Lấy Chồng Bạc Tỷ

Chương 327: Không ai xứng với trần việt




" Hứa Huệ Nhi, cô vốn đã bẩn rồi, không cần tôi giội nước bẩn lên người cô." Phải mạnh miệng, Giang Nhung cũng không kém Hứa Huệ Nhi.

Đừng thấy bình thường cô lúc nào cũng dáng vẻ nói chuyện điềm đạm, liền cho là cô dễ dãi, chỉ là cô trưởng thành, biết khiêm tốn thôi.

Hứa Huệ Nhi: "Cô..."

Giang Nhung: "Tôi sao?"

Hứa Huệ Nhi: "Cô không biết xấu hổ! Cô cho là cô là ai? Cô cho là cô có khuôn mặt giống mợ chủ nhà tôi, thì cô là chính thức sao?"

Giang Nhung: "Tôi có xấu hổ hay không vẫn chưa tới lượt cô nói. Khuôn mặt giống nhau, hay cho dù tôi là chính thức càng không đến lượt cô nói."

Hứa Huệ Nhi: "Cô nói cô rốt cuộc là ai? Tại sao muốn giả mạo Giang Nhung?"

"Hừ... Hứa Huệ Nhi, cô cho rằng cô lái chủ đề thì cô có thể thắng sao?" Giang Nhung hơi nhướn mày, lạnh lùng nhìn chăm chú vào Hứa Huệ Nhi: "Nói cho cô biết, cô đừng tưởng rằng Trần Việt không biết những chuyện cô làm sau lưng anh ấy. Nhất cử nhất động của cô, anh ấy đã sớm biết."

"Bây giờ tổng giám đốc Trần đang hôn mê bất tỉnh, cô muốn nói thế nào cũng được." Vừa nghe Giang Nhung nhắc tới Trần Việt biết mình làm những chuyện kia, trong nháy mắt Hứa Huệ Nhi liền có chút lo lắng, thế nhưng vẻ mặt cô ta vẫn rất bình tĩnh.

Cô ở bên cạnh Trần Việt lâu như vậy, tự nhận là không lộ ra sơ hở gì, cho nên vẫn có thể có được sự trọng dụng của Trần Việt.

Thế nhưng sự trọng dụng cô đạt được, so với Lục Diên còn kém xa, cô chủ yếu là phụ trách công tác hậu cần, còn chuyện Lục Diên phụ trách đối với Trần Việt vô cùng quan trọng.

Lẽ nào Trần Việt đã sớm nhìn ra vấn đề của cô, vẫn luôn có đề phòng với cô, anh không vạch trần cô, có phải là tương kế tựu kế không, vừa vặn lợi dụng cô truyền lại thông tin anh muốn truyền lại cho ông chủ.

Trần Việt người kia từ trước đến nay làm việc trầm ổn, nghĩ sâu tính kỹ, Giang Nhung cũng có thể nhìn ra được cô có vấn đề, Trần Việt không phải không biết.

Nghĩ tới đây, dù sao Hứa Huệ Nhi vẫn cảm thấy trong phòng có một ánh mắt vô cùng sắc bén nhìn cô ta, cô ta chột dạ ngẩng đầu đi vào trong phòng nhìn thoáng qua.

Vừa nhìn cái này, Hứa Huệ Nhi thấy kinh hãi run sợ, sợ đến lạnh cả sống lưng, toàn thân đổ mồ hôi lạnh...

Cô chắc chắn là nhìn nhầm rồi, cái vừa nhìn kia chắc chắn là nhìn nhầm rồi, cô lại thấy Trần Việt vốn đang hôn mê bất tỉnh mở mắt nhìn bọn họ.

Đúng vậy, là cô nhìn nhầm rồi, là cô chột dạ nên mới thấy Trần Việt mở mắt nhìn cô, chờ lúc cô nhìn lại, Trần Việt vẫn lẳng lặng nằm chỗ đó, không có bất kỳ cái gì khác thường.

Thấy Hứa Huệ Nhi phân tâm, Giang Nhung rõ ràng đã nắm đúng được nhược điểm của Hứa Huệ Nhi, nhân cơ hội công kích nói: "Hứa Huệ Nhi, hôm qua tôi cho cô về nghỉ ngơi, cô dám nói lúc đó không phải cô báo tin ra ngoài không?"

"Cô nói bậy, ngậm máu phun người." Nghĩ đến Trần Việt đang nằm trong phòng, nghĩ anh có thể nghe được đối thoại giữa bọn cô, lúc nói chuyện đầu lưỡi Hứa Huệ Nhi cũng không trôi chảy như vậy.

Giang Nhung nhìn về phía Tiêu Kình Hà, nói: "Anh, anh lấy chứng cứ ra cho cô ta xem."

"Được." Nghe Giang Nhung gọi mình, Tiêu Kình Hà rốt cục có thể triển khai công việc của mình, sau khi dạo qua bên trong phòng bệnh vài vòng, tháo hai cái máy ảnh pinhole xuống đưa vào tay Giang Nhung.

Anh ta nói: "Nhung Nhung, hôm qua Minh Chí nói với anh, để em phóng tay làm thật tốt chuyện em muốn làm, anh ta sẽ ở sau lưng chống cho em, nếu ai dám làm loạn, đến một người anh ta diệt một người, đến hai người anh ta diệt hai người.

