Đừng Khóc, Nhà Ta Nhường Ngươi Ở!

Chương 6




Nữ sinh ngồi bên cạnh thật ra cũng không khó gần lắm, có lẽ tính cách của Hạ Lăng và Khương Tư Nhu khá hợp nhau, hai người rất nhanh liền trở thành bạn bè.
Mới đầu Hạ Lăng nói chuyện, cô ấy sẽ có chút khẩn trương, nói chuyện lắp bắp, từ tốn, sau này phát hiện Hạ Lăng thật sự không ghét mình, mới dần dần mở lòng, trên mặt lộ ra ý cười nhàn nhạt, thấy Hạ Lăng chưa có sách giáo khoa, liền chủ động kéo đến cho cô xem cùng.
"Cám ơn." Hạ Lăng cười nói.
"Không có gì, tớ là người phải nói lời cảm ơn mới đúng, cũng rất lâu rồi không có ai nói chuyện với tớ." Khương Tư Nhu vội vàng xua tay, mặt có chút ửng hồng.
Cô thật sự cảm kích Hạ Lăng.
Trước kia không phải là không có ai ngồi cùng bàn, chỉ là mỗi khi các bạn ấy nhìn đến những dòng chữ trên bàn kia, tuy ngoài mặt không nói gì, nhưng trong lòng nhất định không dễ chịu, đến ngày hôm sau sẽ trực tiếp nói với chủ nhiệm xin đổi chỗ ngồi, dần dà, cô trở thành học sinh bị cô lập trong lớp.
Sau khi trải qua tiết học đầu tiên, Hạ Lăng cuối cùng cũng hiểu vì sao thầy Thôi lại nói bầu không khí học tập của lớp này không tốt, chỉ là không tốt thôi sao? Phải nói là kém vô cùng.
Kiếm một học sinh nghiêm túc nghe giảng cơ hồ không có, nào là nằm ra bàn ngủ, nào là chơi điện thoại, nào là đọc tiểu thuyết, còn có người cắn hạt dưa nói chuyện phiếm.
Mà giáo viên đứng trên bục giảng như người mù, đối với bầu không khí bên dưới coi như không thấy, tự mình nói qua một lượt bài học, sau đó phủi mông một cái liền rời đi.
Hạ Lăng cảm thấy, muốn ở trong lớp này kiếm thành tích, sợ là so với lên trời còn khó hơn.
https://truyen4u.net/author/NekoU207
Trừ điều đó ra, cô còn chú ý tới, mỗi khi mình cùng Khương Tư Nhu giúp đỡ nhau chuyện gì thì xung quanh sẽ có người nhìn qua, ánh mắt sắc như dao phi đến đâm vào mặt cô, khiến trong người cảm thấy không thoải mái.
Hạ Lăng bình tĩnh không thèm để ý, bất luận trước kia Khương Tư Nhu ở trong lớp là người như thế nào, hiện tại cô ấy chính là bạn cùng bàn, cũng là người bạn đầu tiên của mình ở trường.
Hết tiết một, Thôi Đỗ Thần gọi Hạ Lăng đến phòng làm việc nhận đồng phục và sách giáo khoa, cười cổ vũ cô: "Học hành cho tốt, thầy rất xem trọng em, tin tưởng em nhất định có thể bước ra khỏi lớp này."
Hạ Lăng dở khóc dở cười gật đầu, "Em chỉ có thể cố hết sức mà thôi."
Không biết vì sao thầy ấy lại tin tưởng mình đến vậy.
Bất quá không cần thầy nhắc nhở, cô cũng sẽ cố gắng học tập, cơ hội được đến trường không dễ, cô cảm thấy rất trân quý.
Tóm lại, đây là con đường duy nhất giúp cô thay đổi bản thân.
***
Giờ học buổi sáng kết thúc rất nhanh, Khương Tư Nhu dẫn Hạ Lăng đến nhà ăn ăn cơm.
Là trường tư, kinh tế của Hoa Đức rất dồi dào, xây hẳn ba nhà ăn, mỗi nhà ăn đều có những món ngon khác nhau, nơi họ muốn đến chính là nhà ăn số 2 cách tòa nhà dạy học gần nhất.
Nhà ăn số 2 là nơi có diện tích lớn nhất, tuy chỉ có một tầng nhưng nóc nhà được thiết kế theo kiểu mái vòm khiến không gian trở nên rộng rãi hơn, trang hoàng lộng lẫy, bên trong đồ ăn cũng rất phong phú.
