Độc Tôn Tam Giới

Chương 2646: Pháp Tướng đối Pháp Tướng (1)




- Cái gì?

Tất cả mọi người cảm thấy lỗ tai của mình phạm sai lầm. Tô Hồng mạnh như vậy, tiếng hô cao như vậy, ở trong trẻ tuổi của Đông Diên đảo, là thiên tài nổi danh.

Hắn chống lại Giang tiểu tử kia, vậy mà một chút hi vọng cũng không có?

Thành chủ đại nhân phán đoán này, để cho tất cả mọi người có chút sờ không được ý nghĩ, trên tâm lý cũng có chút không tiếp thụ được.

Tạ Vô Thương cũng không có giải thích quá nhiều:

- Mọi người không cần ngờ vực vô căn cứ, xem tình hình chiến đấu a.

Những phán đoán này của Tạ Vô Thương, cũng không có căn cứ cụ thể gì, chỉ thuần túy xuất phát từ một loại trực giác cường giả, một loại bản năng cường giả mà phán đoán.

Tô Hồng kia không tệ, tại Đông Diên đảo, đích thật là thiên tài có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Bất quá dù vậy, đối mặt thiên tài trẻ tuổi họ Giang lai lịch không rõ kia, Tô Hồng ở phương diện khí chất, vẫn là không kịp.

Trước kia Tạ Vô Thương không có chú ý Giang Trần nhiều, cho nên đối với người trẻ tuổi bỗng nhiên quật khởi này, không quá để ý.

Chờ hắn đem lực chú ý nhìn người trẻ tuổi kia, hắn càng phát hiện trên người người trẻ tuổi này, có quá nhiều đồ vật để cho hắn giật mình.

Thậm chí, Tạ Vô Thương ẩn ẩn có loại ảo giác, trên người người trẻ tuổi kia chất chứa năng lượng, ngay cả những Thiên Vị phụ tá của hắn, cũng chưa chắc có thể làm gì được.

Đương nhiên, cái này chỉ là trực giác của Tạ Vô Thương, hắn cũng không cách nào cho ra chứng cứ cụ thể.

Vòng quyết đấu cuối cùng, rốt cục sắp khai hỏa rồi.

Giang Trần và Tô Hồng chiến đấu, được an bài ở cuối cùng, cũng đủ thấy phương diện thành chủ phủ, coi trọng trận chiến này đến cỡ nào.

Trận chiến được mọi người công nhận mạnh nhất kia, đặt ở áp trục cuối cùng, coi như là cho lần tuyển bạt thi đấu này, họa một dấu chấm tròn hoàn mỹ.

Bởi vì thiếu đi Giang Trần cùng Tô Hồng, hai người được công nhận mạnh nhất, cho nên 7 tổ quyết đấu trước, cả đám đều trở nên cực kỳ điên cuồng.

Nếu như đối mặt Giang Trần cùng Tô Hồng, rất nhiều người tự hỏi không có hi vọng gì.

Thế nhưng mà, không có hai người kia quấy rối, 7 tổ trước quyết đấu, làm cho rất nhiều người đều thấy được hi vọng thủ thắng, bởi vậy chiến đấu, cả đám càng thêm dốc sức liều mạng.

Nếu là quyết đấu lực lượng ngang nhau, tự nhiên ai cũng chưa nói tới sợ hãi, cho nên phát huy, cũng không có tâm lý lo lắng gì.

Mọi người đều có một ý nghĩ, cái kia chính là dốc sức liều mạng, đánh bại đối thủ, mình liền đạt được một ghế cung phụng của thành chủ phủ!

Ở dưới loại động lực này ra roi, cơ hồ mỗi một người dự thi đều phát huy ra trình độ cực hạn của mình, tình hình chiến đấu đặc sắc hơn trước rất nhiều.

Đương nhiên, trình độ thảm thiết cũng không hề nghi ngờ thăng cấp rồi.

Giang Trần đối với những chiến đấu kia, dứt khoát mắt điếc tai ngơ. Bởi vì, những người này đều khó có khả năng trở thành đối thủ của hắn rồi. Đối thủ của hắn, chỉ có một, chính là Tô Hồng kia.

Đã không thành đối thủ, tiếp tục xem cuộc chiến là không tất yếu.

Giang Trần không muốn lãng phí thời gian ở loại chiến đấu cấp bậc này.

- Tô Hồng kia rất được xem trọng, nhất định có chỗ hơn người. Bất quá, theo ta nhìn, hắn cũng không bình tĩnh như mặt ngoài vậy.

Trong nội tâm Giang Trần âm thầm cười lạnh, hắn đã không chỉ một lần, cảm giác được Tô Hồng này âm thầm quăng đến ánh mắt xem kỹ.

Nếu như Tô Hồng kia thực sự bình tĩnh như thế, thì sẽ không có loại cử động nhỏ này.

- Hi vọng ngươi có chút bổn sự, nếu không, tuyển bạt thi đấu này liền không khỏi quá tẻ nhạt rồi.

Hiện tại, Giang Trần lại hi vọng Tô Hồng có thể cho hắn một chút kinh hỉ.

