thúc, chỉ có hai canh giờ nghỉ ngơi, không hề nghi ngờ thời gian là rất gấp.

Nhất là người ở vòng thứ nhất trải qua ác chiến mới thắng được, càng không ngừng kêu khổ. Dù sao, sau khổ chiến, thực lực cùng tinh lực đều không có nhanh khôi phục như vậy.

Hai canh giờ, là xa xa không đủ.

Cũng may, những người này đều là thiên tài đỉnh cấp, trên người bọn họ, đại đa số đều có các loại đan dược đại bổ. Ở loại thời điểm nhu cầu cấp bách khôi phục thực lực này, bọn hắn không thể không cắn răng lấy đan dược ra nuốt, cầu có thể dùng tốc độ nhanh nhất khôi phục thực lực.

Vòng thứ nhất khổ chiến, chiến đấu đợt thứ hai sẽ càng gian khổ.

Cho nên, những thiên tài này, đều sẽ không tiếc rẻ.

Giang Trần ở vòng đầu chiến đấu, là so sánh nhẹ nhõm nhất. Có thể nói, hắn ngay cả tập thể dục cũng không tính, một ánh mắt, cũng đã giải quyết đối thủ.

Cho nên, vòng chiến thứ nhất kia, căn bản không tồn tại tiêu hao gì.

Hai canh giờ, Giang Trần cũng không có lãng phí, nhắm mắt minh tưởng, suy diễn phong cách chiến đấu của các đối thủ ở vòng thứ nhất.

Tuy Giang Trần rất có tự tin, nhưng mà đạo lý biết mình biết người này, hắn vẫn là hiểu.

Thông qua quan sát, hắn có thể từ trên người kẻ thắng, tìm được ưu thế của những người này ở nơi nào.

Bởi vậy, trong nội tâm Giang Trần, đối với những đối thủ kế tiếp, trong nội tâm cũng có một nhận thức đại khái.

Hai canh giờ, liền lặng yên không một tiếng động trôi qua.

- Tốt rồi, hai canh giờ đã đến. Phía dưới, là rút thăm đợt đào thải thứ hai. Quy củ cũ, các ngươi sẽ đạt được đánh số lần nữa.

Lần này đánh số của Giang Trần, là Số 9, một con số khá may mắn a.

Hắn rút trúng đối thủ, là số 17.

- Số 17?

Trong đầu Giang Trần, lập tức hiện ra tình hình đối thủ chiến đấu trước kia. Trong đầu cũng đồng thời hiện ra khuôn mặt của đối thủ số mười bảy.

Giang Trần nhớ rõ, số 17 này, tựa hồ là một Tiểu Bàn Tử. Tiểu Bàn Tử này, phương diện chiến đấu so sánh dối trá, tuy trận đầu thắng, nhưng không phải loại ưu thế áp đảo.

Quả nhiên, Tiểu Bàn Tử ở bên kia, đang dùng một loại ánh mắt rất phức tạp, vụng trộm dò xét Giang Trần.

Không hề nghi ngờ, mập mạp này bất đồng Vương Khôi. Trong lòng Bàn tử thập phần rõ ràng. Cũng chính vì hắn là người thông minh, cho nên chứng kiến mình rút trúng Giang Trần, trong nội tâm liền có chút thất lạc.

Hiển nhiên, Giang Trần không phải là đối thủ mà hắn muốn gặp được!

Cùng đối thủ trước kia hoàn toàn bất đồng, Tiểu Bàn Tử này lên lôi đài, hoàn toàn không có bộ dạng hung hăng càn quấy, mà bày ra yếu thế.

Giang Trần bản tâm bất động, mặc kệ đối thủ hung hăng càn rỡ, hay cố ý yếu thế, với hắn mà nói, đều không làm nên chuyện gì.

- Tại hạ Lâm Huy, căn cơ võ đạo còn thấp. Trước kia nhìn thấy thần thông của huynh đài, tự nghĩ không địch lại. Trận chiến này tiểu đệ là đi ngang qua, mong huynh đài hạ thủ lưu tình.

Tiểu Bàn Tử này một bộ khẩu khí cừu non đợi làm thịt.

Giang Trần bất động thanh sắc, ngay cả mí mắt cũng không có động thoáng một phát.

Vào thời khắc này, Tiểu Bàn Tử lại phát động công kích. Thân hình của Tiểu Bàn Tử, tựa như một quả bóng da co dãn mười phần, đột nhiên bắn ra, tốc độ cực nhanh, để cho người hoàn toàn không cách nào tưởng tượng.

Thân hình của Bàn tử bắn ra giữa không trung, trong lúc đó, như là Thiên Nữ Tán Hoa, từng đạo ám khí như bông tuyết, đã phô thiên cái địa bắn tới Giang Trần.

Tốt một tên mập, tốt một chiêu bắn lén.

Chỉ là vừa lúc đó, pháp thân của Giang Trần, lại đột nhiên có một đạo kim quang tăng vọt. Sau một khắc, vô số ám khí kia, thật giống như gặp phải bình chướng, đột nhiên ở cách Giang Trần một trượng, thoáng cái định hình.