Đừng Hòng Bẻ Cong Được Tôi

Chương 44




Chu Từ Bạch chưa kịp hiểu ra Cố Ký Thanh đang có ý gì, nhưng thân thể cậu đã nghe lời, ôm lấy Cố Ký Thanh trước.

Cậu đứng ở bên giường, cúi người, cẩn thận giang tay, giống như đang cố gắng đem ấm áp của mình truyền tới cho Cố Ký Thanh, nhưng lại sợ mình lỡ tay sẽ làm tan vỡ đi một thứ gì đó.

Cố Ký Thanh nhìn cậu bị lượng thông tin bất thình lình tấn công làm cho không biết phải hành động ra làm sao, khẽ cười: “Thực ra cậu có thể lên giường ôm tôi mà”.

Lúc này Chu Từ Bạch mới tỉnh táo lại, vội vàng xoay người lên giường, nằm xuống bên cạnh Cố Ký Thanh, đưa tay siết anh vào trong ngực mình, sau đó còn tựa như chưa dám tin: “Ý anh là tôi có thể theo đuổi anh, đúng không?”

Cố Ký Thanh vùi mặt vào ngực cậu, trả lời: “Không phải, ý tôi không phải bắt cậu theo đuổi mình, chỉ là tôi muốn cậu chờ tôi thêm một chút, chờ tôi khá hơn một chút”.

Anh không muốn trong lúc mình chưa xác định đủ mọi chuyện đã hứa hẹn nhiều hơn với Chu Từ Bạch.

Anh cũng không muốn ở cùng với Chu Từ Bạch rồi mà lại không thể trả cho cậu trọn vẹn tình yêu cậu đã tặng.

Bởi vì anh nhớ Chu Từ Bạch từng nói, nếu lựa chọn ở bên cạnh một người, vậy thì sẽ phải ở bên nhau đến tận cuối cuộc đời.

Nhưng một đời rất dài rất dài, anh cần phải có đủ sức mạnh và lòng dũng cảm.

Cho nên anh ích kỷ hi vọng Chu Từ Bạch sẽ chờ anh thêm một chút, chờ anh trở nên vững vàng hơn, dũng cảm hơn, khá hơn so với hiện tại, sau đó có thể hứa hẹn với cậu cả cuộc đời này.

Mà hết thảy những điều đó phải có điều kiện tiên quyết là rời khỏi nhà họ Cố, anh không còn sợ ai nữa, cũng không còn nợ nần ai nữa.

Anh muốn chính mình không còn giữ lại bất cứ thứ gì, không còn lo sợ bất cứ điều gì, đi tới yêu thương Chu Từ Bạch, tựa như tình yêu cậu dành cho anh vậy.

Thế nhưng theo đuổi một người rất khổ.

Anh không muốn Chu Từ Bạch theo đuổi mình.

“Tôi sẽ cố gắng nhanh chóng hơn một chút, cho nên cậu cứ chờ tôi nhé, chỉ một chút một chút thôi”.

Cố Ký Thanh cảm thấy mình đúng là một người xấu xa ích kỷ, cứ dựa dẫm vào chuyện Chu Từ Bạch là người tốt, một lần lại một lần đưa ra lời thỉnh cầu với cậu.

Xưa nay anh chưa từng thỉnh cầu bất cứ ai.

Cố Ký Thanh có chút áy náy.

Mà ở góc độ anh không thể nào nhìn thấy, sắc mặc của Chu Từ Bạch đã từ được yêu mà sợ khó có thể tin đến mừng rỡ như điên, cậu nâng đầu Cố Ký Thanh lên, bỗng nhiên hôn lên trán anh một cái: “Vậy là anh đã đồng ý để tôi theo đuổi anh rồi hả?”

“Không phải...”

Cố Ký Thanh nhìn đôi mắt mang theo ý cười không thể nào che giấu nổi của Chu Từ Bạch, còn chưa kịp giải thích.

Chu Từ Bạch lại cúi đầu hôn anh một cái: “Anh đồng ý để tôi theo đuổi anh rồi!”

Cố Ký Thanh muốn giải thích: “Không phải…”

Hôn một cái.

“Đúng rồi!”

“Không phải...”

“Đúng rồi!”

“Không phải...”

“Đúng rồi!”

“Không...”

Được rồi.

Cố Ký Thanh bị Chu Từ Bạch hôn đến mất bình tĩnh, nhắm mắt lại, tựa vào ngực Chu Từ Bạch, cảm thấy Chu Từ Bạch thích nghĩ thế nào thì nghĩ, dù sao anh cũng đã nhìn ra, Chu Từ Bạch này chính là một kẻ cuồng thân mật.

Ký ức lần trước bị Chu Từ Bạch hôn đến tức giận, anh vẫn còn nhớ như in.

Chẳng qua thời điểm đó anh tức giận mà lại như không phải tức giận.

