Dư Tình Khả Đãi

Chương 141





Sự thực mà hai người mong cầu suốt bấy lâu qua nay đã lộ chân tướng rồi mà Quý Hựu Ngôn lại cảm thấy khó chịu hơn gấp bội phần. Quả nhiên những cơn đau không hề vô duyên vô cớ, chuyện cô lo sợ nhất đã trở thành thật. Nguyên nhân mọi điều xui rủi tìm đến với Cảnh Tú bắt nguồn từ chính bản thân cô.

"Trong thư đâu nhắc gì tới chiếc vòng này." Cảnh Tú đọc xong bèn nâng tay hướng về phía Quý Hựu Ngôn, mày hơi nhíu lại, "Ngôn Ngôn, ngọc tôi đưa cậu đây ư? Sao nó lại đổi màu?" Trước khi xuất phát đến Nepal, đề phòng bất trắc nên Quý Hựu Ngôn đã mang theo hai miếng ngọc một trắng một đỏ.

Giọng điệu cô không chứa chút trách móc nào, chỉ có nỗi lo âu không thể che giấu khiến trái tim Quý Hựu Ngôn vừa ấm áp vừa đớn đau. Cô đưa tay đỡ cổ tay Cảnh Tú, dùng ngón cái khẽ vuốt sợi dây thừng và miếng ngọc cầu an, "Là ngọc cậu đưa tôi đấy."

"Lúc đệ tử của đại sư đưa thư cho tôi có hoàn thành giao phó trước lúc lâm chung của đại sư là làm thuật lên miếng ngọc này." Cô thuật lại rõ ràng, vẻ bình tĩnh: "Ngọc được ngâm trong nước pha máu tôi cho đến khi đổi màu. Còn chiếc vòng được tết từ tóc tôi. Đại sư bảo chiếc vòng mang theo sự tồn tại của tôi, có thể dưỡng cho cơ thể của cậu, giảm bớt đau đớn."

Mắt Cảnh Tú nặng trĩu, cô truy hỏi Quý Hựu Ngôn: "Liệu có gây thương tổn cho cậu không?"

Quý Hựu Ngôn lộ vẻ xúc động, ôm Cảnh Tú vào lòng đáp với giọng điệu dỗ dành: "Ngốc này, sao có thể gây thương tổn gì cho tôi chứ, tôi chỉ mất ít máu mà thôi."

Nói thì hời hợt nhưng thực tế quá trình tạo nên chiếc vòng này chẳng hề dễ dàng.

Đạo Không chỉ để lại hai tờ giấy với câu "Làm nhiều việc thiện, chữa thân sửa mệnh". Đồ đệ Đạo Không bảo nếu có duyên ắt sẽ hội ngộ, đáng lẽ chiếc vòng tay sẽ do đích thân Đạo Không làm cho hai người coi như sự giúp đỡ cuối cùng. Nhưng trời đất có số, vì cứu người nên Quý Hựu Ngôn mất thời gian dọc đường, song cũng nhờ cô cứu người tạo phúc nên sự trừng phạt đánh xuống Đạo Không được giảm bớt, đau đớn dằn vặt ông phải chịu ít đi, nhanh chóng về miền cực lạc. Hai người vì thế nên bỏ qua nhau.

Đời trước hai người cứu ông một mạng, bây giờ ông trả lại hai người một mạng. Nhân quả giữa ba người bọn họ khép lại một cách sòng phẳng. Vì vậy nên Đạo Không không hướng dẫn đồ đệ cách tạo chiếc vòng, cũng không để đồ đệ hộ pháp thay Quý Hựu Ngôn, chỉ chép phương pháp lên trang giấy rồi để lại thư cho Quý Hựu Ngôn.

Nếu Quý Hựu Ngôn đủ thành tâm thì đất trời sẽ từ bi, sẽ hoàn thành tâm nguyện cho cô.

