Đối Thủ Một Mất Một Còn, Chúng Ta Rất Xứng Đôi

Chương 25: Quen nhau.




"Cô nói câu này với bao nhiêu người rồi?" Mạc Nhiên đi tới chỗ Phương Hi Hàm, đưa tay chỉnh áo sơ mi cho Phương Hi Hàm, "Tôi hỏi trong cùng một thời gian."
Phương Hi Hàm cười nhạt, "Em quan tâm lắm sao?"
"Có thể..." Mạc Nhiên biết mình không có tư cách hỏi Phương Hi Hàm, kì thực Phương Hi Hàm không cần trăm phương nghìn kế thu hút sự chú ý của Mạc Nhiên, Mạc Nhiên đã để ý cô từ lâu, chỉ do xếp Phương Hi Hàm vào nhóm những cô gái "không nên trêu" mà thôi.
Nhưng dường như Phương Hi Hàm cũng không "dung tục" như trong tưởng tượng của cô.
"Em không phải lăng nhăng, hay thiếu những cuộc tình dài lâu..." Hai người thực sự xem tivi trò chuyện giết thời gian, Phương Hi Hàm cảm giác mình đã thay đổi, tiếp cận không vì lên giường thì cũng là đùa giỡn lưu manh, nhưng khi cô và Mạc Nhiên ở chung, không có tiếp xúc thân thể cũng cảm thấy rất thoải mái, rất có cảm giác.
Đương nhiên, nếu trao đổi "chuyên sâu" một chút, vậy càng tốt, đây là suy nghĩ của Phương tổng.
"Vậy là cô lăng nhăng?"
"Tôi thừa nhận... đúng."
"Cô thích tôi?"
"Có hơi thích."
Nói chuyện khô khan, Mạc Nhiên đem ra hơn mười lon bia, còn lấy thêm mực khô, xoài. Phương Hi Hàm vô cùng kinh ngạc, Mạc Nhiên thích ăn những thứ này, không ngờ Mạc Nhiên lại có mặt nữ tính như vậy.
Mạc Nhiên nói đôi khi Lê Mộc sẽ đến nhà cô, mồm miệng vẫn không chịu ngừng nghỉ, cho nên chuẩn bị sẵn một ít đồ ăn vặt trong nhà.
"Ô, em đúng là chung tình, em thích cô bé kia lắm à?"
Thích cũng chưa phải thích, Mạc Nhiên nói không rõ, mười mấy tuổi thì theo đuổi Lê Mộc, đến giờ cũng mười năm, rất nhiều thứ sau khi bị thời gian mài mòn, sẽ thay đổi rất nhiều, "Trước đây có thích, bây giờ, là thói quen."
Lâu ngày, quen đối xử tốt với người kia.
"Tiểu Mạc, tôi chỉ nói những lời này với một mình em." Đúng là lần đầu tiên Phương Hi Hàm nói với người khác, làm bạn gái tôi, cô vẫn cho rằng bạn gái là sinh vật rất phiền phức, vì cô không thích chịu trách nhiệm, "Chúng ta thử quen nhau đi?"
Hôm nay Phương tổng nói chuyện quá mức thuần khiết, ở thời đại mắt chạm mắt thì trực tiếp đi khách sạn thuê phòng, còn ai nói "chúng ta thử quen nhau đi"?
"Phương tổng, cô nghiêm túc?" Xem ra Phương Hi Hàm thực sự nghiêm túc, nếu không Phương Hi Hàm sẽ không nằm vùng ở DO nửa tháng, chỉ vì nhìn Mạc Nhiên làm việc.
"Giống như những cặp đôi bình thường." Phương Hi Hàm nói, có chút kích động, như đêm nay, hai người ngồi quán ven đường cùng nhau ăn khuya, uống say, có người đưa cô về nhà chăm sóc. "Chẳng lẽ em không tò mò, quan hệ của chúng ta có thể duy trì trong bao lâu sao? Tôi thấy rất tò mò..."
