Đơn Xin Ly Hôn

Chương 81: Bị Chọn Làm Con Tin




_Chiếc xe hơi màu xanh đậu trong gara, Trình Cẩn đương nhiên sẽ không lái nó đi, trên thực tế, cậu vẫn chưa xin lỗi chồng vì đã tự ý sử dụng nó, có điều hình như Lục Đào cũng quên mất, hoàn toàn không đề cập đến việc này.


Trình Cẩn lựa chọn ngồi xe công cộng, đi thẳng đến trạm xe, anh trai cũng sẽ đón cho và cùng gặp nhau ở đó.Người đi trên tuyến đường này vẫn không nhiều, trên xe có một màn hình đang chiếu bản tin buổi sáng, Trình Cẩn không muốn xem, nhưng bên tai vẫn nghe thấy cái tên "Indira" mấy lần.

Xe vội vàng đến bến, Trình Cẩn mang không nhiều hành lý xuống xe, thấy anh trai và cha đã đợi ở đó.Cha con ba người gặp mặt thở phào nhẹ nhõm, Trình Húc xoa xoa đầu cậu, hỏi: “Đều xử lý xong hết chưa?”Trình Cẩn gật gật đầu, mặc dù trong lòng vẫn có một chút không lỡ, nhưng cố gắng kìm nén cảm xúc.Lục Đào đã đến bệnh viên quân y, hôm nay sẽ tiến hành phẫu thuật xoá bỏ nhân cách phát sinh, đợi khi phẫu thuật xong, có lẽ sẽ không còn xuất hiện người chồng cười với cậu, chiều chuộng cậu nữa? Những kỳ vọng của cậu vài tháng qua đã hoàn toàn tan vỡ, quả thực không đủ dũng khí để bước tiếp nữa.Sau tất cả, dù cố gắng thế nào, chồng vẫn sẽ không yêu cậu.Trình Húc nắm lấy tay cậu, nói: “Vậy thì đi thôi.”Họ bước vào nhà ga, lúc này mới phát có rất nhiều người bên trong.

Xe du hành của tinh cầu Đế chế rất nhiều, tàu không phải là lựa chọn hàng đầu của cư dân tinh cầu Đế chế, suy cho cùng đây là phương tiện cần nhiều người đi cùng.


Người giàu thích không gian riêng hơn là "chen chúc" với người khác.

Ví dụ như trước đây, cha con Trình gia đi đến các tinh cầu khác để làm việc đều ngồi phi thuyền của gia đình, không bao giờ đi tàu mặc dù có thể tiết kiệm rất nhiều thời gian bằng cách đi không gian gấp.Vì vậy nhà ga bị tắc nghẽn là một chuyện rất kỳ lạ.Ở đây không chỉ tắc nghẽn mà còn ồn ào, người nhà Trình gia đến gần mới biết, hoá ra là tàu bị trễ, hơn nữa vé của một số người không biết tại sao lại hết hiệu lực, vé của một số người rõ ràng là chưa đến thời gian xuất phát nhưng lại được lên trước.“Điều này cũng thật kỳ lạ đi?” Trình Cẩn nhỏ giọng lẩm bẩm, nhìn xuống tấm vé trên tay, có chút lo lắng hỏi: “Vé của chúng ta sẽ không bị vô hiệu chứ?”Trình Húc nói: “Đi thử xem”Cuối cùng họ cũng chen chân vào được.

Ban đầu cửa sổ soát vé là máy thông minh, nhưng không biết từ bao giờ đều đổi thành công nhân, Trình Cẩn đưa vé của mình ra, rất lịch sự hói: “Xin hỏi vé của tôi có thể lên tàu không?”Đối phương nhận lấy vé, quét lên máy, nói: “Có thể, mau vào đi.”Cửa đi vào nhà ga bên trong liền mở, Trình Cẩn vui mừng, vội vàng nói: “Còn có cha và anh tôi nữa.”Hai tấm vé còn lại cùng nhau đưa qua, sau khi quét xong, người đàn ông nói: “Hai tấm vé này không được, cứ đứng ở một bên đợi đi.”Trình Cẩn lo lắng, vội vàng hỏi: “Tại sao lại không được? Chúng tôi mua cùng nhau ah.”Người đàn ông đó nhìn chằm chằm cậu vài giây, sau đó vẫy tay, nói: “Đều vào đi.”Trình Cẩn thở phào nhẹ nhõm, khoác tay cha và anh, ba người cùng nhau bước vào trong.

