Độc Tôn Tam Giới

Chương 736: Thiên địa dị tượng




– Hắc hắc, ta ngược lại nghe nói, Đan Trì cung chủ là vì một thiếu niên thiên tài, nên quyết đoán kết minh. Đan Trì cung chủ, đến cùng thiếu niên thiên tài kia là ai, sao không mời đi ra, để cho mọi người đánh giá một phen. Nhìn xem cử động lần này của Đan Trì cung chủ, có đáng giá hay không?

Những người lên tiếng kia, mỗi một cái đều là Cự Đầu, là đại nhân vật đến từ sáu thế lực lớn của Vạn Tượng Cương Vực.

Cũng chỉ có những người này, mới dám can đảm ở loại trường hợp như thế phát biểu. Hiển nhiên, đối với sự tình Đan Càn Cung và Bảo Thụ Tông kết minh, trong nội tâm không ít người khó chịu.

Bọn họ ở trong tiềm thức cho rằng, đây là Đan Càn Cung khuếch trương. Cùng là thế lực nhất lưu của Vạn Tượng Cương Vực, Đan Càn Cung khuếch trương, đối với thế lực nhất lưu khác chính là một loại uy hiếp tiềm ẩn.

So với những Cự Đầu tông môn này, tuổi tác cùng tư lịch của Đan Trì đều khiếm khuyết. Nhưng hắn ở địa vị cao, tự có một loại khí độ thượng vị giả.

Đối với những vấn đề có chứa ý vị khiêu khích kia, Đan Trì cười đạm mạc.

– Cử động lần này của ta có đáng giá hay không, thừa nhận kết quả cũng chỉ có Đan Càn Cung ta, ấm lạnh ta tự biết, không cần các ngươi đánh giá? Về phần Cửu Dương Thiên Tông, Vạn Tượng Cương Vực là địa bàn của chúng ta, hay chư vị cảm thấy, phòng ngừa Cửu Dương Thiên Tông vượt nhập Vạn Tượng Cương Vực, chỉ là trách nhiệm của Đan Càn Cung ta? Nếu để cho Cửu Dương Thiên Tông khuếch trương ở Vạn Tượng Cương Vực, không ra trăm năm, tất cả tông môn ở đây, đều sẽ trở thành phụ thuộc của Cửu Dương Thiên Tông. Nếu như chư vị muốn nhìn Đan Càn Cung ta chê cười, vậy sớm muộn gì cũng phải xem nhà mình chê cười.

Đan Trì cười ha ha, hiển nhiên không để ý ngoại giới chê khen. Ngươi ủng hộ ta kết minh cũng tốt, không ủng hộ cũng thế, Đan Trì ta chính là làm như vậy.

– Đan Trì cung chủ không hổ là người thống khoái, chỉ là, mọi người vạn dặm xa xôi chạy đến tham gia nghi thức kết minh, dù sao cũng phải để cho mọi người mở mang tầm mắt chứ? Thiên tài mà Đan Trì cung chủ vừa ý, rốt cuộc là yêu nghiệt hạng gì?

– Đúng vậy, các ngươi nhìn rất nhiều tuổi trẻ tài tuấn của Vạn Tượng Cương Vực đều đến, chính là muốn nhìn một chút, liên minh 16 nước có thể sinh ra yêu nghiệt khó lường cỡ nào, Đan Trì cung chủ cũng không nên cực tuyệt hảo ý của người trẻ tuổi a.

– Nghe nói thiên tài kia còn chém giết Tiên Thiên thân thể, nghiền ép Cửu Dương Thiên Tông Tuần Sát Sứ?

– Tin đồn khoa trương như vậy, có phải nói quá sự thật hay không?

Mọi người thấy Đan Trì dầu muối không tiến, chỉ phải đem mũi nhọn chỉ hướng Giang Trần. Thiên tài bị Đan Trì nhìn trúng trong truyền thuyết, lấy ra mở mang tầm mắt cũng có thể a?

Nếu như chỉ là một ngụy thiên tài, như vậy ý đồ kết minh của Đan Trì, sẽ làm cho người hoài nghi. Như vậy, mọi người sẽ mượn cơ hội này phát huy.

Nếu như thật sự có thiên tài như vậy, mọi người có thể mượn danh tiếng luận bàn, phái ra đệ tử tinh anh của tông môn, hung ác hành hạ thiên tài nọ một phen, chèn ép phong mang, đoạn thiên tài chi lộ của hắn, áp khí thế kết minh, gián tiếp quấy nhiễu chuyện này a.

Đan Trì đang trầm ngâm, hiện trường bỗng nhiên truyền đến một tiếng thét lên.

– Ồ? Đó là cái gì?

Thanh âm này mười phần đột ngột, làm cho toàn trường đều tập trung hắn.

Vẻ mặt người kia không thể tưởng tượng nổi, ngón tay chỉ thiên không, lắp bắp, vẻ mặt kích động không hiểu:

– Nhìn… Nhìn bầu trời.

Tất cả mọi người hiếu kì, men theo phương hướng tay hắn chỉ, nhìn lại vòm trời.

Vừa nhìn, sắc mặt của tất cả mọi người đều đại biến.

Thời điểm bọn họ miệng lưỡi giao phong, trên thương khung, vậy mà xuất hiện kỳ quan như thế.