Lần này Mạc Nhiên và Phương Hi Hàm nghĩ giống nhau, nếu nói quen nhau, càng giống một trò chơi hơn, là một trò chơi mà ai thích đối phương trước thì chắc chắn người đó bị tổn thương.
Hiển nhiên, Mạc Nhiên và Phương Hi Hàm chưa từng suy xét chuyện này, dù sao hai người chỉ biết gây thương tổn cho người khác.
"Vậy em đồng ý quen nhau?"
Cái từ quen nhau này so với bao nuôi, dễ nghe hơn nhiều, Mạc Nhiên gật đầu, "Tôi cũng rất tò mò quan hệ của tôi và cô có thể duy trì bao lâu."
"Vì quan hệ mới của chúng ta..." Phương Hi Hàm giơ một lon bia lên, đụng một cái với Mạc Nhiên, "Cụng ly!"
Phương Hi Hàm ngửa đầu uống cạn, liếm liếm môi, đặt vỏ bia trên bàn, gấp gáp tới gần Mạc Nhiên, đầu nhích tới, thấp giọng lượn quanh vành tai: "Hôn em rất dễ chịu, thực sự, tôi rất thích..."
"... thoải mái nhiều bao nhiêu?" Mạc Nhiên cũng nhích người tiến tới, ôm nhau không kẽ hỡ, cô lấy tay nhẹ nhàng đè lên gáy đối phương.
Đôi môi đã gặp nhau, hỏi vấn đề này dĩ nhiên là không có ai trả lời, Mạc Nhiên vẫn rất chủ động, bất kể hôm nay hay trước kia, hôn đối với cơ thể Mạc Nhiên là hành vi không cần não xét duyệt, nên thường hôn đồng nghiệp nhiệt tình sau đó mới phát hiện ôm nhầm người...
Phương tổng cũng rất nóng, khi đầu lưỡi của Mạc Nhiên tham nhập vào miệng cô, cô cũng lập tức dùng lưỡi để giao triền, không chỉ có đầu lưỡi quấn quýt, Phương Hi Hàm không kiềm chế được đẩy Mạc Nhiên ngã xuống sô pha, dùng cơ thể mình cọ xát với đối phương, cô dần áp đảo nụ hôn và lưỡi cũng chiếm thế chủ động, mềm mại còn khéo léo, giống như con rắn tàn sát bừa bãi trong miệng đối phương, mà đôi tay của cô, từ gò má của Mạc Nhiên bò xuống cổ, đến ngực sang hông, vuốt ve lên xuống.
Dù chỉ là hôn môi, nhu cầu ăn uống của Phương Hi Hàm rất lớn, nhưng chỉ cần chiếm được một ít ngon ngọt của Mạc Nhiên thì vui vẻ không chịu được, như một cái ôm, hoặc là chỉ cần một nụ cười của đối phương.
Chỉ lo hưởng thụ nụ hôn, hụt hơi cũng luyến tiếc rời nhau, vậy lên giường thì sao?! Phương Hi Hàm đã bắt đầu cởi quần áo của Mạc Nhiên.
Mạc Nhiên nghe Phương Hi Hàm rên rỉ ngây ngất, chỉ nhận một nụ hôn mà thôi, vẫn chưa xảy ra chuyện gì, có cần khoa trương như vậy? Bản chất của Phương Hi Hàm là phóng túng, nếu giả ngây thơ, vậy Mạc Nhiên nắm Phương Hi Hàm trong tay, chuyện lật người đối với Mạc Nhiên mà nói dễ hơn chữ dễ.
"Ngày đầu xác định quan hệ thì lên giường, không thấy tiến độ quá nhanh sao?"
