Dư Tình Khả Đãi

Chương 109





Bầu không khí an tĩnh được vài giây thì Bộc Già ngạc nhiên thốt lên: "Chuyện gì thế này, hai người quen nhau à?"

Cảnh Tú đang tán gẫu với bạn bè cách đó không xa, lúc nghe thấy động tĩnh phía bên này lập tức tiến đến dựa vào sau ghế sofa Quý Hựu Ngôn đang ngồi rồi quan sát tình huống hiện tại với vẻ mặt không chút biến sắc.

Cô gái sở hữu phong cách cool ngầu nhìn Quý Hựu Ngôn chằm chằm, gương mặt lộ rõ vẻ mừng rỡ, không những vậy còn ẩn chứa ngọn lửa nồng nhiệt buộc Cảnh Tú phải đề phòng cảnh giác.

"Bọn em biết nhau lâu rồi." Quý Hựu Ngôn mỉm cười nhìn Bộc Già, "Có thể coi như... gặp lại được tri kỉ nơi đất khách quê người đấy ạ." Cô nghiêng đầu về phía Trác Lẫm tựa hồ muốn gần gũi thân thiết nhưng vẫn còn níu giữ chút ít thẹn thùng, "A Lẫm này, đã lâu không gặp rồi nhỉ, tớ không biết cậu cũng tới Bắc Thành đấy."

Trác Lẫm nhìn Quý Hựu Ngôn, nở nụ cười buồn, "Cậu cắt đứt liên lạc với chúng tớ mà, sao biết được?"

Nụ cười của Quý Hựu Ngôn trở nên cứng nhắc. Năm ấy việc cô nghe lời bố rời khỏi ban nhạc đồng nghĩa với phản bội những người bạn của mình, vậy nên cô chẳng còn mặt mũi nào liên hệ với họ nữa. Sau khi người tặng cô chiếc đàn guitar qua đời thì cô rời khởi Duyên Châu để Bắc tiến, lúc đó lại là thời điểm cô trở thành kẻ vô công rồi nghề nên càng không tài nào có thể chấp nhận đối diện với những người bạn thân thuở xưa, thành ra vô hình trung cô đã cắt đứt hết thảy mọi phương thức liên lạc với bọn họ.

Trác Lẫm vừa dứt lời liền hối hận. Nào phải cô không hiểu rõ tính cách Quý Hựu Ngôn đâu, cũng không phải cô không biết bao cố gắng nỗ lực suốt chừng ấy năm qua của Quý Hựu Ngôn, có điều... cô kìm lòng chẳng đậu.

Cảnh Tú bình tĩnh đi đến bên cạnh Quý Hựu Ngôn.

Trác Lẫm để ý đến Cảnh Tú, cô nén mọi cảm xúc lại để đổi chủ đề: "Có thể giới thiệu qua không?"

Quý Hựu Ngôn được giải thoát khỏi cảm giác lúng túng, cô đưa mắt hỏi ý Cảnh Tú, khi nhận được sự đồng ý thì Quý Hựu Ngôn lập tức thoải mái đáp: "Đây là Cảnh Tú, bạn gái tôi."

Cảnh Tú nở nụ cười nhàn nhạt, cô duỗi tay ra trong khi ánh mắt lại như giấu một lưỡi dao sắc bén: "Xin chào."

Trác Lẫm hơi sửng sốt, phải nhanh chóng đè xuống cảm giác mất mát. Cô nhẹ bắt lấy tay Cảnh Tú, vừa chạm đã vội vã tách ra, nửa đùa nửa thật cảm thán: "Hóa ra là thật. Hồi xưa ai là người tự phán mình sẽ không bao giờ yêu đương nhỉ?"

Lúc đối phương khôi phục ngữ khí trêu ghẹo vui đùa thì Quý Hựu Ngôn mới tìm lại được cảm giác quen thuộc năm nào. Cô cười đáp: "Thì tớ vẫn tin là như thế cho đến khi gặp cô ấy mà."

Bộc Già đường đường là người trung gian giới thiệu nay bị bơ đẹp bỗng cắt ngang: "Thế hai đứa không định kể chuyện vì sao hai đứa quen nhau cho chị nghe sao?" Hai người, một thì mặc đồ thể thao theo đuổi dòng nhạc punk với cánh tay xăm trổ hoa hòe hoa sói, một thì ăn diện váy áo trong trẻo điệu đà, nhìn đi nhìn lại nhìn thế nào cũng không thấy hai người họ là người cùng chung một thế giới.

