Đừng Buông Tay Em

Chương 2




2.1 Vu Bắc Bắc: Tình cờ gặp gỡ, tuổi mười bảy tươi xinh trong mưa thầm

Tớ thích sự yên lặng của ấy, ấy giống như một đóa hoa sen đang nhẹ nhàng hé nở, tớ thích cái xương quai xanh gầy gò của ấy, thích cả mỗi khi ấy cười để lộ ra hàm răng trắng bóc.

Mười bảy tuổi, tôi và Khả Liên. Hàng Châu.

Nếu như bạn thường nhìn thấy bên bờ Tây Hồ có hai đứa con gái luôn sánh bước bên nhau, đứa thì im lặng, đứa thì vồn vã, một đứa tóc dài còn đứa kia tóc ngắn thì đó chính là tôi và Khả Liên.

Lúc đó, Khả Liên đúng chất là một thanh niên rock, còn tôi nếu như theo lời của Khả Liên nói thì là một thục nữ mẫu mực. Một đứa thì nghe Evanescence (1), một đứa thì đọc Italo Calvino (2), thời trung học đơn điệu và nhạt nhẽo, nhưng nhờ có rock và những cuốn tiểu thuyết mà trở nên sinh động hơn.

(1) Evanescence là nhóm nhạc rock của Mỹ chơi thể loại Gothic Rock từng giành hai giải Grammy.

(2) Italo Calvino (1923 - 1985) là nhà văn hậu hiện đại người Ý.

Trên đường về, Khả Liên vừa nghe rock, vừa đạp xe như bay. Cô nàng này yêu nhạc rock từ năm mười ba tuổi, nhiệt tình phóng khoáng với mái tóc cắt ngắn nhưng rối bù cùng chiếc quần jean thủng lỗ chỗ, miệng có thể phun ra từ “mẹ kiếp” bất cứ lúc nào. Bởi vì gia đình giàu có nên càng huênh hoang, cũng bởi vì xinh đẹp hơn người nên không để mắt đến bất cứ thằng con trai nào cả.

Tôi chính là người bạn thân thiết duy nhất của Khả Liên.

So với Khả Liên thì tôi khá giản dị, quanh năm bốn mùa đều mặc đồng phục của trường - váy đen áo trắng cùng mái tóc dài đen truyền thống. Khả Liên nói: “Vu Bắc Bắc là tiểu thư gia giáo!”. Tôi rất ghét bốn từ này, tôi không phải là tiểu thư gia giáo gì cả, mà chỉ vì kinh tế gia đình vào loại bình thường, chẳng thể mua được những bộ quần áo và đồ trang sức đẹp để diện lên người, chỉ đành có gì mặc nấy. Tôi không thể so bì với Khả Liên, nó toàn mua đồ của Nike, Adidas và Puma, thậm chí đến bật lửa cũng phải của hãng Zippo. Nó nói, tao thích quảng cáo của Zippo, Zippo như thắp lên sự kích thích vậy.

Tuy Khả Liên có rất nhiều tiền, rất huênh hoang, nhưng lại đối xử với tôi rất tốt, tôi rất thích vẻ ngoài của nó. Chúng tôi đi cạnh nhau, như một bông hoa đi cạnh một cái cây lớn, nó luôn nắm chặt lấy vai tôi và nói: “Vu Bắc Bắc, để tao che chở cho mày nhé!”.

Tính cách của Khả Liên có rất nhiều điểm giống con trai, nhưng khuôn mặt thanh tú của nó lại rất giống với super girl voice (2) Lý Vũ Xuân sau này, tôi thích lúc nó xõa tóc, rất có khí phách. Còn tôi thì im lặng, ít nói và thích cúi đầu cười mỉm. Khả Liên nói, mày thật giống như một con chim đang run rẩy, nhìn là biết cần được chăm sóc che chở.

(3) Super girl voice: Cuộc thi tìm kiếm tài năng âm nhạc dành cho nữ của đài truyền hình Hồ Nam.

Nhưng quả thực tôi không phải như vậy.

Tôi có chủ kiến của riêng mình, việc đã quyết định thì dù có thế nào cũng không thể xoay chuyển được, tuy tôi ít nói, nhưng nếu gặp được người thích hợp thì có thể nói thao thao bất tuyệt không ngừng. Ví dụ như Khả Liên, chúng tôi từng ngồi bên nhau cả đêm ở ven bờ Tây Hồ, nói và hát không ngừng. Có một thời gian tôi còn nghi ngờ tôi và Khả Liên là một cặp đồng tính, bởi vì mới xa Khả Liên một phút tôi đã cảm thấy nhớ nó vô cùng, sau đó lại chạy đến dưới nhà nó rồi gào lên: “Khả Liên, xuống đây, bọn mình ra Tây Hồ đi dạo thôi!”.

Nhưng chúng tôi không đồng tính, bởi vì Khả Liên nói, nó vẫn rất thích con trai, đặc biệt là những thằng con trai đẹp.

Tôi nói, tôi cũng vậy.

Chúng tôi liếc nhìn đối phương, rồi cưới phá lên, mà phải công nhận rằng chúng tôi là môn đồ của hội háo sắc.

Khả Liên cũng vậy, đã nửa đêm rồi, nó gọi điện thoại cho tôi nói: “Vu Bắc Bắc, tao không ngủ được, chúng mình ra Tây Hồ đi dạo đi”.

May mà nhà hai đứa cách Tây Hồ không xa, tôi sống trong một căn nhà mái bằng nhỏ có năm mươi mét vuông, ngược lại nó được sống trong một ngôi biệt thự rộng tới ba trăm mét vuông, nhưng điều này hoàn toàn không ảnh hưởng đến tình bạn đẹp giữa tôi và Khả Liên.

Chúng tôi ngồi trên cầu, hai chân buông thõng, “buôn” về vẻ nam tính của các thầy dạy toán và bọn con trai trong lớp, về tình yêu trong tương lai…, đương nhiên là chúng tôi nói nhiều về đám con trai trong lớp.

Ví dụ như chuyện lần đầu rung động của hai đứa.

Khả Liên nói, lần đầu nó rung động là lúc mười ba tuổi, mới lên lớp sáu, trong lớp có một bạn trai đến từ Bắc Kinh, da trắng, dáng cao, lúc đó Khả Liên mới cao có một mét năm mươi chín, lại béo nữa, vì vậy cơ bản là nó thầm thương trộm nhớ người ta, Khả Liên kể rằng, người bạn đó nói giọng Bắc Kinh chuẩn, đó là thứ âm thanh vô cùng cuốn hút, khiến người nghe phải mê muội, lúc đầu Khả Liên bị mê hoặc bởi giọng nói đó, sau mới yêu thầm con người cậu ta.

Nghe Khả Liên nói một cách say sưa đầy hứng thú, tôi chợt nhớ đến Bí Ngô.

Bí Ngô là bạn thanh mai trúc mã của tôi.

Bố mẹ đều là quân nhân chuyên nghiệp, chúng tôi đều được sinh ra ở Tân Cương, sau đó cùng chuyển đến Hàng Châu, sáu năm tiểu học, chúng tôi học cùng nhau. Lúc tốt nghiệp, bố cậu ta chụp cho chúng tôi một tấm ảnh, trong bức ảnh hai đứa trẻ bộ dạng trông rất căng thẳng, tôi là một cô bé xinh xắn, còn Bí Ngô trông rất ngờ nghệch, mắt một mí, nếu như không phải do bố cậu ta ép chúng tôi chụp ảnh chung thì tôi nhất quyết không bao giờ chụp ảnh chung với cậu ta.

Bởi vì cái cậu Bí Ngô này thật là xấu xa.

Cậu ta ném cả chuột chết vào ngăn bàn của tôi, dùng khăn quàng cổ của tôi buộc vào bàn học và làm cho tôi vấp ngã, rồi thì vẽ nguệch ngoạc lên vở bài tập của tôi, tóm lại, tôi hận người bạn thanh mai trúc mã này đến chết mới thôi. Cậu ta từng nói với tôi, lúc mẹ cậu ta và mẹ tôi đang mang thai, chúng tôi đã được hứa hôn, vì vậy mà cậu ta nói: “Vu Bắc Bắc, trước sau thì ấy cũng là vợ của tớ mà thôi!”.

Vì câu nói này mà suốt một tháng tôi đã không thèm nhìn mặt cậu ta, hơn nữa, tôi còn đem câu chuyện cậu ta đái dầm lúc nhỏ ra kể cho tất cả các bạn trong lớp, ấy thế mà cậu ta không một chút nhún nhường đã khắc lên mặt bàn học của tôi dòng chữ: “Vu Bắc Bắc, đồ tiểu nhân”.

Thật không ngờ, sau khi tốt nghiệp tiểu học thì cậu ta chuyển đi mất, cậu ta cùng bố về Bắc Kinh làm ăn. Vì vậy, khi Khả Liên hỏi tôi về chuyện yêu đương, tôi kể với Khả Liên về cậu ta, người bạn trai thò lò mũi xanh, mắt một mí, từ khi cả hai còn nhỏ đến lúc mười hai tuổi lúc nào cũng cãi vã, đánh đấm nhau, sau này thì cậu ta đi mất rồi.

Khả Liên cười ha ha và nói: “Hứa hôn từ trong bụng mẹ cơ à, ha ha, tao nghĩ cái trò này rất hợp với mày đấy”.

Tôi nói: “Đừng lôi tao ra làm trò cười nữa, trên thế giới này, người mà tao không bao giờ tha thứ chính là cậu ta, dám bảo tao là tiểu nhân chứ, cậu ta mới là đồ tiểu nhân thì có!

Cho nên sau khi cậu ta chuyển đi, có gửi cho tao vài lá thư, tao chẳng thèm đọc mà quẳng ngay vào sọt rác, cho đáng kiếp, hứ!

Ngay cả tấm hình đó, nếu như không vì giữ làm kỷ niệm khi tao mười hai tuổi thì tao đã vứt đi từ lâu rồi!”.