Tuy rằng rất không thỏa mãn, nhưng Phương Hi Hàm vẫn ngừng lại, nếu Mạc Nhiên không muốn cô sẽ không chạm vào, cô có thể chờ, dù sao cũng ăn chay hơn nửa tháng, cũng không để ý phải nhịn thêm vài ngày nữa, cô sẽ tôn trọng ý kiến của Mạc Nhiên, "Bây giờ em không muốn, tôi cũng không cưỡng cầu, dù sao chuyện lên giường thì em tình tôi nguyện chơi mới vui, nếu em nghĩ tôi quen với em chỉ vì lên giường, vậy em nghĩ tôi hời hợt quá."
Nếu cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn sẽ xảy ra vấn đề, vì Mạc Nhiên chỉ thích trêu chọc người khác mặc kệ thực tế, lòng Phương Hi Hàm không vui.
Không chỉ Phương Hi Hàm ngày càng có hứng thú với Mạc Nhiên, Mạc Nhiên cũng giống vậy, Phương Hi Hàm thực sự là một người rất có sức hấp dẫn, từ lâu Mạc Nhiên đã cảm thấy như vậy, chỉ là trước đây dáng người mặt mũi của Phương Hi Hàm rất có sức quyến rũ, mà bây giờ, cả người đều toát ra vẻ ma mị, giống như đang dụ dỗ.
"Này! Cô đi đâu vậy?" Mạc Nhiên gọi Phương Hi Hàm đang chạy về phía cửa, đi tới áp cô lên tường, nói: "Tôi phát hiện cô là người rất không biết chịu trách nhiệm.. cô vừa làm tôi ướt, người đã muốn đi?"
"Vậy lần trước ở khách sạn, em làm gì với tôi?"
Mạc Nhiên: "Lần trước tôi cũng ướt, hòa nhau."
"Không phải nói tiến độ quá nhanh?"
"Cô nghĩ tôi là loại người chậm nhiệt sao?" Dứt lời, Mạc Nhiên chặn đôi môi cô, sau lưng là tường, Phương Hi Hàm không chỗ trốn, đương nhiên, nếu lúc này có tám con bò, cũng không kéo Phương tổng đi nổi.
Vừa rồi Phương Hi Hàm có hơi ghét Mạc Nhiên hôn quá sơ sài, rốt cuộc bây giờ bình thường lại, hôn vừa nặng vừa sâu, tốc độ cởi quần áo của Mạc Nhiên rất nhanh, cởi áo lót bằng một tay, vừa nhìn là biết trăm trận trăm thắng, "Ừm ~ Tiểu Mạc, tôi yêu em chết mất ——"
Vào phòng tắm vội vàng tắm rửa, hai người chạy lên giường, Phương Hi Hàm khỏa thân nằm trên giường, giống lần trước, nhưng khác địa điểm, Mạc Nhiên cũng cởi rất sạch sẽ, Phương tổng cảm thán, quả nhiên cô vẫn thích "cởi trần trụi" nhất, cơ bản từ điển của cô không tìm ra cái câu tiết chế dục vọng.
Nói là ăn chay nửa tháng, chờ thêm vài ngày cũng không sao, nói toàn lý thuyết, nhịn lâu ngày bị dính chút đồ mặn, vậy thì càng không thể vãn hồi, nên cuối cùng đêm nay cũng được phát tiết.
Phương Hi Hàm dùng thân thể quấn lấy Mạc Nhiên, tiến hành gợi mở các loại ám hiệu: "Tiểu Mạc... muốn thử tư thế nào cũng được, đừng lo lắng về độ dẻo dai của tôi ——"
"Cô nói đó."
...
Từ ba giờ, lăn qua lăn lại tới hừng đông, lần này không phá kỉ lục lâu nhất của Mạc Nhiên, nhưng là lần cô thỏa mãn nhất, trước kia làm xong cô chỉ biết cắm đầu ngủ say, nhưng lần này sau vài lần cao triều, cô vẫn còn nhàn rỗi thoải mái ôm Phương Hi Hàm nói lời âu yếm, đủ loại vuốt ve chọc ghẹo, đây mới thực sự là triền miên, dường như mãi không đủ, đến mức cả đêm cũng không thỏa mãn được.