Bấy giờ Quý Hựu Ngôn mượn đồ đệ Đạo Không một gian phòng rồi một thân một mình thử nghiệm trong đó. Ngọc đổi màu vì máu của Quý Hựu Ngôn, nhưng không phải cứ tùy tiện chích máu ra là được. Cô phải dùng một kỹ năng để ép một giọt máu từ tim chảy ra đầu ngón tay.

Quãng thời gian ngắn ngủi giọt máu ấy từ tim ra đến tay cảm tưởng như dài đến cả thế kỷ, Quý Hựu Ngôn đau đến mức hàm răng run cầm cập mà chẳng dám ngừng lẩm bẩm. Từng kí ức thuộc về quá khứ ùa về tâm trí, giữa cơn đau, gương mặt Cảnh Tú dường như càng trở nên xinh đẹp.

Ngọc trong chậu vừa tiếp xúc với máu liền đổi màu, Quý Hựu Ngôn thở phào nhẹ nhõm, kiệt quệ tới độ ngất lịm.

Một giấc ngủ kéo dài mấy tiếng đồng hồ. Khi vừa tỉnh dậy, cô bắt tay vào đan vòng, sau đó mở cửa ra ngoài nghe tin từ Lâm Duyệt bảo Cảnh Tú đang rất sốt ruột khi không liên lạc được với cô.

"Sau này trừ phi bất khả kháng, còn không thì cậu mang theo nó mọi lúc mọi nơi nhé?" Quý Hựu Ngôn dịu dàng hỏi.

Cảnh Tú an tâm, gật đầu đồng ý.

"Tôi lại liên lụy đến A Tú mất rồi." Rốt cuộc Quý Hựu Ngôn vẫn tự trách.

Cảnh Tú dựa vào lòng cô, thở dài một hơi thật trầm: "Sao bao giờ cũng phải thốt lên một câu mà tôi không thích nghe thế nhỉ." Cô ngồi thẳng lưng, nghiêng người nhìn Quý Hựu Ngôn, cắn nhả từng chữ với vẻ trịnh trọng: "Ngôn Ngôn à, không phải liên lụy mà là tác thành."

Cô bảo: "Tuy không phải việc nằm trong phạm vi khống chế của ý thức, nhưng tôi mừng vì tôi đã bảo vệ cậu. Quay về thế giới không có cậu thì dù tôi có lành lặn không mất dù chỉ một sợi tóc cũng chẳng còn nghĩa lý gì. Thậm chí tôi còn phải cảm ơn, cảm ơn cậu đã theo tôi đến đây."

Đạo Không giải thích rằng người xuất gia khoan dung nhân từ, lúc ấy ông phát hiện ba phần hồn của Cảnh Tú bị hư hại, khó có thể sống một cuộc đời trọn vẹn nếu không có Quý Hựu Ngôn nên động lòng trắc ẩn, quyết định để lại một dấu ấn lên phần hồn của Quý Hựu Ngôn. Trong những kiếp sau, dấu ấn ấy sẽ chỉ dẫn Quý Hựu Ngôn tìm được Cảnh Tú.

Nếu những kiếp sau hai người họ gặp gỡ rồi yêu nhau được như kiếp này thì khả năng cao Cảnh Tú sẽ tránh được kiếp nạn, thậm chí còn có thể chậm rãi phục hồi lại thương tổn. Tuổi thọ của ông bị thuyên giảm đến mức ngắn hơn nửa đời trước cũng vì ông phải chịu trừng phạt khi đã phạm luật để vẽ nên dấu ấn đấy.

"Đời đời kiếp kiếp nghe quá mức tốt đẹp phải không? Tôi đã chiếm được một phần thưởng tuyệt vời ngoài sức mong đợi." Cảnh Tú thì thầm.