Quý Hựu Ngôn thấy Cảnh Tú cũng lộ vẻ hiếu kỳ bèn trả lời: "Em cùng Trác Lẫm với mấy người bạn nữa từng chung một ban nhạc trước khi em gia nhập giới giải trí." Cô nhắc Cảnh Tú: "Tôi từng kể cậu đấy."

Cảnh Tú nhớ rồi. Nhưng cô chưa bao giờ ngờ được rằng ban nhạc Quý Hựu Ngôn từng tham gia theo phong cách ừm... rock and roll à? Những bản nhạc của Quý Hựu Ngôn sau đấy đâu phải phong cách đó đâu.

Ngay cả Bộc Già cũng bất ngờ giống Cảnh Tú: "Ban nhạc rock ư?" Chị nhìn Quý Hựu Ngôn từ trên xuống dưới vài lượt mới lắc đầu: "Chị không nhận ra đấy. Em là quản lý của nhóm đúng không?"

Quý Hựu Ngôn vờ bất mãn: "Chị đang coi thường em đó hử."

Trác Lẫm bật cười thành tiếng: "Lần đầu tiên cậu ấy xuất hiện trông chẳng khác nào học sinh cấp ba cả, các thành viên trong ban đã cười cậu ấy vì điều đó đấy ạ." Cô im lặng một lát rồi nghiêm túc bênh vực Quý Hựu Ngôn: "Tuy nhiên không thể xem thường cậu ấy được đâu. Cậu ấy vừa cất tiếng hát đã cảm phục được bọn em. Đây là giọng ca chính trong ban nhạc bọn em đó."

Bộc Già nhíu mày, đúng là phải nhìn con người này với cặp mắt khác xưa. Mấy năm trước chị thấy những đơn khúc của Quý Hựu Ngôn không gây được chút tiếng tăm nào thì luôn xem nhẹ năng lực trong mảng âm nhạc của Quý Hựu Ngôn. Nhưng Trác Lẫm đã luôn được xứng danh là nghệ sĩ piano thiên tài vài năm đổ lại, được một người như Trác Lẫm đánh giá cao như vậy chứng tỏ Quý Hựu Ngôn thật sự có tài.

Cảnh Tú sóng mắt dập dềnh, cô ngoắc lấy ngón út Quý Hựu Ngôn, "Tôi cũng chưa tưởng tượng ra được đâu."

Cảnh Tú hiếm khi để lộ vẻ mềm mại quyến rũ hay làm những hành động thân mật gần gũi như vậy trước mặt người ngoài, thành thử ruột gan Quý Hựu Ngôn nhộn nhạo, cô dịu dàng đáp, "Nhà tôi ở Duyên Châu vẫn còn mấy cái đĩa quay hồi đó, lần sau chúng mình về tôi sẽ mở cho cậu xem."

Trác Lẫm chưa từng thấy một Quý Hựu Ngôn nhẹ nhàng tình cảm như vậy, cô gượng cười, ánh mắt lập tức ảm đạm. Cảnh Tú tự có chừng mực, một khi đã rung cây dọa khỉ xong rồi thì nán lại hàn huyên đôi ba câu vô thưởng vô phạt rồi dẫn Bộc Già rời đi để Quý Hựu Ngôn có không gian tự nhiên thoải mái ôn chuyện.

Sau khi rời đi cô đứng thưởng rượu nói chuyện phiếm với bạn bè ở một góc khác nhưng vẫn không nhịn được thỉnh thoảng lại quan tâm tình hình bên phía Quý Hựu Ngôn. Cô thấy Quý Hựu Ngôn trò chuyện vui vẻ với Trác Lẫm, với người của ban nhạc, với cả người soạn nhạc thì vô thức uống non nửa bình rượu vang không biết tự bao giờ.

Kia là một thế giới âm nhạc mà cô không am hiểu.

"Đừng nhìn nữa, cứ nhìn mãi thì chị sẽ biến thành hòn vọng thê đấy." Thôi Nhiễm tinh quái lấy hai tay xoay mặt Cảnh Tú lại, mọi người đứng ở đó liền nở nụ cười.

"Hòn vọng thê nỗi gì, rõ ràng là hòn vọng phu." Quan Dĩ Mân phụ họa.