“Đừng vứt, đừng vứt”. Khả Liên nói với tôi: “Đó là bức ảnh lần đầu tiên mày chụp chung với một thằng con trai mà.”

Cũng đúng, tôi xem bức hình chỉ thấy hai đứa con nít, mặt mũi thờ ơ, nếu như không phải Khả Liên vô tình hỏi tới, thì tôi cũng quên béng mất trên đời này còn tồn tại một người tên là Bí Ngô.

Khả Liên cười tôi: “Quá thuần khiết, mà cũng quá vô vị, mày biết hồi nhỏ tao theo đuổi bọn con trai, bọn con trai đứa nào cũng sợ tao, nếu mày nhắm được đứa nào thì để tao cưa giúp mày nhé”.

“Thèm vào!”. Tôi nói: “Mày đúng là đồ háo sắc, lo mà nghĩ chuyện đối phó với thầy giáo dạy toán đi, chuẩn bị thi rồi, phiền phức quá!”.

“Ừ, phiền quá”. Khả Liên nói: “Còn không đến một năm nữa là thi đại học rồi, chúng mình sắp bị bọn họ nướng chín rồi, nếu có kiếp sau, tao sẽ không đi học nữa, chỉ hát rock, sợ cái đinh gì”.

“Thế thì mày không hát ra được cái chất của nó đâu”. Tôi nói: “Có chiều sâu mới hay chứ, giống như hai đứa mình, tại sao người Tây hay quay lại nhìn? Vì mày thì thích Evanescence, còn tao thích Italo Calvino”.

“Thích làm đẹp, yêu bản thân”. Khả Liên nắm vai tôi lải nhải.

“Chỉ cần như thế!”.

“Đúng, chỉ cần như thế! Ưa làm đẹp! Yêu bản thân!”.

Nhìn xem, đây chính là chúng tôi lúc mười bảy tuổi, đầy nghi hoặc, đầy tưởng tượng và cũng đầy những giấc mơ màu hồng.

Dù nhìn cô gái rock - Khả Liên rất oách, và nhìn thục nữ - Vu Bắc Bắc cũng rất yểu điệu, nhưng chúng tôi tự cho rằng, chúng tôi chính là một trong những cảnh đẹp bên bờ Tây Hồ, đặc biệt là cảnh hai đứa phóng xe đạp như điên, ai có thể cản được tuổi thanh xuân của chúng tôi tự do bay lên cao chứ?

Tuy học hành rất căng thẳng, nhưng chúng tôi vẫn trốn đi xem phim và dạo phố, lượn tới các cửa hàng băng đĩa để lùng mua những đĩa độc, các loại đĩa được thu lại từ băng catset của châu u và Mỹ. Thi thoảng sau giờ học bọn tôi chạy đến khuôn viên trường rồi ngồi ngẩn ngơ ra đó, ngắm nhìn mặt trời dần dần lặn xuống, có lúc còn đến giáo đường để nghe hát thánh ca, trong gió chiều, nhìn các nữ tu với bộ mặt trắng xanh đi lướt qua chúng tôi.

Khả Liên nói, phải chán chường lắm mới có thể trốn đời đến đây làm một nữ tu, chứ chỉ nghĩ thôi thì nó đã thấy nhàm chán lắm rồi, bởi dù sao được trang điểm lộng lẫy cũng thật tốt biết mấy, cùng mấy anh chàng đẹp trai đi hát và khiêu vũ cũng thật tuyệt biết bao.

Tôi biết có mấy anh chàng rất thích Khả Liên, nhưng nó chẳng thèm để ý đến họ, bảo rằng bọn họ giống như mầm đậu, trẻ con và rất buồn cười. Đến cả rock metal cũng không biết, còn đòi theo đuổi nó cái gì chứ?

Nó là một đứa con gái rất tài năng, không chỉ biết hát nhạc rock, mà còn biết chơi guitar, biết soạn nhạc, biết vẽ tranh. Tôi nghĩ rằng, một cô gái quá tài năng như vậy nhất định sẽ “ngày lắm mối tối nằm không” bởi nàng yêu cầu quá cao, cho nên, làm một cô gái bình thường như tôi vẫn là tuyệt nhất. Một cô gái bình thường đứng bên cạnh những cô gái kiêu kỳ sẽ luôn thấy mặc cảm tự ti, nhưng tôi lại tình nguyện trở thành bạn đồng hành luôn bên cạnh Khả Liên, bởi vì đơn giản là tôi thích nó. Tôi không chỉ thích Khả Liên ở nét tài hoa, dũng cảm, mà còn thích tiếng cười, thích cái kiểu nó đứng dưới cổng nhà gọi với lên: “Vu Bắc Bắc, xuống mau đi, tao với mày ra Tây Hồ đi dạo”.

Khả Liên đột nhiên thay đổi.

Nó không xuất hiện thường xuyên trước cửa nhà tôi nữa, cũng không còn gọi điện cho tôi lúc nửa đêm đòi cùng tôi đi lượn Tây Hồ nữa, tôi cảm thấy dường như nó muốn tránh mặt tôi.

Giờ thể dục.

Thấy nó ngồi ngẩn tò te nhìn lên bầu trời tháng mười, một tâm trạng xưa nay chưa từng thấy, tôi mới chạy tới trước mặt nó: “Hi!”.

Nó giật bắn, rõ ràng tâm hồn đang treo ngược cành cây đây mà.

“Đáng ghét, làm người ta giật mình”.

“Mày sao thế?”

“Chả sao cả”.

“Đừng lừa tao, chắc chắn là có sao”.

“Không sao mà”.

“Không sao? Tưởng tao là con ngốc chắc? Hay là nhà mày có chuyện gì?”. Nhà nó thì có chuyện gì được chứ, mẹ thì lái BMW, bố thì chạy Mercedes, bất động sản lúc nào chẳng là lĩnh vực nóng. Tôi từng nói, một nửa tiền của Hàng Châu bị nhà nó kiếm sạch rồi! Còn nó thì rõ là biết tiêu tiền, một tháng bỏ ra hàng mấy nghìn tệ mua đồ xa xỉ, riêng bật lửa đã mua hơn năm mươi cái.

Thầy thể dục gọi chúng tôi: “Ra chạy đi! Chạy vòng quanh sân! Không được nói chuyện riêng!”.

Chúng tôi lén lút chạy tới dưới gốc cây, rồi tôi lại nhìn Khả Liên và giục: “Nói đi, đừng giả vờ nữa”.

“Mày đã từng thích ai bao giờ chưa?”. Khả Liên hỏi.

“Chưa”.

“Mày chưa từng thích Bí Ngô à?”

“Đừng có nhắc tới cậu ta, cái thằng bạn nối khố, ngày ấy chúng tao còn mặc quần thủng đít mà”.

“Thế còn Mã Tiểu Vĩ?”.

Mã Tiểu Vĩ là hot boy, là lớp trưởng của lớp tôi, dáng người cao, đẹp trai, lại hơi giống Vương Lực Hoành.

“Không thích, cậu ấy như thằng ái ấy”.

“Thế thì sao mà tao nói chuyện với mày được! Vu Bắc Bắc, mày có biết cảm giác thích ai đó không? Hóa ra là thế này này, chỉ cần không nhìn thấy người ấy một phút thôi là đã khó chịu, trong lòng chỉ nghĩ tới người ấy, nằm mơ cũng thấy người ấy, tỉnh dậy cũng là người ấy, say cũng thấy người ấy, nói tóm lại là, tao gục rồi”.

“Gục rồi?”.

“Đổ gục rồi”.

“Ai? Cuối cùng là ai?”. Tôi đùa đùa: “Ai có sức hút mê hồn mà làm cho đại tiểu thư mê mệt thế?”. Tôi bấm móng tay và nhìn lên bầu trời xanh, tôi thì thích ai nhỉ? Tôi nghĩ mãi nghĩ mãi, chẳng có ai, chẳng có ai cả. Nếu có, chắc cũng phải giống như Kim Thành Vũ, nhìn cứ buồn thênh thang. Phải đấy, tôi thích loại con trai như thế, còn những thằng con trai khác xung quanh tôi thì sao mà trẻ con, sao mà xấu xí.

“Học cạnh lớp mình”.

“Ai đấy?”.

“Sở Giang Nam”.

“Sở Giang Nam?”.

“Chắc mày không biết, bạn ấy là học sinh mới chuyển từ Bắc Kinh đến trường mình đấy. Lát tan học, mày có thể đi qua cửa lớp số Ba xem, cái cậu mà cao cao đen đen ấy, chỉ nhìn qua là nhận ra cậu ấy ngay thôi mà.”

Khi Khả Liên nói những lời này, cặp mắt nó mơ màng, cứ như đang tự lảm nhảm một mình vậy. Nó nói: “Thỉnh thoảng tao cũng đi lướt qua bạn ấy, người bạn ấy như có từ trường hút tao rất mạnh. Vu Bắc Bắc, mày có tin vào vận mệnh không? Tao bỗng nhiên cảm thấy, bạn ấy chính là người con trai mà tao đang tìm kiếm bấy lâu. Tao không hề cảm thấy xa cách, giống như đã quen bạn ấy từ kiếp trước, giống như lần đầu tiên Bảo Ngọc gặp Đại Ngọc, mày có thấy lạ không?”.

“Không lạ đâu”. Tôi nói: “Đấy là duyên số! Thế mày đã ra tay chưa? Mày chẳng đã nói cần phải “chậm, chuẩn, mạnh” à?”.

“Mày đúng là đồ đáng ghét, tao không nói chuyện với mày nữa”.

Tôi thấy mặt Khả Liên đỏ bừng lên, trời ạ, Khả Liên biết đỏ mặt cơ đấy! Nó vốn là một con bé hoang dại cơ mà, xem ra, lần này thích thật rồi!

“Đi tỏ tình đi! Đằng nào cũng thích thế cơ mà”.

“Nhưng mà… nhưng mà tao không nói nổi”.