Cô chẳng bao giờ nghĩ tới những thứ như đời đời kiếp kiếp. Thay đổi ngoại hình, thay đổi kí ức thì liệu bọn họ có còn là bọn họ hay không? Nhưng nếu mọi kiếp sau đều có thể hội ngộ thì nghe thôi cũng đủ khiến con người ta mê mẩn.

Quý Hựu Ngôn lộ vẻ xúc động.

"Tôi sẽ giúp A Tú sống lâu trăm tuổi." Cô quỳ ngồi, hôn trán Cảnh Tú, mắt khép để rớt một giọt lệ nóng bỏng lên môi Cảnh Tú.

"Tôi tin cậu."

"Đời đời kiếp kiếp." Cô đồng ý.

Cảnh Tú mỉm cười, hôn lên đôi mắt đang khóc của đối phương: "Được, tôi chờ."


*


Hôm sau, Quý Hựu Ngôn rảnh rỗi, liên lạc với bạn bè hỏi việc quyên góp giúp tu sửa chùa chiền, còn cả việc thành lập quỹ từ thiện, Cảnh Tú biết chuyện bèn ngỏ ý muốn chung tay đóng góp.

Ba hôm sau Quý Trường Tung được phẫu thuật, vượt qua giai đoạn nguy hiểm, từ từ ổn định.

Cảnh Tú và Quý Hựu Ngôn ra ra vào vào bệnh viện hằng ngày, dù cẩn thận đến mấy vẫn bị người qua đường chụp ảnh đăng lên mạng. Nhưng xét thấy phản ứng và cách xử lý của Cảnh Tú đối với lời đồn trước đó về Quý Hựu Ngôn, thêm cả tính chất đặc thù nên bây giờ người cánh tin tức thức thời lựa chọn phương án 'quan hệ xã hội', không ai bám theo chủ đề này nữa, nhanh gọn lẹ.

Bố Quý Hựu Ngôn mắc bệnh nặng, đã có người suy đoán mối quan hệ giữa hai người rồi, Quý Hựu Ngôn và Cảnh Tú có thể dễ dàng công khai, đồng thời vẫn có thể giữ vững hình tượng nhờ vào tiêu chuẩn đạo đức, khiến dân tình phản cảm trước những hành vi ăn thịt uống máu người của phe truyền thông, bọn họ có dùng ngòi bút làm vũ khí cũng không đủ bù đắp tổn thất.

Nhưng Quý Hựu Ngôn và Cảnh Tú cân nhắc tới lập trường người hâm mộ sau đó, thế là quyết định để Ngụy Di Chân với Tưởng Thuần liên hệ hội trưởng fanclub, nhờ họ công tác tư tưởng cho fan thật tốt, cố gắng giữ một lượng fan ổn định bảo trì scandal giữa hai người, đợi khi nào ổn ổn chừa ra chỗ trống nhằm mục đích tăng độ chấp nhận của fan cả hai nhà khi hai người thực sự xác nhận tin đồn yêu đường.

Sau khi sức khỏe Quý Trưởng Tung ổn định, Quý Hựu Ngôn và Cảnh Tú phải về Bắc Thành xử lý công việc. Trước lúc rời đi, hai người đến bệnh viện nói lời tạm biệt với Chung Thanh Ngọc và Quý Trường Tung. Quý Trường Tung tập trung đọc báo, ông chỉ gật gật đầu, Chung Thanh Ngọc dặn dò hai người chú ý an toàn, chăm sóc bản thân thật tốt như thường lệ.

Khi sắp đến giờ, hai người xoay lưng dợm bước đi thì Quý Trường Tung chợt gọi đầy đủ tên Cảnh Tú: "Cảnh Tú."

Đây là lần đầu tiên ông gọi tên Cảnh Tú, bất thình lình đến độ khiến cả Cảnh Tú lẫn Quý Hựu Ngôn đều ngẩn người, căng thẳng trong lòng.

Hình như ông cũng hồi hộp chẳng kém, vừa tháo kính lão vừa bảo: "Tết âm Ngôn Ngôn không có lịch trình, còn con?"