Cảnh Tú liếc mắt nhìn hai người bọn họ, lạnh lùng đáp, "Lần sau hai người hẹn hò thì đừng có hòng lấy tôi ra làm tấm bình phong nữa, để tôi chống mắt lên xem ai thành hòn vọng thê và ai thành hòn vọng phu."

Quan Dĩ Mân và Thôi Nhiễm lập tức khiếp hãi, bọn họ liên miệng xin lỗi, bị bạn bè phê bình hèn nhát.

"Không ngờ tiếng Pháp của con bé cũng không tệ, đa tài đa nghệ nhỉ." Bộc Già cười chán thì quay sang nhìn Quý Hựu Ngôn, lần đầu tiên chị công nhận Quý Hựu Ngôn trước mặt Cảnh Tú: "Dường như con bé cũng đã trưởng thành rất nhiều trong hai năm vừa qua, bây giờ xem chừng không tệ lắm, chị có thể yên tâm hơn rồi."

Cảnh Tú bật cười, nhíu mày kiêu ngạo: "Cô ấy vẫn luôn vô cùng tốt. Chị chỉ không hiểu thôi."

Bộc Già chịu thua: "Ừ, được rồi, biết rồi, là chị có mắt mà không trông thấy núi Thái Sơn." Chị bắt chước Cảnh Tú khàn giọng nói nhỏ, lời đầy ẩn ý: "Chị có hiểu hay không không quan trọng, em hiểu thôi là được rồi, em hiểu là đủ rồi."

Mọi người phá lên cười, Cảnh Tú bắt đầu hối hận đêm qua đã dung túng Quý Hựu Ngôn, vừa ngọt ngào lại vừa thẹn quá hóa giận.

"Thế tranh thủ tối hôm nay đang vui thế này, liệu lát nữa chị có thể cùng Ngôn Ngôn nhà em uống vài chén hay không?" Bộc Già đề nghị: "Hồi xưa em cứ bảo con bé không uống được rượu nên tụi này đừng có mà trêu chọc người ta, thế sao chị nghe đâu đồn người ta mệnh danh ngàn chén không say thế nhỉ."

Cảnh Tú nhíu mày: "Cô ấy đang bị thương, không thể uống rượu."

Bộc Già chợt nhớ ra, tiếc nuối đáp: "Oh, đáng tiếc thật."

Thôi Nhiễm tranh thủ: "Vậy phải làm sao đây? Lát muộn còn phải chơi gì chứ, thua thì phải uống, không uống thì chán lắm."

"Để Tú Tú thay mặt đi." Quan Dĩ Mân lại phụ họa Thôi Nhiễm, cô cũng nóng lòng muốn được thử: "Không được, đêm nay nhất định phải 'quật ngã' 'con lật đật'". Cảnh Tú lúc nào cũng tỉnh táo cho đến giây cuối cùng, là người duy nhất chưa ai từng trông thấy dáng vẻ khi say. Càng thần bí thì người ta càng thêm hiếu kỳ, người người đều muốn chớp lấy cơ hội để chuốc say cô.

Cảnh Tú nhìn lướt một lượt bọn họ với vẻ yêu chiều, giọng điệu lại không chút rung động đáp: "Còn phải xem bản lĩnh của mấy người nữa." Cô đã xem tất cả các show giải trí Quý Hựu Ngôn tham dự rồi, cô cực kỳ tin tưởng năng lực của Quý Hựu Ngôn.

Quả nhiên vừa mới bắt đầu Quý Hựu Ngôn đã không phụ lòng mong đợi của Cảnh Tú.

Dùng xong bữa chính trong căn phòng có tầm nhìn rộng rãi hướng ra biển, Bộc Già đề nghị chơi trước vài trò đơn giản tiêu cơm, đợi muộn thêm tí nữa xuống bar tầng dưới xõa thoải mái.

Bởi vì nhân vật chính tối nay là Cảnh Tú, hơn nữa cũng hiếm khi có mặt cả Quý Hựu Ngôn, trên thuyền cũng đang có nhiều cặp đôi nên có người đề xuất cho mấy đôi lập thành đội, mấy người độc thân lập thành đội để chơi trò đoán khẩu hình trong ba phút. Thi đấu kiểu đối kháng xem trong ba phút đội nào đoán đúng được nhiều hơn, đội thua sẽ bị phạt rượu.

Thôi Nhiễm và Quan Dĩ Mân xung phong lên đầu. Thôi Nhiễm phải đeo tai nghe, mở âm thanh lớn rồi đoán xem Quan Dĩ Mân nói gì. Vốn hai người cho rằng đã yêu nhau lâu như vậy ắt phải hiểu đối phương rõ lắm, chơi trò này thì khác gì cá gặp nước đâu.