Khả Liên mà nói rằng “không nói nổi”, điều đó làm tôi choáng. Hóa ra, mọi cô bé trên đời này đều giống nhau, khi thích một ai đó thật lòng, sẽ trở nên bẽn lẽn, xấu hổ, thấy mình thua kém người ta. Khả Liên hỏi tôi:

“Vu Bắc Bắc, liệu bạn ấy có chê cách ăn mặc như con trai của tao không, mày xem, quần áo của tao toàn kiểu đó”.

“Không đâu không đâu”. Tôi an ủi nó: “Bạn ấy sẽ thích mày mà!”.

Tâm trạng của Khả Liên vẫn còn rất hoang mang, nó viết tên Sở Giang Nam trên đất, viết hết lần này đến lần khác.

Tôi nghĩ, phải đi trinh thám hộ Khả Liên một lần, cái cậu Sở Giang Nam này cuối cùng là thần thánh phương nào, y như con hắc mã tự nhiên nhảy ra giữa đường. Nghĩ mà xem, còn chưa đầy tám tháng nữa là phải thi đại học, sao tự nhiên lại mọc ra cái thứ như cậu ta chứ?

Sau khi tan học, tôi đến lớp số Ba ở bên cạnh, vừa rẽ một cái thì va phải một người.

Tôi ngã bổ chửng.

Chân tôi đau quá đi, đau phát khóc lên được. Cậu ta nói:

“Xin lỗi, xin lỗi ấy!”.

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn cậu nam sinh đó, răng trắng như bóc, sao mà trắng thế cơ chứ.

Cậu ta đẹp trai thật đấy, nhìn rõ phong độ, có thể là nhờ màu da lúa mạch của cậu ta nên răng mới trắng lóa như thế?

Cũng coi như cậu ta có chút nhan sắc, thôi thì, tha cho cậu ta vậy.

Tôi nói: “Đi đường thì phải chú ý chứ!”. Khi nói câu đó, mặt tôi đầy vẻ bực dọc, cậu ta cao quá, tự nhiên đâm sầm vào khiến tôi ngã bổ chửng.

“Ừ, lần sau tớ sẽ chú ý, lần sau nhá”.

Cậu ta chạy vào lớp số Ba, tôi bước thấp bước cao đi tới cửa lớp số Ba, sau đó gọi cô bạn Bạch Vi lớp số Ba ra hỏi: “Sở Giang Nam là ai thế?”.

Cô bạn chỉ chỉ cho tôi, ô, chính là cậu ta.

Tôi sững người, đúng là oan gia ngõ hẹp, chính là cái cậu đã va vào tôi.

“Biết rồi nhé”.

“Sao thế?”. Bạch Vi nói: “Thích bạn ấy hả? Con gái thích bạn ấy nhiều lắm đấy, vừa tới mấy ngày mà đã có đến mấy cô ốm tương tư rồi, cậu cũng thế hả?”.

“Còn lâu”. Tôi nhìn Sở Giang Nam một cái, cảm thấy quái quái, nhưng không hiểu là thế nào. Cậu ta đẹp trai khiếp, kiểu đẹp trai thú vị. Bạch Vi nói:

“Bạn ấy giỏi lắm nhé, hát những bài dân ca hay lắm, nghe nói trong cuộc thi hát dân ca học sinh của Bắc Kinh còn đoạt giải ba đấy”.

“Ồ”. Tôi nói: “Cũng khá đấy”.

Thảo nào tôi thấy giọng cậu ấy nghe hay thế, chả trách khiến Khả Liên rung động, tôi vẫn nhìn theo hướng ngược sáng ấy, Sở Giang Nam đang hất những sợi tóc trước trán, cái động tác ấy sao mà tinh tế và sinh động thế nhỉ, khiến cho bao nhiêu năm sau tôi vẫn nhớ như in. Nó thật kinh điển, giống như một cảnh quay ngược sáng, một chàng trai đang đứng hất ngược mái tóc mình trong ánh sáng rực rỡ. Cậu ấy quay mặt lại, nhìn thấy tôi rồi nói:

“Sao thế, chân còn đau không? Có cần đi khám bác sĩ không?”.

“Hết đau rồi”.

Tôi về lớp mình thì tiếng chuông báo hiệu giờ học bắt đầu cũng vang lên. Tôi ngồi sau lưng Khả Liên, nó quay đầu lại nhìn tôi, tôi viết cho nó một mẩu giấy rồi len lén chuyển lên.

Trên mẩu giấy đó, tôi viết: “Cũng được đấy, ra tay đi thôi”.

Khả Liên cười, nó giơ ngón tay thành hình chữ V.

Ngày hôm sau. Sân vận động.

Chúng tôi tập thể dục buổi sáng xong, Khả Liên chỉ Sở Giang Nam:

“Nhìn xem, đẹp trai chưa?”.

Nhìn từ xa, trong ánh nắng sớm mai, tôi thấy Sở Giang Nam đang đứng ở đó nhìn phong độ vô cùng.

“Cũng được, sao rồi, nói với bạn ấy đi”.

“Không dám nói”.

“Có gì mà không dám? Đi, nói đi!”.

“Mày đúng là to gan mù quáng, tao không thể dễ dàng nói ra được, một khi đã nói là phải nắm chắc phần thắng. Mày nghĩ xem, từ bé đến giờ có bao nhiêu con trai thích tao? Tao chưa từng rung động trước ai, duy lần này là thật. Tao cứ nghe thấy giọng bạn ấy là thấy không chịu nổi”.

“Thế làm sao giờ? Cứ thích đơn phương thì không phải cách hay đâu”.

“Tao cũng không biết, chỉ biết lòng tao đang rối lắm”.

Tôi nhận thấy, Khả Liên đã thay đổi kiểu quần áo, lần này nó không mặc đồ nhiều chỗ mài rách nữa, mà còn mặc áo sơ mi trắng. Nó hỏi tôi: “Tao nuôi tóc dài nhìn có xinh hơn không?”.

Tôi nhìn nó rồi nói: “Mày thế nào thì tao cũng thích, vì mày là Khả Liên, không phải ai khác”.

“Nếu mày là Giang Nam thì tốt, chắc chắn sẽ thích tao”.

Tan học. Khả Liên nói: “Lát tao về sau, mày về trước đi”.

“Cũng được”.

Tôi biết, chắc nó lại đi tìm Sở Giang Nam rồi. Cô nàng này si mê quá đi thôi, bài kiểm tra tiếng Anh vừa rồi điểm của nó tụt hạng rõ rệt, kém tôi những mười điểm.

“Bảo trọng đấy!”. Tôi nói.

Sau khi đi xuyên qua những hàng cây anh đào, tôi đạp xe ra khỏi cổng trường.

Tôi đạp chầm chậm để nghỉ ngơi một chút, về đến nhà rồi lại học đến tận mười một giờ, chỉ tổ to hết cả đầu. Tuổi mười bảy trôi qua thật chậm, bầu trời bên Tây Hồ hình như cũng đang nhàn tản như thế, xanh ngắt một màu ưu tư và tươi đẹp. Tôi chỉ mong sớm trở thành một trong những bà già đứng cạnh hồ, đương nhàn hạ hưởng thụ cuộc sống,

Đèn đỏ, tôi dừng xe.

Có một chiếc xe lao tới trước mặt tôi.

Là Sở Giang Nam.

Sao lại là cậu ấy?

Tôi kinh ngạc, lẽ nào Khả Liên chưa gặp cậu ấy sao?

Khi tới sát xe tôi, cậu ấy quay đầu lại hỏi:

“Chân còn đau không?”

“Ờ, không, không đau nữa”. Tôi hơi hoảng loạn.

“Thế thì tốt”.

Đèn xanh. Cậu ấy phi đi rất nhanh, sau đó, tôi nghe thấy có tiếng người gọi tôi phía sau, là Khả Liên. Tôi quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt đẫm mồ hôi của nó. Nó nói: “Bạn ấy phóng nhanh quá, tao không đuổi kịp, hơn nữa, có đuổi kịp tao cũng chẳng dám nói đâu. Vu Bắc Bắc này, mày giúp tao được không?”.

“Giúp mày á? Tao giúp mày thế nào đây?”

“Giúp tao đưa bức thư này cho bạn ấy!”. Vừa nói, Khả Liên vừa lôi ra một bức thư: “Này, là tao viết cho bạn ấy đấy”.

“Tao không đi đâu”.

“Mày phải đi”.

“Không đi”.

“Phải đi”.

“Mày đáng ghét quá, việc mình không làm được lại đùn cho tao”.

“Coi như tao cầu xin mày đấy, cuối tuần tao mời mày đi nhảy disco được không? Nếu không thì đi bơi nhé”.

“Thôi được rồi được rồi”. Tôi nói: “Coi như tao giúp mày”.

Sau khi đồng ý với Khả Liên, tôi cũng thấp thỏm lo lắng, làm thế nào để đưa tận tay Sở Giang Nam đây? Sợ người khác nhìn thấy, nhưng đây rõ là một nhiệm vụ quan trọng.

Ngày mai, ngày mai mình nhất định sẽ đưa cho cậu ấy. Dù sao cậu ấy cũng từng va vào mình. Nghĩ như vậy, tôi trấn tĩnh hơn nhiều, đây là lần đầu tiên tôi làm việc này, cứ y như là tôi chuẩn bị đưa thư tình của tôi cho cậu ấy vậy. Khả Liên còn dùng loại giấy màu hồng có hương thơm, mùi hương say đắm đó nhè nhẹ tỏa ra qua ba lô của tôi.

Trong phòng riêng của mình, tôi cứ nhìn chằm chằm vào bức thư tình màu hồng đó, bên trong viết gì nhỉ? Tôi chỉ muốn bóc ngay ra xem, nhưng mà tôi không có quyền, thư của Khả Liên viết cho Sở Giang Nam mà.