Giờ khắc này…

Toàn bộ thương khung, mây cuốn mây bay, một bên là mây đen, một bên là mây trắng, chia vòm trời làm hai nửa, giống như hai vân sóng giao phong, quấy phá toàn bộ vòm trời, hình thành một lốc xoáy to lớn, mây đen và mây trắng hình thái rõ ràng, tất cả cuốn một bên, hội tụ thành một Âm Dương Thái Cực.

Lốc xoáy Âm Dương Thái Cực này to lớn, bao phủ cả chân trời.

Từng tầng mây dày, không ngừng đan chéo cùng một chỗ, cuốn vào Âm Dương Thái Cực.

Trung tâm lốc xoáy, phảng phất có thể đi thông Vũ Trụ Bí Cảnh, ẩn chứa ảo diệu vô cùng, làm cho tất cả mây đen mây trắng, nhao nhao bay tới hạch tâm.

Trong lúc đó, trung tâm lốc xoáy Âm Dương Thái Cực kia, bắn ra hào quang vạn trượng, hào quang bảy màu rực rỡ, rồi đột nhiên diệu bắn xuống đại địa của Vạn Tượng Cương Vực.

Hào quang vạn trượng, khí lành ngàn mảnh.

Trong lúc nhất thời, khí lưu bảy màu rực rỡ, vậy mà hình thành từng mảnh từng mảnh cầu vồng ở trên trời.

Tầng mây trên chư thiên, không ngừng ngưng tụ, không ngừng dâng lên, không ngừng biến hóa, vậy mà ngưng tụ thành từng Chư Thiên pháp tướng rực rỡ.

Có Chư Thiên thần linh, có Kim cương trợn mắt, có Thiên Long địa sư, có Cửu Thiên Tiên Nữ, có Tiên sơn bảo tháp, có cung khuyết ban công, có toà sen, có bảo tràng, có đao kiếm, có thương kích…

Phi Long Tại Thiên, Thải Phượng bay múa.

Chiêm chiếp…

Ngay lúc này, bốn phương tám hướng truyền đến vô số thanh âm. Vô số Thuỵ Điểu từ bốn phía chạy như bay mà đến, không ngừng hội tụ ở bốn phía Chư Thiên pháp tướng, phát ra tiếng kêu vui sướng.

Những Thuỵ Điểu này, có Thanh Loan, có Thải Phượng, có Chu Tước, có Thần Hoàng,… nhao nhao ở bốn phía Chư Thiên pháp tướng, nhẹ nhàng nhảy múa.

Trên mặt đất, phảng phất tất cả sinh linh trên đại địa, cũng đều bị kinh động, chạy ra địa bàn của mình, chạy đến chỗ cao, không ngừng rít gào, hưởng ứng thiên địa dị tượng kia.

Trong lúc nhất thời, trời xanh rít gào, đại địa rền vang, vạn vật ở giữa thiên địa, phảng phất hình thành loại giao lưu thần kỳ nào đó, sinh ra kỳ quan thiên địa cộng minh.

Một màn này, làm cho tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm.

Cả đám đều ngừng thở, khó có thể tin nhìn thiên địa kỳ quan kia, thật lâu không thể hoàn hồn.

Trong Bảo Thụ Tông, Hoàng Nhi đang đánh đàn tiêu khiển, trong lúc đó, dây đàn dừng lại, phát ra một ách âm, tâm thần nao nao.

Ngẩng đầu nhìn lên trời, nhìn thấy thiên địa kỳ biến, cũng cực kỳ kinh ngạc, buông cầm xuống, nhẹ nhàng cất bước, nhìn dị tượng vô tận kia, giật mình không thôi.

Vừa rồi nàng đánh đàn tiêu khiển, hoàn toàn tiến nhập một loại trạng thái vô ngã. Loại trạng thái này, là một loại minh tưởng cực kỳ sâu.

Loại trạng thái này, tuyệt đối sẽ không kém hơn Bàn Thạch Chi Tâm của Giang Trần.

Thế nhưng, vậy mà nàng lại ở dưới loại trạng thái này bị kinh động, đủ thấy lực ảnh hưởng của thiên địa dị tượng kia cường đại đến cỡ nào.

Mục quang của Hoàng Nhi thâm thúy, nhìn qua một màn này, trong lúc đó, đôi mi thanh tú của nàng hơi nhăn lại, mặt hiện lên một tia kinh ngạc, nhìn về phương vị của Xan Hà Bảo Thụ.

Bởi vì, nàng mơ hồ cảm giác được, khu vực hạch tâm của Âm Dương Thái Cực, bắn ra Thất Thải Quang Hoa, cùng đại địa hình thành câu thông, ngọn nguồn, vậy mà đến từ Xan Hà Bảo Thụ viên.

Trong lúc đó, tâm niệm của Hoàng Nhi đột nhiên khẽ động, lộ ra thần sắc thất kinh, thì thào thở dài:

– Chẳng lẽ… Chẳng lẽ là Giang Công Tử đột phá Nguyên cảnh, dẫn động thiên địa dị tượng? Dị tượng bực này, cho dù là võ giả đột phá Thánh cảnh, cũng không có khả năng dẫn phát a.