[Đồng Nhân Cẩu Cáo] Cát Trong Tay

Chương 12-2: Hạ




Tôi biết, chẳng mấy chốc mà Quý Tiêu sẽ tìm được mình.

Nên tôi cứ ngồi chờ gã tới thôi.

Thanh niên kia đã lái xe đi rồi, bây giờ chỉ có mình tôi ngồi trên vách đá. Thành phố này tuy ở ven biển nhưng chỗ này vẫn khá hoang vu không một bóng người, thỉnh thoảng mới có một chiếc xe chạy vụt qua.

Lúc đi, thanh niên kia nhìn tôi định nói gì rồi lại thôi. Tôi đoán hẳn là do cậu ta chưa thấy khách hàng nào kỳ lạ như tôi.

Tôi còn có thể làm gì đây?

Tôi xoa gáy. Tôi hiểu Quý Tiêu, để so về độ biến thái, Đại Thiên Cẩu còn phải chịu thua gã. Hơn hai năm trước, khi tôi bị đưa về, gã đã cấy chip định vị dưới da tôi rồi.

Gã nghĩ tôi không biết. Tôi yêu gã nhiều năm như thế, chân tơ kẽ tóc của gã tôi đều rõ.

Cho nên tôi có muốn cũng chạy không thoát.

Tôi biết gã cố chấp như thế nào, chỉ cần tôi còn sống trên đời một ngày, chỉ cần gã còn sống trên đời một ngày, gã sẽ không đời nào cho phép tôi ra khỏi tầm mắt của gã.

Suy cho cùng, tôi không thể thoát khỏi lòng bàn tay của gã.

Ở ven biển nên gió rất mát, tôi vẫn mặc đồng phục của nhân viên phục vụ, không ấm mấy.

Tôi hơi chán, muốn gọi điện cho Quý Tiêu, bảo gã nhanh chân lên.

Chắc do gã nghe được thỉnh cầu của tôi nên cũng hết sức mà chạy tới.

Gã tới vội vội vàng vàng chẳng còn chút dáng vẻ nhàn nhã nữa, mái tóc bị mồ hôi làm ướt nhẹp, vậy mà hormone nam tính bùng nổ hơn cả bình thường.

Tôi thừa nhận, tôi chính là một đứa thấy đẹp quên thân. Năm đó ban đầu tôi cũng chỉ mê mặt gã thôi.

Tôi cúi đầu nhìn điện thoại, chắc Đại Thiên Cẩu cũng phái người đuổi theo Yêu Hồ rồi.

Quý Tiêu đi về phía tôi, nhìn hàng xe phía sau gã, chắc là lần này túm tôi về rồi, không cho tôi rời khỏi gã dù chỉ một bước nữa.

Cho nên tôi cười với gã, súng trong tay không do dự nhắm thẳng vào gã.

Quý Tiêu thấy thứ trong tay tôi cũng bật cười, nhịp chân không đổi.

Gã cũng hiểu tôi, hiểu rằng tôi không đời nào nổ súng với gã được.

Thì vốn tôi cũng đâu định bắn gã, nên tôi đổi hướng súng, nhắm vào chính mình.

"Đứng lại, lui về sau đi." Tôi nói với Quý Tiêu.

-

Lúc Đại Thiên Cẩu nhận được điện thoại thông báo Quý Tiêu đã tìm được Ngải Hi là khi hắn vừa xuống khỏi máy bay.

Hai ngày trước Quý Tiêu nói với hắn có con chuột chui vào phòng Ngải Hi khiến hắn cũng để ý ít nhiều. Thật ra cũng không ngạc nhiên, hắn ngồi trong xe nhìn phong cảnh bên ngoài, nhớ tới năm đó, khi Yêu Hồ chia tay với hắn cũng là ánh mắt dứt khoát đoạn tuyệt ấy.

Năm ấy, hắn vừa tiếp nhận Hắc Dạ Sơn, để ổn định thế cục, hắn tổ chức đám hỏi thông gia cùng người khác. Đối phương là một người mạnh mẽ, không quan tâm hắn có bao nhiêu tình nhân bên ngoài.

