Đông Cung Mị

Chương 27: 27: Là Phúc Hay Là Họa





Tôn ma ma huấn luyện lễ nghi khá nặng nề, đến cuối ngày, Triệu Tích Vi cảm giác toàn thân đều đau nhức muốn rã rời.Buổi tối, Cẩm Tú đi lấy nước nóng, vừa xoa bắp chân cho Triệu Tích Vi vừa an ủi: "Cũng may lão phu nhân thương ngài, miễn cho tiểu thư không phải sớm chiều thỉnh an..."Vừa dứt lời, ngoài cửa chợt có tiểu nha hoàn tới bẩm báo: "Tiểu thư, Chu ma ma đến rồi."Triệu Tích Vi vội khoác áo đứng dậy, đích thân ra ngoài nghênh đón, sai người bưng trà lên: " Trời lạnh, Chu ma ma uống chút trà nóng, sưởi ấm thân thể đi."Chu ma ma cầm một ngọn đèn thủy tinh hình bát giác, nói thẳng vào vấn đề: "Nô tỳ tới truyền lời của lão phu nhân, ngày mai Giang Hạ vương phi sẽ đến thăm." Tam tiểu thư, giờ mão ngày mai nhất định phải đến điện Vĩnh An.

"Giang Hạ Vương phi?Cẩm Tú nghe xong thì toàn thân rùng mình.Giang Hạ vương là đường huynh của hoàng đế, trước đến giờ luôn ở đất phong, vừa mới trở lại kinh thành đã muốn vội vã đến bái phỏng Triệu phủ?Ngọc Lan nhỏ giọng thầm thì: "Chuyện này.

.


.

Cũng chưa từng nghe nói tướng gia cùng Giang Hạ vương có giao tình gì cả..."Bọn nha hoàn trong phòng nhìn nhau với vẻ mặt hoảng sợ.Triệu Tích Vi trong lòng cũng thầm kinh ngạc, nhưng sắc mặt lại bình tĩnh, chỉ cười gật đầu: "Đêm hôm khuya khoắt, làm phiền nhũ mẫu đích thân đi một chuyến."Cẩm Tú lập tức hiểu ý, từ trong tay áo lấy ra một cái túi tiền nhỏ nhét vào trong tay Chu ma ma: "Đây là chút tâm ý, để Chu ma ma uống rượu."Trong mắt Chu ma ma hiện lên một tia kinh ngạc, nụ cười lập tức liền có thêm mấy phần tôn kính: "Tam tiểu thư khách khí, đêm đã khuya, lão nô cũng không làm phiền.""Trên đường tuyết còn chưa tan, Cẩm Tú ngươi cầm đèn dẫn đường giúp nhũ mẫu." Triệu Tích Vi nháy mắt với Cẩm Tú.

Cẩm Tú là người biết phải nói gì và nên nói gì, vì vậy đã đồng ý sau đó liền cầm đèn lồ ng tiễn Chu ma ma.Triệu Tích Vi khoác áo, ngồi ở bàn chờ đợi.Ước chừng hai khắc đồng hồ sau, Cẩm Tú người phủ đầy tuyết bước vào phòng.Trên mặt của nàng có mấy phần bất an, lại có mấy phần trịnh trọng: “Nô tỳ hỏi vài câu, liền đi phòng bếp chính hỏi thăm, đều nói lão phu nhân buổi tối mới nhận được tin tức, đã thông báo cho các tiểu thư và phu nhân mỗi phòng.

Ngày mai phải ăn mặc lộng lẫy và lễ nghi đầy đủ."Triệu Tích Vi nói: "Có thăm dò được là vì chuyện gì không?"Cẩm Tú lắc đầu: "Không hỏi ra được, a, đúng rồi, Chu ma ma nói là chuyện tốt, bảo ngài yên tâm ngủ ngon."Triệu Tích Vi khẽ cau mày, thế gia đại tộc đến bái phỏng, bình thường đều phải đệ trình danh thiếp trước, rồi mới định ra thời gian.

Lão phu nhân lại mãi ban đêm mới nhận được tin tức, có thể thấy được Giang Hạ Vương phi nhất thời khởi ý, hoặc là có sự tình khẩn cấp.Nếu là một sự kiện vui vẻ, làm thế nào nó có thể như thế này?Liên tưởng đến ngày nghị thân sắp đến, một ý niệm trong đầu lóe qua, nhưng rất nhanh liền bị nàng hủy bỏ.Giang Hạ vương có thân phận quan trọng như vậy, cho dù muốn cùng Triệu phủ thông gia, cũng không sốt sắng đến mức ấy.Đôi mắt Ngân Bảo đảo một vòng, mừng khấp khởi mà nói: "Sẽ không phải là chuyện nghị thân chứ? Tiểu thư, ngài nhanh đi ngủ đi, sáng mai nhất định phải ăn mặc thật đẹp, đè bẹp mấy vị tiểu thư khác, để Giang Hạ Vương phi được mở rộng tầm mắt!""Nào có đơn giản như vậy."Cẩm Tú lại đột nhiên lên tiếng: "Lão phu nhân mặc dù nhân từ, nhưng mọi người đều có thể nhìn ra thành kiến của Đại phu nhân đối với tiểu thư, nếu đây là một chuyện tốt, lại ưu tiên tiểu thư chúng ta, chẳng phải sẽ khiến Đại phu nhân khó chịu sao? Còn nữa, nếu thật sự là chuyện tốt, sao phải truyền tin tức trong đêm khuya, ngày mai phải vội vàng gặp mặt.