Sáng sớm, Phương Hi Hàm tỉnh lại, không thấy người bên cạnh đâu, Phương tổng hét hết mức de-xi-ben, hoàn toàn ở mức độ tạp âm: "Mạc —— Nhiên!"
Mạc Nhiên đang chiên trứng trong bếp, cô kinh hoảng cầm cái sạn chạy vào phòng ngủ, đầu cô hơi rối, chỉ mặc một cái áo ba lỗ, còn cột một cái tạp dề, "Chuyện gì?"
Thuận gọi thuận tới, Phương Hi Hàm thấy vết hôn trên cổ Mạc Nhiên, nhớ lại tối qua dây dưa, hài lòng, "Không có gì, tôi tưởng em bỏ chạy... nấu gì vậy?"
Một mùi khét lan tỏa, Mạc Nhiên quay người chạy vào bếp, chút nữa thì trượt chân.
Phương Hi Hàm ôm chăn cười rộ lên, Mạc Nhiên đã kéo rèm cửa sổ, ánh dương chói mắt, một buổi sáng rực rỡ, Phương Hi Hàm đánh giá căn phòng, không lớn nhưng rất ấm áp, lần đầu tiên, cô lên giường với người khác sau đó thức dậy phát hiện không phải ở khách sạn.
Mạc Nhiên luôn luôn cho cô trải nghiệm những điều khác biệt.
*
Ngày một tháng năm cuối cùng cũng qua, Lê Mộc chưa từng vui vẻ tiễn biệt ngày nghỉ như vậy, cũng may kế hoạch cũng hoàn thành đúng tiến độ, tập đoàn Chính Dương cũng cho mỗi người trong phòng kế hoạch một bao đỏ, tiền tài làm vừa ý người, hơn nữa còn phát lương, cuộc sống của Lê Mộc bắt đầu thoải mái.
Bữa sáng, bữa tối, Lê Mộc thực sự nấu hết, nhưng Lê Mộc rất vui vẻ, Ngả Hi đồng ý cùng nàng ăn cơm, thật ra là chuyện tốt. Bình thường ăn một mình, đồ ăn ăn cũng không hết, càng không thể nấu nhiều món đa dạng, bây giờ Ngả Hi ăn với nàng, mỗi ngày nàng có thể nấu ba món, một mặn một chay một canh, hơn nữa còn có người chia tiền.
Phòng kế hoạch tăng ca một thời gian, bận rộn xong thì rảnh rỗi, mỗi ngày thú vui lớn nhất của Lê Mộc là đi siêu thị mua đồ ăn, về nhà nấu cơm. Từ lần Lê Mộc thức đêm giúp Ngả Hi chỉnh sửa kế hoạch, Ngả Hi cũng "dụng tâm" hơn, có đôi khi tan tầm gặp, biết lái xe chở Lê Mộc, hay là cũng đi siêu thị mua đồ ăn, Lê Mộc bận rộn trong bếp, thỉnh thoảng cô cũng giúp một chút.
Nhưng Lê Mộc không cam tâm tình nguyện để Ngả Hi vào bếp.
"Này! Sao cô đần vậy!"
"Cô đi ra ngoài đi ra ngoài!"
"Khói dầu nhiều vậy nhìn cái gì."
"Cô lo ăn là được, lo tôi nấu thế nào làm gì!"
"Cô thật đáng ghét!"
...
Vì luôn để Lê Mộc nấu cơm, da mặt Ngả Hi còn chưa dày đến mức này, cũng hơi ngượng ngùng, nhưng khi Lê Mộc vào bếp thì tính tình quá tệ, giống như ai thiếu nàng mấy chục nghìn. Nếu Lê Mộc biết Ngả Hi nghĩ như vậy, nàng sẽ kêu oan, không phải nàng nghĩ cho Ngả Hi sao, lần đầu tiên Ngả Hi phụ bếp, cắt hành không cắt tự dưng cắt vào ngón tay, máu chảy đầm đìa, khiến Lê Mộc sợ hãi.
