Độc Tôn Tam Giới

Chương 2868: Thạch Huyền đại sư (1)




Bởi vậy cái nhiệm vụ gọi là lửa giận báo thù này vài chục năm qua, cho tới nay đều không có người hỏi thăm.

Cũng bởi vì vậy, lúc trước Giang Trần luận bàn đan đạo trong Hạ Hầu gia tộc, biểu hiện thiên phú đan đạo mạnh mẽ ra ngoài, thoáng cái đã khiến cho Tử Xa Mân cực kỳ kinh diễm.

Vì thế hắn cũng không tiếc hạ mình, dùng thân phận trưởng lão Vĩnh Hằng thánh địa kết giao với người trẻ tuổi này. Một lần mời chưa thành, lại lần nữa mời. Cuối cùng đã dùng thành ý đánh động người trẻ tuổi kia.

Mà người trẻ tuổi kia cũng dùng hành động thực thế hồi báo lại sự tín nhiệm và ưu ái của hắn.

Ở Dao Trì tông thi đấu Thủy Nguyệt vọng tâm đan cũng toàn thắng Dao Trì tông, làm cho một đám cự đầu đan đạo của Dao Trì tông á khẩu không trả lời được. Kể cả Minh Đấu lão tiên trong đám cự đầu đan đạo cũng đều khâm phục khẩu phục.

Tất cả chuyện này cũng làm cho tín niệm của Tử Xa Mân kiên định, làm cho hắn kiên định nhận thức người trẻ tuổi này là một thiên tài đan đạo hiếm có.

Mà về sau Giang Trần trong khảo hạch thánh địa, biểu hiện trác tuyệt, liên tục đột phá Cửu Khúc vân quật, càng khiến cho hắn vui vẻ.

Nhưng mà đối với Tử Xa Mân mà nói, thứ hắn coi trọng nhất chính là thiên phú đan đạo của tiểu tử này. Hắn cũng từng lo lắng, người trẻ tuổi kia có thiên phú võ đạo xuất sắc như vậy, còn có thể nguyện ý chuyên tâm vào đan đạo hay sao?

Mãi tới khi Giang Trần đưa ra yêu cầu nhận nhiệm vụ này, Tử Xa Mân mới chính thức trả lời được.

Đột nhiên trong lòng hắn sinh ra ngọn lửa hy vọng. Nếu như hiện tại Vĩnh Hằng thánh địa muốn tìm ra một thiên tài trẻ tuổi có thể hoàn thành nhiệm vụ này mà nói, như vậy nhân tuyển này nhất định là Thiệu uyên.

- Thiệu Uyên, xem ra ngươi đã quyết định rồi sao?

- Tử Xa trưởng lão, chẳng lẽ ngươi không coi trọng ta?

Giang Trần cười hỏi:

- Không phải là không coi trọng, nhưng mà trước khi khiêu chiến người nọ, vẫn nên lý giải tình huống một chút. Như vậy đi, nhiệm vụ này ngươi đã tiếp nhận, chuyện này không thể thay đổi. Nhưng mà có thời gian một năm, ta thấy vẫn có thể chuẩn bị một chút.

Đối với Cốc Vân Tân mà nói, hắn đối với Công Đức điện có thể nói là vô cùng tận chức.

Chuyện kế tiếp Cốc Vân Tân hắn có thể làm được cũng không nhiều lắm, cũng chỉ có thể ủng hộ tinh thần mà thôi.

Giang Trần và Tử Xa Mân rời khỏi Công Đức điện, không bao lâu sau tin tức này từ Công Đức điện truyền đi. Thiệu Uyên mới vào thánh địa nhận một nhiệm vụ cấp Chí Tôn.

Hơn nữa là nhiệm vụ Chí Tôn chưa ai từng tiếp nhận qua - Lửa giận báo thù.

Khi tin tức này truyền đi, cả Thánh địa đều sôi trào. Bất kể là những lão quái vật kia hay là đệ tử đều vô cùng phấn chấn.

Người trẻ tuổi nghe thấy tin tức như vậy thì bình tĩnh hơn rất nhiều. Trẻ tuổi, bọn họ không có trải qua chuyện Mục trưởng lão, cho nên cảm xúc không sâu.

Cho dù là có chút thiên tài trẻ tuổi từ chỗ trưởng bối nghe được chuyện Tử Mục trưởng lão, nhưng mà nghe nói từ miệng trưởng bối cùng với việc tự mình trải qua, hoàn toàn là hai loại cảm nhận khác nhau.

Tuy rằng người trẻ tuổi bình thường thích danh tiếng, nhưng mà cũng vì chuyện này mà bầu không khí ở Vĩnh Hằng thánh địa bắt đầu lên men. Rất nhiều người vốn không quan tâm tới chuyện bên ngoài bắt đầu nghe ngóng. Nghe ngóng thiên tài Thiệu Uyên mới tiến vào thánh địa này rốt cuộc có địa vị gì.