Thực chất là anh cảm thấy sợ hãi.

Anh sợ hãi sự bày tỏ quá mức nhiệt tình của Chu Từ Bạch, làm cho tất cả những suy nghĩ trốn tránh của anh bị kéo mở ra trước mắt.

Bây giờ anh lại cảm thấy sự bày tỏ quá mức nhiệt tình này bỗng khiến lòng anh an ổn hơn, giống như anh hoàn toàn có thể lựa chọn theo suy nghĩ của chính mình, mà không cần sợ hãi sẽ bị mất đi.

“Nhưng cậu không cảm thấy mệt mỏi sao?” Cố Ký Thanh nhắm mắt, hỏi Chu Từ Bạch.

Chu Từ Bạch giữ gáy anh, siết anh vào trong lồng ngực mình, trả lời: “Không đâu, bởi vì cún thích dính người đấy, anh đẩy nó ra một ngàn lần, nó vẫn sẽ chạy về phía anh một ngàn lẻ một lần, cho nên tôi không hề cảm thấy mệt mỏi”.

Hóa ra anh là lựa chọn chắc chắn đến vậy sao.

“Vậy nếu như tôi muốn hủy bỏ thỏa thuận thì sao?”

Cố Ký Thanh hỏi.

Chu Từ Bạch ngơ ngác.

Cố Ký Thanh ngẩng đầu nhìn cậu: “Trước đó tôi muốn ở bên cạnh cậu, nhưng lại muốn trốn tránh tình cảm của cậu, nên mới ký thỏa thuận đó. Hiện giờ tôi không muốn trốn tránh, vậy chúng ta vẫn nên ở chung như những cặp tình nhân bình thường trước, đúng không?”

Nếu theo một mối quan hệ bình thường thì thường là hai người có tình cảm trước, mang theo tình cảm ở chung với nhau, sau đó xác định quan hệ, rồi mới tiến đến bước cuối cùng.

Trình tự của hai người họ có chút hỗn loạn, nhưng Cố Ký Thanh muốn cho Chu Từ Bạch một đoạn tình yêu lành mạnh, anh cảm thấy hai người họ nên thử một lần sống chung theo quy trình bình thường.

Nhưng hiển nhiên Chu Từ Bạch vừa nhận được tin vui đột nhiên bị tin xấu nện trúng, vẫn chưa tỉnh táo lại.

Cố Ký Thanh lại hỏi: “Cậu không đồng ý sao?”

“Không có!”

Chu Từ Bạch vội vàng thốt lên.

Mặc dù mỗi ngày cậu đều rất thèm ăn thịt, nhưng cậu tuyệt đối không thể để Cố Ký Thanh cho rằng cậu vì chuyện đó mà thích anh được. Thế nên cậu không hề nghĩ ngợi, đồng ý rất dứt khoát.

Đồng ý xong rồi lại có chút hối hận, rũ mi xuống, nhỏ giọng nói: “Chỉ là đừng xóa bỏ điều số 2 của thỏa thuận nhé?”

Cố Ký Thanh khẽ chớp mắt: “Hả?”

Chu Từ Bạch nói: “Chúng ta có thể không làm chuyện đó nữa, nhưng tôi vẫn muốn anh ở trong nhà của tôi, không muốn có người theo đuổi anh, muốn nấu cơm làm việc nhà cho anh, muốn nuôi dưỡng Chúc Chúc với anh, muốn dùng ảnh đại diện đôi, muốn khóa mối quan hệ tình lữ, để mọi người đều biết tôi là bạn trai của anh, anh cũng là bạn trai của tôi”.

Giọng nói của Chu Từ Bạch rất thấp, mi mắt cũng buông thõng, nghe qua như hết sức bình tĩnh trần thuật quan điểm của chính mình, thế nhưng không hiểu sao cứ cảm thấy có chút đáng thương.

Nói xong, cậu còn bổ sung thêm một câu nữa: “Mà anh đã làm chuyện đó với tôi rồi, anh phải chịu trách nhiệm đi chứ, đàn ông con trai nhà chúng tôi truyền thống lắm, anh đừng có mà chơi xấu”.

Giọng điệu quật cường lại đáng thương, làm cho đáy lòng Cố Ký Thanh dâng lên cảm giác tội ác của một tên tra nam đang phụ lòng cậu trai nhà lành.

Rốt cuộc thì anh vẫn thương xót không muốn để Chu Từ Bạch khổ sở, vươn tay sờ sờ lên khóe mắt chứa đầy mất mát của cậu, dịu dàng nói: “Được”.

Một giây sau đó, Chu Từ Bạch vui sướng mở to mắt, xoay người ấn anh xuống dưới thân, hung hăng hôn anh một cái, cười nói: “Quyết định rồi đó nha, ai chơi xấu người đó là con chó con”.

