Độc Tôn Tam Giới

Chương 323: Thành ý của Đan Phi 1




Đan Phi giương tay lên, lòng bàn tay quán một cái, trong tay nhiều ra một chiếc nhẫn phong cách cổ xưa:

- Đây là một chiếc nhẫn trữ vật, tính toán là tiền thù lao của ta, để bớt tiểu tử ngươi suốt ngày lải nhải, giống như cùng bổn cô nương tổ đội, ngươi rất không vui. Hiện tại, có thể chặn miệng của ngươi a?

Trữ Vật Giới Chỉ?

Giang Trần đi tới nơi này, vội vội vàng vàng, thật đúng là không có thời gian đi cân nhắc những đạo cụ trữ vật, thấy Đan Phi bỗng nhiên lấy ra loại vật này, mới nhớ tới, trên thế gian còn có Trữ Vật Giới Chỉ a.

Cái Trữ Vật Giới Chỉ này, hoàn toàn chính xác là đồ tốt. Đan Phi bắn ra, Giang Trần tiếp được, không chút khách khí thu lấy.

Kiếp trước hắn chơi thứ này, có thể nói là bình thường như ăn cơm. Loại Trữ Vật Giới Chỉ Sơ cấp thô ráp này, tự nhiên không làm khó được hắn.

Loay hoay thoáng một phát, nhìn nhìn, không gian trữ vật không tính lớn, nhưng mà đầy đủ dùng.

- Xú tiểu tử, mày dạn mặt dày thu, một câu cám ơn cũng không có?

Đan Phi thấy Giang Trần vậy mà vô sự tự thông, chơi Trữ Vật Giới Chỉ rất quen tay, cũng hơi có chút giật mình.

Giang Trần cười hắc hắc nói:

- Ngươi không phải nói, đây là tiền thù lao sao. Nếu là tiền thù lao, liền không phải lễ vật, còn phải cảm tạ sao?

- Nam nhân các ngươi đều không biết xấu hổ như vậy sao?

Đan Phi có chút im lặng.

- Người khác ta không rõ lắm, nhưng ta lại rất muốn mặt. Đan Phi tỷ, ta nghe nói, trước kia ngươi tham gia Mê Cảnh Thu Liệp, đều là đơn thương độc mã, lúc này sao tổ đội a?

Đan Phi liếc nhìn Giang Trần:

- Có phải muốn nói ngươi mị lực vô cùng hay không?

- Hắc hắc, chẳng lẽ không phải sao?

Giang Trần vui tươi hớn hở nói.

- Đừng xú mỹ nữa. Trong mắt ta, nam nhân các ngươi đều là một bộ đức hạnh. Được rồi, ta không có thời gian ba hoa với ngươi, đã muốn tổ đội hợp tác, có một số việc, ta cũng không muốn dấu diếm ngươi.

- Muốn vào chính đề sao?

Giang Trần như cũ không có tim không có phổi.

- Giang Trần, ngươi nghiêm túc một chút sẽ chết sao?

Giữa lông mày diễm lệ của Đan Phi nhảy lên.

- Lần này ta tham gia Mê Cảnh Thu Liệp, chỉ có một mục tiêu, là bắt một con ấu thú Tiên cảnh Linh thú.

- Linh thú ấu thú?

Giang Trần hơi có chút kinh ngạc.

- Có thuyết pháp đặc thù gì không?

- Ân, cái này rất trọng yếu.

Khuôn mặt ôn ngọc của Đan Phi, lộ ra thần sắc phi thường ngưng trọng.

- Ta hai lần trước, đều thất bại. Lúc này đây, nhất định phải thành công.

- Vì cái gì?

Tuy ấu thú Linh thú rất trân quý, nhưng cũng không đến mức nhất định phải thành công a? Hơn nữa, một đầu ấu thú Linh thú, tuy trân quý, nhưng cũng không cần phải vào mê cảnh, mới có thể tìm được a?

Đôi tú mục của Đan Phi, dừng ở trên mặt Giang Trần:

- Giang Trần, hôm nay, ngươi tuyệt không thể tiết lộ ra ngoài nửa chữ, hiểu chưa?

- Vậy ngươi vẫn là đừng nói a.

- Giang Trần!

Đan Phi có chút tức giận.

- Ngươi không thể cho ra chút đảm đương của nam nhân sao!

Giang Trần cười cười:

- Cái gì nên nói, cái gì không nên nói, chẳng lẽ ta không có đúng mực sao? Ngươi cần gì phải cường điệu thoáng một phát?

- Được rồi.

Bờ môi Đan Phi giật giật.

- Tính toán ta sai a. Thú con Linh thú này, ngươi nhất định cảm thấy, ở bên ngoài cũng có thể bắt, cần gì đi mê cảnh bắt, rõ ràng là vẽ vời cho thêm chuyện, đúng không?

- Chẳng lẽ không phải?

Giang Trần hoàn toàn chính xác cho là như vậy.

- Nếu như chỉ là nuôi chơi, xác thực không có gì khác nhau. Nhưng mà, thú con Linh thú này bất đồng, là lão gia tử dùng để nghiên cứu.