Tuy hắn biết, chiến đấu trong phạm vi Đế cảnh, đã rất khó cho hắn kinh hỉ lớn gì. Thế nhưng mà, hắn vẫn hi vọng trận chiến cuối cùng này, có thể có chút đáng giá dư vị.

Từng tràng quyết đấu, ở trong chém giết vô cùng thảm thiết, không ngừng giác trục ra người thắng.

Cơ hồ tất cả người thắng, trên người đều bị trọng thương. Bốn trường quyết đấu trước nhất, cơ hồ đều dùng thắng thảm xong việc.

Trận thứ năm, ngược lại xuất hiện một hồi chiến đấu nghiền áp. Một người được xem trọng khác, rốt cục dùng phương thức tương đối nhẹ nhõm, nghiền áp đối thủ, hoàn thành lần chiến đấu này.

Trận thứ sáu, thắng thảm.

Trận thứ bảy, vẫn là thắng thảm!

Bảy trận giác trục, có sáu trận là thắng thảm, chỉ có trận thứ năm thắng hơi nhẹ nhõm.

- Chậc chậc, ba vòng thứ chiến đấu, quả nhiên là thảm thiết. Còn thừa một trận chiến đấu đặc sắc nhất, đoán chừng cũng là thảm thiết nhất a? Không biết ai sẽ thắng?

- Đương nhiên là Tô Hồng rồi, đây còn phải nói sao?

- Tô Hồng là thiên tài cả Đông Diên đảo đều biết, hắn không thắng, còn có thiên lý sao?

- Khó mà nói, số 6 kia, ta xem không đơn giản!

- Không đơn giản? Ở đâu không đơn giản? Ta xem hắn cũng không có ba đầu sáu tay a.

- Hắc hắc, vừa rồi Tô Hồng thắng nhẹ nhõm hai trận, thế nhưng mà số 6 kia, người ta cũng thắng nhẹ nhõm a. Trận chiến cuối cùng này, chẳng biết hươu chết về tay ai đâu!

Tuyển bạt thi đấu đến cuối cùng, nhân số đang xem cuộc chiến, đã không cách nào tính toán. Toàn bộ võ giả tinh anh của Tội Nghiệt Chi Thành, cơ hồ đều chạy tới tham gia náo nhiệt.

- Trận cuối cùng, mời nhị vị lên lôi đài!

Dáng người của Tô Hồng thập phần cân xứng, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, mang theo một đôi tinh mâu sáng chói, cho người một loại cảm giác rất hoàn mỹ.

Cho nên, hắn ở Tội Nghiệt Chi Thành nhân khí rất cao.

Vừa lên lôi đài, phía dưới lập tức hoan hô núi thở hải khiếu:

- Tô Hồng, chúng ta coi trọng ngươi!

- Tô Hồng, ngươi là giỏi nhất! Nhớ kỹ, nghiền áp tiểu tử kia!

- Tô Hồng, không thể nghiền áp tiểu tử kia, chúng ta không tha thứ ngươi!

Nhìn ra được, Tô Hồng này rất được nhân tâm, lực ủng hộ cực cao. Không hề nghi ngờ, Tô Hồng thanh danh lan xa, hắn có những ủng hộ này, ngược lại cũng bình thường.

Sắc mặt Giang Trần thản nhiên, cũng không có bởi vì Tô Hồng có nhiều ủng hộ, liền xuất hiện tâm lý chấn động. Với hắn mà nói, đây chỉ là một trận chiến cuối cùng của tuyển bạt thi đấu.

Dưới đài có bao nhiêu người ủng hộ Tô Hồng, với hắn mà nói không có ảnh hưởng gì.

Tô Hồng nhẹ nhàng phong độ, cũng có ba phần lãnh ngạo. Nhàn nhạt thoáng nhìn Giang Trần:

- Bằng hữu, thực lực của ngươi không đơn giản, bất quá, trận chiến này, ngươi không có cơ hội.

Đơn giản trực tiếp, bá khí mười phần.

Đây là tư thế muốn lớn tiếng doạ người.

Giang Trần nghe vậy, lại khoan thai cười cười:

- Trong chiến trường, cơ hội chưa bao giờ là đối thủ cho. Không cần sính miệng lưỡi lợi hại, lấy ra bổn sự đến đi.

Tô Hồng nghe vậy, trên mặt hiện lên một tia lo lắng.

- Tốt, ta như ngươi mong muốn!

Thân hình Tô Hồng bạo lên, phấp phới tầm đó, vậy mà như một đầu Thương Ưng, hướng Giang Trần đánh tới.

- Phong Lôi thủ!

Tô Hồng hóa thân Thương Ưng, bay lượn vân không, hư không hóa hình, Thương Ưng cự trảo như điện quang, trực tiếp từ trong đám mây dò xét xuống, chụp vào Giang Trần.

Thương Ưng cự trảo này cực lớn, áp bách hư không, làm cho hư không lạnh run, phát ra tiếng bạo liệt tất tất ba ba, thanh thế cực kỳ dọa người.