Đông Phương Bất Bại Đồng Nhân - Hiện Đại Giáo Chủ / Thất Chi Đông Ngung

Chương 3: Quyết định lưu lại




Thịt Viên cuộn người bên chân bàn ăn, vùi đầu ăn thức ăn cho mèo. Bên ngoài phòng khách truyền đến một tiếng nổ to tới mức nó giật bắn mình nhảy lên đầu gối Kì Sam, đuôi dựng thẳng, cả người xù lông mao, thấp giọng ô ô kêu.

Kì Sam dừng ăn cơm, vuốt ve trấn an nó bình tĩnh trở lại, bế nó thả xuống để nó tiếp tục ăn, chính mình thì ra khỏi phòng bếp tìm kiếm nguyên nhân phát ra âm thanh.

Cái kẻ tự xưng là Đông Phương Bất Bại kia đang đứng ở cửa lớn phòng khách gần lối vào, cách chỗ y khoảng một thước là vết lõm vào ở giữa cánh cửa nhôm, gần như muốn xuyên qua ván cửa. Cái hình dạng vết lõm  kia, cư nhiên là một bàn tay rõ cả khớp xương.

” Ngươi luyện qua khí công?” Kì Sam trong lòng sợ hãi, cửa này nếu y làm cho một chưởng mà đổ sụp,vị quản lý tài sản khẳng định sẽ làm phiền hắn vài ngày.

” Khí công là thứ mà bọn đạo sĩ thối Võ Đang ra vẻ đạo mạo kia đùa giỡn, bổn tọa khinh thường.” Người nọ ngạo nghễ liếc hắn một cái, ngược lại nhìn về phía cửa bị phá, ánh mắt lộ ra khó hiểu: ” Vì sao không đánh ra?”

Chẳng lẽ y thật sự muốn dùng bàn tay đem cửa “đánh” mở?

“Ngươi mở cửa làm cái gì?” Kì Sam đến gần y, kéo bàn tay vẫn đang duy trì động tác phát lực, xem xét: ” Tay có bị thương không?”

Nam nhân hiển nhiên còn đang chú tâm tới sự thật y đánh không nổi cái cửa, tùy ý để Kì Sam đưa y ra phòng khách ngồi.

Bàn tay thon dài mịn màng, so với nữ tử hiện đại mỗi ngày đều bôi kem dưỡng thì còn mềm mại hơn. Kì Sam không kìm được lại vuốt ve, kiểm tra xem gân cốt có trệch hay không, rốt cuộc đến một chút sưng đỏ cũng không có mà hiện. Cuối cùng đối phương thật ra thấy không được tự nhiên trước, tay giật giật, nhẹ nhàng gỡ ra.

Loại ván cửa này bình thường sẽ không dễ dàng hư hỏng, nếu không phải hắn tận mắt nhìn thấy, tuyệt đối nghĩ mặt trên của vết bị chưởng đánh chỉ là một loại như loại nghệ thuật khắc hoa.

” Bổn tọa chỉ xuất ra ba phần nội lực, nhưng cũng không thể lay động được phiến môn này, gia môn công tử quả thật so với cửa thành còn chắc chắn hơn.”

Kì Sam đã quen với cách nói chuyện của y, cũng không để ý tới cách xưng hô kì lạ ấy, chỉ thản nhiên hỏi: ” Ngươi muốn ra ngoài?”

Mới tỉnh lại được một giờ, uống một chén cháo, sức lực căn bản không thể khôi phục như cũ, tới mức tùy ý đi lại loanh quanh được, y chưa chi đã vội vàng muốn rời đi?

” Nơi này không phải của ta, ta nên trở về đúng nơi của mình.”

” Nơi ấy là Hắc Mộc Nhai? Nhật Nguyệt thần giáo?”

” Công tử cũng biết đường đi sao?”

Ra khỏi khu tập thể, đi thẳng, xuyên qua hai dãy phố – đến hàng sách, sách mới sách cũ, trong nước ngoài nước đều có đủ hết, trong đó có một quyển bên trong ghi cách đến Hắc Mộc Nhai, Nhật Nguyệt thần giáo. Ki Sam định như vậy mà trả lời y, cuối cùng vẫn cảm thấy như thế quá bất lịch sự, nên buông tha cho.

” Ta không biết, ngươi trước hết ở nơi này của ta nghỉ ngơi vài ngày, thân thể khôi phục thì có lẽ nhớ được đường đi như thế nào.”

“Hừ! Ngươi căn bản không tin thân phận của bổn tọa, nghĩ bổn tọa bị thương, đầu óc có vấn đề, bịa chuyện với ngươi!”

“…..Không có.” Chần chờ một chút mới mở miệng phủ nhận, Kì Sam kinh ngạc với khả năng quan sát cùng độ mẫn cảm của người này.

” Không có? Bổn tọa dù cho thần trí có không rõ ràng đi chăng nữa, khả năng nhìn người vẫn phải có. Ta không quan tâm người bên ngoài nhìn Đông Phương Bất Bại ta ra sao, ta chỉ làm những gì ta muốn.”