Cho nên hắn cũng không để ý nhiều, nói với Yêu Hồ rằng cuộc hôn nhân này chỉ do nhu cầu mà thôi, Yêu Hồ vẫn là người hắn thích nhất.

Cũng chính ngày ấy, hắn thấy ánh mắt Yêu Hồ nguội lạnh.

Hôm sau, Yêu Hồ chuyển đi, cắt đứt quan hệ với hắn.

Đại Thiên Cẩu sờ lên cổ, một chiếc dây da đen treo một chiếc nhẫn bạch kim đơn giản đính ba viên kim cương. Năm 13 tuổi hắn mua một đôi, vô cùng cẩn thận đeo lên tay Yêu Hồ.

Hắn hôn Yêu Hồ dưới giàn hoa, lông mi cậu run run, gương mặt hồng lên, nhắm mắt lại, ngoan ngoãn cho tôi nắm tay.

Khi đó hắn còn nói với Yêu Hồ, cả đời này anh chỉ có em, một mình em.

Yêu Hồ ngốc nghếch gật đầu, em tin anh.

Đại Thiên Cẩu lấy chiếc nhẫn xuống đeo lên tay. Chiếc nhẫn vẫn rạng ngời rực rỡ như năm đó, còn hắn và Yêu Hồ đã không còn dáng vẻ của năm đó nữa rồi.

Là hắn hủy hoại cậu.

Hắn biết, nhưng không chịu thừa nhận.

Bây giờ Yêu Hồ tràn đầy sức sống trở lại bên một kẻ khác, biết nói biết cười, biết níu góc áo làm nũng, hắn còn muốn hủy cậu lần thứ hai.

Đại Thiên Cẩu cười một cái tự giễu. Ánh nắng nhạt nhòa chiếu vào đôi mắt tràn đầy lo lắng.

Đại Thiên Cẩu gọi điện thoại, không đợi bên kia nói gì hắn đã ra lệnh, "Trước khi Quý Tiêu tìm thấy Yêu Hồ và Ngải Hi thì thả bọn họ đi. Nếu phải đối đầu với Quý Tiêu thì cũng không cần nhường, chỉ cần chắc chắn Yêu Hồ an toàn là được rồi."

Bên kia trầm mặc một lúc, như là đang lựa lời để nói.

Đại Thiên Cẩu có dự cảm xấu.

"Quý Tiêu tiên sinh đã tìm thấy Ngải Hi tiên sinh rồi, nhưng mà... bên cạnh Ngải Hi tiên sinh không có thiếu gia Yêu Hồ."

"Cậu ấy đâu!"

"Chúng tôi tra được thiếu gia đang ở trên xe khác..."

Người bên kia đầu dây lại do dự.

Đại Thiên Cẩu vô thức nắm chặt điện thoại, "Em ấy đâu?"

"Chiếc xe kia gặp tai nạn, lao vào rào chắn trên đường, lúc xe rơi xuống đã... nổ tung. Hiện tại chúng tôi đang cho người đi tìm, nhưng, nhưng, nhưng chỗ cái xe nổ tung rất khó tiếp cận, cần thời gian."

Báo cáo xong, người kia thở mạnh cũng không dám.

Kẻ này biết Yêu Hồ thiếu gia quan trọng thế nào với hắn. Lúc mắt thấy chiếc xe rơi xuống nổ tung, cả người đều ra mồ hôi lạnh, dường như nhìn thấy kết quả của mình và chiếc xe này giống nhau.

Trong nháy mắt, Đại Thiên Cẩu cảm thấy bên tai có một tiếng nổ rất lớn, cực kỳ chói tai, như thể ném hắn ra khỏi thế giới này. Hắn thậm chí còn không thấy rõ được những thứ trước mắt, tất cả đều mờ đi.

Nhưng hắn nhớ lại câu nói kia, Yêu Hồ không ở bên cạnh Ngải Hi.

"Tra cho tôi, trên xe... có người hay không. Tôi qua đấy ngay."

Đại Thiên Cẩu cúp điện thoại. Hắn không nhận ra lưng mình đã ướt đẫm, nhìn thì có vẻ trấn định ngồi một chỗ, thực ra trong đầu hỗn loạn cả rồi.

