Đông Cung Tàng Kiều

Chương 6: Biến cố kinh hoàng ở Đông cung (6)




Ngày hôm sau, ngay từ sáng sớm Đặng Trung đã chạy tới Chiêu Đức cung, đợi đến khi Quý phi cho gọi hắn bước vào bẩm báo.

“Khi thần đến Trường Tín cung điều tra, cung nữ Bích Trà đã sợ tội tự sát, chỉ để lại một bức huyết thư, liệt kê từng tội lỗi của bản thân.”

Quý phi nhíu mày: “Đã chết?”

Đặng Trung trình bức huyết thư lên, đáp lại: “Bẩm Quý phi, nàng ta đã chết.”

Quý phi hừ lạnh một tiếng, cũng không nhìn bức huyết thư: “Một kẻ mệnh tiện như nàng ta chết cũng thật dễ dàng, thi thể ở đâu?”

Đặng Trung nói: “Thần cũng thấy nàng ta chết quá mức dễ dàng, nên thần đã cho người ném thi thể cho cẩu gặm.”

“Ngươi, đúng là.” Lửa giận trong lòng Quý phi cũng nguôi bớt một nửa, lại hỏi đến việc xử trí cung nữ ngày hôm qua như thế nào.

Đặng Trung cúi thấp đầu hồi đáp: “Cung nữ kia hiện tại còn nhốt ở Thượng Loan Đài, đợi phân phó của nương nương.”

Quý phi thuận miệng nói: “Thôi thì giết nốt đi, đỡ phải nhìn thây cho phiền lòng.”

Tuy Đặng Trung nói phải, nhưng vừa dứt lời lại đột nhiên nhớ tới cái gì, chần chừ nói: “Nương nương, cung nữ kia không hề bất kính đối với Thái tử điện hạ, nếu bây giờ mang người đi giết, thần chỉ sợ sẽ ảnh hưởng xấu đến thanh danh của Thái tử.”

Liên quan đến thanh danh của Thái tử, Quý phi cũng do dự trong chốc lát: “Vậy theo ý tứ của ngươi, bổn cung không thể giết được nàng?”

Đặng Trung suy nghĩ, sau đó không trả lời thẳng vấn đề của Quý phi, mà lại nói: “Thần cảm thấy, điều quan trọng nhất bây giờ là sức khỏe của Thái tử điện hạ.”

Nhắc tới việc này, tâm của Quý phi là phiền: “Bổn cung đã cho gọi thái y qua hỏi, thái y chỉ nói do khí huyết đang tràn đầy thì đột nhiên lại bị đẩy xuống nước lạnh rồi gặp gió đêm, nên mới bị nhiễm phong hàn.”

Nói cho cùng hay là bởi vì do chén rượu thuốc kia.

Đặng Trung thấy sắc mặt Quý phi không vui, vội vàng mở miệng nói: “Vạn hạnh là Thái tử điện hạ quanh năm ở trong doanh trại, thân thể cường kiện, chắc hẳn cũng chỉ cần tĩnh dưỡng một thời gian là có thể tốt trở lại.”

Lúc này sắc mặt của Quý phi mới hòa hoãn một chút.

Đặng Trung lại cảm thán nói: “Thái tử điện hạ hồng phúc tề thiên, nương nương đối với Thái tử điện hạ không có gì chê trách.”

Quý phi nghe vậy thở dài nói: “Dù sao Thái tử cũng được nuôi dưỡng dưới danh nghĩ của bổn cung, đã là nhi tử của bổn cung, bổn cung không đối tốt với Thái tử thì đối tốt với ai đây?”

Đặng Trung cười nói: “Nương nương và điện hạ mẫu tử tình thâm, thực sự cảm động lòng người.”

Quý phi nhớ tới việc Thái tử bị hại rơi xuống nước, kỳ thực cũng có một phần trách nhiệm của bà, lắc đầu than thở: “Nếu đêm đó bổn cung không mời Thái tử đến Chiêu Đức cung thì tốt rồi.”

Như vậy Thái tử cung không chạy đến lãnh cung, càng không bị người ta đẩy xuống hồ sen.

Đặng Trung nghi ngờ nói: “Thần cũng cảm thấy kỳ quái, vì sao đêm đó Thái tử điện hạ lại đi Trường Tín cung?”