Ai ngờ bọn họ chưa gì đã kẹt ngay câu đầu tiên. Quan Dĩ Mân nói: "Trứng cá muối ban nãy ngon thật."

Thôi Nhiễm nghệt mặt: "Gì cơ? Nói cái gì đó? Gà á... gà gì?"

Mọi người cười ồ lên.

Quan Dĩ Mân lặp lại: "Trứng cá muối..." Thôi Nhiễm khó khăn nói: "Móng gà? Gà..."

Quan Dĩ Mân nổi giận: "Gà cái gì mà gà, cá! Là cá!"

Thôi Nhiễm dè dặt, "Cá?"

Quan Dĩ Mân hài lòng gật đầu, "Trứng cá muối, ban nãy..."

Thôi Nhiễm vội la lên, "Từ từ thôi, nhanh quá rồi đó! Trứng cá..." Cô nàng không đoán nổi mấy từ phía đằng sau, miệng cứ bắt chước Quan Dĩ Mân vểnh lên nhưng vểnh mãi cũng không phát ra được âm thanh nào từ cổ họng cả.

"Ngu ngốc!" Quan Dĩ Mân tức tới mức thở hổn hển, cô cắn bờ môi đang vểnh lên của Thời Nhiễm một phát, Thời Nhiễm lập tức kêu 'ái' cái.

Tiếng cười chưa ngớt.

Ba phút trôi qua, bọn họ không đoán được câu nào, Quan Dĩ Mân suy sụp.

Quý Hựu Ngôn cười đến mức đau bụng.

"Xem chừng đôi tình nhân ngồi cạnh tôi cười sung sướng lắm nhỉ, có muốn khiêu chiến không đây?" Bộc Già thấy Quý Hựu Ngôn và Cảnh Tú cười trên nỗi đau khổ của người khác thì chỉ đích danh.

Mọi người ồn ào phụ họa.

Cảnh Tú cười cong môi, hời hợt đáp, "Được thôi." Ánh mắt cô hiện ý cười nhàn nhạt, cô hỏi Quý Hựu Ngôn: "Cậu đoán hay tôi đoán?"

Quý Hựu Ngôn đưa tay nhận lấy tai nghe từ Thôi Nhiễm, dịu dàng đáp, "Để tôi đoán đi. Tiếng nhạc mở to lắm, tôi sợ cậu không chịu được."

"Ối giồi ôi." Mọi người ra chiều bị chua lòm nhăn nhó, trêu chọc: "Bọn này vừa mới ăn no cơm đấy nhé. Cố chịu cố nhịn."

Tai Cảnh Tú đỏ bừng, cô tảng lờ những lời chọc ghẹo của bạn bè, đích thân giúp Quý Hựu Ngôn đeo tai nghe.

Bắt đầu tính giờ.

Cảnh Tú quan tâm hỏi: "Tiếng nhạc có to quá không?" Tốc độ vừa phải, rành mạch.

Quý Hựu Ngôn nhìn đôi môi xinh đẹp đỏ mọng của Cảnh Tú một cách hết sức chăm chú, sau đó dường như cô chẳng chần chừ lấy một giây để suy nghĩ mà đã lập tức lên tiếng: "Tiếng nhạc có to quá không?" Cô có hơi lớn tiếng, thậm chí còn có chút biến âm, đáng yêu đến lạ.

Đôi mắt Cảnh Tú lấp lánh như bể sao rạng ngời.

Quý Hựu Ngôn thầm đoán có lẽ mình đã trả lời đúng qua vẻ mặt của Cảnh Tú, cô đáp, "Có hơi to, nhưng không sao."

Đám người cắn dưa hóng hớt ồ lên thán phục, "Nhanh quá đi mất! Sao cô ấy đoán được."

Thôi Nhiễm không phục, "Không thể nào! Hay là cô ấy nghe được gì?" Cô nàng ghé sát vào tai nghe Quý Hựu Ngôn, phát hiện nhạc mở lớn đến mức ở ngoài cũng nghe thấy.

"Nhất định là do trùng hợp thôi." Quan Dĩ Mân mạnh miệng.

Cảnh Tú thản nhiên nhìn bọn họ rồi nói tiếp câu thứ hai: "Bữa tối nay cậu thích ăn món nào nhất?"