Sở Giang Nam đáng yêu đến thế sao? Tôi nhớ lại hình dáng của Sở Giang Nam, bỗng nhận thấy hình như đã quên mất dáng hình cậu ấy, chỉ nhớ cậu ấy cao cao, chỉ nhớ làn da cậu ấy đen đen và hàm rằng trăng trắng, thôi hết rồi, ngày mai đưa thư là xong, đừng suy nghĩ nữa.

Cuối cùng trời cũng sáng.

Tôi đứng chờ Sở Giang Nam trước cổng trường. Bạn học đi qua tôi từng người một, còn chào tôi: “Chờ Khả Liên à?”. Tôi nói: “Ừ, đúng”. Tôi nói một đằng làm một nẻo. Tôi đang chờ Sở Giang Nam cơ mà.

Chờ rõ lâu sau, chuông báo truy bài đã reo, khi tôi sắp thất vọng tới nơi thì Sở Giang Nam xuất hiện.

Đầu cậu ấy đầy mồ hôi, chiếc áo bóng rổ màu xanh bám chặt vào người, chiếc xe đạp cứ như một đạo cụ của cậu ấy, cậu ấy dùng chân chống xe, rồi hỏi:

“Còn đau không?”.

Nếu tôi nhớ không lầm thì cậu ấy hỏi tôi câu này ba lần rồi.

“Không, không đau nữa”. Tôi lắp bắp.

“Chờ ai à?”.

“Ừ”.

“Chờ ai?”.

“Ấy”.

Cậu ấy cười phá lên:

“Đừng nói là ấy bắt tớ đưa ấy đi viện chụp chiếu nhé!”.

“Không, không phải đâu!”. Tôi hơi cú, vì cậu ấy hiểu sai mình, “Này”, tôi nói: “Có người gửi cho ấy”.

Đưa tới tay cậu ấy xong, tôi chạy như trốn. Tôi chạy như bay trong màn lá rơi của mùa thu, đúng vậy, lần đầu tiên tôi đưa đồ cho bạn trai, dù chỉ là đưa hộ Khả Liên.

Chuông báo vào lớp vang lên, tôi ngồi vào bàn học mà tim vẫn còn nhảy nhót. Tôi không nghe thấy câu hỏi của thầy giáo dạy toán, mà đang cúi xuống viết một mẩu giấy: “Nhiệm vụ hoàn thành mỹ mãn!”, chuẩn bị vứt cho Khả Liên.

“Vu Bắc Bắc! Vu Bắc Bắc!”.

Ai đang gọi mình nhỉ?

Là thầy giáo dạy toán đang gọi tôi. Ông thầy năm mươi tuổi đeo cặp kính cận dày cộp, sự chăm chỉ của thầy làm người ta kinh ngạc, thầy từng là học sinh xuất sắc của Đại học Sư phạm Bắc Kinh, chỉ muốn đào tạo chúng tôi thành thí sinh Olympic hết thảy. Lúc này, thầy đang bắt tôi nhắc lại bài hàm số học hôm qua.

Hàm số? Hàm số nào nhỉ? Mẩu giấy trên bàn còn chưa kịp phi tang, thầy giáo đã cầm lên rồi đọc:

“Nhiệm vụ đã hoàn thành mỹ mãn? Nhiệm vụ gì? Ai bắt em đi phá đảo thế?”.

Cả lớp cười ầm lên.

Tôi lí nhí nói:

“Còn vinh quang hơn cả phá đảo ạ”.

“Hết giờ thì xuống phòng giáo viên gặp tôi”.

Khi thầy quay lưng bỏ đi, tôi còn lè lưỡi ra với thầy, sau đó nói với Khả Liên lúc đó đang quay đầu lại nhìn tôi:

“Đáng ghét, toàn tại mày đấy!”.

Khả Liên mời tôi ăn kem.

Chúng tôi ngồi ăn kem trên chiếc ghế dài bên bờ Tây Hồ, trời hơi lạnh, chúng tôi vừa buôn chuyện vừa ăn kem. Khả Liên mặc chiếc quần dài màu xanh bộ đội, nhìn rất đong đưa, còn tôi vẫn mặc bộ đồng phục, hai đứa tôi đều đeo ba lô.

“Mày nói đi, bạn ấy sẽ thế nào?”.

“Sao tao biết được, chỉ biết tao đưa rồi thôi”.

“Thái độ của bạn ấy thế nào?”.

“Có kịp nhìn đâu, tao bỏ đi luôn”.

“Ôi, lo quá, làm sao bây giờ? Trong đầu tao toàn là bạn ấy”.

Lần đầu thấy Khả Liên như vậy, rõ là đang đau khổ. Mặt nó nhìn nghiêng rất đẹp, đường viền môi thật khêu gợi, tôi thích nhìn vẻ mặt khi nó đang ưu tư và cũng thích khi nó hoang dại. Ôi, tôi nợ nó cái gì rồi, nếu là người khác liệu có làm cái việc đó không?

“Nếu không, tao đi hỏi xem thế nào”.

“Thôi đừng, bỏ đi”.

Chúng tôi lại thần người ra, nhìn nước Tây Hồ có những vòng sóng mùa thu, ai hiểu cho nỗi lòng này? Trời lạnh như nước hồ, mùa thu đang về rõ rệt, còn Khả Liên, nhìn nó thật xót xa.

Đã ba ngày rồi không có tin tức gì.

Thật chẳng ra làm sao, dù sao, tôi nghĩ ít nhất cũng phải trả lời một câu chứ. Mặt Khả Liên gầy dài như cái bơm, đúng là do đợi chờ tin cậu ta mà tiều tụy đi nhiều quá. Ôi, tình đơn phương như kén tằm, quấn người ta tới chết. Tôi định đi tìm Sở Giang Nam, hỏi xem cậu ấy định thế nào. Không ngờ cậu ấy lại chờ tôi ở ngã rẽ nhà tôi.

Từ xa, tôi trông thấy cậu ấy dựng xe đấy rồi cúi gằm mặt xuống đi đi lại lại. Dưới ánh đèn, bóng cậu ấy rất dài, Khả Liên và cậu ấy như hai thế giới khác nhau, một người thích rock, còn một người thích hát nhạc dân ca, nhưng đều toát lên phong cách của ca sĩ hát rong. Tôi có thể nhận thấy, hoàn cảnh của họ đều giống nhau, hai người thuộc cùng một tuýp.

“Vu Bắc Bắc”. Cậu ấy gọi tôi.

Tôi lạnh nhạt: “Có việc gì à?”.

“Tất nhiên”.

“Ấy nói đi”.

“Tớ đọc thơ ấy viết rồi, cảm động lắm”.

“Khoan đã, khoan đã, ấy nói gì thế? Thơ của tớ?”.

“Phải, thơ của ấy”.

“Thơ nào?”.

“Thơ ấy viết cho tớ”.

“Tớ viết cho ấy? Đấy không phải tớ viết cho ấy đâu, là Khả Liên viết cho ấy đó. Cô ấy không viết tên mình lên sao?”.

“Khả Liên? Khả Liên là ai?”.

Trời ơi, chuyện gì đang xảy ra thế này?

Cậu ấy đưa tôi bức thư màu hồng, đúng là như thế.

Nếu như anh nhìn em

Em sẽ cúi xuống

Nếu anh vẫn nhìn

Mặt em sẽ đỏ hồng như quả táo

Nếu, nếu anh vẫn còn nhìn

Em sẽ giống như cây hoa mã anh

Nở gấp ra từng đóa hoa

Trời ơi, đây là thơ tình của Khả Liên làm, hay quá!

Tôi nói, đây là thơ Khả Liên tặng ấy.

Sở Giang Nam nhìn tôi chằm chằm, rồi cười phá lên:

“Tớ biết là ấy rồi, đừng giả vờ nữa. Có rất nhiều cô gái thích tớ đã dùng cách này, tớ nhận được nhiều thư tình lắm rồi, nhưng chỉ có lần này là tớ thấy rung rinh. Tớ đã nghĩ ba ngày, quyết định đi tìm ấy và nói với ấy, tớ cũng thích ấy”.

“Khoan khoan khoan khoan!”. Tôi nói: “Nhầm rồi, lộn xộn hết cả rồi. Không phải tớ, thật đấy, mà là Khả Liên”.

“Chẳng có Khả Liên nào cả phải không? Đừng che giấu việc ấy thích tớ nữa, thích tớ đâu phải là tội!”.

Tôi sắp phát bực, nói to:

“Không phải tớ, mà là Khả Liên!”.

Tôi vội vàng gột rửa cho mình, phải thể hiện ra rằng tôi chẳng liên quan gì tới cậu ấy sất. Cậu ấy nhìn tôi, thở dài một tiếng rồi nói:

“Không phải cậu à, thôi bỏ đi, chào nhé”.

Cậu ấy nhảy lên xe rồi phóng đi rất nhanh.

Trời ạ, rối beng cả rồi.

Về tới nhà, tôi gọi cho Khả Liên ngay:

“Khả Liên, mày gặp tao ngay, tao có việc muốn nói”.

Ở bên Tây Hồ, vẫn trên cái ghế dài, Khả Liên ngồi còn tôi đứng. Tiếng tôi như lạc cả điệu đi:

“Mày làm thế nào mà lại ra thế, sao lại không viết tên mình? Bạn ấy tưởng là tao viết cho bạn ấy rồi! Sao mày lại làm thế!”.

“Tao quên mất”.

“Quên? Rõ là cố ý, cố ý hại tao”.

“Không, không phải đâu Vu Bắc Bắc, mày đừng giận, tao không cố tình hại mày đâu, mà là tao quá sợ mất bạn ấy, sợ mất tự tin”.

“Mày mất tự tin? Khả Liên, mày là công chúa, lại xinh xắn có tài. Lẽ ra đừng có để tao làm bà mối chứ”. Mặc dù miệng nói như thế, nhưng, trong lòng lại chẳng có tính toán gì cả, Giang Nam vốn không biết Khả Liên là ai, mà lại còn nói thích tôi.