Tài xế cẩn thận nhìn hắn qua gương chiếu hậu, không đợi hắn ra lạnh đã đạp chân ga tới nơi cần tới.

-

Gió ven biển lúc nào cũng có mùi tanh nồng ẩm ướt.

Đây là lần đầu tiên tôi nhắm súng vào một người nào đấy, lại còn là chính tôi chứ. Nhưng cũng là lần đầu tôi thoải mái đến thế, có thể nói là vui vẻ khi nhìn thấy sự hoang mang không dễ nhận ra trên mặt Quý Tiêu.

Tôi hiểu gã, mỗi một vẻ mặt dù chỉ thoáng qua của gã, với tôi đều được phóng đại. Gã cũng hiểu tôi, biết tôi không cầm súng chỉ để dọa dẫm.

"Em chờ anh đã lâu rồi, anh trai." Tôi cười với Quý Tiêu, quên mất đã bao lâu rồi mình không gọi hắn là anh nữa. Trước nay, dù gã có làm gì thì tôi cũng không chịu gọi một câu anh trai, nhưng hôm nay thì cần gì.

"Anh chậm hơn em tưởng. Nhưng không sao, mặt trời còn chưa lặn, chúng ta còn kịp tạm biệt nhau."

"Ngải Hi đừng nghịch." Quý Tiêu khẽ nhăn mày, vẫn cố gắng bình tĩnh, "Em về với anh đi. Anh thề sẽ không truy xét chuyện ngày hôm nay. Em có thể ở với Yêu Hồ. Anh thề, em bỏ súng xuống đi, em muốn gì cũng được hết."

Tôi bật cười, tôi biết lúc Quý Tiêu bối rối, cái gì cũng nói được.

"Anh à, em không còn là đứa trẻ ba tuổi nữa rồi," tôi cười nhạo hắn, "Nếu hôm nay em bị anh mang về, đời này em cũng đừng hòng rời khỏi tầm mắt anh một bước."

"Nên ngay từ đầu em cũng không trông mong gì có thể cùng Yêu Hồ rời đi. Em hiểu anh mà, anh sẽ làm mọi cách, tìm em, giam em lại, để em chỉ có thể nhìn mình anh."

"Anh không làm thế đâu, thật đấy, anh xin em, Ngải Hi, bỏ súng xuống!" Quý Tiêu bước về phía tôi hai bước, thấy tôi lui về sau chỉ đành dừng lại, nhìn gã có vẻ sắp phát điên rồi.

Lần đầu tôi thấy gã hoảng loạn như vậy đấy. Gã là gia chủ trẻ tuổi của Quý gia, thủ đoạn lạnh lùng, ngay cả năm dượng qua đời tôi cũng không thấy dáng vẻ hốt hoảng này của gã.

Nhưng bây giờ gã đang sợ, tôi thấy gã nói với tôi, "Em đừng nghịch nữa nhé. Chúng mình về đi. Anh sẽ đi, sẽ cách em thật ra, em không muốn gặp anh thì anh không xuất hiện trong tầm mắt em, được không? Em bỏ súng xuống đi, anh xin em."

"Xin em..." Quý Tiêu ấy thế mà khóc.

Tôi nhìn đôi mắt đỏ ngầu của hắn, trong nháy mắt lại hơi mềm lòng.

Tôi vẫn là cái đứa yêu Quý Tiêu đến hết thuốc chữa. Cả cuộc sống ngắn ngủi này tôi cũng chỉ thích có một người như thế. Tôi vẫn còn nhớ rõ cái ngày mẹ tôi qua đời, là gã ôm tôi vào lòng, tôi khóc đến khàn cả giọng, gã vẫn vỗ lưng tôi nhè nhẹ như dỗ con nít.

Cho nên sau khi Quý Tiêu xé rách mặt nạ ôn nhu của mình, suốt một thời gian dài tôi nghĩ đó chỉ là một cơn ác mộng. Tỉnh giấc rồi thì Quý Tiêu vẫn mang dáng vẻ quen thuộc ấy, lạnh lùng với mọi người, chỉ ôn hòa săn sóc với mình tôi.

