Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác

Chương 180-2: Hệ thống vs hệ thống




Diệp Ký Minh nằm trên lưng Đoạn Thư Tuyệt, còn Đoạn Thư Tuyệt cõng hắn đi tới bên bờ biển, thủy triều đang dâng, đi dọc theo đá ngầm ở bờ biển, giống như muốn đưa cậu đi xem biển.

Diệp Ký Minh chăm chú nhìn lại, quả thật giận mà không có chỗ để bộc phát.

Bản thân mình thì không một mảnh vải, chỉ khoác lên người ngoại bạo và áo choàng, nhưng họ Đoạn kia thì lại rất chỉnh tề, tóc tai gọn gàng, xử lý tỉ mỉ cẩn thận, quả thật là một công tử tao nhã áo mũ chỉnh tề.

Diệp Ký Minh nhúc nhích một chút, khó chịu đến nhe răng trợn mắt.

Bản Quân chịu tội lớn như vậy, ngươi còn tranh thủ đi tắm rửa chải chuốt?

Hắn phẫn nộ kéo đồ cột tóc của Đoạn Thư Tuyệt xuống.

Đoạn Thư Tuyệt bất ngờ, nhưng cũng không để ý da đầu bị kéo đau và tóc tai bị rối loạn: “Diệp huynh tỉnh rồi?”

Diệp Ký Minh tức giận đến không muốn nói chuyện, nắm chặt cột tóc, mạnh mẽ ôm chặt lấy Đoạn Thư Tuyệt ở phía sau.

Đoạn Thư Tuyệt lại khôi phục về Đoạn Thư Tuyệt nhẹ nhàng văn nhã như trước, bộ dáng độc đoán trước đó dường như chưa từng tồn tại: “Cùng tại hạ đi một chuyến xuống biển có được không?”

…Câm miệng của ngươi lại đi. Ngươi ở trên, tại hạ cái gì mà tại hạ, trong lòng không rõ điều đó sao?

Diệp Ký Minh vừa phát cáu trong lòng, vừa âm thầm quấn lấy cổ của Đoạn Thư Tuyệt.

Đã cùng ngươi chết một lần, có nơi nào mà không thể đi được nữa.

Hắn nói: “Nói nhảm gì vậy. Dẫn đường đi.”

Dứt lời, hắn dùng cột tóc của Đoạn Thư Tuyệt cột lên tóc mình, cằm gối lên xương quai xanh của Đoạn Thư Tuyệt, nghiến răng nghiến lợi, khó có thể kiềm chế được dư vị.

Đi tới một chỗ đá ngầm, Đoạn Thư Tuyệt nói: “Đi xuống.”

Diệp Kí Minh: “Ừm.”

Đoạn Thư Tuyệt thả người vào trong nước, hóa thành Giao nhân, đuôi cá màu trắng bạc vẽ ra một gợn sóng trong nước, lặng lẽ phá vỡ mặt nước, nhanh chóng lẻn sâu vào trong.

Rắn tất nhiên sẽ biết bơi, lại có Đoạn Thư Tuyệt đi cùng, Diệp Ký Minh cũng không cảm thấy có gì không khỏe, chỉ hiếu kỳ vì sao Đoạn Thư Tuyệt lại đột nhiên muốn dẫn mình xuống biển.

Cậu ấy muốn dẫn mình đi gặp người nhà của cậu ấy?

Nhưng cậu ấy cũng giống như mình, từ lâu đã tứ cố vô thân, ngoại trừ bọn họ thì làm gì còn người thân nào nữa?

Diệp Kí Minh đang suy nghĩ lung tung, lúc này Đoạn Thư Tuyệt đã dẫn hắn đến một rặng san hô.

Đoạn Thư Tuyệt lại hóa ra hai chân, đạp lên thềm lục địa xốp mềm.

…Nơi này có gì không đúng sao?

Hắn hỏi: “Họ Đoàn, ngươi đang diễn trò gì vậy?”

Khi đang nói chuyện, cổ tay của hắn lại bị Đoạn Thư Tuyệt nắm lấy.

Đoạn Thư Tuyệt xoay nửa khuôn mặt lại.

Giữa ánh sáng lay động của sóng nước, màu xanh biển rõ ràng hiện lên trong đôi mắt đen của Đoạn Thư Tuyệt, trái ngược với đôi mắt màu vàng đồng của Diệp Ký Minh, một bên trầm tĩnh, một bên lửa nóng.

