Đơn Xin Ly Hôn

Chương 53: Tìm Anh Trai






Lục Đào lần thứ hai đứt quãng hồi phục nhân cách chủ là khi đến thăm cha của Trình Cẩn là Trình Tranh.Lúc đó hai người gần đến phòng bệnh, cơ thể Lục Đào tự dưng mềm nhũn, nếu không phải Trình Cẩn mềm nhũn, anh có lẽ đã ngã.

Nhưng trạng thái đó của anh chỉ vỏn vẹn trong 10 giây, sau 10 giây, cả người lại đứng thẳng như cây tùng.

Trình Cẩn vẻ mặt đầy lo lắng: “Ông xã? Anh làm sao vậy? Có phải có chỗ nào không khỏe không?”Hai cánh tay của hai người vẫn đan vào nhau, động tác rõ ràng vô cùng thân mật.

Lục Đào nhìn chằm chằm cậu 2 giây, mới chậm rãi nói: “Không sao”“Có thật không sao?” Trình Cẩn vẫn còn lo lắng, cậu cảm thấy sắc mặt của chồng rất không đúng, không giống với lúc trước.“Ừm” Lục Đào không chút lưu tình rút cánh tay ra, nhìn lên khung cảnh xung quanh, nhanh chóng tìm kiếm ký ức của chính mình trong đầu.


Nhưng thật đáng tiếc, ngoài ký ức trên đường trở về, kí ức cuối cùng được lưu lại là ở tinh cầu Nhật Chiếu.

Anh nhìn quang hình trên cổ tay của mình, thời gian hiển thị rằng đã một tuần kể từ lần anh thức dậy.“Vậy chúng ta vào thôi, cha em nhất định đang mong rồi.” Trình Cẩn mỉm cười, trên má nở một đóa hoa lê xinh đẹp, đôi mắt long lanh.Nghe được mấu chốt trong lời nói của cậu, anh khẽ cau mày, nói: “Được” Anh đã nhiều năm nay không gặp mặt Trình Tranh rồi, lần cuối cùng nhìn thấy ông ta là trên báo.

Anh đối với ông ta không hề có hảo cảm, anh không có cách nào quên được chuyện đối phương ngày đó ra mặt bức bách bản thân, nhưng anh cũng không hề vì chuyện này mà cảm thấy oán hận, vì vậy sau khi biết đối phương phạm tội, còn không nhịn được đi tìm Hữu Ti Quỳ, hy vọng bà có thể khiến toà án xét xử lại vụ án này, còn bí mật thuê một luật sư cao minh, mới khiến vụ án có kết quả sau này.Không tính là nhiễu loạn công lý, nhưng ít nhiều cũng có tư lợi của bản thân trong đó.Gặp lại Trình Tranh, Lục Đào cũng không ngạc nhiên về sự già đi của ông ta, sau khi bắt gặp ánh mắt của đối phương, cũng chỉ nhẹ nhàng gật đầu, sau đó tìm một chỗ ngồi xuống.

Trình Tranh rõ ràng không kỳ vọng anh có thể nói chuyện hoà nhã với mình, vì vậy lực chú ý đặt lên người con trai nhỏ.“Ông xã đưa con đi du lịch rồi, sau đó bọn con gặp được rất nhiều người, còn có một người chủ nông trường tặng chúng con rất nhiều quà, con mang đến cho cha một ít để thử.” Trình Cẩn mở hộp quà bên trong những loại trái cây mà cậu đã chuẩn bị cẩn thận.

Cậu chọn một quả trong số đó, mỉm cười: “Cha, cha nhất định không biết đây là quả gì?”Trình Tranh cười, trên mặt đều là nếp nhăn, sau khi gặp đứa con trai nhở đôi mắt vốn dĩ ảm đạm lại lóe lên tia sáng: “Là quả gì?”“Bọn họ gọi nó là quả Điềm Điềm, còn cũng là lần đầu thấy, thật sự rất ngọt! Chỉ là hạt bên trong quá lớn và thịt quả tương đối ít, vì vậy tiêu thụ không tốt, thậm chí trên tinh cầu Đế chế cũng không bán” Trình Cẩn gọt vỏ, lấy thịt quả ra, hạt quả nhiên rất lớn, và phần cùi chỉ có rất ít, nhưng khi nếm vào trong miệng thì rất ngọn, còn có mùi thơm.Trình Tranh khen một câu, lại nói: “Một mình cha ăn không được nhiều, con mang một ít về tặng cho bạn bè đi.” Nói đến đây ông lại có chút đau buồn dù sao nhà bọn họ đã như thế này rồi, con trai nhỏ không biết còn có bạn bè hay không.Trình Cẩn vội vàng nói: “Em tặng hết rồi, chỉ có anh trai, hỏi mấy lần đều nói không cần con đem qua, con không chịu, hỏi nhiều quá, anh ấy liền bảo tự mình đến lấy.” Trình Cẩn trở lên lo lắng, “Cha, cha biết anh đang ở đâu không? Anh ấy, anh ấy có phải là điều kiện sống quá kém nên nhất định không cho con qua đó chứ?”Trình Tranh kinh ngạc, nói: “Cha cũng không biết?”“Thì ra cha cũng không biết.” Trình Cẩn khoé miệng xị xuống, muốn khóc: “Vậy anh ấy hiện tại nhất định sống không tốt rồi.