"Này! Cô cố tình cắt ngón tay mình à..." Lê Mộc vừa thoa thuốc giúp cô, vừa khinh bỉ, "Cắt hành cũng đứt tay được, giỏi quá."
"Đau không?" Lê Mộc thổi vào ngón tay cô một chút, như dỗ một đứa con nít.
Ngả Hi rất sợ đau, nhất là khi nhìn vết đứt trên đầu ngón trỏ, còn chảy máu, càng nhìn càng đau, nhưng lần trước chân bị bỏng cô nói đã bị Lê Mộc khinh bỉ, nên giờ cô không nói đau với Lê Mộc: "Không đau."
"Không đau à ~" Lê Mộc băng bó kĩ cho cô, sau đó cố ý nhéo vết thương một cái, thực sự không dùng sức, nhưng dù sao thì vết thương vẫn có cảm giác.
"A..." Ngả Hi bị đau, "Đồ bốn mắt chim bìm bịp!"
Lê Mộc vui, ai kêu Ngả Hi mạnh miệng, Lê Mộc rất thích nhìn cô lúc yếu đuối, thích lúc cô sợ sấm sét, lúc bị bỏng, lúc tới tháng, lúc tuột huyết áp, lúc đau bao tử, lúc tăng ca về vẻ mặt tiều tụy...
Lê Mộc không để ý rằng, những lúc như vậy, đều là nàng chăm sóc Ngả Hi, cho nên số mệnh đã định trước, mệnh Lê Mộc vất vả, đời này bị Ngả Hi ăn gắt gao.
"Tại sao vẫn chưa về?" Vì thứ sáu, Lê Mộc cố ý làm nhiều món, đồ ăn ít nhưng nhiều món, còn làm đồ ngọt, Ngả Hi chưa về ăn một người buồn chán, đấu võ mồm với Ngả Hi ăn cơm rất ngon, bình thường thì giờ này Ngả Hi đã về từ lâu, có tiệc xã giao không về ăn cơm, cô cũng sẽ gọi điện thoại báo trước.
Suy nghĩ của Lê Mộc hoạt động: Nên gọi điện thoại cho cô ấy? Không, như vậy có vẻ mình rất quan tâm cô ấy. Khi nào cô ấy về? Chờ vậy...
Rối ren hết một tiếng, cuối cùng cả bàn ăn nguội lạnh, kì thực Lê Mộc rất muốn gọi điện thoại, chỉ là chuyện thường tình, chắc sẽ không ra vẻ nàng đang... rất gấp đâu? Ôm tâm tình này, rốt cuộc Lê Mộc gọi cho Ngả Hi...
"Cô..."
"Alo? Xin chào."
Là giọng đàn ông, Lê Mộc nhìn lại dãy số trên điện thoại, ghi là A Tây, đúng số của Ngả Hi, "Ngả Hi... có ở đó không?"
"Tiểu Hi, cô ấy đi rửa tay, có chuyện gì cô nói với tôi cũng được." Cao Vĩ rất tò mò, Ngả Hi sẽ lưu số của ai thành "bốn mắt chim bìm bịp", quan hệ tốt mới đúng, "À, xin hỏi cô là?"
Lê Mộc hiểu, bạn trai...
Vì có hẹn với bạn trai, nên quên chuyện về nhà ăn cơm? Điện thoại cũng quên gọi, Lê Mộc có tư cách gì mà giận, đương nhiên người ta phải nhớ một nửa của người ta, thân thiết như vậy mà Hồ Tiểu Uyển thấy sắc cũng quên bạn, đừng nói chi là Ngả Hi, nàng và Ngả Hi không quen thân.
"Tôi... không có chuyện gì." Lê Mộc còn muốn hỏi, Ngả Hi khi nào về, vừa nghĩ lại, có bạn trai ở bên, đêm nay cô ấy sẽ về à?