Đoạn Thư Tuyệt nhẹ giọng: “Diệp huynh có nhớ khi ta tặng cho ngươi vòng tay vảy cá này từng nói gì không?”

Đương nhiên là Diệp Ký Minh nhớ rõ.

Lúc trước chính mình còn chê con cá này keo kiệt khi tặng cái vòng tay, Đoạn Thư Tuyệt nói, sau này hắn có thể dùng nó để đổi với cậu một thứ tốt.

…Nhưng hắn chỉ cho rằng con cá này thuận miệng nói mà thôi.

Đoạn Thư Tuyệt không nói gì, nhẹ nhàng cầm tay Diệp Ký Minh, đưa về phía trước, dùng vòng vảy cá chạm vào vách tường nước biển mỏng trước mắt.

Trong chốc lát, trận pháp do Đoạn Thư Tuyệt lập nên tiêu tan như mây, kết thành một cảnh tượng kỳ ảo.

Giữa những rặng san hô màu xanh ngọc có một tòa cung điện sừng sững giữa biển, bên trên là những tấm màn che được kết bằng hạt Giao châu đang đong đưa dưới nước, màu trắng bạc của Giao châu khảm vào vách tường tạo ánh sáng, hết thảy đều chói mắt huy hoàng, khá hợp với thẩm mỹ khoa trương của Diệp Ký Minh.

Mỗi một chiếc đèn, mỗi một cột trụ đều rất tương tự với động phủ ở Ba Thục của Diệp Ký Minh trong kiếp trước.

Mà tên của tòa cung điện này là Đoạn Thư Tuyệt tự tay viết.

“Tàng Châu.”

Văn sư tôn vì Trì tiên sinh tạo nên ngọn núi Hồi Thủ, vậy vì sao cậu không thể vì Diệp Ký Minh tạo nên một nơi thế ngoại đào nguyên?

Cậu khóc ra Giao châu, đổi lấy vô số ngân lượng để cậu có thể xây nên tòa cung điện dưới đáy biển này.

Những năm qua, toàn bộ bảo vật mà Trì tiên sinh trợ giúp cậu đoạt được đều cất giữ ở đây, đầy đủ nuôi sống một tiểu hắc xà kiêu sa.

Hôm nay cậu phải đưa bảo vật to lớn nhất của mình đặt vào trong đó.

Diệp Ký Minh đột nhiên cảm thấy vành mắt hơi nóng, cúi đầu mạnh mẽ cắn một cái lên tai của Đoạn Thư Tuyệt: “Đây là của ta?”

“Của ngươi.”

“Ngươi đã sớm lên kế hoạch rồi? Có phải không?” Nhịp tim của Diệp Ký Minh đập kịch liệt, “Ngươi cho rằng làm như vậy có thể thu mua bản Quân? Để bản Quân không nhớ mối thù hôm nay?!”

Đoạn Thư Tuyệt nghe vậy, quay người lại, trở tay ôm eo Diệp Ký Minh, tiến đến bên tai hắn, nói thẳng: “Chỉ muốn cho ngươi một mái nhà mà thôi. Tùy ngươi muốn nhớ thù hận hay không cũng được, chúng ta vào trong nhà đi, ngươi từ từ mắng, ta chậm rãi nghe, có được không?”

Diệp Ký Minh không nói gì, tức giận nghĩ, cái đồ đầu gỗ đáng chết, hừ.

Khi hai người đang dắt tay cùng tiến vào bí cảnh dưới đáy biển của bọn họ thì ở một thị trấn nhỏ không tên ở cách Đông Hải không xa có một người què vùi trong góc, ăn như hùm như sói cái bánh màn thầu lạnh tanh vừa mới cầu xin được.

Sau khi nuốt sạch sành sanh tất cả cặn bã, hắn nhìn thẳng ra ngõ hẹp, bộ dáng điên điên khùng khùng, khập khễnh chạy về phía trước.

Hắn muốn đi đâu đây?

Không ai biết, mà ngay cả chính hắn cũng không biết.

…..

Ngày thứ nhất sau khi nhiệm vụ kết thúc, Trì Tiểu Trì gặm xong một quả táo, chủ động đưa ra yêu cầu muốn đến một thế giới nào đó.

Khi cậu đưa ra yêu cầu, Lâu Ảnh đang cạo vảy cá hoa vàng trong phòng bếp, chuẩn bị làm món sủi cảo cá hoa vàng.