Không được! Con phải đi xem xem!”“Đi xem xem, anh con mỗi tuần đều gửi tiền đến, một phần cho cha, một phần vào trong tài khoản bệnh viện, nó hiện tại hạn chế về công việc, không biết có thể kiếm một công việc có mức lương cao ở đâu.” Trình Tranh khẽ thở dài.“Lần trước anh ấy nói với con là làm việc cho Ngạn Thất.” Trình Cẩn đáp.Trình Cẩn nghe đến tên “Ngạn Thất”, sắc mặt liền thay đổi, da thịt trên má khẽ co giật, “Con nói là… Ngạn Thất?”Phản ứng của cha khiến Trình Cẩn có chút khó hiểu: “Đúng ạ, là Ngạn Thất”Trình Tranh căng thẳng nhìn cậu: “Nó nói với con lúc nào?”“Chỉ vài ngày trước.” Trình Cẩn không biết tại sao, “Cha, có chuyện gì vậy?”Trịnh Cẩn nghiến răng, chỉ là lắc đầu không nói, đôi mắt vốn dĩ đã u ám càng thêm u ám, cả người vô cùng tiều tụy.

Trình Cẩn hoảng sợ, nắm lấy tay ông, nói: "Cha, có chuyện gì vậy? Anh trai con và Ngạn Thất làm sao? Có phải Ngạn Thất là người xấu, sẽ bắt nạt anh con?”Trình Tranh thở dài một tiếng, khàn giọng nói: "Không sao, bảo bối, con trở về đi."“Tại sao đột nhiên lại bảo con trở về?” Trình Cẩn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng dù có hỏi cha mình như thế nào, cha cậu cũng không nói một lời, cả người giống như thiếu sức sống, suy yếu.


Trình Cẩn an ủi mấy cậu, cha chỉ kêu cậu về, Trình Cẩn không còn cách nào khác, chỉ có thể đứng lên: “Vậy con về trước, cha, cha nhớ ăn hoa quả.

Phải uống thuốc đúng giờ, mỗi ngày phải nghỉ ngơi đầy đủ, nếu cảm thấy nhàm chán, thì ra ngoài đi dạo, con lần sau lại đến thăm cha.”“Được…”Chồng đã đứng ở cửa chờ, lúc Trình Cẩn sắp ra khỏi phòng, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng gọi của cha: “Bảo bối”Trình Cẩn vội vàng dừng lại, quay đầu nhìn ông: “Cha, còn chuyện gì sao?”Trình Tranh nhìn cậu, ánh mắt lướt từ trên xuống dưới, lại trực diện nhìn cậu một lúc, mới nói: “Không có gì, con đi đi, sau này sống cho tốt.”“Con sẽ! Có hiện tại rất nỗ lực ya.” Trình Cẩn cười lên, còn học theo khẩu âm của tinh cầu Nhật Chiếu.Trình Tranh bị cậu chọc nở một nụ cười nhạt, sau đó vẫy vẫy tay với cậu.Sau khi lên xe, Trình Cẩn nhịn không được nói: “Cha của em hôm nay thật kỳ quái, có phải thân thế khó chịu không? Nhưng bác sĩ nói rằng thuốc không có tác dụng phụ.

Hiện tại thân thể của ông gần như bình thường, chỉ là mỗi ngày cần uống một vài viên thuốc.”Lục Đào vừa nãy trong đó, đã ẩn quang hình để kiểm tra, về cơ bản đã hiểu tình huống của bản thân hiện tại.Chất độc, mất trí nhớ, nhân cách phái sinh, hồi phục ngắt quãng…Chỉ một vài từ khoá khiến anh có thể hình dung rõ mức độ phát triển của vấn đề, khiến anh để ý nhất thật ra là sự phát sinh của nhân cách phát sinh với bạn đời của mình.Bọn họ dường như…đặc biệt thân thiết.Trong lòng có chút gì đó cảm thấy ghen, nhưng Lục Đào không thể hiện ra, khi lúc bạn đời hỏi anh, trong đầu lại nhớ đến đôi mắt của Trình Tranh.Đôi mắt ấy không còn ý chí sống.Lục Đào trước đây không quan tâm đến việc giải cứu người tự sát, theo anh, mỗi người đều có suy nghĩ và lựa chọn riêng của mình, bị áp bức anh có thể dang tay giúp đỡ, nếu một người muốn tự sát anh sẽ không quan tâm.Nhưng khi Trình Cẩn dùng đôi mắt bất lực nhìn anh, anh lại không nhịn được mở miệng: “Liên lạc cho anh em, bảo anh em đến gặp ông ấy.”Mặc dù Trình Cẩn không hiểu tại sao phải làm như vậy, nhưng cậu vẫn lập tức mở liên lạc, kết nối với anh trai, nhưng rất nhanh, tín hiệu bị ngắt.

