Dụ Dỗ Đại Luật Sư

Chương 515




Chương 515

Cô đi ra ngoài, cho đến thấy rõ ràng tướng mạo của người đàn bà, con người cô bỗng nhiên mở to: “Nhạc Hạ Thu, cô không có chết?”

“Đúng vậy, tôi không có chết, Nhạc Tiêu Nhi, tôi đã trở lại” Nhạc Hạ Thu đánh giá cô, mặt đầy nghiền ngẫm: “Nhưng mà không nghĩ tới cô sẽ trở thành như bây giờ, ui, thật thúi.”

“Cô trở lại là muốn làm gì.” Nhạc Tiêu Nhi chán ghét nhìn chằm chằm vào cô, mọi lần đều là như vậy, chỉ cần ở gần người đàn bà này, người bên cạnh cô đều sẽ không ngừng bị nhằm vào, tổn thương cô.

Cô cho là ông trời già rốt cuộc đã lấy đi Nhạc Hạ Thu, không nghĩ tới cái người đàn bà lại chạy trở lại.

“Tôi chính là muốn lấy lại đồ thuộc về mình. Nhạc Hạ Thu câu mỗi vui thích nói, “Mẹ cô phá hoại gia đình tôi, cô nói xem, lần này tôi nên hành hạ bà ta ra sao đây? “Cô muốn làm gì. Nhạc Tiêu Nhi tức giận trợn mắt nhìn cô: “Nhạc Hạ Thu, mẹ tôi cho tới bây giờ chưa từng bạc đãi cô, bà ấy đối với cô so với tôi còn tốt hơn.”

“Đó còn không phải là vì lấy lòng bổ ta, nếu không cô là làm sao lấy được tập đoàn Nhạc thị, hai mẹ con các người trăm phương ngàn kế? Bây giờ bố tôi hôn mê bệnh tim tái phát phải nằm viện, Sầm Gia Hân không có chỗ nương tựa, tôi sẽ đem nổi khổ mà mẹ tôi đã chịu đừng trả lại một chút cho bà ta, để cho bà ta sống không bằng chết”

“Mẹ cô là bị bố bỏ rơi, là bà ta ở bên ngoài không ý tứ chừng mực, căn bản là không an phận…

“Im miệng.” Nhạc Hạ Thu bỗng nhiên dữ tợn cắt đứt lời cô: “Chuyện cho tới bây giờ, cô còn dám cùng tôi mạnh miệng”

“Nhạc Hạ Thu, nếu mẹ tôi mà có một chút tổn thương nào, tôi thành quỷ cũng sẽ không buông tha cho cô.”

Nhạc Tiêu Nhi nằm lan can hai mắt đỏ tươi nhìn chằm chằm cô.

“A a, yên tâm, thành quỷ tôi cũng có biện pháp thu phục cô Nhạc Hạ Thu khinh thường che miệng cười một tiếng: “Đúng rồi, nghe nói cô cùng vợ mới cưới của Hoắc Anh Tuấn quan hệ cũng không tệ lắm phải không”

Nhạc Tiêu Nhi trong lòng run lên.

“Tôi trở lại, cô ta nên cút ngay” Nhạc Hạ Thu nghĩ nhất định phải làm được nhếch lên môi đỏ mọng.

“Cô đang nằm mơ sao, Hoắc Anh Tuấn với Khương Tuyết Nhu đang rất vui vẻ” Nhạc Tiêu Nhi lạnh lùng nói: “Bọn họ đã kết hôn rồi, cô căn bản không biện pháp so với cô ấy.”

“Phải không, nhưng mà Hoắc Anh Tuấn bây giờ mỗi ngày cùng tôi chung một chỗ, căn bản cũng không trở về gặp cái người anh ấy gọi là vợ, tình cảm giữa tôi với Hoắc Anh Tuấn là không người nào có thể so sánh, cô hẳn biết.”

Nhạc Hạ Thu nói xong chậm rãi xoay người: “Bái bai nha, có thể sau này cũng sẽ không gặp lại đầu, dẫu sao cô cũng là phải chết ở trong tù rồi.”“.

“Ánh mắt Nhạc Tiêu Nhi lộ ra tia mờ mịt ngắn ngủi.

Thấy vẻ mặt không quá tin tưởng của cô, Nhạc Hạ Thu cười nói: “Cô có thể còn không biết, lần này luật sư đại diện cho nhà họ Nhạc là nhà họ Quý sắp xếp là luật sư Trầm, Quý Tử Uyên cùng ông ta đích thân chào hỏi, nhất định phải cho cô bị xử phạt tù chung thân.

“Quý Tử Uyên?” Ba chữ này giống như dầu sôi nóng bỏng vậy tạt vào lồng ngực Nhạc Tiêu Nhi, còn có người đã từng là mối tình đầu gì chứ thật là càng tàn nhẫn hơn.

“Nhìn thấy cô phải chết trong này, tôi tốt bụng nói cho cô biết, Quý Tử Uyên là ban đầu đồng ý lui tới với cô căn bản không phải thích cô, chẳng qua là cùng chúng tôi đánh cược một trận, anh ta thua cuộc, thì phải lui tới với cô, đúng rồi, anh ta nói cô mười bảy tuổi đã cùng anh ta cút lên giường dáng vẻ thật là hạ tiện, cho tới bây giờ liền chưa thấy qua người đàn bà giống như cô vậy không tự yêu mình.”

Nhạc Hạ Thu thấy cặp mắt đen nhánh xinh đẹp kia đột nhiên mất đi hào quang cùng dáng vẻ lúc nãy, giờ trở nên âm u, dương dương đắc ý đạp giày cao gót rời đi.

Nhạc Tiêu Nhi thân thể từ từ quỵ xuống, cô ngồi chồm hổm dưới đất.

Cực kỳ lâu mới có thể đứng dậy được.

Cô thật hận mình còn trẻ dốt nát, tại sao yêu phải một người đàn ông bên ngoài nhìn ôn nhu trên thực tế lại lãnh huyết vô tình như vậy.

Lạnh lùng, kiên cường là mặt nạ cô tự bảo vệ mình.

Nhưng mà cô ở trước mặt anh ta cái gì tất cả buông xuống lột cả xác, nhưng lại là lấy được vẻ tàn nhẫn nhất và sự sỉ nhục của anh ta. Nước mắt từng giọt lớn rơi trên mặt đất. Quý Tử Uyên, Nhạc Hạ Thu, Tống Dung Đức, Hoắc Anh Tuấn.