Cậu ấy thích mình sao? Tôi cứ nghĩ tới câu nói đó, cảm thấy thật khó hiểu, tại sao cậu ấy lại thích mình chứ? Tôi quá bình thường, quá phổ thông, lại cố chấp và ít nói. Tôi chẳng xinh đẹp như Khả Liên, cũng không có sự kiêu sa của người con gái, tôi chỉ là một phiến lá xanh bên cạnh làm nền cho Khả Liên. Cả trường này ai cũng biết Khả Liên, nhưng có mấy người biết tôi đâu.

“Giờ thì làm thế nào?”. Khả Liên hoang mang hỏi tôi.

“Không biết đâu, mày tự đi mà nói với bạn ấy. Mày phải ra mặt đi. Bạn ấy mà thấy mày chắc chắn sẽ thích mày thôi, mày giống như một ngôi sao chói lóa, đến con gái còn thích mày nữa là con trai”.

“Cũng được”. Khả Liên nói: “Tao tự đi vậy”.

Thế mới được chứ. Nhưng không biết tại sao, khi Khả Liên nói sẽ tự đi, tôi lại cảm thấy có một chút hụt hẫng, một chút buồn man mác. Nhiệm vụ của tôi tới đây là kết thúc, sau này sẽ không còn việc nào dính tới tôi nữa.

Nhưng mà, tại sao tôi toàn nghĩ tới Sở Giang Nam, nghĩ tới ánh mắt cậu ấy khi nhìn tôi? Tôi lắc đầu, thôi bỏ đi, qua rồi mà, chẳng có việc của tôi nữa, giờ là việc của Khả Liên và Sở Giang Nam.

Ngày hôm sau là thứ bảy.

“Đi nào!”. Khả Liên nói: “Đi đến nhà thi đấu, dậy đi mày!”.

Mới có sáu giờ sáng, con bé này đã làm loạn cả lên rồi, bực quá đi. Tôi nói:

“Mày bị thần kinh à? Tao buồn ngủ lắm”.

“Dậy đi thôi! Đi đến nhà thi đấu! Hôm nay Sở Giang Nam đấu cầu lông ở đấy, mình cùng đi cổ vũ cho bạn ấy nhé!”.

“Không thích”.

“Đi đi mà! Đi với tao, coi như mày đi vì tao được không? Hôm nay tao sẽ lái con xe của mẹ tao đưa mày đi, xem xong trận đấu sẽ đi hóng gió nhé, mày muốn đi đâu tao cũng chiều, đồng ý nhé?”.

“Cũng được”. Tôi nói: “Để tao đi với mày vậy”.

Thật ra tôi không muốn đi, chẳng muốn xen vào chuyện của hai người đó nữa, nếu Khả Liên biết những lời Sở Giang Nam đã nói với tôi, nhất định Khả Liên sẽ hận tôi. Tôi không muốn người bạn thân nhất của mình hận mình, nó quá tốt với tôi.

Khi Khả Liên lái con BMW của mẹ nó xuất hiện trước cửa nhà tôi, hàng xóm xung quanh đều thò cổ ra nhìn. Con xe đua BMW màu đỏ rực nhìn quá nhức mắt. Hè năm ngoái Khả Liên đã học lái xe, vì còn đang đi học nên không dám phô trương quá, hôm nay cuối tuần nó mới lái xe tới, nó chơi cả cây trắng, nhìn rõ đập vào mắt.

Ở bên cạnh nó, lúc nào tôi cũng cảm thấy tự ti. Nhưng, nó luôn làm cho tôi cảm thấy ấm áp rất nhanh. Vì nó nói: “Vu Bắc Bắc, tao thích mày, thích mày im lặng ngồi bên cạnh tao. Nếu là người khác, chắc chắn sẽ không được như thế”. Tôi tin lời nó nói là thật. Chúng tôi đã chơi với nhau ba năm nay, khi ở cạnh tôi, tôi ăn kem hai tệ một cây, nó cũng ăn kem hai tệ, nó không bao giờ gây áp lực cho tôi.

Đi nào, lên xe!

Nhìn nó thật oách, Sở Giang Nam chưa được nhìn thấy nó, nếu thấy rồi chắc chắn sẽ thích. Còn tôi vẫn mặc nguyên bộ đồng phục, quần xanh áo trắng, rõ là nhà quê. Nó lái xe rất nhanh, chiếc BMW màu đỏ lướt đi như điện xẹt. Tôi nghe Khả Liên nói rằng, thi đỗ đại học, quà bố mẹ nó tặng cũng là một con BMW màu đỏ. Chịu thật, những người giàu ở Trung Quốc bây giờ quá giàu, tiền nhiều tới mức chỉ còn là con số mà thôi. Nhà nó có cả nhà ở thành phố Tam Á của đảo Hải Nam và Thanh Đảo, mùa đông mới tới đó nghỉ ngơi, còn bình thường thì toàn bỏ không, thật quá ư xa xỉ.

Haizz, đúng là nhà giàu.

Mười hai, mười ba tuổi, Khả Liên đã đi chơi khắp châu u, còn tôi cho tới giờ còn chưa đi máy bay, từ Tân Cương về Hàng Châu cũng đi tàu hỏa. So với Khả Liên, tôi thật giống cô bé Lọ Lem chưa biết đến phồn hoa đô thị. Tôi không có một bộ quần áo cho ra hồn, thậm chí trong túi tôi chỉ có mấy chục tệ, còn Khả Liên, đồ nào của nó đối với tôi mà nói cũng đều là xa xỉ phẩm. Nhưng mà, điều đó chẳng cản trở tình bạn thân thiết của chúng tôi, vì niềm vui và nước mắt thì đều giống nhau, và tuổi mười bảy cũng là như nhau.

Khả Liên lái xe nhanh lắm, tôi thậm chí còn cảm thấy tay nó hơi run. Khả Liên nói: “Mày biết không, hai vai của Sở Giang Nam không cao bằng nhau, bên trái cao hơn bên phải một centimet. Mày biết không, sau tai phải của Sở Giang Nam có một nốt ruồi, tao soi bằng ống nhòm đấy. Mày biết không, khi lớp ấy học thể dục, tao đã từng qua ăn trộm quyển vở của bạn ấy, bên trên có tên của bạn ấy, mày có biết chữ bạn ấy bay bổng đẹp tới cỡ nào không? Còn nữa, nhìn bạn ấy bơi giống hệt như một con cá anh dũng, nhìn bạn ấy đánh bóng thật sexy mê ly. Còn nữa, còn nữa…”.

Tôi nhìn sự kích động của Khả Liên, bỗng thấy hơi xót xa, vì Sở Giang Nam đã hỏi một câu rằng: “Khả Liên là ai?”.

Hóa ra, nó thích cậu ấy đến thế.

Còn tôi, mấy ngày vừa qua mới biết, Sở Giang Nam hát rất hay, học lực thì cũng bình thường. Còn nữa, vì cậu ấy đánh nhau ở Bắc Kinh nên mới chạy tới Hàng Châu. Tóm lại, tôi cảm thấy Khả Liên thích Sở Giang Nam có phần mù quáng, nhưng mà, tình yêu há chẳng phải là mù quáng hay sao?

Tới nhà thi đấu, chúng tôi nhìn thấy ngay bóng dáng của Sở Giang Nam. Cậu ấy đang đeo ba lô đi vào trong. Khả Liên nói: “Mày xem, vai trái vai phải của bạn ấy có phải hơn nhau một centimet không?”.

Quả đúng là thế.

Ôi, ngay cả tiểu tiết này mà nó cũng để ý, Khả Liên thích cậu ấy quá rồi.

Tôi nghĩ, chắc chắn tôi phải giúp nó, giúp được tới đâu thì giúp.

Chúng tôi ngồi trên khán đài, trận đấu bắt đầu. Tôi không ngờ Sở Giang Nam không những hát hay mà còn đánh cầu giỏi. Khả Liên cầm lấy tay tôi, tay nó rất lạnh, tôi nhìn nó, nó như vận toàn lực để quan sát Sở Giang Nam. Sở Giang Nam bắt cầu cuối sân hay lên lưới tấn công đều rất hiệu quả, làm đối phương tha hồ mà chạy tới chạy lui, đặc biệt là cú đập ruồi kết thúc, thật phong độ và mạnh mẽ, chẳng mất nhiều thời gian đã giành thắng lợi một hiệp rồi.

Đổi sân.

Bỗng nhiên, đối phương làm một cú bỏ nhỏ sát lưới, Sở Giang Nam lao người qua, kết quả, cậu ấy bị trật chân, va đầu gối xuống đất!

“Á!”. Khả Liên hét lên thất kinh và gọi tên Sở Giang Nam: “Sở Giang Nam! Sở Giang Nam!”.

Nó gọi rất to, tất cả mọi người trong nhà thi đấu đều nghe thấy.

Sở Giang Nam ngẩng đầu lên, nhìn ra chỗ chúng tôi, rồi vẫy tay với tôi. Phải rồi, tôi không hề nhìn nhầm, cậu ấy đang vẫy tay với tôi, bởi vì cậu ấy có quen Khả Liên đâu!

Khả Liên nói: “Trời ơi, bạn ấy vẫy tay với tao kìa, bạn ấy nghe thấy tao gọi tên!”.

Tôi quay mặt lại, nhìn Khả Liên, khuôn mặt nó như biến dạng đi vì quá vui sướng. Tôi thấy nó sao mà đáng yêu, mà cũng đáng thương nữa. Khả Liên lấy ra một cái ống nhòm, đau khổ nói: “Đầu gối bạn ấy tím ngắt rồi, xót quá”.

Trận đấu kết thúc chóng vánh, Sở Giang Nam dễ dàng đoạt ngôi vị quán quân. Khả Liên nói: “Mình đi tặng hoa cho bạn ấy đi!”.

“Tao không đi”.

“Nếu không, thì mình ra phía sau khán đài đón bạn ấy nhé? Rồi cùng đi?”.

“Thế tao cũng không đi”.

“Mày thật chán!”.

