Dụ Dỗ Đại Luật Sư

Chương 1131




Chương 1131

Người đàn ông không có vest mà chỉ mặc áo sơ mi, cà vạt buông hờ hững ở một bên, trông có vẻ hơi xộc xệch nhưng lại khiến anh ta trông có chút lười biếng.

Con ngươi của Khương Tuyết Nhu đột nhiên mở to.

Gương mặt Hoắc Anh Tuấn có hoá thành tro cô cũng nhận ra.

Chính là anh ta?

Anh ấy chưa chết?

Đầu óc cô quay cuồng, thậm chí cô còn nhận thấy khi Hoắc Anh Tuấn nhìn mình, cô thậm chí còn không có thời gian để quay đi chỗ khác.

Cứ như vậy, anh bắt gặp cô ngay tại đó, giữa bao nhiêu người đang đứng nhìn nhau xa xăm.

Anh thấy mắt cô đỏ và sưng lên.

Đôi môi mỏng gợi cảm của Hoắc Anh Tuấn khẽ nhếch lên.

Rõ ràng là anh vừa trải qua một trận đại nạn sinh tử, nhưng tâm tình lại vui vẻ một cách kỳ quái.

“Tử Hàm ….”

Mạnh phu nhân lúc này mới kêu lên, hưng phấn chạy tới, ôm lấy con gái, “tốt quá, con còn sống, làm mẹ sợ chết khiếp, mẹ còn tưởng rằng con ở bên trong.”

“Tử Hàm, có chuyện gì vậy? Không phải camera giám sát cho thấy con đang ở trong thang máy sao?” Mạnh nghị viên mắt đỏ hoe bước tới. Ông chỉ có đúng một đứa con gái, khi biết cô ở trong đó, ông gần như không thể đứng vững.

“Ba, con suýt chết.” Mạnh Tử Hàm nghẹn ngào nói với ba mẹ, “may mà Hoắc Thiếu đã cứu con.”

Nói xong, cô ta nhìn Hoắc Anh Tuấn một cái ngượng ngùng.

“Ba, ba không biết đó, tình huống lúc ấy rất đáng sợ. Thang máy rơi hơn mười tầng. Con bấm hết mấy cái phím thang máy cũng không dừng lại được. May mà Hoắc Anh Tuấn đã kịp thời mở nắp hộp lên. Hai tầng cuối cùng, anh ấy dẫn con đi nhanh chóng. Sau khi thoát vào hầm, anh ấy mở cửa thang máy ở tầng ba bằng tay không trước khi chúng con leo ra ngoài. “

Nói đến phía sau, Mạnh Tử Hàm nhìn Hoắc Anh Tuấn trong mắt tràn đầy ngưỡng mộ, “Thật sự chỉ là một hai giây mà thôi. Chúng con suýt chút nữa đã chết. May mà Hoắc Anh Tuấn gặp nguy không loạn, kỳ thật anh ấy có thể tự mình trốn thoát. Dù sao cứu con có thể liên luỵ anh ta, nhưng anh ta vẫn cứu con, mà khi anh ấy đang trên đường nâng, để giữ con anh ấy đã bị dây cáp móc vào, cánh tay của anh ấy bị thương … ”

Cô nói xong chạy tới nắm lấy cánh tay Hoắc Anh Tuấn nhưng anh tránh ra.

Hoắc Anh Tuấn nhàn nhạt nhìn Mạnh gia nói: “Nếu tôi còn sống mà con gái ông gặp tai nạn, có lẽ tôi sẽ trở thành kẻ thù công khai số một của Mạnh gia các người, chỉ là tôi không muốn phiền phức.”

“Dù sao, cảm ơn anh vì đã cứu con gái tôi.” Mạnh nghị viên gật đầu cảm ơn.

Trước đây hắn chỉ biết Hoắc Anh Tuấn rất kiêu ngạo, nhưng dù sao cũng không có gặp qua, sau chuyện này hắn vẫn thấy Hoắc Anh Tuấn khá là đáng nể.

Bất quá, suy đoán của Hoắc Anh Tuấn cũng đúng, nếu hai người cùng vào thang máy, anh ta còn sống, còn con gái ông lại chết, ông ta nhất định sẽ trách Hoắc Anh Tuấn không cứu con gái mình.

Về phần việc cứu con gái mình có bị liên luỵ hay không thì ông không quan tâm, điều ông quan tâm là chỉ cần Hoắc Anh Tuấn còn sống, anh phải ra tay cứu con gái mình.

“Hoắc Anh Tuấn, cám ơn anh, thật may có anh đêm nay.” Mạnh Tử Hàm cũng đắc ý nói.

Cô sẽ không quên Hoắc Anh Tuấn đã dùng cánh tay mạnh mẽ để câu cô ra khỏi thang máy vào thời khắc sinh tử như thế nào.