Trình Cẩn lúng túng nói: “Có vẻ như đang bận”Lục Đào đưa ra phương án thứ hai: “Tìm Ngạn Thất”Trình Cẩn nhiều năm nay chưa liên lạc với Ngạn Thất, nhưng thật may vẫn còn lưu số liên lạc của anh ta, Trình Cẩn không hề do dự gửi tín hiệu.

Lần này tín hiệu không bị cắt đứt, nhưng qua 1 phút mới có kết nối.

Khi nhìn thấy phần trên để trần của Ngạn Thất, Trình Cẩn nhanh chóng che mắt nói lớn: “Anh là đồ biến thái! Như thế nào lại không mặc quần áo!”Lục Đào nhíu mày, khuôn mặt tuấn tú của Ngạn Thất lộ ra một nụ cười xấu xa, “Lúc hai người làm việc lẽ nào cũng mặc quần áo? Hơn nữa, tôi không cố ý để lộ, mà là cậu chủ động làm phiền tôi, tôi không tìm cậu tính phí là tốt lắm rồi.”Sắc mặt Trình Cẩn đỏ bừng, hai tay che chặt đôi mắt.

một chút cũng không dám lấy ra, “Làm làm chuyện? Làm chuyện gì?” Cậu rất nhanh liền hiểu Ngạn Thất đang nói đến chuyện gì.


Mặc dù cậu không nhìn hình ảnh, nhưng âm thanh truyền đến rõ ràng, đối phương dường như cố ý rút ra rồi lại đỉnh vào mãnh liệt.

tiếng nước và tiếng va chạm của côn thịt rất rõ ràng lại quen thuộc, Trình Cẩn sớm đã xấu hổ đến hai tai đỏ bừng.Ngạn Thất cuối cùng cũng làm rõ suy đoán của cậu: “Làm tình, còn làm chuyện gì?”“Anh thật không biết xấu hổ! Ban ngày ban mặt còn làm loại chuyện đó!” Sắc mặt Trình Cẩn rất nhanh liền tái đi, lắp ba lắp bắp nói: “Anh không phải, không phải là cùng với A Tú…chứ…” Nếu là như vậy thì thật quá xấu hổ rồi.“Cậu thấy sao?”“Tôi làm sao biết!” Âm lượng của Trình Cẩn đã gần rống lên, “Nhất định không phải A Tú, Ngạn Tiểu Thất, anh thật là không có đạo đức, anh đã cùng A Tú xem mắt rồi, nói không chừng sắp kết hôn đi? Bây giờ lại có thể cùng người khác…cùng người khác…” Hai chữ sau đó bất luận như thế nào cũng không thể nói ra.Lục Đào nhận thấy sắc mặt của Ngạn Thất thay đổi, hình ảnh bên trong đột nhiên hơi nhiễu, dường như là người bên dưới đang giãy dụa, nhưng rất nhanh liền bị chế trụ.

Ngạn Thất nhíu mày nói: “Không thành công, cậu nói nhảm cái gì vậy?” anh ta đột nhiên lại cười xấu xa, “Trình Cẩn, cậu bây giờ vẫn chưa nói rõ nguyên nhân cậu tìm tôi, không phải là muốn nhìn trộm tôi chứ? Nếu không tôi liền quang minh chính đại cho cậu xem.”Người bên dưới anh ta dường như lại bắt đầu giãy dụa.

Nhưng sức lực của Ngạn Thất quá lớn, đủ để kẹp chết đối thủ.

Trình Cẩn lớn giọng nói: “Quỷ mới nhìn cảnh anh làm cái loại chuyện này! Tôi, tôi chính là muốn hỏi thăm anh tôi, anh trai tôi có ở bên đó không? Tôi liên lạc với anh ấy nhưng tín hiệu bị cắt.”“Lúc tôi làm tình không thích bị người khác nhìn.

Vì vậy trong phòng của tôi chỉ có hai người!” Ngạn Thất cong khoé miệng cười, “Vậy cậu cho rằng, anh trai của cậu đang ở bên cạnh tôi sao?’“Aaaaaa nhất định không phải a! Anh tôi làm sao có thể cùng anh có cái gì! Ngạn Thất anh thật sự biến thái!” Trình Cẩn cảm thấy não của mình hỏng rồi mới video call cho Ngạn Thất, cậu nhắm mắt đưa tay xuống sờ đến cổ tay, không đợi đối phương trả lời,rất nhanh liền cắt đứt tín hiệu..