Cảnh Tú lắc đầu theo bản năng.

"Về Pháp ăn Tết hay ở bên này ăn với họ hàng thân thích?" Ông hỏi tiếp.

Giờ Cảnh Tú mà còn không nghe hiểu ngụ ý của đối phương thì EQ thấp không chịu nổi mất, cô nở nụ cười, lừa ông đáp rằng: "Pháp không ăn Tết âm nên chắc con ở bên này ăn Tết một mình thôi ạ."

Quý Trường Tung được đón ý thì hài lòng gật đầu, ông ngỏ lời mời: "Một mình ăn Tết thì buồn lắm, nếu con không ngại thì theo Ngôn Ngôn về đây đi." Dừng một chút, ông vô thức gập gọng kính lại, bổ sung: "Năm nay chú với mẹ con bé sẽ bảo với mọi người là cô chú đến Bắc Thành, sẽ không có ai tới quấy rầy hết." 

Quý Hựu Ngôn và Cảnh Tú nhìn nhau, có thể thấy được niềm vui không tài nào che giấu trong mắt người kia.

"Vâng, vậy con cảm ơn cô chú trước ạ. Bây giờ chú không tiện ra ngoài, cô thì bận rộn nên cô chú không cần chuẩn bị đồ Tết đâu, đợi mấy hôm nữa con nhờ người ta mang đồ đến nhà mình cho ạ."

Chung Thanh Ngọc buồn cười nhìn Quý Trường Tung. Cái ông già ngang bướng này, đúng là mặt trời mọc đằng Tây. Bà từ chối đáp: "Không cần đâu, hai đứa không cần phải chuẩn bị gì cả, mang thân về là được."

Quý Trường Tung xấu hổ trước ánh mắt của Chung Thanh Ngọc, ông lại đeo kính lão vào, liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay xong cứng nhắc thúc giục: "Được rồi, sắp đến giờ rồi, không giữ chân hai đứa nữa. Mau đi đi."

Quý Hựu Ngôn không nhịn được bèn bật cười thành tiếng, bị Quý Trường Tung trừng mắt nhìn.

"Vâng, vậy cô chú nghỉ ngơi, bọn con đi trước ạ." Cảnh Tú xoa dịu.

Hai người cố nhịn cho tới khi ra khỏi phòng bệnh mới lộ rõ vẻ sung sướng.

"Thật ra cha cậu cũng đáng yêu lắm." Trong thang máy, Cảnh Tú cảm thán.

Quý Hựu Ngôn nắm tay cô, mười ngón đan xen, trêu chọc: "Về sau cũng là cha cậu rồi."

Cảnh Tú phì cười, nắm lại tay Quý Hựu Ngôn, không hề phản bác.

Nếu có thể thì cô cũng hy vọng cái ngày mình danh chính ngôn thuận sẽ tới nhanh một chút. Nhưng không được vội. Cảnh Tú nhắc nhở bản thân.

Sau khi trở về Bắc Thành, hai người đều bận rộn. Cảnh Tú muốn mở văn phòng, cũng muốn học làm đạo diễn, Quý Hựu Ngôn thì ngoài việc quản lý phòng làm việc thì còn bận tuyên truyền bộ phim truyền hình <Nhân gian hữu tín> sắp sửa lên sóng và sáng tác album, hai người không thể ngày nào cũng gặp mặt.

Đêm đầu tiên kỳ kinh nguyệt của Cảnh Tú đến, lúc ấy Quý Hựu Ngôn vẫn còn ở đang ở chỗ sản xuất thì tự dưng thấy ngực khó chịu. Cô như nghĩ tới điều gì, hoạt động vừa kết thúc là lập tức nhờ tài xế và Lâm Duyệt che chở giúp cô đến chỗ Cảnh Tú.