Quả nhiên khiến cho người ta cảm thấy giống nhau, bề ngoài lẫn bên trong đều là ngạo khí. Ẩn trong lời nói luôn mang theo một cỗ khí phách bễ nghễ thiên hạ, lại lơ đãng toát ra sầu oán hơn vài phần uyển chuyển của nữ tử. Hai loại khí chất không cân xứng này đồng thời hiện ra trên người một nam nhân, nhưng lại ngoài ý muốn mà mê hoặc lòng người.

Vốn là chính y tự muốn rời đi, Kì Sam có thể theo lời y nói mà tống tiễn y, thuận nước giong thuyền, so với tự mình mở miệng đuổi người đi thì tốt hơn rất nhiều.

Nhưng lúc này không thể cố tình nói như vậy được. Bộ dạng y như vậy, cứ thế mà rời đi liệu có thể đi đâu được, sau này sống sót như thế nào?

” Nếu đúng như lời ngươi nói, ngươi có thể nhìn thấu lòng người, vậy tại sao còn có thể cho Dương Liên Đình nắm giữ quyền thế, cuối cùng còn vì tên tiểu nhân đó mà bị hại?”

” Ngưoi làm sao biết được chuyện đó?” Y thẳng lưng, vẻ mặt đề phòng.

Kì Sam nhất thời chưa biết trả lời ra sao, đương nhiên không thể nói rằng trong sách có viết, từ sự tích bên ngoài về cuộc đời, đến tâm lý tư tưởng bên trong, toàn bộ…Làm không tốt sẽ kích động y. Đành giả vờ nói: ” Khi đó ngươi nói mơ nên nghe được.”

Y nhíu đôi mi cong dài, môi trắng bệch. Thần thái kia không rõ là vì không hài lòng chính mình nói mơ, hay do không tin lời Kì Sam nói. Nhưng cũng không tiếp tục truy vấn nữa.

“Cho nên ngươi tạm thời ở lại chỗ này tĩnh dưỡng. Ngươi sốt ruột muốn trở về, chẳng lẽ vì quan tâm đến tên tiểu nhân phản bội đó sao?”

” Hắn cho ta ôn nhu tình ý như ta muốn, tuy biết quan tâm quá là mặt trái của biểu hiện giả dối, bất luận chân tình đó nhiều hay ít, hắn quả thật phải trả giá. Ta khi đó cho hắn quyền thế mà hắn muốn, kết quả cũng triệt tiêu lẫn nhau, không bận tâm, quan tâm, cũng không phủ nhận.”

Đông Phương Bất Bại hao tổn tâm cơ, chịu nhục mười mấy năm tranh đoạt được vị trí, cuối cùng chỉ đến đổi lấy một phần “ôn nhu cũng tình ý”, thậm chí, trong lòng biết nó chỉ là giả, cũng vui vẻ chịu đựng sao? Kì Sam nhìn đáy mắt y chua xót xen lẫn cô tịch, ý định khiến y rời đi trong nháy mắt hoàn toàn biến thành tro bụi, biến mất hầu như không còn.

” Vậy ngươi vì cái gì mà muốn quay về?”

Một lúc lâu sau, thanh âm hơi khàn khàn mềm nhẹ vang lên trong phòng khách trống trải: “Ta cũng không biết…..”

” Ở lại đi, cho tới khi ngươi tìm được lý do rời đi.”

Hồi lâu sau vẫn không thấy trả lời, nghĩ y không muốn đáp ứng, Kì Sam thiếu chút nữa nói ra câu: “Ta giúp ngươi mở cửa mà không cần phá cửa”. Người nọ rốt cục nhẹ nhàng gật đầu, nói:

“Đa tạ”

“Nếu ở cùng một chỗ, vậy không cần giữ lễ tiết. Trực tiếp kêu ta Kì Sam đi. Ta gọi ngươi là Đông Phương?”

“Hảo, Kì công tử.”

Kì Sam bật cười, hóa ra người này cũng thật cố chấp. Thịt Viên đứng ở cửa phòng bếp kêu to, hắn mới nhớ ra mình mới chỉ ăn bữa tối được một nửa, vì thế đứng lên chuẩn bị trở vào phòng bếp tiếp tục ăn cơm.

” Ngươi có muốn ăn thêm chút gì không?”

“Ta nhiều ngày chưa ăn cơm, không thích hợp ăn nhiều, công tử xin cứ tự nhiên.”

Cũng đúng, xem ra thức ăn mấy ngày nay nên nhẹ nhàng để dễ tiêu hóa.

Bước được vài bước, Kì Sam quay đầu thấy người nọ vẫn thẳng tắp ngồi trên sô pha, sô pha mềm mại như thế nhưng không vì người ở trên mà lún xuống, thậm chí xung quanh không có một chút nếp nhăn nào…..Thật sự là kỳ nhân.