Cúp điện thoại, tức giận, làm một bàn đồ ăn chờ cô, dù đi hẹn hò cũng tức giận, Lê Mộc giận đến mức hết đói, lấy dĩa thịt bò hầm tiêu đổ thùng rác, thịt ba chỉ xào đậu thích nhất cũng đổ, nấm hương xào cải cũng đổ hết...
"Có một cô gái gọi cho em, anh nghe hộ em... Bốn mắt chim bìm bịp?" Cao Vĩ vừa nói thì nở nụ cười.
Vì dự án lần này hợp tác rất tốt, Cao Vĩ mời Ngả Hi đi ăn, không chỉ một mình Ngả Hi, còn có mấy người quản lý khác của AG, cô đi rửa tay quên đem điện thoại theo, để trên bàn ăn, xem lịch sử cuộc gọi, là Lê Mộc gọi , lúc này Ngả Hi mới nhớ buổi tối đi tiệc quên gọi nói với Lê Mộc, nhanh chóng gọi lại...
Đến khi Lê Mộc nhận được điện thoại của Ngả Hi, thì món rau trộn bắp cải tím cuối cùng cũng gần bị đổ đi.
"Lê Mộc, tối nay tôi..." Ngả Hi nhìn Cao Vĩ một cái, kì thực cô không thích tiệc xã giao như thế này, "Tôi về liền."
"A? Cô về à?" Lê Mộc bảo vệ món ăn cuối cùng, đặt lên bàn ăn lại, "Không có gì... cô hẹn hò đi, tôi tự ăn được rồi."
"Cái gì?!" Lê Mộc còn chưa ăn, lần trước Ngả Hi tan tầm trễ ba mươi phút, Lê Mộc vẫn chờ cô về ăn chung, vậy lúc này... "Cô ngốc à sao không gọi sớm một chút..."
Lúc Lê Mộc gọi thì đã tám giờ ba mươi.
"Người đói là tôi, cô còn chửi tôi ngốc! Cô không biết xấu hổ à, Mẫu Dạ Xoa!" Lê Mộc mắng, nhìn thịt ba chỉ trong thùng rác, lòng đang rỉ máu, tại sao nàng lại kích động như vậy!!! Kích động là ma quỷ...
"Cô ăn trước đi, tôi về liền."
"Cô chưa ăn à?" Tình huống gì, Lê Mộc cảm thấy não không đủ dùng, Ngả Hi ở bên ngoài với bạn trai, sau đó bây giờ cô ấy về nhà ăn cơm với nàng? Bạn trai cô ấy làm gì không biết, hay là hai người đang giận nhau, nên Ngả Hi dỗi đòi về? Lê Mộc có chút ấn tượng, lần trước Ngả Hi cãi nhau với ai qua điện thoại, sau đó thì bình yên, Lê Mộc cũng không để ý.
Mấy hôm nay quan hệ của Ngả Hi với mẹ cô có phần căng thẳng, nói chuyện luôn luôn chống đối, từ khi nào mà nàng nhiều chuyện như vậy, đi để ý chuyện nhà người ta, Lê Mộc tự khinh bỉ bản thân.
"Cô chừa cho tôi chút đồ ăn!"
Nghe Ngả Hi nói như vậy, cô ấy thực sự chưa ăn.
"Tiểu Hi, có việc à, em phải đi sao?"
"Ừ, bạn cùng phòng của tôi hơi mệt, tôi về xem thế nào, xin lỗi nha."
"Em không lái xem, anh đưa em về."
"Không cần, cám ơn, mấy người kia cũng sắp đến rồi."
"Không sao, không mất bao nhiêu thời gian, còn kịp."
Xe chạy ngang qua một con đường trước khu nhà, Ngả Hi bảo Cao Vĩ ngừng xe, "Tôi đi mua một ít đồ, anh đi trước đi."
"Anh mua giúp em, em muốn mua gì?"