Quả nhiên cứ tới đêm là Cảnh Tú đau đớn. Nhưng vì có Quý Hựu Ngôn ở bên mà cơn đau nhanh chóng dịu xuống. Quý Hựu Ngôn ôm một Cảnh Tú đã thiếp đi mà lòng vừa đau vừa an tâm. Cô phát hiện chiếc vòng tay như còn ẩn chứa một năng lực mà Đạo Không chưa báo trước.

Suốt bấy lâu nay Cảnh Tú chịu đau mà lại sợ cô lo lắng, chỉ còn cách âm thầm nhẫn nhịn.  Bây giờ thì được rồi, Quý Hựu Ngôn thầm nhủ, chuẩn bị hình thành một cuộc sống sinh hoạt quy luật về sau để tiện cho việc dành nhiều thời gian ở bên Cảnh Tú.

Hai bảy Tết Quý Hựu Ngôn một mình về Bắc Thành trước, hai chín Cảnh Tú vừa về Bắc Thành đã đi mua sắm một lượng lớn quà cáp chất đầy cốp sau xong lái xe tới Duyên Châu, về nhà Quý Hựu Ngôn.

Lần này khác biệt hoàn toàn so với lần đầu tiên ghé chơi, lần này Quý Trường Tung và Chung Thanh Ngọc không những không bảo cô 'sửa ống nước' mà còn không để cô phải động tay vào bất kỳ việc lớn nhỏ nào.

Chạng vạng hôm ba mươi, ba người phụ nữ ở trong bếp chuẩn bị bữa cơm đêm Giao Thừa.

Chung Thanh Ngọc một tay nấu canh một tay rán cá, sai Quý Hựu Ngôn mở tủ lạnh lấy sò khô, Cảnh Tú lại đang gần tủ lạnh hơn, thế là cô xoay người mở tủ lạnh, định bụng hỗ trợ lấy nguyên liệu.

Chung Thanh Ngọc lật cá rán, khóe mắt liếc thấy động tác của Cảnh Tú bèn sốt sắng thốt lên: "Ngôn Ngôn đi lấy đi."

Cảnh Tú không hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao đã nghe thấy Chung Thanh Ngọc dặn dò: "Tiểu Cảnh à, Ngôn Ngôn bảo con thuộc thể hàn, bây giờ trời lạnh thì phải để ý một chút, tốt hơn hết là đừng chạm vào thứ gì lạnh."

Quý Hựu Ngôn vội vàng tiến lại gần, khom lưng mở ngăn đông lạnh, "Để tôi lấy cho." Cô lấy sò khô ra xong đưa tay chấm mũi Cảnh Tú: "A Tú à, mẹ tôi bắt đầu nhập vai mẹ chồng đấy, biết thương xót con dâu rồi."

Cảnh Tú được bao bọc, vành tai ửng hồng, Chung Thanh Ngọc tranh thủ nửa đùa nửa thật dò hỏi: "Tôi thì nhập vai được rồi, còn hai chị bao giờ tính chính thức nhập vai đây? Nghe đâu luật mới sẽ được công bố kết quả trong dịp lễ tình nhân, dạo này báo chí không phải toàn đồn ầm lên là hẳn sẽ có kết quả tốt à."

Bà xúc động: "Mẹ thấy Tiểu Cảnh muốn tới đây cũng chẳng dễ dàng gì, vòng ngược vòng xuôi cực khổ quá."

Mặc dù đối tượng đã thay đổi giới tính nhưng cái vụ giục cưới vẫn không chút suy chuyển. Quý Hựu Ngôn hơi bất đắc dĩ, cô biết hiện tại Cảnh Tú chưa có ý này, sợ Cảnh Tú khó xử nên cô mở lời trước trả lời Chung Thanh Ngọc: "Nghề của bọn con đặc thù quá, công khai sẽ ảnh hưởng khá là nhiều đến công việc nên cũng phải suy tính nhiều thứ."

