Đời Đời Kiếp Kiếp Vẫn Lạc Nhau

Chương 31: 31: Xuất Phát





Đột nhiên có một tiên tì chạy đến và nói:
- Thưa thiên quân! Có một tiên tử tự xưng Hương Ngọc đang đợi ở ngoài sảnh.

Y nói là đến tìm nhị hoàng tử ạ!
Tiên tì vừa dứt lời thì liền có hai cặp mắt nghi hoặc nhìn Phàn Long.

Chàng cũng khó hiểu và tự hỏi:
*Muội ấy đến đây làm gì?*
- --
Lát sau ba người họ cùng đến đại sảnh.

Hương Ngọc đang ngồi chờ ở đó.

Thấy cô tay xách nách mang nhiều đồ như dọn nhà đi đâu đó Phàn Long liền hỏi:
- Sao muội biết ta ở đây?
Vừa nhìn thấy chàng, ánh mắt cô liền sáng rực hẳn lên.

Cô tươi cười đáp lại chàng:
- Muội nghe Hàm Khiết nói huynh ở đây nên đến tìm.
- Muội đến đây có việc gì tìm ta? Còn mang nhiều đồ thế làm gì?
Cô thật thà trả lời:
- Hàm khiết nói huynh xuống nhân gian nên muội cũng muốn đi theo huynh, chăm sóc cho huynh!
- Không được!
Cô vừa dứt lời thì Phàn Long lặp tức phản đối ngay.
- Muội có biết ta đi làm gì không? Muội có biết nó nguy hiểm lắm không? Muội không thể theo được!
Bị chàng quát lớn tiếng, nụ cười trên mặt cô liền vụt tắt, gương mặt đầy tủi thân, rơm rớm nước mắt nhìn chàng.


Đứng trước cảnh tượng ấy thử hỏi có nam nhân nào không xiêu lòng cho được.

Nhưng chàng thì ngoại lệ.

Chàng tặc lưỡi một cái, ánh mắt lộ vẻ khó chịu, đang định mở lời từ chối thì đột nhiên Hương Ngọc quỳ xuống khiến chàng không kịp phản ứng.

Nước mắt cô chảy dài trên má và mếu máo nói:
- Huynh cho muội theo đi! Muội muốn theo để chăm sóc huynh mà! Muội biết y thuật, sẽ không làm kẻ vô dụng làm phiền các huynh đâu mà!
Bạch Đình và Đàm Phong cũng ngơ ra tại chỗ không biết nên xử sự làm sao.

Nhưng rồi Đàm Phong cũng lên tiếng:
- Ta thấy dẫn Hương Ngọc tiên tử theo cũng không phải là không được.

Hơn nữa, cô ấy cũng biết y thuật, dẫn theo thì sẽ có người trị thương cho chúng ta không phải rất tốt sao?
Nghe được lời bênh vực của Đàm Phong, Hương Ngọc liền rạng rỡ hẳn lên, đôi mắt ngập tràn hy vọng nhìn Phàn Long.

Còn chàng thì vẫn giữ nguyên nét mặt khó chịu đó, cau mày nhăn mặt tỏ ý từ chối.
- Vẫn không được! Muội ấy không có khả năng tự bảo vệ thì sao đi được.

Chúng ta ai cũng làm nhiệm vụ thì làm sao bảo vệ được muội ấy.

Tóm lại không được!
Phàn Long đúng là giỏi đẩy người khác vào nỗi tuyệt vọng.

Hương Ngọc lại đưa ánh mắt cầu cứu sang nhìn Đàm Phong và Bạch Đình để cầu cứu.

Nhưng làm sao đây, cô hiểu tính Phàn Long hơn ai hết, đương nhiên biết dù có năn nỉ thế nào thì chàng cũng không đổi ý.

Lần này cô đánh liều một phen nhưng xem ra là công dã tràng rồi.

Giữa lúc tuyệt vọng cùng cực thì một giọng nói vang lên:
- Ta bảo vệ cô ấy là được chứ gì?
Phàn Long ngạc nhiên quay đầu lại.

Hóa ra người nói là Bạch Đình.

Chàng khó hiểu nhìn nàng.
*Con hổ này vừa nói cái gì vậy?*
Thấy nàng lộ ra vẻ mặt ấy, nàng kiên nhẫn nói lại một lần nữa:
- Ta nói, ta sẽ bảo vệ cô ấy nên cứ dẫn cô ấy theo đi!
Chàng khó chịu nói:
- Chuyện của ta cô xen vô làm gì?
- Ngươi nghĩ ta thích lo chuyện bao đồng à? Chuyện của ngươi thì ta lại càng không thích.