Âm thanh bên ngoài trở lên ồn ào, đợi đến khi vào bên trong mới yên tĩnh, Trình Cẩn nói: “Chúng ta cũng quá may mắn rồi, thế mà lại được đi trước.”Trình Tranh nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng, nhưng Trình Húc nhận thấy có gì đó không đúng, anh đảo qua một lượt, ánh mắt rơi trên khuôn mặt của một nhóm hành khách đang lên tàu cách đó không xa, nhất thời không cách nào loại bỏ được cảm giác kỳ lạ.Giờ tàu chạy vẫn chưa đến, nhưng bọn họ có thể lên tàu trước, đợi đến khi lên tàu, Trình Cẩn mới phát hiện chỗ ngồi bên trong đã đầy rồi.

Bọn họ không dễ dàng mới tìm được ba chỗ ngồi gần nhau, giữa đường nghe thấy rất nhiều âm thanh phàn nàn hoặc vui mừng, sau khi đã ngồi xuống, Trình Cẩn lấy nước ấm ra để cho cha mình nuốt thuốc, nói: “Hôm nay thật kỳ lạ, không phải là ngày lễ, tại sao lại nhiều khách du lịch như vậy?”Trình Húc nhướn mày, vẻ mặt nghiêm túc.

Trình Tranh uống thuốc xong, hỏi: “Húc nhi, có phải bị phát hiện rồi?”Trình Húc: “Con đi qua nghe thấy bọn họ nói chuyện, tuyến đường của một số người căn bản không thể đi chung một chuyến tàu.

Hơn nữa, cha, cha có nhận ra gương mặt quen thuộc nào không? "Trình Tranh sau khi phá sản hiếm khi cùng người khác giao lưu, lúc đi qua cũng cố ý cúi đầu, vì vậy không quan sát xung quanh có người quen hay không.

Sau khi nghe câu hỏi này, không tự nhiên động một cái, nói: “Cha không chú ý.”“Con chú ý rồi.” Lông mày của Trình Húc nhíu chặt lại.

“Hai vị người ngồi chếch phía đối diện là hai vị phu nhân của Tề gia, người trung niên bên cạnh là một nhân viên của bộ tài vụ, còn có vị khách ngồi ghế số 10, là chủ nhiệm bộ giáo dục…” Anh liền một lúc nói đến bảy, tám cái tên, đều là những người mà anh từng giao lưu qua lại.

Trình gia ngày trước vô cùng giàu có, đều giao lưu với những người có tiền hoặc có quyền lực, mà những người anh vừa nhắc đến, trên cơ bản đều là người có thế lực, hoặc là người nhà bọn họ.Bây giờ, ngay cả Trình Cẩn cũng nhận ra điều gì đó không ổn, "Chuyện gì đang xảy ra vậy? Cho dù đây là tinh cầu Đế chế cũng không có chuyện quan chức đầy đường đi như vậy…” Nhân khẩu tinh cầu đế chế không tính là nhiều, để gắn bó toàn bộ bộ thiên hạ, trên thực tế rất nhiều bộ phận không được thiết lập tại tinh cầu Đế chế, vì vậy có thể nói ở đây sẽ rất bình thường nếu gặp 10 người thì có 8 người là người có tiền, nhưng những người có quyền ngược lại rất ít.