"Nghe nói nhà ăn số 2 đầu bếp đều là tinh anh trong giới ẩm thực được nhà trường đặc biệt mời từ bên ngoài đến, hương vị ngon vô cùng, chỉ là hơi đắt." Khương Tư Nhu ở trên đường giới thiệu nhà ăn cho Hạ Lăng.
"Đắt?" Hạ Lăng tuy rằng sớm đã chuẩn bị tâm lý, nhưng vẫn cảm thấy như mất miếng thịt, "Đắt là bao nhiêu?"
"Uhm... Để tớ tính thử xem, nếu gọi một món mặn một món chay, ít nhất cũng phải mất hai mươi tệ." Khương Tư Nhu suy nghĩ một chút nói.
"..." Hạ Lăng yên lặng nhìn cô không nói lời nào.
Không nghĩ đến cô ấy nhìn bên ngoài rất giản dị, vậy mà lại là người có tiền.
https://truyen4u.net/author/NekoU207
"Cậu hiểu lầm rồi." Khương Tư Nhu nhìn nét mặt của cô liền biết cô đang nghĩ gì, ngại ngùng giải thích: "Tớ quê ở nông thôn, trong nhà cũng không có nhiều tiền, chỉ là thành tích đầu vào của mình không tồi nên được nhà trường đặc cách, không chỉ miễn phí hoàn toàn học phí, còn bao ăn ở, trường học mỗi tháng đều cấp cho mình một thẻ ăn 2000 tệ."
"Thật tốt." Hạ Lăng từ trong nội tâm tỏ ra hâm mộ.
"Cái này có gì tốt."
Khương Tư Nhu kỳ quái nhìn cô một chút, người có thể vào Hoa Đức học, phần lớn đều là người có tiền, huống chi Hạ Lăng là được chuyển đến, có thể thấy bối cảnh gia đình không đơn giản, trong lòng cô sớm đã coi Hạ Lăng là tiểu thư nhà giàu.
"Bây giờ cậu có muốn đi làm thẻ cơm không? Đóng 100 tệ được chọn 30 món, sau này chỉ cần hàng tháng nộp tiền vào là được, rất tiện lợi."
Hạ Lăng trầm mặc một hồi, hỏi: "Nhất định phải đóng 100 tệ mới được làm thẻ sao?"
"Đúng vậy." Khương Tư Nhu nói: "Phí làm thẻ cũng phải mất 20 tệ, ngoài ra còn có tiền cơm."

"Vậy là vẫn tính."
Hạ Lăng bất đắc dĩ lắc đầu, bất giác nắm chặt ví tiền trong túi quần, tính toán một hồi, thêm vài xu lẻ, tổng cộng chỉ có 56 tệ.
Đây là toàn bộ số tiền cô có trong người.
Hạ Trác Quần từ lúc mang cô về Hạ gia, cũng không có đưa phí sinh hoạt, cô cũng không có mặt mũi mở miệng xin tiền.
Xem ra sau này phải nghĩ biện pháp kiếm tiền.
Khương Tư Nhu cũng không hỏi nhiều, dẫn Hạ Lăng tiến vào nhà ăn số 2, hiện tại chính là giờ cao điểm, Hạ Lăng ngước mắt trông qua, xung quanh đều là người, chật ních từ cửa vào.
"Tiết Húc! Tớ nhìn thấy Tiết Húc!"
Một người trong đám đông hưng phấn hô lên.
"Cậu ấy thật sự về trường học rồi sao, tớ còn tưởng là tin giả."
"Chân phải của cậu ấy hình như chưa khỏi hẳn, vậy mà còn đến trường lên lớp, khó trách thành tích học tập tốt như vậy."
"A! Cậu ấy đang đi về hướng chúng ta kìa!"
Bên cạnh có mấy nữ sinh kích động trò chuyện bàn luận không dứt.
Hạ Lăng theo ánh mắt của các cô nhìn qua, liền thấy được Tiết Húc.
Hắn không mặc áo khoác đồng phục, chỉ mặc một cái áo sơmi trắng, cao gầy đứng trong đám người, những nam sinh bên cạnh chỉ càng làm tôn lên vẻ đẹp trai của hắn.
Thiếu niên cao lớn vững chãi, dung mạo trắng như tuyết, vẻ đẹp không gì sánh nổi, chỉ là thần thái có chút lãnh đạm.
Nếu như trước kia cô thấy hắn như một ngọn lửa, thì bây giờ tựa như một khối hàn băng, động tác biếng nhác, cao ngạo tự phụ, trên khuôn mặt tuấn mỹ không có một biểu cảm dư thừa nào, tay giấu trong túi quần, khí chất nam thần tăng lên gấp bội.
