Dụ Dỗ Đại Luật Sư

Chương 1791




Chương 1791

Trong con mắt của Khương Tuyết Nhu, cô đã nhìn thấy được anh, cô nghĩ thầm nếu chọn Quý Tử Uyên làm chồng, làm bạn trai trai nhất định không phải là lựa chọn tốt, nhưng nếu là anh em, bằng hữu thì thật không có gì để nói.

Sau khi ăn cơm trưa xong, Khương Tuyết Nhu đưa Hoắc Anh Tuấn đến nam khoa.

Có rất ít người vào thời điểm này và không cần phải lo lắng về việc bị nhìn thấy.

Bác sĩ Lưu được Quý Tử Uyên giao phó nên ở lại tăng ca.

Lúc đầu, Hoắc Anh Tuấn thế nào cũng không chịu vào phòng khám kiểm tra cùng bác sĩ Lưu. Sau đó Khương Tuyết Nhu dùng sô cô la và TV để dỗ anh ấy, mới dẫn được anh ấy vào đó.

Chỉ là vừa vào không được bao lâu, tiếng kêu của Hoắc Anh Tuấn từ bên trong truyền ra, “Đừng cởi … Đừng cởi, Tuyết Nhu nói ngoại trừ dì ấy ra, không ai có thể cởi quần áo của tôi.”

Khương Tuyết Nhu: “…”

Cô ấy bị điếc, cô ấy không nghe thấy gì.

Bác sĩ Lưu bất lực đi ra khỏi phòng khám. “Khương tiểu thư, làm phiền cô vào đó giúp một chút, cởi quần áo của anh ấy được không, anh ấy khỏe lắm, tôi không có cách nào.”

Khương Tuyết Nhu xấu hổ, chỉ có thể cắn răng bước vào.

Bên trong, Hoắc Anh Tuấn kéo thật chặt ống quần, lông mày, mũi, miệng đều nhăn lại, tựa như thà chết chứ không chịu cởi ra.

Cô đi đến bên anh, cúi người sờ lên mái tóc đen ngắn của anh, “Anh Tuấn, nghe lời bác sĩ, anh ấy muốn khám bệnh cho cháu.”

Hoắc Anh Tuấn bối rối bĩu môi, “Nhưng dì đã nói, tôi không thể để người khác cởi quần áo của tôi, chỉ có dì mới có thể cởi.”

“Khụ khụ.” Bác sĩ Lưu cúi đầu uống nước, nhanh chóng lấy cốc che mặt, làm bộ như “Tôi không nghe thấy gì.”

Khương Tuyết Nhu muốn chui xuống đất, nhưng lúc này chỉ có thể kiên trì nói: “Vị bác sĩ này cũng có thể, anh ấy là muốn kiểm tra sức khỏe cho cháu, chỉ là lần này thôi, cháu có nghe lời không.”

“Thôi, được rồi …” Hoắc Anh Tuấn miễn cưỡng đồng ý.

Cuối cùng cũng thuyết phục được tiểu tổ tông này, Khương Tuyết Nhu như được giải thoát bước ra ngoài.

Sau đó, Hoắc Anh Tuấn nói với bác sĩ: “Tôi hứa sẽ để anh cởi ra, nhưng anh không được chạm vào, Tuyết Nhu nói, chỉ có dì ấy mới có thể chạm vào.”

Khương Tuyết Nhu loạng choạng suýt ngã.

Vất vả lắm cô mới đứng vững được, khuôn mặt cô tối đen, sau đó cô nhanh chóng chạy ra ngoài.

Cả khuôn mặt lúc nào cũng ửng đỏ.

Cô không nhìn lên cho đến khi bác sĩ Lưu và Hoắc Anh Tuấn bước ra.

” Người nhà bệnh nhân đâu.” Bác sĩ Lưu lên tiếng, “Tôi đã kiểm tra, anh ấy rất khỏe mạnh.”

Khương Tuyết Nhu lúng túng hỏi: “Vậy thì tại sao trước đây.”

“Thực ra trước đây tôi đã kiểm tra nhiều lần cho anh ấy, mặc dù anh ấy bị thương nhưng vết thương đã từ từ lành lại. Tôi nói với anh ấy rằng anh ấy không được khỏe, nguyên nhân có thể là do tâm lý một số người đàn ông đã bị chấn thương thì có thể lưu lại những ám ảnh.” Lưu bác sĩ mỉm cười, “Bây giờ não anh ấy như tờ giấy trắng, không biết mình bị thương nên cũng không có ám ảnh gì, có lẽ nhờ vậy mà anh ấy mới trở lại bình thường.”

Khương Tuyết Nhu giật mình.