Nhưng trong toa xe này, có rất nhiều.Trình Cẩn nói: “Bao gồm em, thân phận cũng không phải là người thường.”Trình Cẩn sửng sốt: “Em?”“Đúng vậy, trước khi đơn ly hôn được thông qua, trong danh tính của em, hàm tước hiển thị vẫn là “phu nhân thượng tướng”.

Trình Húc càng nói càng nghiêm túc.Trình Cẩn lo lắng: “Vậy cũng quá kỳ lạ rồi? Chúng, chúng ta có phải đã rơi vào một cái bẫy nào đó sao? Hay là chúng ra xuống tàu?”“Không kịp nữa rồi.” Trình Húc chậm rãi lắc đầu, nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, “Tàu đã khởi động rồi.”Tàu thật sự đã khởi động, Trình Cẩn nhìn thấy khung cảnh bên ngoài cửa sổ đang lào vùn vụt, trong lòng chợt lạnh, cậu run lên, “Làm sao bây giờ? Em, em…nếu như chúng ta vừa nãy không lên thì tốt rồi…”“Giống nhau.” Trình Húc đè thúc âm thanh, “Hai người có thể không chú ý đến, lúc chúng ta từ ngoài vào trong ga, không hề nhìn thấy bất cứ ai ra.”Trình Tranh cũng hoảng, “Rốt cuộc là có chuyện gì?”Trên thực tế, không chỉ Trình Húc nhận thấy điều bất thường mà những người khác cũng phát hiện ra, đặc biệt khi biết được điểm đến của những người xung quanh khác nhau, nhiều người bắt đầu ồn ào, nhân viên bộ tài vụ lớn tiếng nói: “Nhân viên tàu! Nhân viên tàu! Không có nhân viên tàu sao! Tuyến đường của các người có phải xuất hiện sự cố không? Tôi muốn đến là tinh cầu Số 17, các người hiện tại rốt cuộc là muốn lái đến chỗ nào?”“Tôi muốn đi tinh cầu số 8!”“Tôi muốn đến tinh cầu số 53 ah! Là hướng ngược lại với các người ah!”Càng lúc càng có nhiều người náo loạn lên, không chịu yên vị ngồi vào chỗ của mình mà bắt đầu đi tới đi lui.

Trình Cẩn nhìn thấy một màn này trái tim hoảng loạn, may mắn cha và anh cùng ở bên cạnh, cũng không quá luống cuống như vậy.

Lúc đám người kia náo loạn nhất, đài phát trên tàu truyền đến âm thanh dòng điện, sau đó là một giọng nam vang lên, “Mọi người, xin hãy bình tĩnh, xin hãy bình tĩnh.”Mọi người im lặng vài giây, nhân viên bộ tài vụ lên tiếng đầu tiên: “Rốt cuộc là có chuyện gì? Ngươi là ai? Người phát thanh vốn dĩ là giọng nữ ngọt.

Có phải ngươi cố ý tập trung chúng ta ở đây?”Câu này của anh ta nói ra, những người khác đều hoảng sợ.

Giọng nói trên đài phát thanh dừng lại một lúc, rất nhanh liền cười nhẹ, “Đúng vậy, các người là một danh sách được lựa chọn đặc biệt.

Xin hãy bình tĩnh, ngồi vào chỗ nghỉ ngơi một lát, hai tiếng sau, chúng ta sẽ đến nơi.

"Người nhân viên lớn tiếng: “Điểm đến là đâu? Ngươi muốn đưa bọn ta đi đâu? Còn có ngươi rốt cuộc là ai?”Đối phương nói: “Chúng tôi là thuộc hạ của đại nhân Indira anh minh.”Cái tên Indira được nói ra, khiến mọi người không còn cảm thấy an toàn và tin tưởng, đám người lại bắt đầu náo loạn.


Trình Cẩn lúc mới đầu vẫn có chút không hiểu, nhưng rất nhanh nhớ đến những gì Lục Đào đã nói tối hôm qua.Indira là đứng đầu chỉ đạo các thí nghiệm trên người, hơn nữa đã trốn thoát rồi!Vẻ mặt của người nhân viên thay đổi, rất nhanh liền đoán ra được điểm mấu chốt, “Chúng ta là…con tin của các người?”Giọng nam trên đài cười vui vẻ: "Đúng vậy, hình như bộ não của anh Philip rất thông minh.