Tôi chẳng biết nói sao với Khả Liên, những chuyện cỏn con xảy ra giữa tôi và Sở Giang Nam vừa tản mát lại vừa không tiện nói ra, nó như trở thành bí mật của riêng tôi. Tôi không thể tưởng tượng ra Sở Giang Nam tại sao lại thích tôi, tôi vẫn tưởng rằng mình là đồ trang trí cho Khả Liên, là một con vịt xấu xí, nhưng mà, tại sao cậu ấy lại thích tôi chứ?

Mình có thích cậu ấy không? Tôi hỏi mình hết lần này đến lần khác.

Tôi không có câu trả lời. Phải, không có câu trả lời, suy cho cùng thích hay không thích nhỉ. Tóm lại, cảm giác đó thật lạ, có thể Khả Liên đã tâng bốc hình tượng của cậu ấy lên nhiều lần, có thể Khả Liên thích cậu ấy như thế thật, tôi chỉ cảm thấy Sở Giang Nam là một người thật xa xôi với tôi, xa tới mức chẳng có chút dây dưa gì với tôi cả.

Chúng tôi đi ra phía sau khán đài, nhưng chậm mất một bước, Sở Giang Nam đã đi rồi.

“Ôi, tiếc thế”. Khả Liên lắc đầu nói.

“Thể nào cũng có cơ hội thôi!”. Tôi an ủi nó. Khi nói câu đó, tim tôi cũng thấp tha thấp thỏm, mọi việc quả đang rối lung tung beng, ôi, Sở Giang Nam ơi, Sở Giang Nam tại sao lại nói thích tôi cơ chứ?!

Tôi bị Sở Giang Nam chặn lại giữa đường.

Ngồi học cả chiều đã mệt, tôi đang muốn đi ra Tây Hồ một mình. Bỗng nhiên nghe thấy có người gọi tôi: “Vu Bắc Bắc! Vu Bắc Bắc!”. Quay đầu lại, tôi trông thấy cậu ấy đang ngồi trên một chiếc xe đạp leo núi màu đen, đưa mắt nhìn theo tôi.

“Cám ơn ấy, hôm qua nhờ ấy đứng trên khán đài gọi tên tớ mà tớ thắng!”.

“Không, không phải tớ đâu!”. Tôi bối rối giải thích: “Là Khả Liên, cái đứa con gái xinh xinh đứng cạnh tớ đó! Bạn ấy thích ấy lắm, bạn ấy viết bài thơ tặng ấy đó, thật đấy, tớ không lừa ấy đâu!”.

“Tại sao không phải ấy chứ?”.

Tôi lặng người đi.

Sao bạn ấy lại hỏi một câu thẳng thừng như thế!

“Tại sao không phải ấy chứ?”.

Tôi lắp bắp: “Tại vì… tại vì… Vì tớ không biết”.

Tôi lắp bắp.

“Đừng có nhắc Khả Liên với tớ! Tớ không quen Khả Liên! Tớ chỉ biết rằng tớ thích ấy! Ấy nhẹ nhàng ít nói, bài văn của ấy dán trên bảng tin của trường, ấy thật khác biệt! Ấy có biết không? Khi tớ đọc những dòng chữ đó, tớ đã rùng mình! Trời với núi một màu, trong nước chỉ có tôi, chỉ có người đó. Giống như đang từ từ tìm kiếm mảnh tơ tằm ngày cũ trong dòng nước đêm thu lạnh như băng, bỗng nhiên tìm thấy rồi, sờ thấy rồi, nó cũng lạnh y như nước vậy. Hóa ra, mảnh tơ tằm màu đỏ rực cũng biết già, còn nhớ nó đã từng đỏ tươi, cười một cách e thẹn mê hoặc trên người ta, còn nhớ anh đã từng vuốt ve bờ eo của cô, nỗi xấu hổ đoan trang trước gương. Tớ đã hỏi các bạn khác rằng Vu Bắc Bắc là ai? Và họ đã chỉ ấy cho tớ. Mà ấy không biết đâu, ngày nào tớ cũng đi theo ấy cả. Khi ấy đạp xe ở trước, thì tớ đi đằng sau. Ấy hay đưa tay sửa tóc này, ấy hay đưa mắt nhìn xa xăm này, ấy còn hay cúi đầu khi đi bộ trên đường này, ấy còn mỉm cười khe khẽ nữa… tớ đều trông thấy. Cuối cùng tớ hiểu rằng, tớ thích ấy!”.

Tôi vẫn sững người.

Quá kinh ngạc.

Tôi không biết nói sao nữa!

Hóa ra là vậy ư!

Trong khi Khả Liên say mê bạn ấy, nhặt những đồ bạn ấy vứt đi, thậm chí lấy trộm sổ tay của bạn ấy, thì bạn ấy lại đi theo tôi!

Ánh mắt của tôi và cậu ấy chạm nhau, tôi vội vã trốn tránh. Đúng thế, tôi không dám nhìn lâu hơn vào mắt cậu ấy. Trong ánh mắt ấy đang có lửa, đang thiêu đốt cả cậu ấy và cả tôi nữa.

“Có thể trả lời tớ không?”.

Tôi lắc đầu.

“Không thích tớ ư?”. Cậu ấy hỏi với giọng tuyệt vọng.

“Không, không phải…”. Tôi lí nhí trả lời.

“Vậy là sao?”.

“Tớ không biết…”.

“Tớ cho ấy ba ngày được chứ? Rồi trả lời tớ nhé. Ấy biết không, tớ thích sự yên lặng của ấy, ấy giống như một đóa hoa sen đang nhẹ nhàng hé nở, tớ thích cái xương quai xanh gầy gò của ấy, thích cả mỗi khi ấy cười để lộ ra hàm răng trắng bóc…”

“Ấy đừng nói nữa!”. Tôi khẽ nói. Tim tôi đang đập nhanh, đây là lần đầu tiên có một người con trai tỏ tình với tôi, mà tôi thì run tới mức tay chân loạn cào cào! Tôi quay người chạy thục mạng men theo hồ, chạy một mạch tới chân cầu. Ôi, ta phải đứng đó mà suy nghĩ xem, cuối cùng là chuyện gì đang xảy ra?

Tôi không ngờ Khả Liên tới tìm tôi.

Khả Liên nói:

“Tao biết là mày ở Tây Hồ mà! Đi, tao đưa mày đến chỗ này!”.

“Đi đâu cơ?”.

“Cứ đi thì biết!”.

Khả Liên kéo tôi lên taxi, xe lao đi trong bóng tối. Tôi hoang mang hỏi: “Đi đâu thế? Trời tối rồi, mai còn phải đi học, mày còn làm trò quỷ gì đấy?”.

“Phải, tao làm trò quỷ này này!”.

Khả Liên làm mặt quỷ trêu tôi, sau đó véo mũi tôi: “Vu Bắc Bắc ơi là Vu Bắc Bắc, mày trẻ con quá đi! Đến bây giờ vẫn chưa từng thích thằng con trai nào là chưa được đâu! Mày phải biết, cảm giác thích một người con trai vô cùng kỳ diệu, mày sẽ thích cảm giác đó!”.

“Đừng nói là mày đưa tao đi tìm Sở Giang Nam nhé!”. Tôi cẩn thận hỏi.

“Đúng rồi đấy!”.

“Cái gì”. Tôi hét lên thất kinh: “Không, tao không đi! Nhất quyết không đi!”.

“Sao? Mày phải đi, phải đi với tao, tao phải làm một việc quan trọng!”.

“Việc quan trọng gì?”.

“Đến đó thì biết!”.

Hai mươi phút sau thì đến.

Hóa ra là đến sân bóng rổ, buổi tối sân bóng rổ đang sáng đèn. Sở Giang Nam đang tập bóng ở đấy một mình.

“Mày biết không, tối nào bạn ấy cũng tập bóng một mình ở đây. Tối nào tao cũng đi theo bạn ấy đến đây. Bạn ấy tập khoảng một tiếng mới về. Bạn ấy sống cùng bà ngoại ở Hàng Châu, bà ngoại bạn ấy đẹp lắm, da đẹp lắm ấy!”.

Khả Liên nói nhỏ với tôi, hai đứa chúng tôi trốn trốn nấp nấp sau khán đài để nhìn trộm Sở Giang Nam.

Cậu ấy ở ngoài sáng, hai đứa tôi ở trong tối.

Buổi đêm tĩnh lặng, chỉ vang lên tiếng bóng đập xuống đất. Hai đứa tôi rạp người xuống dưới cửa sổ, lòng đứa nào cũng chất chứa tâm trạng.

“Mày định làm gì?”. Tôi hỏi.

“Mày chờ tao nhé!”.

Nói xong, Khả Liên đi vào sân bóng, xuất hiện trước Sở Giang Nam nhanh như một ánh chớp. Tôi sững người, chưa kịp nghĩ xem có nên đi cùng với Khả Liên không thì cô bạn đã đứng trước mặt cậu ấy rồi!

Ánh đèn chiếu sáng cả người Khả Liên.

Khả Liên và cậu ấy đứng đó, thật xứng đôi quá đi. Một người cao một mét tám mươi hai và một người thì một mét bảy mươi mốt. Tôi nhìn theo hai người, bỗng thấy ghen tỵ. Tôi biết, nàng công chúa đã xuất hiện thì sẽ không còn chỗ cho cô bé Lọ Lem nữa.

Họ đối mặt với nhau đến bao giờ đây? Một phút? Hay ba phút? Tôi thấy thời gian sao mà dài thế! Dài chết đi được!

Khả Liên bỗng hét lên: “Sở Giang Nam, TỚ - THÍCH - ẤY! Tớ thích ấy! Tớ thích ấy!!!”.

Sân bóng vắng tanh, cả giọng của Khả Liên và tiếng vang dội lại đều rất to. Tôi nhìn thấy gương mặt kinh ngạc của Sở Giang Nam, đúng thế, cậu ấy dường như đứng nghệt ra.