Quý Hựu Ngôn hơi do dự: "Bữa tối nay...?"

Cảnh Tú kiên nhẫn thuật lại: "Ăn, cậu thích ăn món nào nhất?"

"Ăn?"

Cảnh Tú gật đầu, vỗ tay động viên như đang cổ vũ trẻ con: "Cậu thích ăn món nào nhất?"

Thôi Nhiễm hờn dỗi trách móc Quan Dĩ Mân: "Xem Tú Tú dịu dàng chưa kìa, thế mà ban nãy chị lại hành xử thô bạo với em như vậy!"

Quan Dĩ Mân tức giận: "Thế sao em không thông minh nhanh trí như cô Quý đi!"

Nét cười trên khóe môi Cảnh Tú càng thêm sâu, cô lặp lại thêm một lần với tiết tấu không nhanh không chậm.

Quý Hựu Ngôn đột ngột hiểu ra, vui vẻ nói: "Cậu thích món nào nhất?! Phải không?"

Cảnh Tú gật đầu, Quý Hựu Ngôn cười đáp: "Món nào cũng thích." Cô nhìn Bộc Già, "Nhờ phúc của chị Bộc nên tôi mới có lộc ăn."

Bộc Già được khen, chị lộ vẻ khâm phục, "Tú Tú này, mấy đứa luyện món hiểu ngầm này kiểu gì đấy?"

Quý Hựu Ngôn hỏi Cảnh Tú rằng Bộc Già nói gì vậy, Cảnh Tú lặp lại câu hỏi của Bộc Già, Quý Hựu Ngôn nhanh chóng trả lời, "Vì bình thường lúc cậu nói chuyện, tôi không nhìn vào mắt cậu mà nhìn môi cậu đó."

Cảnh Tú liếc mắt đưa tình với Quý Hựu Ngôn, giữa hai người bọn họ như tồn tại một luồng phấn hồng lấp lánh sắc màu tình yêu khiến Bộc Già phải chà xát hai tay, ra chiều không tài nào chịu nổi: "Được rồi, hiểu rồi, tiếp đi."

Thời gian dư lại không còn nhiều, cùng lắm chỉ có thể thêm được một hoặc hai câu nữa, Cảnh Tú tranh thủ hỏi: "Việc cậu làm giỏi nhất là gì?"

Quý Hựu Ngôn nhìn chằm chằm môi đối phương, có chút phân tâm: "Việc cậu làm gần đây nhất là gì?"

Cảnh Tú lắc đầu, nghiêm túc lặp lại một lần nữa.

Quý Hựu Ngôn phân biệt được liền đáp, "Việc cậu làm giỏi nhất là gì?"

Cảnh Tú cười, Quý Hựu ngôn liếc nhìn di động, chỉ còn năm giây đếm ngược. Dù sao cũng không cố thêm được câu nào nữa, thế là cô thuận theo tâm ý, nhướn người lên phía trước để hôn lên môi Cảnh Tú.

Đột ngột như vậy, Cảnh Tú sững sờ. Mọi người xung quanh lập tức nháo nhào, Cảnh Tú thẹn thùng mà lại không nỡ đẩy Quý Hựu Ngôn ra, tai đỏ đến mức như sắp cháy.

Quý Hựu Ngôn không chút đoái hoài. Cô ghé đến bên tai Cảnh Tú, lớn tiếng thổ lộ tâm tình: "Tôi hy vọng sẽ là việc yêu cậu."



Tác giả có lời muốn nói:

Thôi Nhiễm, Quan Dĩ Mân ôm nhau khóc: Trò này không có tính chất trải nghiệm!

Đào Hành Nhược trộm liếc nhìn Nguyễn Ninh Vi: [chanh chua]

Nguyễn Ninh Vi - the fan CP không chút đoái hoài, mắt biến thành hình ngôi sao: awsl!



Editor or or or: Đúng =)) Các bảo bối hok sai đâu, đúng là tui đã trốn cập nhật một tuần =)) Dạo này tôi chạy pj ở công ty với tinh thần nhiệt huyết đầy quả cảm nên về đến nhà ôm mẹ làm biếng không muốn động tay động chân nữa... =)) Nhưng đương nhiên vì yêu các bảo bối nên tôi lại ngoi lên đây!

Tiếp tục cập nhật vì tình yêu dành cho các bảo bối đó :3 Yêu yêu :3

Đọc truyện vui vẻ nhe các bảo bối :3