Độc Tôn Tam Giới

Chương 3420: Uy lực tứ đại thần thú liên thủ




Thạch Sát lão tổ lo lắng không phải là không có căn cư.s Cho dù là lão tổ ma tộc như hắn cũng chưa từng biết tới uy lực khi tứ đại thần thú liên thủ chiến đấu.

NGay cả Giang Trần nhìn thấy trạng thái liên thủ khi bốn thần thú chiến đấu cũng cảm thấy rất là giật mình.

Huyết mạch tứ đại thần thú này hôm nay không có một đầu nào là thần đạo trung giai, nhưng mà thực lực khi bọn họ liên thủ, quả thực có thể so với thần đạo cao giai.

Ngay cả Hạ Thiên Trạch sau khi xem xong cũng có cảm giác đổ mồ hôi lạnh. May mắn mà hắn là bạn chứ không phải là địch với Giang Trần, bằng không mà nói, cho dù là Hạ Thiên Trạch hắn cũng khó mà thoát khỏi cái chết.

Nhìn Thạch Sát lão tổ kia rõ ràng đã gần thoát khỏi phong ấn, thế nhưng lại bị huyết mạch tứ đại thần thú vây khốn, hoàn toàn không tìm thấy nơi chạy trốn.

Trong khu vực tứ đại thần thú khống chế, giống như tự thành một thế giới, trong thế giới kia, sinh tử hoàn toàn do tứ đại chân linh định đoạt.

Giang Trần vốn định nhúng tay một chú,t nhưng khi nhìn thấy sức chiến đấu của tứ đại thần thú như vậy, hắn cũng bỏ đi ý định nhúng tay.

Mà Hạ Thiên Trạch ở ngoài lược trận, vạn nhất có chỗ sơ xuất, bọn họ có thể trực tiếp ngăn chặn Thạch Sát lão tổ.

Đáng thương cho Thạch Sát lão tổ, cả đời khinh thị nhân tộc, đến trước khi Giang Trần xuất hiện, hắn vẫn còn cố thoát khỏi phong ấn, ôm mộng đẹp quét ngang cương vực nhân loại.

Thế nhưng không ngờ rằng trong nháy mắt tận thế mình lại tới.

Quả thực Âm Ma nhất mạch giống như Ảnh Ma nhất mạch, nếu như bọn họ mất đi phương thức chiến đấu mà bọn họ am hiểu nhất, chính diện giao phong, như vậy ưu thế của bọn họ cũng không còn rõ ràng nữa.

Huống chi, vây công hắn lại là tứ đại chân linh thần thú, loại lực lượng huyết mạch hoàn toàn siêu việt Thạch Sát lão tổ hắn, càng làm cho Thạch Sát lão tổ cảm thấy vô cùng tuyệt vọng.

Từng lần, lại thêm một lần trùng kích, nhưng thủy chung không có cách nào phá vỡ kết giới mà tứ đại thần thú liên thủ tạo ra.

Đến cuối cùng, Thạch Sát lão tổ kia tựa như một quả bóng da, bị tứ đại thần thú đánh đi đánh lại, giống như đá bóng.

Đáng thương cho một đời ma đầu của Thạch Sát lão tổ, thời kỳ thượng cổ cũng là lão tổ tiếng tăm lừng lẫy của Âm Ma nhất mạch, trận chiến thượng cổ không giết được hắn, lại dùng loại phương thức ngẹn khuất này vẫn lạc ở trong cương vực nhân loại.

Sau khi tiêu diệt Thạch Sát lão tổ, trong lòng Giang Trần cũng trừ đi một cọc tâm sự.

Tuy rằng hắn không biết rốt cuộc ở cương vực nhân loại có bao nhiêu ma tộc đang ẩn nấp, nhưng mà hắn biết rõ ở cương vực nhân loại hiện tại, cho dù có một ít ma tộc cũng không đáng lo.

Bởi vì đại quân ma tộc không có cách nào chống đỡ cho những ma tộc này, không có cách nào tiếp ứng cho đám ma tộc này. Như vậy đám ma tộc ở đây sẽ thân cô thế cô.

Lần nữa tiêu diệt lão tổ Âm Ma nhất mạch, tin tức này truyền ra ngoài khiến cho sĩ khí cương vực nhân loại đại chấn. ma tộc lần lượt bại trận làm cho mọi người rốt cuộc vững tin, Ma tộc kia cũng không phải là tồn tại không thể chiến thắng.

Ngọc Diện thần ma ẩn nấp trong bóng tối sau khi biết được Thạch Sát lão tổ bị Giang Trần dẫn người tiêu diệt cũng cả kinh, toàn thân phát run.

Hắn biết rõ trước đó mình không có đi tìm Tà Ảnh lão tổ là lựa chọn chính xác.

Nếu không kết cục của Thạch Sát lão tổ chính là kết cục của hắn và lão tổ mạch nhà hắn.

Nhưng mà Ngọc Diện thần ma càng thêm bi ai phát hiện ra, mình che dấu lâu như vậy, vậy mà vẫn không thoát khỏi sự giám sát của Giang Trần.

Chuyện này khiến cho hắn cực kỳ sụp đổ, rốt cuộc Giang Trần kia dùng thần thông bực nào, có thể giám sát thời gian dài như vậy? Ngọc Diện thần ma đã mấy lần tìm tất cả ngóc ngách, từng cọng lông trên người, hoàn toàn không phát hiện ra dấu hiệu bị theo dõi.

Thế nhưng mà hiện tại hắn vô cùng chắc chắn, mình tuyệt đối bị người ta giám sát.