Khả Liên nói tiếp: “Tớ đã viết thư tình cho ấy và nhờ Vu Bắc Bắc đưa đấy! Ngày nào tớ cũng đi theo ấy, tớ thích ấy, tớ rất thích ấy!”.

Cậu ấy đứng lặng ở đó rất lâu, bỗng nhiên nói lắp bắp: “Cái này… Tớ chưa chuẩn bị tâm lý… Mà… tớ chẳng biết tên ấy…”.

“Khả Liên, tớ tên là Khả Liên!”.

“Ừ, Khả Liên”. Cậu ấy nói: “Ấy bình tĩnh lại đi, tớ…”.

“Ấy có thích tớ không?”. Khả Liên hỏi rất thẳng thắn: “Tớ thì thích nghe ấy hát, thích nhìn ấy đi, thích nhìn ấy đánh bóng, thích nhìn dáng ấy chạy nữa cơ!”.

“Tớ… không thích ấy!”. Cậu ấy nói.

Tôi giật bắn mình.

Cậu ấy nói gì? Trước sự si mê cuồng nhiệt của Khả Liên, cậu ấy lại dám nói: “Không, tớ không thích ấy”?

Thái độ của Khả Liên lúc này có lẽ khiến tôi sẽ không thể nào quên. Khả Liên xách lấy túi, chạy như điên ra khỏi sân, chỗ cửa nó đi qua vang lên một tiếng “ầm” rồi đóng lại. Khả Liên quên cả con bạn thân, chạy ào lên taxi, còn tôi thì… trong túi không có lấy một xu! Tôi vừa chạy theo Khả Liên vừa lo lắng nghĩ: “Làm sao đây?”

Sở Giang Nam cũng chạy theo.

Cậu ấy và tôi, đứng bên vệ đường, nhìn nhau trong bóng tối, lặng người đi.

“Làm sao bây giờ?”. Tôi tự hỏi mình.

“Thế đấy!”. Cậu ấy nói: “Khả Liên điên quá rồi! Tớ biết ai là Khả Liên rồi, hóa ra là bạn ấy! Tớ còn tưởng Khả Liên có nhiều người thích lắm! Khả Liên quá giỏi, lần trước còn hát rock cơ mà! Tớ còn trông thấy bạn ấy đi xe đua, màu đỏ, đúng không ấy?”.

“Ừ. Ấy nên thích nó mới phải chứ”. Tôi khẽ nói: “Nó thích ấy thật lòng. Hơn nữa, đến rác ấy vứt đi mà nó cũng quý như vàng. Có lần đi tìm nó, tớ còn thấy nó viết tên ấy liên tục, viết hẳn mấy trang sau đó thì xé tan vứt vào thùng rác, rồi nó lại nhặt lên, vuốt phẳng ra. Nhìn nước mắt nó rơi trên tên ấy, tớ đã nghĩ, chắc nó thích ấy nhiều lắm!”.

“Nhưng, nhưng mà… tớ không có cảm giác với bạn ấy! Tớ có cảm giác tớ và bạn ấy thuộc cũng một tuýp, mà tớ không thích người cùng tuýp với mình”.

“Tớ không biết”. Tôi nói.

“Tớ chỉ thích ấy thôi!”. Sở Giang Nam kiên quyết nói.

“Tớ không thích ấy!”. Tôi cũng kiên quyết nói. Nói xong, tôi lặng đi. Cậu ấy cũng lặng đi. Cái câu này… lúc nãy chính cậu ấy nói với Khả Liên, bây giờ tôi lại trả lại nó cho cậu ấy! “Tớ không thể làm tổn thương Khả Liên, tớ quý Khả Liên lắm, nó là bạn thân nhất của tớ, tớ không thể làm nó buồn! Nó thích ấy lắm đấy!”.

Hơn nữa, chính tôi cũng không biết được tôi có thích Sở Giang Nam thật hay không? Tôi hiểu cậu ấy được bao nhiêu chứ?

Tôi nhận thấy, Sở Giang Nam đang rất thất vọng.

Cậu ấy nói: “Tớ hiểu rồi”.

Hai người chúng tôi cùng nhau đi về, trong bóng tối, người trước người sau, chẳng ai nói câu nào. Lòng đứa nào cũng chồng chất tâm trạng. Cậu ấy đi trước tôi chỉ có mười centimet nên tôi có thể cảm nhận thấy cả hơi thở của cậu ấy. Trong bóng tối, mùi mồ hôi khiến tôi cảm thấy lạ khôn tả, lạ đến mức khó quên.

Hai người đi cùng nhau rất lâu, rất lâu.

Đường phố Hàng Châu đều đã lên đèn. Trên cầu vượt qua đường, tôi nói: “Ấy đừng đi theo tớ nữa. Ai đi đường nấy thôi”.

“Ấy nghĩ lại đi, chẳng lẽ không thích tớ chút nào à?”.

“Không cần bắt tớ nghĩ lại đâu”. Tôi nói. Lòng tôi đang rối bời, giá như tuổi mười bảy của tôi có thể trôi qua thật nhanh chỉ trong một đêm.

Phải, tôi buồn ghê gớm, nỗi buồn của tuổi mười bảy cứ quẩn quanh bên tôi.

Tôi không muốn nghĩ tiếp nữa. Tôi còn phải học hành chăm chỉ, phải có kết quả cao để còn thi đại học chứ! Tóm lại, chuyện này đến đây là chấm hết đi thôi.

Thế mà đêm đó tôi lại mất ngủ đến tận khi trời sáng. Trong đầu tôi, lúc thì là Khả Liên, lúc là Sở Giang Nam. Họ xuất hiện liên tục, đêm nay thật chẳng ra làm sao. Khả Liên bị tổn thương, còn tôi thì làm Sở Giang Nam tổn thương! Thật là rối ren quá đi! Mệt chết mất, bực chết mất thôi!

Sáng sớm, vừa mới mở cánh cửa mọc đầy dây leo trường xuân, tôi nhìn thấy có một người đang đứng trong hơi sương mờ ảo của mùa thu.

Là Khả Liên!

Khả Liên ôm chầm lấy tôi và khóc.

Tôi cũng khóc theo, khóc rất to. Tôi cũng ấm ức, cũng buồn lắm chứ, bao nhiêu tâm trạng rối bời cứ tưởng là do trời thu se lạnh, nhưng hóa ra không phải trời thu lạnh, mà là tim tôi lạnh.

“Tại sao bạn ấy lại không thích tao?”. Khả Liên hỏi khẽ.

Chỉ qua một đêm mà hình như Khả Liên gầy rộc đi. Tôi sờ thấy từng khớp xương của nó, khuôn mặt hồng hào cũng biến mất, thay vào đó là đôi mắt như ngây dại. Khả Liên hỏi tôi câu đó, tôi biết trả lời thế nào đây? Khả Liên đã từng nói, nó muốn cái gì là sẽ giành lấy bằng được, không có gì mà nó không có, còn nếu “Không có được thì đạp đổ”.

Nhưng bây giờ… cái mà Khả Liên không có được chính là người con trai mà nó thích.

Thế nên nó chỉ biết khóc ấm ức mà thôi.

Tôi cũng khóc, nhưng, nước mắt của tôi là những giọt nỗi buồn. Tình yêu ơi, cuối cùng tình yêu là gì?

Hai đứa tôi cùng đến lớp muộn.

Trong giờ học, hai đứa luôn nhìn nhau. Tiết hai, Khả Liên vứt qua một mẩu giấy: “Tao sẽ không từ bỏ, tao sẽ tiếp tục!”.

Tôi viết lại: “Thôi đi, đừng làm khổ mình nữa”.

“Không”. Khả Liên lại viết tiếp.

Lần này thì bị cô giáo văn tóm được, cô mở ra đọc: “Không? Không cái gì?”.

“Không thi đại học nữa ạ!”. Khả Liên trả lời.

Cả lớp cười ầm lên. Phải, nếu mà không phải thi đại học nữa thì tốt biết mấy!

“Mất trật tự quá!”.

Hai đứa tôi nhìn nhau, sau đó nhìn mông lung lên bảng. Ôi ngày hôm nay trôi qua sao mà chậm thế!

Cuối cùng cũng đến giờ thể dục, hai đứa đứng im lặng dưới gốc cây. Bọn con trai thì chơi bóng rổ, con gái thì tập động tác nằm ngửa rồi gập người lên xuống.

“Làm thế nào bây giờ nhỉ?”.

Khả Liên khắc tên Sở Giang Nam lên vỏ cây. Sở Giang Nam, Sở Giang Nam, vẫn là Sở Giang Nam sao?

“Mày điên rồi, cậu ta hay ho lắm à?”.

“Tất nhiên rồi! Mày không nhìn thấy ánh mắt của bạn ấy sao? Bạn ấy là vị thần trong trái tim tao, mày hiểu không? Bạn ấy hơn mọi thằng con trai khác, tất cả bọn con gái của khối mười hai đều chết mê chết mệt bạn ấy. Sau tết Dương lịch có một dạ hội văn nghệ, chắc chắn bạn ấy sẽ hát, sẽ làm mọi người bất ngờ!”.

“Cậu ta còn giỏi hơn mày sao? Tao chỉ thích nghe mày hát rock thôi”.

“Tao hát không hay bằng bạn ấy đâu. Giọng của bạn ấy vừa chắc vừa vang, hơn nữa, phát âm cũng hay hơn tao. Mày không hiểu đâu, tao học thanh nhạc từ hồi bốn tuổi, tao mới hiểu thế nào là giọng ca trời cho, chính là giọng bạn ấy đấy!!!”.

“Người biết hát thì nhiều lắm!”. Tôi tiếp tục khuyên Khả Liên.

“Nhưng mà lấy đâu ra ai phong độ như bạn ấy! Mày xem, bạn ấy đẹp trai, lạnh lùng với con gái, quần áo của bạn ấy rõ là cá tính, toàn là hàng hiệu, tuyệt quá đi!”.

