Đông Phương Bất Bại Đồng Nhân - Hiện Đại Giáo Chủ / Thất Chi Đông Ngung

Chương 1: Mặt trời mọc trong núi




Tiết trời dần ấm lại, dường như còn lưu chút không khí mơ hồ của năm mới, vừa sang tháng hai, cảnh vật khắp nơi đều dạt dào ý xuân.

Trời trong xanh, mặt trời còn chưa mọc, người lên núi vào cuối tuần không phải không có, nhưng như Kì Sam trời chưa sáng đã tới đỉnh núi thì rất hiếm, nhất là nơi rừng núi âm u hẻo lánh này. Hơn nữa, dưới chân núi, cây tùng dày đặc, nên ít có du khách đến.

Đứng trên đỉnh nhìn bao quát khắp nơi không có chỗ nào là không nguy nga, bóng cây rậm rạp, núi sông hùng vĩ. Mỗi lần ở trong thiên nhiên hoang vu thuần khiết này,Kì Sam đều có cảm giác thoát ly nơi thành thị, ý niệm quy ẩn núi rừng cũng hình thành trong đầu. Xem ra khi tràn ngợp trong vàng son nơi phồn hoa, cũng hiểu được chốn rừng núi xanh tươi hoang dã mới thật đáng quý.

Hắn ngửa mặt đứng hít hà chút không khí mang theo vị đạo tươi mát của cỏ xanh, quay lại đặt ba lô xuống bên cạnh gốc đại thụ, dựa vào thân cây, ngoảnh đầu về phía đông, chờ mặt trời mọc. Đi lên núi cùng hắn là một con mèo lông xù trông vô cùng tao nhã, lúc này đang lười biếng tản bộ, nhìn ngó xung quanh, đôi mắt xanh biếc khẽ xoay chuyển. Khi đi lại, ngẫu nhiên bộ lông tuyết trắng dính phải cỏ dại, lúc này nó dừng lại, cẩn thận liếm sạch sẽ.

Cuối núi chậm rãi hiện ra một tầng ánh sáng nhu hòa, khi ánh mặt trời đầu tiên chiếu lên mặt đất thì, đồng thời, chim hót vang trong rừng, so với khi nãy càng thêm sinh động náo nhiệt. Kì Sam nheo mắt, hưởng thụ ánh mặt trời ấm áp, bỗng truyền đến tiếng mèo thê lương không giống bình thường.

“Ngao ô –”

Kì Sam nhìn xung quanh, tìm mèo của hắn, chỉ thấy một viên cầu trắng như tuyết đang lăn xuống núi đá, chính là tiếng thét chói tai của mèo béo Thịt Viên. Hắn vớ lấy ba lô,nhanh chóng chạy đuổi theo.

Nơi bọn họ đang ở là trên đỉnh, cũng không quá dốc, Thịt Viên tuy nhìn qua có chút béo, động tác vẫn thập phần nhanh nhẹn. Kì Sam không đến mức rất lo lắng, nhưng nội tâm không tránh được có chút thẩm thỏm không yên.

Sườn núi trụi lủi toàn đá, thoạt nhìn vô cùng sắc nhọn. Xuống vài thước, dần dần xuất hiện cây cối cỏ xanh, nghiễm nhiên là một mảnh đất bằng phẳng.

Vừa tới gần thảm cỏ, Kì Sam chợt nghe thấy tiếng Thịt Viên ô ô kêu trong bụi cỏ, đang vội vàng sửa sang bộ lông dính đầy bùn đất ( Tiểu Dạ: con mèo này…. đang sửa sang lại xiêm y?!!). Nhìn thấy Kì Sam tới gần mình, liền bổ nhào vào bên chân hắn, đáng thương hề hề hướng hắn ai oán kêu một tiếng, đem cả cục thịt trên người hướng ồng quần hắn cọ cọ, rất nhanh chiếc quần đen của Kì Sam đầy một mảnh bụi. (=)))

Kì Sam ngồi xổm xuống, phủi đi vết bẩn trên người nó, kiểm tra xem nó có bị thương hay không. Xác định ngoại trừ dưới móng vuốt trầy da một chút, những cái khác đều không hề hấn gì, mới ôm nó vào lòng.