Sức lực mạnh mẽ, tốc độ cực nhanh, nét mặt phấn khởi, giống y như Chúc Chúc chụp được con mồi.

Cố Ký Thanh bất ngờ bị đẩy xuống hung hăng hôn hai phát đột nhiên nghi ngờ, phải chẳng mình đã bị lừa vào một cái bẫy?

Anh lại nghĩ, đâu có đâu, Chu Từ Bạch chỉ là một con cún to đơn thuần ngốc nghếch thôi mà.

Anh nhắm mắt lại, chui vào ngực Chu Từ Bạch định ngủ thêm một giấc nữa.

Chu Từ Bạch ôm anh vào ngực mình, không nhịn được lại cười cười hôn lên đỉnh đầu anh thêm một cái, nghĩ thầm, Cố Ký Thanh quả nhiên là con mèo con mềm lòng dễ gạt nhất trên đời này.

Sau đó Cố Ký Thanh liền nói: “Không được phép hôn”.

Chu Từ Bạch đang rất vui vẻ hôn tới hôn lui sững sờ: “Tại sao?”

“Cậu bảo muốn theo đuổi tôi mà, dưới tình huống chưa có sự cho phép của người mình thích, người đang theo đuổi sẽ hôn người ta sao?”

“…”

Chu Từ Bạch vậy mà không thể nào phản bác.

Cậu tủi thân “Ồ” một tiếng.

Cố Ký Thanh trong ngực cậu khẽ cong môi.

Chu Từ Bạch quả nhiên là cậu ngốc.

“Vậy lúc nào chúng ta về nhà đây?”

Cố Ký Thanh hỏi.

Chu Từ Bạch sờ lên trán anh, nói: “Bác sĩ bảo bệnh của anh có lẽ là do yếu tố tâm lý ảnh hưởng đến chức năng cơ thể, hôm nay đã truyền dịch, cơn sốt cũng đã lùi, cơ thể không có vấn đề, nhưng vẫn nên nằm viện quan sát thêm một ngày”.

“Chúc Chúc đâu rồi?”

“Tô Việt Bạch dẫn nó về nhà chăm sóc rồi, bảo là lấy công chuộc tội”.

“Ừ”. Cố Ký Thanh nói: “Nhưng trong viện có chút nhàm chán”.

“Vậy anh chờ một chút, tôi cho anh xem cái này”. Chu Từ Bạch nói xong thì xoay người, với lấy máy tính của mình đặt bên đầu giường, lại lật người trở lại, nằm sấp xuống giường, bấm bấm gõ gõ một lát, chỉ cho Cố Ký Thanh: “Anh xem nè”.

Cố Ký Thanh ghé vào bên người cậu, phát hiện máy vi tính đang hiển thị cảnh tượng của “Cửu Kiếm”, mà giữa màn hình có một quả trứng thú cưng màu bạc đang lấp lánh chậm rãi xoay vòng.

Cố Ký Thanh chớp chớp mắt, Chu Từ Bạch bắt đầu chơi trò chơi này từ khi nào?

Chu Từ Bạch cho anh xem số liệu của quả trứng, nói với anh: “Lần trước tôi xem anh chơi trò chơi này, hình như thấy anh đang tìm quả trứng của thú cưng Thần Khuyển, tôi đi tra một lượt, phát hiện phó bản kia rất khó đánh, tỷ lệ xuất hiện vật phẩm cũng rất thấp. Tôi nghĩ anh ngại phiền phức nên chắc chắn không định một mực đi tìm, thế nên tôi mua một acc full cấp, vào phó bản ngồi ba ngày ba đêm, cuối cùng vận may tới kiếm được một quả trứng thật rồi, anh xem này, xem nó có đáng yêu không”

Chu Từ Bạch nói xong liền mở hình ảnh hiển thị cho người chơi xem trước của chú thú cưng Thần Khuyển để Cố Ký Thanh xem.

Cố Ký Thanh nhìn quả trứng Thần Khuyển mình một mực muốn có mà lười biếng không chịu vào phó bản, trong lòng như biến thành sơn cốc vừa nứt ra một khe hở giữa ngày hè, làn gió ấm áp bên ngoài không ngừng theo đó tràn vào trong.

Lúc ấy anh đang tức giận với chính mình, vô duyên vô cớ nổi giận, còn ngại Chu Từ Bạch dính người, Chu Từ Bạch lại vụng trộm ghi nhớ món đồ anh thích.

Mà Chu Từ Bạch không hề hay biết suy nghĩ của anh, tiếp tục kể lể: “Mà tôi điều tra rồi, hệ thống sinh hoạt của trò chơi này tốt lắm, sau này hai chúng ta có thể cùng nhau chơi, tôi đánh phó bản, tăng cấp độ, PK kiếm đồ, sau đó hai chúng ta làm ruộng nuôi gia đình, xây nhà ở. Anh thích thì cứ tiếp tục nuôi thú cưng, trang trí nhà cửa, trừ con thú cưng Thần Khuyển này, qua năm trò chơi có thêm một con Ngọc Miêu bản giới hạn, đến lúc đó tôi lại kiếm về cho anh nhé, có được không?”