Tiểu thư, theo ý của nô tỳ, ngài ngày mai vẫn nên cẩn thận thì hơn."Triệu Tích Vi không khỏi nhìn Cẩm Tú bằng con mắt khác.Nàng lần đầu tiên nhìn thấy Cẩm Tú, đã cảm thấy đây là một nha đầu thông minh lanh lợi, nhưng không nghĩ tới lại có thể có kiến thức như vậy.Ngân Bảo bĩu môi: "Ta không phải cũng là vì tiểu thư sao, nếu tiểu thư có thể có một mối hôn sự tốt, thì từ nay về sau cũng sẽ không phải thỏa hiệp như vậy nữa."Ngọc Lan cũng nói: "Nô tỳ cũng nghĩ như vậy, tiểu thư phải vì bản thân liều một phen, không thể mặc người khác an bài."Cẩm Tú lắc đầu, lười cùng bọn họ tiếp tục lý luận.Triệu Tích Vi liền cười nói: "Ngay cả các ngươi cũng đều có tâm tư tiến tới như vậy, ta chẳng lẽ còn có thể bạc đãi bản thân sao.

Đều đi ngủ đi, đến mai mọi người hành sự tùy theo hoàn cảnh."Lại nói đến lão phu nhân bên kia, Chu ma ma đang tinh tế bẩm báo:"Yến nhi nghe xong thì hỏi một câu Tổ mẫu nhận được tin tức khi nào, sau đó liền đứng dậy đi đến chỗ Đại phu nhân.

Vũ nhi nghe nói có thể hội kiến Vương phi thì rất vui vẻ, Nhị phu nhân đẩy nàng ra, còn hỏi nô tỳ có chuyện gì liên quan đến hôn sự không.

Nhã nhi đi ngủ sớm, nghe nô tỳ tới liền đứng dậy hỏi lão phu nhân dạo này thế nào, biết được là Giang Hạ Vương phi muốn tới, có vẻ hơi hiếu kì...!Chỉ có Vi nhi nhìn trông có vẻ bình tĩnh, thưởng cho nô tỳ một bao bạc vụn, nói lớn trời lạnh làm khó nô tỳ chạy đến chuyến này."Lão phu nhân liền hỏi một câu: "Nó không hỏi ngươi chuyện gì?""Không có." Trong mắt Chu ma ma hiện lên mấy phần tán thưởng, " Vi nhi tuổi còn nhỏ, lại rất điềm tĩnh, nghe đến tên tuổi Giang Hạ Vương phi, cũng không lộ ra nửa điểm e sợ."Lão phu nhân như có điều suy nghĩ.Chu ma ma lại mím môi cười nói: "Có điều, lúc nô tỳ trở về, nàng cố ý bảo Cẩm Tú cầm đèn lồ ng đưa tiễn một đoạn đường, nha đầu kia thông minh lanh lợi, đối với Vi nhi rất tận tâm."Lão phu nhân gật đầu, nói: "Vũ nhi hớn hở ra mặt, Nhã nhi thì không biết gì.


Ta thấy Yến nhi cùng Vi nhi cũng không tệ."Chu ma ma cười nói: "Nô tỳ cũng cảm thấy hai vị tiểu thư không tệ.

Chỉ có điều không biết Giang Hạ Vương phi hài lòng người nào?"Lão phu nhân thở dài, nói: "Vậy phải xem vận mệnh của bọn họ rồi."Ngày hôm sau, cuối giờ Dần Triệu Tích Vi đã thức dậy, đặc biệt chọn một chiếc áo màu be viền lông cáo màu xanh tre, một chiếc váy gấm thêu mây bằng lụa vàng cùng màu, bên ngoài là một chiếc áo choàng bằng gấm màu trắng cánh sen lông vũ.Sau đó buộc lại mái tóc đen, dùng trâm cài ngọc bích cố định, mỗi bên cài một đóa hoa hạt thu hải đường màu hồng nhạt, đeo một đôi mặt dây chuyền màu ngọc bích.Nàng không nắm chắc được Giang Hạ Vương phi lần này đến bái phỏng Triệu phủ có mục đích gì, nếu nàng ăn mặc quá xuề xòa hoặc quá sặc sỡ, rất dễ bị mất cân đối.Sau đó, nàng cố tình dụng tâm suy nghĩ về cách phối màu.Đến chỗ lão phu nhân trước một khắc đồng hồ (15 phút), lại phát hiện Triệu Thừa Yến cũng đã đến.Triệu Thừa Yến mặc một chiếc áo khoác nhỏ màu đỏ thu hải đường, một chiếc váy xếp li hoa, trên đầu cài hai chiếc kẹp tóc bằng ren ngọc trai, một đôi mặt dây chuyền bằng vàng đỏ, lông mày mảnh và một chút phấn hồng trên má.So sánh hai bên, lão phu nhân nhìn tới nhìn lui, lộ ra vẻ mặt không hài lòng lắm.Vung tay lên gọi Chu ma ma: "Bảo Chu, lúc trước trong cung tặng ngọc bội cùng trâm cài, mang cho hai tỷ muội mỗi người một ít."Chu ma ma lĩnh mệnh mà đi, lão phu nhân lại nói: "Hôm nay Giang Hạ Vương phi muốn gặp, hai tỷ muội các ngươi cần phải cẩn thận một chút."Triệu Tích Vi cùng Triệu Thừa Yến vội nhẹ nhàng uốn gối: "Dạ.".