Vì vậy nếu như đã biết tình hình của bản thân, chỉ cần ngoan ngoãn một chút.

Các người hãy yên tâm, chúng tôi không có ý định làm tổn thương các người chỉ là muốn dùng các người đổi lấy một thứ mà thôi.”“Thật tồi tệ, chúng ta bị lừa rồi!”“Sớm biết đã không vội lên tàu, tôi muốn xuống!”“Làm sao có thể không làm hại đến chúng ta chứ, các người ngay cả thí nghiệm trên người cũng dám làm!”“Chúng ta có phải không cũng bị đem đi làm thí nghiệm? Tôi sẽ hợp thể với con quái vật nào? Nó có phải là những con bọ xấu xí không?"Đám đông ồn ào trở lại, thậm chí còn tệ hơn trước, xen lẫn vào đó là tiếng khóc của phụ nữ.

Nhân viên Philip đột nhiên nói lớn: “Nhanh! Nhanh ngăn xe vào không gian gấp! Chúng ta còn có cơ hội chạy thoát!”Anh ta rống to, người xung quanh nghe thấy, lập tức hỏi: "Làm sao có thể ngăn?”Chiếc cà vạt khiến Philip trở lên đĩnh đạc liền bị anh ta xé bỏ, tìm kiếm xung quanh cửa sổ.

Trình Húc đã hiểu rõ ý định của anh, liền nói: "Tìm búa cứu sinh đập vỡ cửa kính của tàu!"Tàu có thể đi vào không gian gấp được chế tạo tinh vi, mà để ngăn ngừa sự cố phát sinh, tàu có hệ thống tự cứu hộ, tức là khi phát hiện bất cứ tổn hại nào trên thân tàu, không cần nhân viên điều khiển cũng tự động dừng lại.

Cửa kính của tàu cực kỳ chắc chắn và có khả năng chống đạn, nhưng để đề phòng những tai nạn đặc biệt, vì vậy sẽ trang bị búa cứu sinh, chiếc búa nhỏ đó được làm bằng vật liệu đặc biệt, tình cờ là khắc tinh của cửa kinh, cho dù là phụ nữ sức yếu, chỉ cần cầm chiếc búa này cũng có thể đập vỡ cửa kính.Để ngăn chặn kẻ nào đó cố tình đập vỡ cửa sổ, ngoài việc ban hành luật nghiêm minh và số tiền bồi thường khổng lồ, chiếc búa cứu sinh được đặt ở vị trí tương đối cao, cần phải nhập thủ công mật khẩu gồm mười chữ số mới có thể mở hộp bên ngoài.Philip đã tìm được nơi đặt chiếc búa cứu sinh trước, anh ta trực tiếp bước lên ghế, mở ô nhập mật mã, nhanh chóng và bình tĩnh nhập mật mã.

Mọi người cũng không ồn ào nữa mà nhìn anh ta bằng ánh mắt mong đợi, nhìn thấy anh ta sắp gõ xong chữ số cuối cùng, sau đó một âm thanh nhẹ nhàng vang lên, cả người lắc lư, bộ đồ tinh xảo bỗng nhiên thấm đẫm máu đỏ, sắc mặt trở nên cứng ngắc, ngón tay dừng lại trong không gian vài giây, sau đó cả người ngã xuống đất, phát ra tiếng kêu thảm thiết.Anh ta ngã ngửa, lộ ra khuôn mặt tuấn tú, máu từ vị trí tim không ngừng tuôn ra, hai mắt mở to, nhưng bên trong không có lấy một tia tức giận nữa.Những người quan sát xung quanh phát ra những tiếng hét chói tai.Ngày 14/9/2000__Dịch: Hipzz+Edit:Tracy.