Chính gã đan cho tôi ảo mộng, giống như mạng nhện bao bọc lấy tôi tầng tầng lớp lớp làm tôi không thể thoát nổi.

Nhưng bây giờ kết thúc rồi, cách chỗ tôi không xa có một điểm sáng lóe lên.

Quý Tiêu hẳn đã có người để khống chế tôi.

Tôi cũng chẳng sợ, chỉ là cảm thấy hôm nay gió biển hơi lạnh.

Tôi vẫn lui về phía sau, tới khi không lùi được nữa. Đằng sau tôi là vách núi, ngã xuống rồi, sóng biển mãnh liệt sẽ đỡ tôi đến xương cũng chẳng còn.

Tôi vốn sợ đau. Trước đây chỉ xước da một chút cũng làm nũng, chỉ muốn Quý Tiêu ở bên cạnh.

Bây giờ thì tôi còn sợ gì nữa.

Tôi hỏi Quý Tiêu, "Anh có biết năm 15 tuổi, em ước gì không?"

"Em ước cả đời được ở bên cạnh anh."

Tôi ngã về sau, bóp cò súng.

"Pằng!"

Kết thúc rồi. Biển khơi chào đón tôi. Hình như tôi còn thấy bộ dạng Quý Tiêu chạy tới, nhưng sao gã chạy nhanh bằng đạn được.

Người ta nói trước khi chết, con người sẽ nhớ lại những hồi ức quan trọng nhất của cuộc đời.

Tôi lại nhớ tới dáng vẻ của Quý Tiêu vào lần đầu tiên tôi thấy gã.

Khi ấy mẹ nắm tay tôi dẫn vào cửa Quý gia, tôi vừa nhìn đã thấy thiếu niên đứng trên cầu thang, anh ấy cao gầy, mặc một chiếc áo len đen, mặt mày còn chưa sắc bén như sau này, ngũ quan trong sáng, chỉ là ánh mắt đã mang vẻ lạnh lùng không hợp tuổi.

Anh ấy cười với tôi, sự lạnh lùng trong mắt liền tan biến.

"Anh là Quý Tiêu, là anh trai em." Anh ấy nói với tôi như thế.

-

Lúc Yêu Hồ tỉnh lại, cậu đang nằm trên một chiếc ghế salon mềm mại.

Đây là một căn biệt thự nhỏ nằm cạnh biển, có thể nghe thấy sóng biển rì rào, rèm cửa trắng mỏng manh bị gió khẽ lay động, vách tường sơn màu xanh xám, khá thoải mái.

Mất một lúc Yêu Hồ không rõ mình đang ở đâu.

Trời tối, người đàn ông trung niên kia ngồi ở ghế bên cạnh, thấy cậu tỉnh thì nhìn lại.

Yêu Hồ vô thức sờ bê người. Cậu lập tức ngồi dậy.

"Ngải Hi đâu?"

Người đàn ông trung niên trầm mặc nhìn cậu, ý bảo cậu nhìn lên bàn.

Trên bàn có một lá thư xanh nho nhỏ, phía trên là chữ viết của Ngải Hi, "Gửi Yêu Hồ."

Đột nhiên Yêu Hồ hiểu ra lá thư này là ý gì.

Cậu ngây người, hai hàng lệ vô thức chảy xuôi theo gò má.

Đây là lá thư ly biệt Ngải Hi để lại cho cậu.

BE.

- -------------

Lời tác giả: Là thế này, ban đầu tôi nói sẽ viết HE là thật tâm. Nhưng viết một lúc lại ra thế này thành ra rất khó để có thể viết một cái kết hạnh phúc.

Cho nên tôi viết hai cái kết, một cái BE, cái này Ngải Hi chết, nhưng thành công đưa Yêu Hồ đi, hai thằng tra công mất người yêu. Thật ra Ngải Hi đã thực hiện được điều mình muốn rồi, tính ra thì cũng không bi kịch lắm. Còn Yêu Hồ được tự do rồi, tuy không có Ngải Hi nhưng Yêu Hồ kiên cường hơn Ngải Hi nhiều lắm, cậu ấy sẽ vẫn sống thật tốt thôi. Thật ra tôi thích cái kết này nhất...