” Tiểu mập mạp, đã sớm kêu ngươi ăn ít đi để giảm béo, nhìn ngươi nặng tới mức lăn một lèo xuống như thế. Khi trở về nhất định hạn chế thức ăn của ngươi.”

Kì Sam cũng không quản mèo nhà mình nghe hiểu hay không, tự trách tự mắng.Không có khả năng tự dưng lăn xuống, mèo nhà mình dù có mập thế nào cũng chỉ là một con mèo nhỏ, chỉ là Kì Sam cố tình xem thường mèo nhà mình.

Hắn nói xong, Thịt Viên mập mạp nhỏ giọng kêu một tiếng, thanh âm ủy khuất đến cực điểm, làm như oán giận, lại như làm nũng.

Lúc này dù chết cũng không hơi đâu xem mặt trời mọc nữa, dọc theo đường đi xuống núi, về nhà tắm rửa cho mèo đang đầy bụi bẩn một phen.

Vào lúc băng qua rừng cây, khóe mắt khẽ liếc thấy bên phải có sắc đỏ tươi không hợp với lục sắc của cây cỏ chút nào, Kì Sam nhất thời nổi lên hiếu kỳ, tới gần mới phát hiện hóa ra là một người vận hồng y (bộ quần áo màu đỏ). Chính xác là mặc y bào (áo khoác),loại trường bào dài tới mắt cá chân, bên ngoài khoác một tầng sa y (áo mỏng) trong suốt, tia nắng trên lụa mỏng phản xạ ánh sáng ấm áp, chất liệu hẳn tốt vô cùng.

Người nọ nằm trên mặt đất vẫn không nhúc nhích, cũng không thở mạnh,chỉ có bờ ngực bằng phẳng hơi hơi phập phồng là còn chứng minh rằng người này còn sống. Quái dị là nếu xét theo thân thể, rõ ràng là nam nhân, lại để tóc dài, tóc đen phi tán trên mặt cỏ. Khuôn mặt tinh xảo lộ ra nét cổ điển hài hòa, nhưng trên mặt trát một đống son phấn khiến vẻ đẹp suy giảm, lại thêm một việc quái dị nữa – nam nhân trang điểm.

Chắc là du khách leo núi lạc đường dẫn đến kiệt sức đây mà.

Miễn cưỡng chính mình tin vào đáp án vừa nghĩ ra. Nếu Kì Sam không phải người sống ở hiện đại, không chú ý tới mấy cái khoa học học thuyết vô thần gì gì đó,đối với nam nhân dung mạo khiến người ta kinh diễm thế kia, chắc chắc nghĩ người nọ là tiên tử của ngọn núi này.

Kì Sam nhất thời do dự định đứng lên, muốn làm như không phát hiện mà đi tiếp, nếu cứu người thì mang về đâu? Người này dường như không mang vật gì bên người, căn bản không giống du khách lên núi, ngất xỉu tại nơi sơn dã này, chỉ sợ không đơn giản.

Còn nếu cứu cái người không rõ lai lịch này mà gặp phải phiền hà, hắn dù chết cũng không nguyện ý. Nhưng thấy chết mà không cứu, tựa hồ có chút bất nhân…Thật sự phiền toái.

“Thịt Viên, ngươi nói xem, cứu hay không cứu?”

“Meo~”

Con mèo cọ cọ mặt vào ngực áo Kì Sam, bẩn không chịu nổi. Kì Sam không chịu được vật nhỏ này đối quần áo hắn làm càn lần nữa, cởi ba lô sau lưng, ném mèo vào trong đấy, tâm trạng đỡ hơn một chút.

Ngày mới dần lên, sương mù trong rừng cây vẫn chưa tan hết, khí lạnh đầu xuân vẫn mơ hồ bảng lảng. Kì Sam nhìn những giọt sương long lanh trên thảm cỏ, lại nhìn người đang không biết sống chết ra sao kia, rốt cuộc lương tâm thắng tư tâm, cúi xuống bế người nọ lên.

