Dụ Dỗ Đại Luật Sư

Chương 1855




Chương 1855

Bộ dáng vẫn là thân hình như cũ, sau khi khoác lên người, khí chất ngời ngời, nhưng là một đôi mắt non nớt …

Cuối cùng, cô chọn một cặp kính gọng đen.

Sau khi mặc vào cho anh, Khương Tuyết Nhu bị khuôn mặt tuấn tú ôn nhu của anh làm cho bối rối.

Cô đã từng thấy qua nhiều đàn ông đeo kính gọng đen, họ nhìn có vẻ cổ quái cứng nhắc, nhưng Hoắc Anh Tuấn lại hoàn toàn khác, sau khi đeo kính vào, khuôn mặt tuấn tú đó trông thanh tú, quý phái, giống như biến thành người khác, quả thực như trong truyện tranh bước ra một cậu bé phong độ nhẹ nhàng tuấn mỹ.

Quá … đẹp trai.

Đẹp trai đến mức người ta muốn bổ nhào vào anh ấy.

“Tuyết Nhu, sao cô lại nhìntôi như vậy.” Hoắc Anh Tuấn không thoải mái khi bị nhìn chằm chằm. “Ánh mắt của cô  giống như cách Miêu Miêu ở trong sân nhìn thấy con cá vậy.

Khương Tuyết Nhu: “…”

Rõ ràng như vậy sao.

Mặc dù suy nghĩ trong lòng của cô vừa rồi là muốn ăn thịt anh.

“Không phải, tôi chỉ nghĩ anh kiểu này rất đẹp trai.” Khương Tuyết Nhu kiên trì, rất trịnh trọng nói.

“Thật sao?.” Hoắc Anh Tuấn xấu hổ gãi gãi sau đầu, vui vẻ cười nói: “Sau đó cô vừa rồi còn tưởng rằng tôi quá đẹp trai, nhìn tôi ngẩn người đúng không?”

“…”

Khương Tuyết Nhu rất chán nản, chỉ trong một ngày, chỉ số thông minh của anh đã tiến bộ nhảy vọt, cô liền sợ anh đọc nhiều sách, đọc xong kiến ​​thức cũng khác hẳn.

“Không đúng. Tôi đã thấy nhiều đàn ông đẹp trai như vậy, không thể không có định lực như vậy.” Khương Tuyết Nhu lộ ra vẻ bình tĩnh.

Hoắc Anh Tuấn bĩu môi, “Ai, còn ai đẹp trai hơn tôi.”

“Quý bác sĩ, Tống Dung Đức bọn họ đều rất đẹp trai, không giống nhau.” Khương Tuyết Nhu cười nói, “Chấp nhận đi, trên đời này anh không phải là người duy nhất đẹp trai.”

Hoắc Anh Tuấn cười thầm trong lòng, anh nhất định không nhận.

Anh là đẹp trai nhất.

Đẹp trai nhất thế giới.

Thay quần áo xong đi ra, Khương Tuyết Nhu đưa điện thoại di động cho anh, “Đây là di động anh dùng trước đây.”

Hoắc Anh Tuấn lấy dấu tay mở ra, tấm bảo vệ màn hình hóa ra là ảnh tự sướng của anh và Khương Tuyết Nhu, mặt đối mặt, cười rất ngọt ngào.

Anh sững sờ, cảm thấy rất kỳ quái.

Trên đường đi đến Hoắc Thị, Khương Tuyết Nhu lái xe, anh ngồi ở ghế phụ tò mò cắm đầu vào điện thoại.

Trước đây, khi chơi game và xem phim hoạt hình, anh muốn có một chiếc điện thoại di động của riêng mình.

Bây giờ có được rồi thì đừng nói là sướng nữa mà là đầy sung sướng.

Anh đã nghiên cứu rất kỹ các ứng dụng mà anh ấy đã tải xuống trước đó và không có game nào anh ấy thích mà là ứng dụng tài chính và ứng dụng quản lý tài sản.