Nhưng ta thấy cô ấy rất tội nghiệp nên mới lên tiếng.
Song nàng đi đến bên chỗ Hương Ngọc, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt cô.

Nhìn cô, nàng như thấy bản thân mình lúc đó, lúc mà nàng cũng nài nỉ Đàm Phong dẫn nàng theo ra chiến trường.


Lúc được đi cô vui biết bao nhiêu còn khi về thì...
Nàng cười đầy thân thiện với Hương Ngọc rồi đứng lên, ngay trước mặt Phàn Long, nói với giọng điệu chắc nịch:
- Ngươi nói cần ngươi bảo vệ cô ấy mà? Giờ ta hứa sẽ bảo vệ cô ấy chu toàn là được rồi chứ?
Lời đã nói ra thì sao có thể rút lại được chứ, Phàn Long cũng chỉ đành nghe theo Bạch Đình.
- Được rồi! Muội có thể đi theo! Nhưng nhớ là không được làm liên lụy mọi người đó biết chưa!
Được sự đồng ý của Phàn Long, cô suýt nhảy cẩn lên vì vui mừng.

Cô rối rít cảm ơn:
- Đa tạ huynh! Đa tạ Bạch tướng quân
- Được rồi đi thôi!
- ---
Họ đang đi đến ranh giới giữa Thiên-Phàm.

Đi được nữa đường thì có tiếng người vọng đến từ đằng sau:
- Bạch Đình tỷ tỷ chờ một chút! Bạch Đình tỷ tỷ!
Nghe thấy tiếng gọi nàng liền quay lại.

Thì ra là Hồ Trâm, cô đang chạy đến với món đồ cầm trên tay.

Thấy nàng dừng lại cô càng chạy nhanh hơn để không làm lỡ thời gian của nàng.

Chạy sắp đến nơi rồi nhưng vì đã thấm mệt lại cố chạy nhanh nên cô đã vấp phải váy và ngã nhào về phía trước.

Những tưởng cô sẽ lại té đo ván như lần trước nữa, may sao Đàm Phong đã kịp đỡ được cô.

Cô nhắm tịt mắt vì sợ té.

Cô cứ nhắm như thế mà mãi vẫn không thấy đau nên cô đã mỡ mắt ra và nhìn lên.

Ánh mắt của cô đã bắt trúng ánh mắt của Đàm Phong.

Ánh mắt đen lay láy và sâu thẳm khiến cô như chìm vào một dãy ngân hà vô tận mà không thể thoát ra.
- E HÈM!
Tiếng tằng hắng của Bạch Đình đã cắt ngang mọi mạch cảm xúc.


Đàm Phong đỡ cô đứng lại ngay ngắn, cô cũng ngượng nghịu nói lời cảm ơn:
- Cảm..cảm ơn ngài đã đỡ ta!
Đàm Phong đáp lại với giọng điệu vừa dịu dàng nhưng cũng vừa lạnh nhạt:
- Không sao! Vị tiên tử này, cô đến tìm Bạch Đình à?
Nghe hai từ "Bạch Đình" thì cô mới sực nhớ ra mục đích mà mình đến đây.
- A đúng rồi! Muội đến để đưa cái này cho tỷ
Vừa nói cô lôi ra một cái túi cũng không to lắm.

Cô đưa nó cho Bạch Đình rồi nói:
- Đây là túi Càn Khôn! Trong này có rất nhiều pháp khí lợi hại đó.

Muội nghe tỷ phải xuống nhân gian trừ yêu nên đã đến Bách Xuân cung tìm tỷ tỉ.

Nhưng đợi cả tối cũng chằng thấy tỉ đâu nên muội dùng Truy Thiên kính để tìm mới biết tỉ ở Quang Tinh điện.

Muội tới thì tỷ lại đi mất, hên sao là đuổi kịp tỷ.
Nhìn cô em ngây thơ lại quá đỗi nhiệt tình, Bạch Đình không kiềm nổi sự xúc động, liền xoa xoa đầu cô an ủi:
- Ta cảm ơn muội nhiều lắm! Ta sẽ giữ thật kĩ món đồ này.

Muội ở lại phải nhớ giữ gìn sức khỏe.

Chuyến này ta đi lâu lắm mới về, nhờ muội nói với Kim Đan lo liệu việc trong cung giúp ta.
Cô gật đầu ngay và nói:
- Tỷ cứ im tâm giao cho muội! Tỷ nhớ đi đường cẩn thận!
- Ừm! Ta đi nha!
Nói xong cô quay sang nói với mọi người:
- Chúng ta xuất phát thôi!.