Người nọ nhìn có vẻ đơn bạc, dù trông có gầy yếu ra sao thì vẫn là nam nhân, nếu đi đường bình thường mà ôm như vậy cũng không sao, nhưng đây là đường núi… Ai cũng bảo lên núi thì dễ, xuống núi thì khó, trên đường đi xuống, Kì Sam trừ việc vừa đi vừa điều tức hơi thở ra thì cũng chỉ đành thầm than thân trách phận mà thôi.

Cũng may chính mình tự lái xe đến đây, đi hơn nửa giờ mới tới chỗ đỗ xe, Kì Sam đem người nọ nằm ở phía sau, nhấc ba lô xuống, Thịt Viên liền chui ra, loanh quanh bên cạnh tựa hồ cân nhắc xem nên nhảy lên chỗ nào trên người người nọ. Vẫy vẫy cánh tay tê cứng, xong việc hoạt động giãn gân cốt, Kì Sam thuận thế túm lấy mèo con đem nó lên ghế trước ngồi.

“Ngoan nào, đừng nháo hắn.”

Kì Sam làm như thật chỉ chỉ một ngón tay vào mèo con, mèo ta nghiêng nghiêng cái đầu tròn vo nhìn hắn, cái đuôi rất là kiêu ngạo mà vung a vung, nhưng thật ra không nháo loạn nữa, im lặng ghé vào ghế trên, lim dim mắt.

Trở lại thành phố, Kì Sam lúc đầu nghĩ nên đem người đó vào bệnh viện, suy đi tính lại, thấy thủ tục ở bệnh viện rất phiền phức, người này trên người chứng minh nhân dân hay gì gì đó đều chẳng có, cuối cùng vẫn là trực tiếp đem xe quay trở về khu nhà, mời bác sĩ ở khu khám cũng được.

Đến ngày thứ hai khi tan tầm về nhà, Thịt Viên theo thường lệ vây quanh bên chân hắn mà cọ cọ làm nũng, trong phòng vô cùng im ắng. Lên trên lầu phòng ngủ, thấy người hôm qua mang về vẫn duy trì tư thế nằm trên giường, hiển nhiên vẫn còn hôn mê. Bác sĩ Lô sau khi khám bệnh thì chẩn đoán trên người hắn không có bất cứ vết thương hay bệnh gì, đại khái chỉ là chứng nóng bên trong mà mọi người bình thường ai cũng bị, là bệnh nhẹ, không cần phải kê thuốc. Theo như lời ông nói, không có lí gì mà hai ngày một đêm vẫn chưa tỉnh lại.

Kì Sam gọi điện cho bác sĩ Lô, đối phương cam đoan tình huống đúng như lời ngày hôm qua nói, Kì Sam cũng không hỏi thêm nữa. Lô bác sĩ y đức lẫn y thuật đều đáng tin, phòng khám của ông là được khu dân cư công nhận là bệnh viện mini, thanh danh vô cùng tốt.

Vì vậy Kì Sam cũng an tâm mà tiếp tục mọi việc như bình thường, ngày qua ngày, việc gì làm thì cứ làm. Đi làm, ăn cơm, chải lông cho Thịt Viên, chơi đùa với nó…Cứ như gian phòng ngủ bên cạnh chưa hề có nam nhân ăn mặc quái dị, lai lịch không rõ này vậy. Hơn nữa, nam nhân kia còn hé ra dung nhan khiến người ta thất thần.

Phấn son trên mặt được Kì Sam tẩy trang sạch sẽ, da thịt mềm mại đẹp tựa ngọc bị loạn vẽ che giấu giờ hiện ra, bị thuốc màu ăn mòn, quả thật rất đáng tiếc. Tố nhan làm cho người kia thoạt nhìn càng thêm thanh lệ, chỉ là do không thể ăn cơm, nên không đủ dinh dưỡng, sắc mặt tái nhợt, ngược lại bày ra một loại bệnh trạng mĩ (vẻ đẹp ốm yếu = = ~~). Quả nhiên là mỹ nhân, dù cho ở bộ dạng nào cũng vẫn đẹp a~.

Khi ở nhà, Kì Sam tại mỗi thời điểm cố định, cách một giờ sẽ cho y uống nước, một lần chỉ đút một lượng cực nhỏ. Trong cơ thể chứa nhiều nước quá thì không thể đào thải hết, ngược lại đối thân thể không tốt.