Lọa icarm giác này giống như một tên tội phạm bị phán án tử hình, tùy thời có thể bị hành án.

Nhưng mà dù vậy Ngọc Diện thần ma vẫn bình tĩnh, chỉ cần hắn không có đi tìm Tà Ảnh lão tổ. bằng vào chút bổn sự của hắn ở cương vực nhân loại, người ta muốn giết là có thể giết.

Chỉ cần Tà Ảnh lão tổ có thể thuận lợi thoát khốn, đợi một thời gian nữa, nhất định có thể báo thù cho hắn, đây là điểm khiến cho Ngọc Diện thần ma có thể kiên trì.

Nhưng mà ngày hôm sau khi Thạch Sát lão tổ tiêu diệt, Giang Trần tuyên bố, cương vực nhân loại bắt đầu tiến hành kế hoạch càn quét Ma tộc.

Cương vực nhân loại rốt cuộc cũng chủ động tuyên chiến với Ma tộc.

Ngọc Diện thần ma bỗng nhiên cảm thấy hoa mắt, trước mắt xuất hiện một đạo thân ảnh.

- ngươi... Ngươi là ai?

Sắc mặt Ngọc Diện thần ma tái nhợt, ánh mắt trống rỗng nhìn qua người vừa tới.

Động tác kế tiếp của người nọ khiến cho Ngọc Diện thần ma trợn mắt há hốc mồm.

Người nọ vẻ mặt giận dữ, xông lên, không ngừng đấm đá một chầu với Ngọc Diện thần ma.

- Ta đánh tên tiểu tử giảo hoạt nhà ngươi, ai bảo tiểu tử ngươi không đi tìm Tà Ảnh lão tổ.

Người này chính là Hạ Thiên Trạch Giang Trần phái ra.

Giang Trần đã hoàn toàn mất kiên nhẫn với Ngọc Diện thần ma. Để cho tên này ở bên ngoài lắc lư bất định, còn không bằng bắt hắn tới bên cạnh, tìm hiểu tin tức về Tà Ảnh lão tổ kia.

Dù sao cũng không trông cậy vào việc tên này dẫn đường.

Ngọc Diện thần ma thấy đối phương tức giận như vậy, kết hợp với lời nói của đối phương, hắn lập tức hiểu ra điều gì. Tuy rằng bị đánh, nhưng mà trong lòng vẫn có cảm giác tự hào.

Vô luận thế nào hắn cũng không bị mắc lừa, mình làm cho nhân tộc không thoải mái, mình không có bán đứng Tà Ảnh lão tổ.

Ngọc Diện thần ma trong nháy mắt đã hoàn toàn bị Hạ Thiên Trạch đánh cho thành đầu heo. Ngọc Diện thần ma vân nhếch miệng, nở nụ cười vô cùng khó coi.

- Ngươi muốn đánh muốn giết thì cứ động thủ, lão tử tuyệt đối không hoàn thủ. Nhưng mà trận chiến kiên nhẫn này các ngươi thua. Ha ha ha...

Những ngày qua, tâm lý của Ngọc Diện thần ma đã sớm sụp đổ, đối với tính mạng của mình đã không ôm hy vọng quá nhiều. Biết được mình luôn bị giám sát, hắn cũng biết mình là con khỉ trong lòng bàn tay của người ta, căn bản không thoát được.

Cho nên đối mặt với Hạ Thiên Trạch, cảm ứng được thực lực đối phương viễn siêu mình, Ngọc DIện thần ma dứt khoát không thèm chống cự, muốn đánh muốn giết tùy ý ngươi.

Dù sao trận chiến kiên nhẫn này hắn cảm thấy mình thắng.

Ngọc Diện thần ma lại một lần nữa được đưa tới trước mặt Giang Trần, Giang Trần nhìn qua gia hỏa hoàn toàn thay đổi này, nhíu này nói:

- Hạ lão ca, ngươi không bắt nhầm người đó chứ?

Hạ Thiên Trạch cười hắc hắc:

- Tuyệt đối không có, chỉ là miệng lưỡi tiểu tử này quá bẩn, ta ra tay nặng chút.

Đây không phải là ra tay nặng chút, tuyệt đối là đánh tới chết a.

Nhưng mà Ngọc Diện thần ma kia vẫn dùng vẻ mặt đắc ý nói:

- Giang Trần đừng thấy ngươi hiện tại uy phong bát diện, vô dụng thôi. Lão tổ nhà ta ngày sau sẽ lấy đầu tren cổ ngươi. Ngươi cứ chờ đó mà xem. Chọc tới Ảnh Ma nhất mạch chúng ta, chẳng khác nào là chọc phải tổ ong bò vẽ. Ảnh Ma nhất mạch chúng ta sẽ không ngừng phái ra sát thủ, như giòi trong xương, mãi tới khi ngươi chết mới thôi.

Giang Trần vẻ mặt bình tĩnh nhìn qua biểu lộ dữ tợn của Ngọc Diện thần ma kia.

Hắn nhịn không được cười rộ lên:

- Ngươi là người thông minh, nhưng mà ngươi cho rằng ngươi không dẫn đường là bổn thiếu chủ không có cách nào tìm được Tà Ảnh lão tổ sao?

Ngọc Diện thần ma khẽ giật mình, lập tức cười ha hả:

- Còn muốn lừa gạt ta sao? Lần trước thiếu chút nữa khiến ta bị lừa, lần này còn muốn lập lại chiêu cũ hay sao?

Giang Trần hừ lạnh một tiếng:

- Giam hắn, giữ lại mắt chó của hắn, để hắn nhìn xem bổn thiếu chủ thủ thập Tà Ảnh lão tổ kia thế nào.