Vĩnh Hằng thánh địa vô cùng lớn, cao tầng thánh địa cho tới đệ tử bình thường ít nhất cũng trăm vạn người. Đại đa số người thánh địa đều không biết lẫn nhau.

Trừ tam đại thánh chủ ra, còn có các trưởng lão trong trưởng lão đường, cùng với một ít nhân vật thiên tài, kiệt xuất ra, những người khác cũng chưa chắc đã biết.

Thậm chí rất nhiều người bình thường trừ bận chuyện của mình ra, đối với những chuyện khác trong thánh địa cũng không quá đặc biệt quan tâm.

Nhưng mà nhiệm vụ lửa giận báo thù này lại là thứ mà cơ hồ mỗi người trong thánh địa đều biết.

Khi mọi người biết rõ nhiệm vụ này bị kích hoạt, ý niệm đầu tiên trong đầu là muốn biết người tiếp nhận nhiệm vụ này rốt cuộc là thần thánh phương nào.

Danh tự Thiệu Uyên cũng điên cuồng truyền bá trong thánh địa.

Tất cả mọi người bắt đầu nghe ngóng, nghe ngóng lai lịch của thiên tài này.

Mà Giang Trần sau khi tiếp nhận nhiệm vụ lại ít xuất hiện dị thường. Trong phủ đệ của Tử Xa Mân bắt đầu lý giải, hiểu về đối thủ.

Tuy rằng hắn đối với cách nói biết mình biết người không quá đặc biệt để ý. Nhưng mà hắn cũng biết muốn khiêu chiến đối phương, hơn nữa phải làm cho đối phương sảng khoái đồng ý, như vậy chuyện này không dễ chút nào.

- Thiệu Uyên à, tiểu tử này sáu mươi năm trước khi bức chết Tử Mục trưởng lão mới hơn ba mươi tuổi, hôm nay đoán chừng cũng vừa vặn đầy trăm tuổi. Tuổi tác trăm tuổi, ở lĩnh vực đan đạo kỳ thực coi như là người trẻ tuổi. Nhưng mà hôm nay hắn đã là một trong những chí tôn đan đạo của Bách Hoa thần quốc. Tại giới đan đạo của Bách Hoa thần quốc, hắn tuyệt đói là một trong ba người chạm vào có thể phỏng tay. Thậm chí trong cả thập đại thần quốc, hắn cũng có thể đứng vào top mười, thậm chí là top sau. Hiện tại rất nhiều người đều coi trọng hắn. Cảm thấy hắn khi còn chưa tới năm trăm tuổi có lẽ sẽ trở thành đệ nhất nhân đan đạo của thập đại thần quốc.

Tử Xa Mân nói tới đây, ngữ khí cực kỳ phức tạp.

Hiển nhiên hắn không muốn thừa nhận điểm này, nhưng lại không có biện pháp thừa nhận điểm này. Loại tâm tình này làm cho hắn khi nói tới việc này dị thường trầm trọng.

- Hắn gọi là gì?

Giang Trần lạnh nhạt hỏi.

- Thạch Huyền. Bách Hoa Thần quốc Thạch Huyền. Hiện tại ở giới đan đạo đều tôn xưng hắn là Thạch Huyền đại sư.

- Thạch Huyền?

Giang Trần chậm rãi tiêu hóa cái tên này, như có điều suy nghĩ.

- Đây là một ít kinh nghiệm quật khởi của hắn, Vĩnh Hằng thánh địa chúng ta luôn thu thập tin tức về người này. Lý giải về hắn coi như tương đối nhiều. Nhưng mà tâm tính của người này vô cùng kiên nhẫn, hơn nữa lại tàn khố. Là người tâm ngoan thủ lạt, là một dị loại trong giới đan đạo.

Thế giới đan đạo, tính cách của vô số đan sư vẫn tương đối ôn hòa. Bởi vì đan dược nhất đạo khác với võ đạo. Võ đạo cần sự sắc bén, mà lĩnh vực đan đạo lại không hợp với thứ này.

Giang Trần tiếp nhận tư liệu, chăm chú nhìn vào.

Sau khi xem một lần, Giang Trần không thừa nhận cũng không được. Thạch Huyền này ở lĩnh vực đan đạo đúng là một thiên tài, mỗi một bước quật khởi của hắn đều có quỹ tích chính xác, mỗi một lần kinh nghiệm đều vô cùng truyền kỳ.

Kể cả bức chết Tử Mục trưởng lão, trên đường quật khởi của Thạch Huyền này không biết đã giẫm qua bao nhiêu đạo hữu đan đạo. Kể cả thiên tài đan đạo cũng bị hắn dẫm nát dưới chân. Kể cả một ít đan đạo cự đầu của các thế lực lớn và những người đức cao vọng trọng khác trong giới đan đạo.

Loại cự đầu như Tử Mục trưởng lão, bại trong tay Thạch Huyền này không ngờ cũng có vài người.

Chỉ là người như Tử Mục trưởng lão bị tức tới chết thì lại là hiếm gặp.