" Tiêu Kình Hà, anh đừng ăn nói bừa bãi, tổng giám đốc Trần trúng loại độc không sắc không vị, không có thuốc giải hoàn toàn không thể tỉnh lại." Trong lòng Hứa Huệ Nhi đã sớm rối loạn vì Trần Việt có thể đã tỉnh lại, thế nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh như cũ.

Cô ta nhìn thoáng qua Giang Nhung, lại nhìn thoáng qua Tiêu Kình Hà, lại nói: "Hai anh em cô đừng ở đây giả thần giả quỷ. Lấy hai cái máy ảnh ra đổ oan cho tôi. Ai biết có phải là các người tự biên tự diễn hay không?"

Giang Nhung nhìn cô ta, đợi xem, xem Hứa Huệ Nhi này đến tột cùng có thể ngụy biện bao nhiêu.

Hứa Huệ Nhi còn nói: "Lục Diên, lúc này còn chờ cái gì? Chúng ta phải nhanh chóng mời ông cụ đứng ra chủ trì tình hình, nếu không tổng giám đốc Trần sẽ bị hai kẻ bỉ ổi này ép, rất có thể sẽ giao Thịnh Thiên cho bọn họ."

Giang Nhung nói: "Cho nên tin Trần Việt hôn mê là cô báo cho ông cụ?"

Hứa Huệ Nhi khinh thường nói: "Giang Nhung, nếu muốn hãm hại tôi, cô cũng phải đưa ra chứng cứ chứ, nếu không lời nói của cô không có chút sức thuyết phục nào đâu."

"Vậy cô chờ tôi." Nếu như thực sự thu được chứng cứ, Giang Nhung cũng không ở chỗ này nói với Hứa Huệ Nhi nhiều như vậy.

Cô muốn để Hứa Huệ Nhi lộ ra sơ hở, thế nhưng rõ ràng đã có chút đánh giá thấp Hứa Huệ Nhi rồi, cô ta có thể ẩn nấp bên cạnh Trần Việt nhiều năm như vậy không bị phát hiện, bản lĩnh kia đương nhiên không cần phải nói nhiều.

Thấy Giang Nhung không có lời nào để nói, Hứa Huệ Nhi có chút đắc ý nở nụ cười.

Cô muốn đi theo bên cạnh Trần Việt nhiều năm như vậy, cho tới nay đều phải làm việc rất cẩn thận, ông cụ Trần sợ cô bại lộ thân phận, trước chuyện này, gần như chưa từng lén lút liên lạc với cô, bọn họ làm sao có thể biết cô là nội gián?

Người phụ nữ vô dụng này, chỉ bằng trực giác của cô ta nghi ngờ cô, không đem chứng cứ ra, có thể làm gì cô?

Nói đến Giang Nhung, Hứa Huệ Nhi hận đến nghiến răng nghiến lợi, hận không thể nhào tới xé nát khuôn mặt mê hoặc lòng người của Giang Nhung.

Cô ta ngoại trừ khuôn mặt hồ ly, cô ta còn có bản lĩnh gì?

Trong công việc, cô ta không giúp được Trần Việt. Trong cuộc sống, Trần Việt cũng không cần cô ta giúp.

Người phụ nữ vô dụng này, chẳng nhẽ vì năm đó say rượu ói ra người Trần Việt, Trần Việt ghi nhớ cô ta, cho nên cô ta có thể gả cho Trần Việt, hưởng thụ vị trí mợ chủ nhà họ Trần này?

Không, Giang Nhung hoàn toàn không xứng với Trần Việt.

" Giang Nhung, cô người phụ nữ này, cô cái đồ sao chổi này, cô hoàn toàn không xứng với Trần tổng. Nếu cô không xuất hiện, nhà họ Trần tuyệt đối sẽ không trở thành như bây giờ, tổng giám đốc Trần cũng sẽ không nằm ở đó..."

Trong lòng Hứa Huệ Nhi, Trần Việt giống như thiên thần giống như người đàn ông hoàn mỹ, là thần tượng ở trên cao trong lòng cô không thể khinh nhờn, không có người phụ nữ nào xứng với anh.

Giang Nhung không xứng, Trần Tiểu Bích không xứng...

Không ai đủ tư cách ở bên cạnh anh, cô muốn bảo vệ anh, để anh mãi mãi ở trên cao, không ai được đụng vào thần tượng.

Mà trước kia cô, vì có thể tiếp tục đứng bên cạnh Trần Việt, chỉ có thể giả vờ nịnh nọt, dối lòng nói tốt cho Giang Nhung người phụ nữ này bao nhiêu.

Sau này mỗi khi nhớ lại bản thân những lúc đó, nhớ mình từng nói những lời này, bản thân cô cũng muốn buồn nôn.

Giang Nhung lạnh lùng nói: "Tôi không xứng với Trần Việt, lời cô là sao?"

Cái gì là không xứng với Trần Việt?

Gia thế? Nhan sắc? Tiền bạc? Quyền lực? Hay cái gì khác?

Giang Nhung chỉ biết là, bản thân trong lòng Trần Việt là độc nhất vô nhị, Trần Việt cũng là độc nhất vô nhị với cô.

Tiền bạc, quyền lực, gia thế...

Cũng có thể trở thành vật cản vì bọn họ ở chung với nhau, thế nhưng những thứ này tuyệt đối không ngăn cản được bọn họ quyết tâm muốn ở chung với nhau.