“Mày đừng có nói hàng hiệu với tao”. Tôi nói nhỏ: “Tao chẳng có quần áo hàng hiệu mà mặc, tao chỉ mặc đồng phục thôi”.

“Tóm lại, bạn ấy là tuyệt nhất!”. Khả Liên ngẩng đầu lên: “Tao sẽ theo đuổi bạn ấy, đến khi nào bạn ấy “đổ” thì thôi!”.

“Nhưng mà tình yêu có phải là cứ theo đuổi mà được đâu?”. Tôi hơi to tiếng với nó.

“Tao sẽ không từ bỏ đâu”.

Khả Liên rất quyết tâm. Tôi chẳng biết nói sao nữa. Hai đứa đi từ gốc cây đến bên bức tường trắng của thư viện. Khả Liên lại bắt đầu viết, chỉ một lúc sau, cả bức tường chi chít toàn tên Sở Giang Nam.

Con bé điên thật rồi!

Mà bí mật của tôi cũng làm tôi suy sụp quá. Tôi có nên nói cho Khả Liên không? Cái suy nghĩ đó vừa đến liền bị tôi đuổi đi ngay. Không được, bọn tôi là bạn thân, dù cho trước nay cái gì cũng nói cho nhau biết, nhưng cái bí mật này thì không nói được, tôi sợ Khả Liên chịu không thấu.

Hơn nữa, đó cũng là bí mật của riêng mình và Sở Giang Nam mà thôi! - Tôi nghĩ.

“Mày nói gì đi chứ!”. Khả Liên đá chân tôi.

Tôi càng im lặng hơn. Cả đêm không ngủ, mặt tôi vừa xám ngoét vừa trắng bệch. Tôi không muốn nói, chẳng muốn nói gì cả. Chính Khả Liên lôi tôi vào chuyện này. Cứ như trước đây có phải hay không, cả hai đứa cùng đi shopping, cùng đi dạo bên hồ, trò chuyện ríu rít, cùng nhau xem phim, cùng đặt biệt danh cho thầy cô, rồi còn cùng nhau ăn vặt…

Giờ thì mọi thứ đều chấm dứt rồi. Lấy đâu ra tâm trạng vui vẻ như thế nữa.

Tình cảm thì nào có liên quan tới gió và trăng đâu.

Noel.

Đây là dạ hội ca nhạc cuối cùng của thời học sinh. Chương trình văn nghệ có tiết mục rock của Khả Liên, cũng có tiết mục của Sở Giang Nam nữa. Cả hai đang ở trong cánh gà. Không hiểu tại sao, trong lòng tôi rất bất an, dường như sắp xảy ra chuyện gì đó.

Khả Liên ra sân khấu, con bé vừa xuất hiện, cả khán phòng “high” hẳn lên. Nó mặc cả “cây” đen, đeo thắt lưng vàng, eo nhỏ, tóc thì dùng băng đô thắt lại gọn ghẽ. Nó đứng trên sân khấu mà như tỏa ánh hào quang ra xung quanh đến chói cả mắt, miêu tả như thế có quá không nhỉ?

Không khí của hội trường được nó làm cho sôi động hẳn lên, tiết mục múa Mưa bụi Giang Nam èo uột trước đó cứ như để làm đệm cho tiết mục của nó.

Khả Liên xinh đến khuynh đảo ấy! Chính tôi cũng mê mệt nó cơ mà, tôi thầm nhủ với mình: “Khả Liên, tao yêu mày lắm! Mày cool lắm, mày đỉnh lắm!”. Chương trình dạ hội Noel này do khối mười hai tự tổ chức nên thấm đẫm không khí chia tay. Tiếng hò reo, tiếng huýt sáo vang lên bên dưới khán đài hòa vào giọng hát của Khả Liên.

Tôi hoàn toàn bị Khả Liên chinh phục rồi.

Khi Khả Liên hát đến đoạn cao trào, tôi phát hiện ra nó đang khóc.

Tôi nghĩ, câu hát: “Tại sao trong lòng em lại chỉ có anh” là nó dành cho Sở Giang Nam.

Chắc chắn là như thế!

Hai người quả là một đôi, xứng đôi vừa lứa, cả hai đều biết hát, lại rất giỏi nữa! Mình phải rút lui, nhất định phải rút lui! Hơn nữa, còn phải giúp Khả Liên theo đuổi Sở Giang Nam đến cùng!

Sau đó là mấy tiết mục tấu hài, tiểu phẩm và múa. Tiết mục chốt là của Sở Giang Nam.

Cậu ấy biểu diễn chốt là đúng sách rồi!

Cậu ấy đang ôm một cây guitar lên sân khấu.

Cả khán phòng thinh lặng.

Như chờ đợi sự xuất hiện của cậu ấy.

Ánh đèn tụ ở trên người cậu ấy. Cậu ấy chẳng nhìn vào ai, cúi đầu khẽ gảy đàn. Sở Giang Nam hát bài “Tạm biệt, anh yêu em, Người anh em nằm ở giường” . Cả hội trường im lặng đến mức như không có người, tôi trông thấy rất nhiều bạn nữ đang khóc. Cậu ấy lại hát bài “Người tình của chàng hát rong” , lần này tôi nghe thấy giọng cậu ấy như nghẹn lại.

Tiếng nấc nghẹn ngào xen lẫn trong tiếng hát bủa vây lấy tôi.

Cậu ấy đã hát xong, rất lâu rất lâu sau, hội trường vẫn còn im lặng. Sự im lặng đó vừa trống rỗng vừa đáng sợ. Bỗng nhiên, khuôn mặt ai ai cũng thấm đẫm nước mắt, những giọt nước mắt long lanh đọng trên mặt như đông cứng lại, rồi đột nhiên tiếng vỗ tay bùng lên vang dội. Có bạn nữ hét lên: “Sở Giang Nam, tớ yêu ấy! Sở Giang Nam, tớ yêu ấy!”.

Tiếng nói đó không phải của Khả Liên, mà của một nhóm nữ sinh đứng dưới sân khấu.

Cuối cùng thì tôi đã hiểu, có những người trời sinh ra là để làm hoàng tử! Cậu ấy đứng đó, phong độ, cuốn hút.

Nhìn Sở Giang Nam trên sân khấu, lại nhớ tới sự đau khổ mấy ngày nay, lòng tôi bỗng nhói đau. Tôi nhớ, cậu ấy đã từng đi theo tôi, đã từng nói thích tôi, vẫn còn nhớ ánh mắt nảy lửa của cậu ấy.

Kết thúc chương trình đã gần nửa đêm.

Khả Liên kéo tôi chạy ra ngoài. Lúc ấy ngoài trời đang mưa nhỏ.

Lạnh quá! Mùa đông lạnh như thế là vì Sở Giang Nam!

Hai đứa tôi đứng tránh mưa dưới mái hiên. Khả Liên nói: “Mùa đông này lạnh quá phải không mày?”.

“Ừ”.

“Nào, tao với mày ôm nhau đi, chắc sẽ ấm hơn”.

Hai đứa sát lại gần, sau đó ôm chặt lấy nhau. Cơ thể tôi bỗng nhiên hơi run, vì Khả Liên ôm tôi rất chặt.

“Vu Bắc Bắc à, tao muốn… tao muốn…”.

“Mày muốn gì?”.

“Tao muốn hôn mày!”.

“Hả?”.

Tôi còn chưa kịp phản ứng gì, thì môi Khả Liên đã chạm nhẹ lên môi tôi. Tôi đứng im, sao thế này? Sao thế này? Chuyện gì thế này?

“Mày làm trò gì đấy?”. Tôi đẩy nó ra, nhưng cũng thấy hơi quá tay.

“Tự nhiên lúc này tao muốn hôn mày thôi. Mày đã xem phim đồng tính bao giờ chưa? Hai đứa con gái chơi thân nhau, trước lúc về, chúng hôn tạm biệt nhau, tao thấy hay hay, chứ chẳng cảm thấy gì khác”.

“Nhưng mà… tao…”.

“Tao hiểu, đừng giải thích nữa, chúng mình hãy cùng ghi nhớ nụ hôn này nhé. Tao thích mày, Vu Bắc Bắc ạ, tao rất thích mày. Tao nghĩ, cái “thích” này rất kỳ quặc, mà chắc chắn mày cũng cảm thấy như tao”.

Tôi cúi đầu xuống. Đúng rồi, tôi cũng thế. Tôi cũng quý nó, nếu không tại sao tôi bảo vệ nó như thế được! Nếu Khả Liên là con trai, chắc tôi yêu nó từ lâu rồi! Tôi thích sự nam tính của Khả Liên, thích sự nhũng nhiễu và thuần khiết của nó, thích cả giọng nói và khuôn mặt thanh tú của nó!

Vì vậy, tôi không trách nó.

Hai đứa nắm tay nhau, im lặng đứng dưới hiên.

Xa xa, có bóng người đang đi trong mưa.

Là Sở Giang Nam! Khả Liên nói: “Là Sở Giang Nam!”.

Tôi muốn chạy trốn, vì tôi sợ gặp cậu ấy.

“Mày định chạy đi đâu thế? Ở lại với tao!”. Khả Liên nói tiếp: “Hôm nay tao phải nói rõ với bạn ấy!”. Vừa nói, Khả Liên vừa kéo tay tôi chạy trong màn mưa, tới đứng trước mặt Sở Giang Nam.

Trong đêm, màu áo sơ mi của cậu ấy càng trở nên trắng hơn, đẹp một cách êm đềm. Đây là lần đầu tiên cả ba người giáp mặt nhau. Mỗi người đều có tâm trạng riêng mà không thể nói ra. Còn tôi thì chỉ muốn chạy trốn càng sớm càng tốt.

Trốn xuống đất cũng được, chỉ cần thoát khỏi nơi này.

“Sở Giang Nam, ấy hát hay lắm!”. Khả Liên bắt đầu bằng một câu khách sáo.

“Cám ơn, ấy cũng thế!”. Sở Giang Nam cũng khách sáo lại.