"Cô ơi, bọn con đang tính, có điều bây giờ vẫn chưa phải thời cơ thích hợp ạ." Cảnh Tú rũ mi, an ủi Chung Thanh Ngọc.

Thực ra bản thân Quý Hựu Ngôn cũng không biết thời cơ thích hợp của Cảnh Tú là khi nào. Tuy cô thực sự hy vọng mình sẽ có danh phận để có thể ở bên mỗi khi Cảnh Tú cần, đứng bên đôi phương một cách quang minh chính đại. Nhưng công khai là chuyện của hai người, bây giờ Cảnh Tú còn nỗi lo thì cô không mong Cảnh Tú sẽ có mảy may khiên cưỡng, vậy nên cô chấp nhận chờ đợi đến lúc Cảnh Tú sẵn sàng.

Chung Thanh Ngọc cũng biết điểm dừng: "Không sao, hai đứa cũng tính đến thì tốt rồi. Ai dà, quên không hỏi, Tiểu Cảnh có ăn được rau thơm không nhỉ?"

"Không ăn đâu ạ." Quý Hựu Ngôn phối hợp giúp đổi đề tài.



Bữa cơm Giao Thừa, lần thứ ba bốn người cùng chung một bàn ăn, không còn dè dặt như hai lần trước, có thể coi là tương đối hòa thuận, ăn ngon miệng, vui vẻ chan hòa.

Duyên Châu có truyền thống bắn pháo lúc mười hai giờ đêm, sức khỏe Quý Trường Tung không cho phép ông thức khuya, vừa xem được phân nửa chương trình chào năm mới ông đã về phòng nghỉ ngơi trước, để lại Quý Hựu Ngôn và Cảnh Tú ứng phó với những câu hỏi thi thoảng của Chung Thanh Ngọc khi bà chỉ vào một minh tinh nào đấy rồi hỏi họ có quen biết hay không.

Gần mười hai giờ, Chung Thanh Ngọc mang pháo dây xuống dưới, chuẩn bị đốt ở khu vực được cho phép.

Lúc châm lửa, Cảnh Tú còn chưa kịp phản ứng, Quý Hựu Ngôn đang nghiêng người xoay lưng che kín hai tay Cảnh Tú.

Một chốc sau tiếng pháo nổ đinh tai nhức óc thay phiên nhau lũ lượt vang lên, vang vọng đất trời.

Cảnh Tú ngẩn người, trong mắt tràn ngập ý cười, cô cũng nghiêng người đưa mắt về phía Quý Hựu Ngôn, tay đưa lên che tai cho Quý Hựu Ngôn.

Kéo dài khoảng hai phút, tiếng pháo từ từ dừng lại, bốn bề lại yên tĩnh.

Hai tay Quý Hựu Ngôn trượt khỏi tai Cảnh Tú, chuyển thành nâng má Cảnh Tú. Cô nuốt nước bọt, kìm lòng chẳng đậu rướn tới hôn Cảnh Tú: "A Tú, đây là lần đầu tiên sau tuổi hai mươi tôi thực sự được ở nhà ăn Tết đấy."

Đây là năm đầu tiên cô cùng Cảnh Tú đón năm mới sau tuổi hai mươi. Năm ngoái cô cũng ăn Tết ở đây, nhưng khi đó không có Cảnh Tú cạnh bên. Khi đó nhà vẫn chưa phải là nhà một cách hoàn chỉnh."

Cảnh Tú hiểu ý cô.

Cô hôn trả Quý Hựu Ngôn, dịu dàng đáp: "Vậy tôi cũng phải cảm ơn cậu, cảm ơn cậu cậu đã cho tôi một mái nhà để được ăn Tết tại một Trung Quốc xa xôi."



Editor: Chương sau là chương cuối nha các bảo bối!!!

Quăng bom muộn quá =]]]] Chúc các bảo bối ngủ ngon