“Bổn cung cũng nghĩ không ra.” Quý phi dựa trên nhuyễn tháp, nhớ lại nói: “Ngày ấy, bổn cung nhìn Thái tử uống xong rượu thuốc, nhưng Thái tử một chút cũng không có phản ứng, không chỉ đánh nát một bình hoa mà còn đạp cung nữ tiến vào hầu hạ một cước.”

Nói đến đây trên mặt của Quý phi hiện ra một chút tức giận, “Rượu thuốc ngươi dâng lên một điểm cũng không có tác dụng, bổn cung còn chưa kịp hỏi tội ngươi đây.”

Đặng Trung vội vã quỳ rạp xuống đất, thỉnh tội nói: “Nương nương bớt giận, đều là do lỗi của Đặng Trung, nhưng Đặng Trung cũng cảm thấy một chút phiền muộn, theo lý thuyết loại thuốc này cũng không thể không có một chút tác dụng được?”

Đích xác là không thể không có bất kỳ một phản ứng nào, lẽ nào Thái tử hắn thực sự … bất lực?

Quý phi sợ đến phát run, đỡ lấy trán, trên mặt hiện lên biểu cảm không thể nào chấp nhận được sự thật.

Quý phi thở dài, buồn bã nói: “Bổn cung một lòng muốn tốt cho Thái tử, không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, chỉ sợ sau này Thái tử càng chán ghét bổn cung.”

Nàng nhắm mắt lại, trên mặt mờ hồ mang theo một chút u sầu.

Đặng Trung quỳ tiến đến gần Quý phi, cẩn thận xoa bóp chân cho bà.

“Nương nương đừng ưu sầu, theo như thần thấy, việc này Thái tử điện hạ chưa chắc đã trách nương nương, có khi ngài ấy còn phải cảm tạ nương nương không chừng.”

Quý phi mở mắt ra: “Nói tiếp.”

“Thái tử điện hạ biết có kẻ đẩy ngài ấy xuống hồ, dựa theo tính tình của ngài ấy, tuyệt đối sẽ không buông tha cho người này, nhưng đối với chuyện này lại chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không có, nương nương có cảm thấy kỳ quái hay không?”

Từ trước đến nay trong mắt Thái tử vốn không chứa nổi một hạt cát, xử trí việc này như vậy quả là có chút bất thường.

“Cho nên, thần mạnh dạn phỏng đoán, lúc đầu Thái tử điện hạ dùng xong rượu thuốc cũng không phải là không có phản ứng, chỉ là … điện hạ không coi trọng cung nữ thị tẩm mà nương nương lựa chọn thôi.”

Quý phi ngạc nhiên nói: “Ồ? Như vậy là?”

Đặng Trung ám chỉ nói: “Có lẽ điện hạ đi vòng qua Trường Tín cung là vì ngài ấy coi trọng một cung nữ trong Trường Tín cung cũng không biết chừng.”

Quý phi lập tức ngồi ngay ngắn, khó tin nói: “Ý của ngươi là, Thái tử coi trọng cung nữ trong lãnh cung kia?”

Đặng Trung cũng hiểu được những lời này quả là có chút khó tin, vị Thái tử điện hạ này vốn mắt cao hơn đầu, Vệ Chiêu có gì đáng giá để hắn coi trọng?

Nhưng hôm nay vì cứu Vệ Chiêu, hắn chỉ đành kiên trì đến cùng: “Nương nương, bằng không… giải thích như thế nào về các hành động khác thường của Thái tử điện hạ? Còn cung nữ tên Vệ Chiêu kia, đến tột cùng Thái tử điện hạ dặn dò cái gì, mà ngay cả trước mặt nương nương, nàng cũng không dám mở miệng.”

Quý phi suy nghĩ một chút, chậm rãi nói: “Chẳng lẽ Thái tử muốn nạp cung nữ này, nhưng ngại mở miệng, cũng không muốn để cho bổn cung biết, vì vậy mới che giấu chuyện đêm hôm đó? Có lẽ… như thế này mới phù hợp với tính tình của Thái tử.”

Đặng Trung thuận theo ý tứ của Quý phi: “Cho nên, nương nương muốn hàn gắn mối quan hệ với Thái tử điện hạ, không bằng tiện tay đẩy thuyền, ban cung nữ này cho Thái tử, cùng để nàng ta lấy công chuộc tội, ở bên cạnh chiếu cố Thái tử điện hạ.”

Thái tử hiện tại đang bị bệnh, những lúc như thế này cần thiết phải có thiếp thân c.ung nữ bên cạnh chăm sóc.