Hừm, nếu cái chân phải kia lúc đi không bị khập khiễng, có khi sẽ còn tiêu soái hơn.
Hạ Lăng có chút buồn cười.
https://truyen4u.net/author/NekoU207
"Quả thật là Tiết Húc, tớ đến nhà ăn nhiều lần như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên gặp được cậu ấy ở đây." Khương Tư Nhu cũng sợ hãi than một câu.
"Cậu cũng biết hắn?" Hạ Lăng ngạc nhiên hỏi.
"Dĩ nhiên, cậu ấy rất nổi tiếng." Khương Tư Nhu gật đầu thật mạnh, bẻ từng đốt ngón tay rồi nói: "Gia thế tốt; học giỏi, lại còn đẹp trai; trong trường có rất nhiều người yêu thích cậu ấy, nhưng không chỉ có nữ sinh."
Hạ Lăng nghe được sửng sốt, "Không chỉ có nữ sinh... Là có ý gì?"
Khương Tư Nhu khụ khụ vài tiếng, "Nghĩa như mặt chữ, từng có nam sinh theo đuổi cậu ấy."
Bất quá không phải trong trường học của bọn họ, là một giáo viên dạy thêm ở bên ngoài, đồng tính luyến ái, đối với Tiết Húc là nhất kiến chung tình, có một đoạn thời gian, ngày nào cũng đến trường học tìm Tiết Húc, Tiết Húc không nhịn được nữa, xắn tay áo lên, trực tiếp đem hắn đá ra khỏi trường.
Một chiến tích đi vào lịch sử.
Hạ Lăng có hơi khó tưởng tượng, nhưng nghĩ đến vẻ mặt xinh đẹp khó phân biệt kia của Tiết Húc, liền im lặng.
Quả nhiên giá trị nhan sắc rất có sức ảnh hưởng.
Đẹp có khi là một cái tội.
Bọn cô nhanh chóng tiến vào đội ngũ xếp hàng chờ cơm, Hạ Lăng nhìn thấy nữ sinh bên cạnh không ngừng đưa mắt hướng về phía sau, hai má phiếm hồng, đôi mắt tỏa sáng, không khó suy đoán Tiết Húc hẳn là cũng xếp cùng hàng với cô.
Hạ Lăng nghĩ một lát, không có ý định tránh hắn, trốn được một lần cũng không chắc trốn được cả đời, nếu hắn thật sự muốn tìm cô tính sổ, trốn cũng vô dụng.
Để tiết kiệm chi phí, cô chỉ lấy rau xanh và cơm, còn có một chén canh tảo tía miễn phí, dì lấy cơm là người tốt, thấy cô gầy liền múc rất nhiều đồ ăn cho cô, khi múc canh thì cẩn thận dặn dò: "Canh này mới nấu xong , còn rất nóng, cẩn thận một chút."
Hạ Lăng mỉm cười nói cảm ơn.
Khương Tư Nhu xếp ngay sau cô, Hạ Lăng vừa lấy đồ xong rời đi, đang định bước lên thì bị một đám nữ sinh không biết từ đâu chui ra, mạnh mẽ chen hàng.
"Ngại quá, bọn mình đói bụng rồi, muốn nhanh chóng được ăn cơm."
Nữ sinh có mái tóc vàng cười ôm lấy cổ Khương Tư Nhu, giọng nhẹ nhàng, "Cậu sẽ không để bụng chứ?"
Khương Tư Nhu đưa mắt nhìn cô ta, khúm núm lắc đầu, "Không, không ngại."
"Vậy thì tốt rồi." Nữ sinh liếc Hạ Lăng một cái, nhướn mày nói, "Ai chà, bạn mới hả, cũng không tệ, chẳng biết có thể duy trì được bao lâu."
Cô ta cười cười giọng mỉa mai.
https://truyen4u.net/author/NekoU207
Hạ Lăng nhíu mày, nhìn thân thể đang run rẩy không khác gì cái sàng của Khương Tư Nhu, cố gắng không làm ra hành động thiếu suy nghĩ.
Cô nhận ra nữ sinh này, là bạn cùng lớp tên Hoàng Lộ, Hạ Lăng có ấn tượng rất sâu với cô ta, bởi vì cả lớp tóc đều một màu đen, chỉ có mình cô ta là màu vàng choé.
Nếu chỉ có mình Hoàng Lộ chen ngang thì có thể đi lên nhắc nhở, nhưng đi cùng cô ta còn có năm nữ sinh khác, thoạt nhìn mỗi người đều không dễ chọc.