- Nghiên cứu?

Giang Trần buồn bực, Linh thú này có cái gì phải nghiên cứu sao?

- Đúng vậy, nghiên cứu. Hơn nữa, lão gia tử đã có chút gặt hái. Chỉ là, việc này quan hệ trọng đại, lão gia tử một mực không có công bố ra.

- Đến cùng là chuyện gì xảy ra a! Ngươi không thể một hơi nói xong sao?

- Nghiên cứu cho thấy, thú con Linh thú ở ngoại giới chúng ta, mặc dù sinh ra là Linh phẩm Linh thú, đến trưởng thành, trên cơ bản cũng là Linh phẩm, tiềm lực tiến hóa không lớn. Mặc dù trên thực lực có tăng lên, nhưng trong huyết mạch, lại không có quá nhiều tiến hóa. Mà mê cảnh đạt được Linh thú, lại bất đồng. Thực lực của bọn nó tăng lên rất nhanh, hơn nữa huyết mạch của bọn nó, vậy mà sẽ tự động tiến hóa!

- Nói như vậy, đầu Phượng Giao kia, cũng là ở trong mê cảnh lấy ra a? Ba mươi năm trước, chẳng lẽ là ngươi tiến vào mê cảnh? Hay là lão gia tử đi vào?

Hai gò má Đan Phi có chút trầm xuống:

- Giang Trần, ta già như vậy sao? Ba mươi năm trước, ta còn chưa ra đời đây này! Lão gia tử ba mươi năm trước, cũng đã là Linh Vương rồi. Hắn làm sao có thể đi vào? Mê Cảnh Thu Liệp, Võ Giả vượt qua Tiểu Linh cảnh, là không vào được.

Tiên cảnh có Cửu Trọng Thiên, nhất đến tam trọng, là Tiểu Linh cảnh.

Tứ đến lục trọng, là Địa Linh cảnh.

Thất đến cửu trọng, là Thiên Linh Cảnh.

Siêu việt cửu trọng, đó chính là Thiên Linh Cảnh đỉnh phong, là Linh Vương. Chẳng khác gì là Tiên cảnh đỉnh phong, một chân tùy thời có khả năng bước vào đại cảnh giới kế tiếp.

- Mê Cảnh Thu Liệp, vậy mà sẽ bài xích Tiểu Linh cảnh cường giả trở lên?

Giang Trần cảm thấy có chút hiếu kỳ, không gian kỳ quái như vậy, ngược lại là hiếm thấy.

Như thế nói đến, mê cảnh này thật không phải cổ quái bình thường a.

Bí Cảnh, chỉ là một không gian độc lập, một không gian do siêu cấp đại năng mở ra. Đối với thực lực có hạn chế, ngược lại là có.

Nhưng mà loại không gian có hạn chế này, vậy thì ít hơn nhiều.

- Đúng vậy, cho nên, lần Mê Cảnh Thu Liệp này, mạnh nhất, cũng chỉ có thể là Tiên cảnh tam trọng thiên, lại mạnh, căn bản không vào được.

Đan Phi giải thích nói.

- Phượng Giao kia, là ba mươi năm trước, có người từ trong đó lấy ra, đưa cho lão gia tử làm hạ lễ.

- Phượng Giao này, lão gia tử nuôi dưỡng ba mươi năm, lão nhân gia phát hiện, kỳ thú con của Phượng Giao này, nhiều lắm là Tiên cảnh nhất trọng thiên, thậm chí chỉ nửa bước Tiên cảnh, bởi vì nó ngoại trừ có một Linh Hải, linh trí gì đó, cơ hồ là trống rỗng. Thế nhưng mà, ba mươi năm sau, Phượng Giao hiện tại, đã có thực lực tương đương với Tiên cảnh ngũ trọng thiên, ít nhất có thể cùng một cường giả Địa Linh cảnh nhân loại đánh đồng.

Đan Phi nhắc tới Phượng Giao, trong con ngươi cũng hiện lên một tia khát vọng.

- Phượng Giao là Thượng Cổ huyết mạch, bản thân có năng lực tiến hóa, cái này có gì kỳ quái sao?

Giang Trần ngược lại cảm thấy đây hết thảy không có gì kỳ lạ quý hiếm.

- Không đơn thuần là Phượng Giao, lão gia tử sống nhiều năm như vậy, từ trong mê cảnh lấy được thú con Linh thú, cũng không chỉ mình nó. Mỗi một con, vậy mà đều có năng lực tiến hóa huyết mạch. Điểm này, là Linh thú bản địa chúng ta, hoàn toàn không có. Tuy ở phương diện tăng thực lực lên, tốc độ đều không sai biệt lắm, nhưng sau khi huyết mạch tiến hóa, đại biểu cho tương lai tiềm lực tăng lên, là hoàn toàn bất đồng. Giang Trần, nói như vậy, ngươi hiểu không?

Trong nội tâm Giang Trần buồn cười, hắn không hiểu? Hắn hiểu, nhưng Diệp Trọng Lâu lão gia tử chưa hẳn hiểu.