“Vậy không phải là chúng ta đã nhi nữ song toàn rồi sao?”

Cố Ký Thanh ghé sát bên người Chu Từ Bạch, như có như không nói ra một câu như vậy.

Ngón tay Chu Từ Bạch đang lướt lướt trên vùng chuột cảm ứng đột nhiên dừng lại.

Cố Ký Thanh nghiêng đầu nhìn cậu: “Cậu biết không, trò chơi này muốn cùng ở một nhà nuôi chung thú cưng thì cần phải kết hôn đấy”.

“Ừ”.

Chu Từ Bạch bị vạch trần tâm tư nho nhỏ, vô thức mím môi lại.

Bởi vì trò chơi này kết hôn không hạn chế giới tính, cho nên…

Cho nên cậu cảm thấy hình tượng dược sư áo trắng của Cố Ký Thanh rất thích hợp làm vợ của mình.

Cố Ký Thanh ngắm nhìn Chu Từ Bạch bị chọc thủng tâm tư riêng hai tai phiếm hồng, đáy mắt hiện lên ý cười nhàn nhạt, giọng điệu vẫn bình tĩnh nói thêm: “Ừ, được, vậy chúng ta cùng nhau luyện thêm một acc mới, sau này phải nhờ cậu nuôi gia đình rồi, onii-chan”.

Chu Từ Bạch nghe được nửa câu đầu, đáy lòng ấm áp, nhưng nghe thấy mấy tiếng cuối cùng, bên tai lập tức đỏ bừng lên: “Anh không được nhắc đến từ onii-chan kia nữa”.

“Tôi cảm thấy dễ nghe mà, có phải không nào, onii-chan ơi”.

“Dù sao tôi cũng không thích”.

“Tại sao thế onii-chan?”

“Cố Chỉ Chỉ!”

Chu Từ Bạch thẹn quá hóa giận che miệng Cố Ký Thanh, Cố Ký Thanh cười cười định tránh, hai người anh tới tôi đi, trên chiếc giường bệnh chật hẹp, dính lại thành một cụm.

Hai thân thể trẻ tuổi có trí nhớ về nhau thoáng chốc tựa như cùng chung một hơi thở.

Sau đó tại một phút giây hai bên đều hiểu ý, hai người trên giường đồng thời ngừng mọi động tác, tiếng cười dần phai nhạt để lại tình ý không còn cách nào ngăn cản.

Cố Ký Thanh nằm trên gối đầu, nhìn Chu Từ Bạch ngay trước mặt mình. Chu Từ Bạch cúi người nhìn anh, hai tai ửng đỏ, xấu hổ chuyển tầm mắt đi.

Phảng phất như quay trở lại đêm Giáng sinh hôm ấy.

Sau khi hiệu lực của thuốc biến mất, hai người họ chỉ còn sự rung động của trái tim.

Cố Ký Thanh nghĩ, có lẽ lúc đó Chu Từ Bạch trong lòng anh đã không giống như lúc trước, bởi vì sau này anh chỉ thích chọc mình Chu Từ Bạch buồn bực, cũng chỉ có một mình Chu Từ Bạch cùng anh cười đùa đủ mang đến cho anh một bầu không khí để anh động lòng.

Nếu nói một hai lần động lòng vì hormone, thì ba bốn lần động lòng rõ ràng là do định mệnh trời sinh của anh và Chu Từ Bạch.

Mà anh vẫn luôn nhớ nhung Chu Từ Bạch.

Cho dù chỉ có ngắn ngủi ba ngày, anh vẫn thật lòng muốn đền bù sự hối tiếc cho nó.

Anh ôm cổ Chu Từ Bạch hỏi: “Ngày mai cậu bắt đầu theo đuổi tôi luôn có được không?”

Chu Từ Bạch chưa hiểu.

Cố Ký Thanh khẽ chạm vào môi cậu: “Vì tôi còn nợ cậu một phần thưởng mà, tôi không thể chơi xấu, mà Chu Từ Bạch này, tôi thật sự rất nhớ cậu”.

Giọng nói của anh rất dịu dàng, bên môi còn vương hơi nóng cửa cơn sốt cao mới hạ.

Tâm tình cả ngày lên lên xuống xuống, giống như lần lượt sống sót qua đủ kiếp nạn trên đời mà vẫn không thoát nổi nỗi mê hoặc.

Chu Từ Bạch nghĩ, nếu như Cố Ký Thanh là một yêu tinh, cậu có chết cũng sẽ cam tâm tình nguyện.