Khẳng định những người đứng phía sau dù bị chen ngang cũng không có ý kiến, dường như đều biết Hoàng Lộ, trong mắt có điều cố kỵ, không một ai dám đứng ra, chỉ yên lặng rời đi, sang hàng khác đứng xếp hàng.
Khương Tư Nhu cũng muốn đổi hàng khác, lại bị Hoàng Lộ kéo lại, cười nói: "Đừng bỏ đi chứ, tớ cũng không phải là người không biết đạo lý, cậu xếp hàng lâu như vậy, tớ nào không biết xấu hổ để cậu đi xếp hàng lại, cậu đợi một lát, chúng tớ rất nhanh sẽ lấy xong."
Nói là như vậy, nhưng động tác của cô ta còn chậm hơn rùa, chọn đồ ăn mà cứ đứng ngẫm nghĩ mãi không lấy, chưa kể đến phía sau còn có năm cô bạn của cô ta.
Hạ Lăng nhịn không được, bưng khay đến bàn ăn trước, sau đó quay lại mở miệng lạnh nhạt: "Bạn học Hoàng Lộ, cậu không muốn ăn cơm thì có thể đừng quấy rầy bữa ăn của người khác được không?"
"Tớ chỉ là đang lấy cơm mà thôi, có chỗ nào quấy rầy?" Hoàng Lộ nheo mắt nhìn về phía cô, cười khinh thường, "Cậu đừng ăn không nói có."
"Cậu đứng ở chỗ này chính là đang quấy rầy người khác." Hạ Lăng giọng điệu rất lạnh, "Nhìn thấy mặt cậu, chỉ sợ có một vài người không nuốt nổi cơm đấy."
"Cô nói cái gì?" Hoàng Lộ thành công bị chọc giận, trực tiếp dơ tay lên định đánh người.
Hạ Lăng không nghĩ đến, trước mắt bao nhiêu người mà cô ta cũng dám động thủ, may mà cô phản ứng nhanh, nghiêng đầu tránh thoát, nhưng một nữ sinh khác đi cùng Hoàng Lộ nhân cơ hội ra tay, hung hăng đẩy cô một cái thật mạnh.
Hạ Lăng không kịp tránh, cả người bị đẩy lùi về sau lại sượt qua bàn ăn, nước canh bắn hết lên tay cùng quần áo, vì đứng không vững mà cả người ngã ngửa ra đằng sau, dường như đụng phải ai đó, trực tiếp mang cả hai ngã xuống đất, bất quá cô không cảm thấy đau, người nọ lại trở thành đệm thịt cho cô.
Nhà ăn đồng loạt ồ lên, tập trung nhìn về phía bên này.
"Hừ, đây chính kết quả của việc dám đối đầu với tôi..."
Hoàng Lộ còn chưa kịp đắc ý, lại thấy rõ người đen đủi chịu chung số phận với Hạ Lăng, sắc mặt đột nhiên biến đổi, vội vàng bỏ lại một câu: "Cô cẩn thận với tôi đấy!"
Sau đó liền mang theo những nữ sinh khác chạy đi.
Không chỉ có Hoàng Lộ, mọi người trong nhà ăn sắc mặt đều trở nên rất kỳ quái, ánh mắt nhìn chằm chằm người đang bị Hạ Lăng đè ở dưới, không khí đột nhiên im lặng.
Hạ Lăng nhận ra bầu không khí quỷ dị lúc này, nuốt một ngụm nước bọt, hẳn là... Sẽ không phải xui xẻo như vậy chứ.
https://truyen4u.net/author/NekoU207
Tim đập có chút nhanh, cô thậm chí còn không dám quay đầu lại nhìn.
Đến khi Chu Gia Giang lớn tiếng cất giọng hỏi đến ——
"Tiết Húc, cậu không sao chứ?"
Hạ Lăng trong nháy mắt liền đưa ra quyết định, từ trên người hắn đứng dậy thật nhanh, vắt chân lên cổ chạy, nhưng động tác của hắn so với cô còn nhanh hơn.
Đằng sau, một bàn tay với những khớp xương rõ nét hướng về phía cổ cô, năm ngón tay thon dài trắng nõn, lại băng lãnh không có một chút độ ấm túm chặt lấy cái gáy phía trước, kéo cô trở lại.
Hơi thở của người nào đó hỗn loạn, Hạ Lăng nghe được tiếng hắn nghiến răng, thật âm u, lạnh lẽo, phảng phất đến từ Địa Ngục.
"Cô đúng là, ngã đẹp lắm!"
Tác giả có lời muốn nói: Hạ Lăng: Ai muốn cậu đứng ở phía sau tôi, còn đòi trách tôi.