Nếu lấy lý do chăm sóc, đem người thu vào trong phòng, cũng không phải là chuyện không thể.

Quý phi chỉ vào mũi Đặng Trung cười mắng: “Đặng Trung, không ngờ tâm tư của nhà ngươi lại nhạy bén như vậy.”

Hiển nhiên là tâm tình của Quý phi đang vô cùng tốt.

Đặng Trung sờ sờ mũi: “Đây không phải là do nương nương chỉ dạy tốt sao, Đặng Trung nào có tâm tư nhạy bén, thần cũng chỉ thầm nghĩ một lòng vì nương nương phân ưu mà thôi.”

Quý phi liếc hắn một cái: “Đủ rồi, đừng ở đây tiếp tục ba hoa với bổn cung, còn không mau chóng dẫn cung nữ kia đến Đông cung.” rồi bà lại đột nhiên hỏi, “Mà nàng ta ở Thương Loan Đài có bị cụt chân cụt tay không đấy?”

Đặng Trung trả lời: “Người vẫn khỏe mạnh, thần sẽ dẫn nàng đi tắm rửa, rồi đưa đến Đông cung.”

*****

Lúc Vệ Chiêu được đưa tới cửa Đông cung, trên người chỉ mang theo một tay nải nhỏ.

Quý phi hạ chỉ rất gấp, ngay cả thời gian cho nàng quay về Cung nữ sở thu dọn đồ đạc cũng không có, vì vậy trong bọc này cũng không phải là y phục và đồ dùng hàng ngày của nàng, mà là đều do Quý phi ban cho.

Không ngờ sau một chuyến đến Thượng Loan đài, Quý phi nương nương còn có vẻ mặt ôn hòa đối với nàng, không chỉ cho người hầu hạ nàng tắm rửa, còn ban cho nàng không ít tiền thưởng.

Mục đích của Quý phi chỉ có một, để cho nàng trước ngày đại hôn của Thái tử, chỉ dẫn Thái tử hiểu được chuyện nam nữ.

Nhưng rõ ràng Thái tử điện hạ bị bất lực mà!

Nàng có tài đức gì mà có thể khiến Quý phi nương nương cho rằng nàng có thế khiến Thái tử điện hạ trọng chấn hùng phong?

Nghĩ tới đây, khuôn mặt nhỏ của Vệ Chiêu nhăn nhăn nhó nhó, nhất thời cảm thấy ngay túi bạc trong tay nải cũng không được thơm.

Đặng Trung thấy Vệ Chiêu than thở, trong lòng cũng hỗn loạn.

“Chiêu tỷ tỷ, ta xin lỗi.”

Mặc dù hắn đã là Đại Đốc công quyền khuynh triều dã, nhưng lại không có cách cứu được Vệ Chiêu, lại chỉ có thể đưa nàng đến chỗ một người đàn ông khác.

Nghĩ đến đây, hắn đều cảm thấy thất bại.

Vệ Chiêu lúc này mới phát hiện sắc mặt của Tiểu Đặng tử giống như cà tím ngâm sương.

Nàng lấy một viên kẹo từ trong ngực, nhét vào miệng đối phương, sau đó dùng ngón tay kéo cong khóe môi của hắn lên.

“Ở trong cung lúc nào cũng phải tươi cười.”

Đặng Trung cố gắng nở một nụ cười, nhưng trong lòng tràn đầy cảm giác bất lực.

Vệ Chiêu kiễng chân lên, sờ sờ đầu hắn: “Này mới đúng, ngươi cười lên dễ nhìn hơn nhiều.”

Đặng Trung nhịn xuống trong lòng khổ sở, dặn dò nàng kỹ càng: “Một khi tỷ đặt chân vào Đông cung, ta cũng không còn có thể lúc nào cũng che chở cho tỷ được nữa, Chiêu tỷ tỷ, mọi việc tỷ đều phải chú ý cẩn thận.”

Vệ Chiêu gật đầu, lộ ra một nụ cười tươi tắn, an ủi hắn mà nói: “Tiểu Đặng tử, ngươi không cần lo lắng cho ta, ta sẽ bình an, không có việc gì.”

Hai người đang nói chuyện, thì Triệu Đà đã bước ra chào đón, nhìn thấy Đặng Trung, chắp tay nói: “Chuyện gì mà làm phiền Đốc công tự mình lại đây một chuyến thế này?”