Chỗ này là cửa hàng đồ ngọt và cửa hàng đồ kho, Lê Mộc rất thích đến đây, Ngả Hi nghe nàng nói hoài cũng nhớ rõ, vừa lúc đi ngang, mua một ít đồ về an ủi độc phụ ác mồm, Cao Vĩ làm sao biết khẩu vị của Lê Mộc, Ngả Hi từ chối, "Tôi tự mua được rồi."
Ngả Hi mua một phần sầu riêng ngàn tầng, cô không hiểu được khẩu vị của Lê Mộc, bánh này có gì ngon, món kho các loại đều mua một ít, thực ra Lê Mộc cũng không kén ăn.
"Mua cho bốn mắt chim bìm bịp?"
Bản thân không phát hiện, Cao Vĩ vừa nói, quả thực thấy không thích hợp lắm, Ngả Hi cười gượng: "Cô ấy khá thích ăn."
Cao Vĩ cười thở dài, "Nếu lúc trước em cũng thân thiết với anh như vậy, chúng ta cũng không đến mức... không... anh giỡn thôi, em đừng coi là thật."
"Không sao."
"Tiểu Hi, anh có bạn gái, còn em, em thế nào?"
Ngả Hi nói một câu tất cả tùy duyên, Cao Vĩ cũng không hỏi lại.
Lê Mộc dựa vào cửa sổ, nhìn sao nhìn trăng, nhìn Ngả Hi bao giờ về... Rõ ràng cô ấy nói trong vòng mười phút là có thể về đến nhà, đã qua mười phút ba mươi giây rồi, những người làm lãnh đạo đều xài giờ dây thun sao, Lê Mộc đói bụng gặm dưa leo lót bao tử trước, vừa mới đổ sạch đồ ăn, Lê Mộc mở tủ lạnh tìm được ba quả trứng với hai trái dưa leo, cuối cùng làm dưa leo xào trứng, ít nhất cũng được một món nóng hổi.
"Cao Vĩ cám ơn anh, chúc anh hạnh phúc."
Cao Vĩ đưa hai túi đồ ăn cho Ngả Hi, "Đây, cầm chắc, hi vọng sau này có cơ hội hợp tác."
"Tôi rất vinh hạnh, Cao tổng."
Lê Mộc cắn tới đầu trái dưa, cắn một cái vừa đắng vừa chát, lại thấy cảnh "cay đắng" dưới lầu, "Chậc chậc chậc... chịu không nổi mấy người có người yêu..."
Không biết vì sao tâm trạng lại kém, nhìn dĩa dưa leo xào trứng trên bàn, trong nháy mắt lại xúc động muốn đổ thùng rác, cuối cũng vẫn kiềm được, tốt xấu cũng để dành cho Ngả Hi một món...
Không được ba phút, Ngả Hi mở cửa đi vào, Lê Mộc phụng phịu liếc mắt, mở tivi ngồi sô pha xem phim gia đình cẩu huyết.
Ngả Hi thấy trên bàn chỉ có hai món ăn, một dĩa rau trộn bắp cải tím, một dĩa dưa leo xào trứng, còn đang tỏa hơi nóng, cô đặt túi ni lông trên bàn ăn, hỏi Lê Mộc, "Cô ăn chưa?"
Lê Mộc xa cách, tiếp tục xem mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu trở nên gay gắt.
"Lê Mộc cô ăn chưa?"
"Rồi." Lê Mộc giận dỗi, ném ra một lời nói dối làm nàng hối hận, nhưng dù sao thì nàng cũng giận no rồi.
Ngả Hi đem đồ ăn mới mua lại bàn, cũng không nói mua cho Lê Mộc, nói: "Trong đây có một ít đồ ăn." Cô biết dạ dày của Lê Mộc, chứa được rất nhiều thứ, cho dù ăn cơm rồi, ăn thêm sầu riêng ngàn tầng cũng không có vấn đề.