Một tô bắp cải thảo xanh ngắt được bầm nhỏ, chuẩn bị sẵn sàng để gói sủi cảo, hệ thống điều hòa không khí trong nhà không ngừng vận chuyển, phát ra tiếng gió vù vù, con chuột nhỏ nuôi trong nhà cắn quả táo vang lên tiếng răng rắc như đang gặm gậy trúc.

Anh cảm thấy hết thảy đều rất tốt, thậm chí có chút không nỡ để cậu rời đi.

Lâu Ảnh cất giọng nói: “Chờ đến trưa đi, để tôi làm xong sủi cảo rồi đi cùng em.”

Trì Tiểu Trì nói: “Không cần, em đi một lúc sẽ quay lại, nhiều nhất là hai tiếng thôi.”

Lâu Ảnh dùng tạp dề lau tay một chút, đi ra từ nhà bếp.

Anh muốn dùng diện mạo thật sự của mình nhưng sợ Chủ thần giở trò, sau khi cân nhắc đắn đo, chỉ đành dùng mặt của Văn Ngọc Kinh.

Mái tóc dài được cắt ngắn gọn gàng, áo sơ mi trắng tùy tiện cài vài khuy áo cùng quần đen dài, khí chất vốn xuất trần của Văn Ngọc Kinh bị kéo về với khói lửa trần gian nhưng lại không gây nên cảm giác khó chịu.

Lâu Ảnh lấy ra mấy cái áo choàng dài ở trong tủ đồ: “Bên ngoài đang là mùa đông, chọn kiểu mà em thích rồi mặc vào. Mua chút đồ ăn muốn ăn mang về, tôi ở nhà chờ em.”

Tất cả áo khoác đều rất ấm áp, chẳng qua có chút rộng, ống tay áo hơi dài, che khuất tay một chút.

Lâu Ảnh giúp cậu chọn một chiếc áo màu nâu nhạt, xắn ống tay áo lên vài vòng, để lộ ra cổ tay áo len màu xám đậm bên trong.

Khi xắn ống tay áo, Lâu Ảnh dừng lại động tác một chút.

…Chiếc nhẫn mà anh đưa cho Trì Tiểu Trì trước kia bị chuyển sang ngón út, không biết làm sao mà bây giờ lại chạy sang ngón trỏ.

Một chiếc nhẫn đeo từ ngón đeo nhẫn đến ngón út rồi lại chạy đến ngón trỏ, có thể nói là số mệnh thăng trầm.

Nhưng Lâu Ảnh vẫn rất có lòng tin đối với vị trí cuối cùng mà nó sẽ hướng đến.

Nghĩ đến đây, Lâu Ảnh lặng lẽ nở nụ cười, tiếp tục thay cậu chỉnh lại ống tay áo, sau đó mang đến khăn quàng cổ nhung màu đen để quấn lên cho cậu.

Trì Tiểu Trì có chút mất tự nhiên mà giơ tay lên từ chối: “Để em tự làm.”

Lâu Ảnh lo lắng cậu vẫn còn chướng ngại tiếp xúc, vì vậy liền chủ động buông tay ra.

Trì Tiểu Trì soi gương, buộc khăn quàng cổ thành một nút thắt hình hoa, sau đó xịt một chút hương nước hoa thoang thoảng lên người.

Lâu Ảnh từ xa xa nhìn Tiểu Trì nhà anh quen tay hay làm mà chỉnh lý trang phục một cách thành thục, trong lòng anh cảm thấy mềm nhũn, nhưng cũng cảm thấy có chút bất an.

Anh thật sự rất yêu thích Trì Tiểu Trì.

Lúc trước, khi mất đi tất cả ký ức đã rất thích Trì Tiểu Trì, đó là sự yêu thích thuần túy, không liên quan đến quá khứ lẫn tương lai, chỉ là vì yêu thích Trì Tiểu Trì của hiện tại mà thôi.

Đối với Lâu Ảnh mà nói, anh có được chính là một Trì Tiểu Trì hoàn chỉnh.

Nhưng đối với Trì Tiểu Trì mà nói thì cậu ấy tìm về chỉ là một trí tuệ nhân tạo có vài năm ký ức ngắn ngủi.

Cho nên Lâu Ảnh muốn biết nhiều hơn.

Anh muốn biết những năm tháng ấy rốt cục đã xảy ra chuyện gì.

Lâu Ảnh muốn giúp Trì Tiểu Trì tìm trở về một Lâu Ảnh hoàn chỉnh.

Vì vậy sau khi Trì Tiểu Trì lựa chọn một thế giới để rời đi, anh cũng quay về không gian Chủ thần một chuyến, gõ cửa phòng 089.