Đặng Trung cùng hắn chào hỏi nói: “Triệu Thống lĩnh, ta phụng mệnh của Quý phi nương nương, đưa một cung nữ đến chăm sóc Thái tử điện hạ.”

Triệu Đà liếc nhìn Vệ Chiêu đứng sau lưng Đặng Trung, cau mày nói: “Thái tử điện hạ còn chưa thanh tỉnh, việc này… sợ là có chút không thích hợp.”

Đặng Trung cười tươi như gió xuân, vỗ vỗ vai Triệu Đà một cái: “Triệu Thống lĩnh, chúng ta đều làm việc cho chủ tử, chức trách của ngươi là thủ vệ cho Thái tử điện hạ, nhiệm vụ của ta là đưa ngươi đến bên cạnh chăm sóc Thái tử điện hạ, ta thấy hai việc chúng ta làm cũng không có điểm mâu thuẫn, ngài cảm thấy thế nào?”

Triệu Đà nghĩ nghĩ, tựa hồ cũng có lý lẽ.

Đặng Trung thấy vẻ mặt của hắn biến hóa, biết sẽ không còn bị cản trở, đối với hắn chắp tay, nghiêm mặt nói:”Triệu Thống lĩnh, người đã giao cho ngài, thỉnh ngài đưa nàng chỗ Thái tử điện hạ.”

Nói xong, lại xoay người về phía Vệ Chiêu thấp giọng nói: “Chiêu tỷ tỷ, ta chỉ có thể đưa tỷ đến đây, còn về phía sau tỷ phải tự mình cẩn thận một chút.”

Vệ Chiêu gật đầu, ngẩng đầu nhìn tấm biến ghi ba chữ “Trường Nhạc Cung” trên cửa cung, rồi ôm tay nải của mình, theo Triệu Đà cẩn thận từng bước từng bước vào bên trong.

Đi thật xa, lúc ngoảnh lại vẫn còn thấp thoáng nhìn thấy người thiếu niên mặc phi ngư phục màu đỏ thẫm, đứng im tại chỗ, nhìn theo nàng rời đi.

Quý phi có chỉ, để cho Vệ Chiêu làm thiếp thân cu.ng nữ hầu hạ Thái tử, Triệu Đà đương nhiên không dám kháng chỉ.

Vì vậy lúc Thái tử còn mê man, Vệ Chiêu là cung nữ đầu tiên thuận lợi bước vào tẩm điện của Thái tử.

Thân vệ bên người của Thái tử đều là nam tử, căn bản không hiểu được thế nào là chiếu cố một người, đương nhiên việc đầu tiên là Vệ Chiêu chủ động gách vác công việc này, cũng khiến trong lòng Triệu Đà thở phào nhẹ nhõm.

Lúc Thái tử mê man là thời điểm chiếu cố tốt nhất, thời điểm tỉnh lại thì tính tình luôn không được tốt lắm.

Khi Vệ Chiêu thay hắn áp khăn lên trán, vừa chạm vào đã khiến Thái tử mở mắt ra.

“Tại sao ngươi lại ở chỗ này?”

Vệ Chiêu cụp mắt hồi đáp: “Quý phi nương nương phái nô tỳ đến chăm sóc điện hạ.”

Thái tử choáng váng, tựa hồ thấy được trong mắt đối phương có chút thương xót.

Thương xót???

Cô đường đường là Thái tử một nước, dựa vào cái gì muốn kẻ khác thương xót.

“Cút.”, Thái tử lạnh lùng nói.

Nhưng mấy ngày liên tiếp sốt cao khiến giọng điệu vốn trầm thấp trở nên yếu ớt, nghe có chút giống như đang làm nũng.

Vệ Chiêu nhanh tay thay khăn mới áp lên trán Thái tử.

Cảm giác lạnh lẽo làm cho Thái tử nhắm mắt lại, hừ nhẹ một tiếng.

Lúc hắn ngẩng đầu, lộ ra chiếc cổ thon dài. Căn bệnh kéo dài mấy ngày khiến khí thế sắc bén ngày xưa hạ xuống, để lộ một chút mỹ cảm yếu ớt.

Toàn thân Thái tử vô lực, tạm thời không thể quản được những hành động vô lễ của Vệ Chiêu đối với hắn, chỉ đành mơ màng cảnh cáo: “Không cho phép ngươi bò lên giường của cô.”

Vệ Chiêu lúc này mới phục hồi tình thần, trên mặt nổi lên ửng đỏ, đáp một tiếng, rồi cúi đầu không dám nhìn nữa.