Hừ! Đây không phải là đồ ăn bạn trai mua cho cô sao, nếu không biết thì Lê Mộc sẽ ăn thật, "Không ăn, tôi no rồi." Ngả Hi cho nàng ăn, Lê Mộc cảm giác Ngả Hi đang thể hiện tình yêu trước mặt nàng, làm như sợ không ai biết bạn trai cô ấy rất tốt với cô ấy vậy.
Ngả Hi nói cũng không nói thêm, chỉ đi vào bếp múc cơm, vừa mở nồi cơm ra, không hề có dấu vết đã ăn, hơn nữa nhìn lượng cơm, là hai phần cơm thường ngày hai người hay ăn, Lê Mộc xác định là ăn rồi? Ngả Hi cảm thấy hôm nay Lê Mộc hơi lạ, có phải tâm trạng không tốt...
"Cơm không hề vơi, buổi tối cô ăn gì?"
"Tôi... tôi ăn rồi, nấu cho cô." Lê Mộc tiếp tục mạnh miệng nói dối, hơn nữa mạnh miệng như ăn trúng thuốc nổ.
Ọt ọt ọt... âm thanh vạch mặt...
Ăn dưa leo quả thực như ăn món khai vị, còn đói hơn.
"Cô vẫn chưa ăn? Không phải tôi kêu cô ăn trước sao?!"
"Tôi không ăn! Không cần cô lo!" Bụng Lê Mộc không tự chủ kêu ọt ọt tiếp, "Cô về làm gì hả, ở bên ngoài không ăn đi."
Quả nhiên đôi bên đều dễ dàng tức giận, ngay cả vấn đề "ăn chưa" cũng có thể đấu võ mồm, bình thường Lê Mộc cũng thích cãi nhau, nhưng hình như lần này là giận thật, Ngả Hi cũng hiểu nên gọi điện thoại nói với nàng một tiếng, "Đêm nay có việc bị muộn, đáng lẽ tôi phải báo với cô một tiếng, xin lỗi."
"Ăn cơm đi ——"
"Không ăn, tôi không đói!" Ọt ọt... táng chát chát chát vào mặt Lê Mộc.
"Hôm nay cô ăn thuốc nổ à?!"
"Không phải thuốc nổ... ăn dưa leo thôi..."
Lê Mộc choáng đầu, nàng lấy lý do gì để la ó với Ngả Hi, có lẽ sắp tới tháng, nên mới nóng nảy như vậy, nhưng tuần trước mới tới tháng xong, giải thích thế nào?
"... Tôi mua sầu riêng ngàn tầng, nếu cô không ăn thì tôi bỏ." Ngả Hi chỉ túi, dù sao cô cũng không thích vị sầu riêng.
Sầu riêng, Lê Mộc hoàn toàn không có cách nào chống cự, nếu bỏ chẳng phải sẽ lãng phí thức ăn sao, phải biết rằng lãng phí thức ăn là một hành vi rất đáng hổ thẹn, đó là tội ác không thể tha thứ, Lê Mộc giật lấy túi trong tay Ngả Hi, "Cô không ăn thì mua làm gì? Thật là..."
"Cô nói thử đi?"
"Mua... mua cho tôi? Bạn trai cô mua... tôi ăn được à?"
"Bạn trai gì?"
"Người vừa đưa cô về nhà, tôi thấy."
Hóa ra là nói Cao Vĩ, chắc chắn Lê Mộc hiểu nhầm, Ngả Hi cũng không muốn giải thích nhiều với nàng, trả lời đơn giản: "Anh ta không phải bạn trai tôi, đồ ăn cũng không phải anh ta mua... tôi đi ăn cơm đây."
Lê Mộc làm dưa leo xào trứng quên bỏ muối, không hề có vị, nếu Ngả Hi biết Lê Mộc đem đổ bốn năm món, chẳng biết sẽ có cảm tưởng gì, cô mua vài món kho mặn, ít nhất thì dưa leo xào trứng ngon hơn, vì mua theo khẩu vị của Lê Mộc, cho nên rất cay, khẩu vị của Ngả Hi rất nhạt.
"Chân vịt chân

1 2 »