Đừng Nháo, Bạc Tiên Sinh

Chương 26: Hắn lại dễ dàng bị cô trêu trọc như vậy.




Thấy cuối cùng Bạc Cảnh Xuyên cũng phóng tầm mắt tới người mình, lúc này Lai Dung mới mở miệng: "Thiếu gia vẫn nên nghỉ ngơi một chút đi, không bà cụ lại đau lòng."

Đau lòng vì bao nhiêu tâm ý đều lãng phí.

Bạc Cảnh Xuyên nâng cổ tay nhìn đồng hồ, từ giờ đến bữa tối vẫn còn thời gian.

"Biết rồi."

Hắn gật gật đầu, nhấc chân lên lầu.

Lai Dung nhìn thân ảnh hắn biến mất trên cầu thang, mỉm cười, xoay người hướng phòng Bạc lão phu nhân đi tới.

Giữ chiếc cà vạt đã được nâng lên nửa chừng, Bạc Cảnh Xuyên như thường lệ đi tới mở cửa phòng.

Nói tới việc từ trước tới nay hắn không cho người khác tự tiện bước vào lãnh địa của mình, tuy nơi này hắn không thường xuyên tới những vẫn nhạy bén nhận ra trong phòng có cảm giác khác thường.

Tay nắm then cửa hơi dừng lại, tầm mắt không hề dừng lại, rơi xuống chiếc giường giữa phòng.


Đôi mắt sâu thẳm, lạnh lẽo như lưỡi kiếm phóng tới phần nổi lên trên giường, hai chân chậm rãi bước đến.

Bước chân dẫm lên thảm, không một tiếng động.

Trên gương mặt đạm mạc là nham hiểm, hung ác cùng lãnh lệ khi lãnh địa bị xâm phạm.

Nhưng khi hắn đến gần mép giường, vừa nhìn đến người đang ngủ trên giường kia, hàn ý trong mắt liền tiêu tán.

Một mái tóc đen như mây mù tán loạn trên gối, gương mặt nhỏ cỡ bàn tay vì ngủ say mà nổi lên một tầng ửng đỏ. Giữa đôi lông mày thanh tú tỏa ra vài phần ôn nhã dịu dàng.

Ánh mắt hắn lướt qua hàng mi như cánh bướm của cô, không trang điểm mà môi mỏng lại như cánh hoa hải đường, cái mũi thanh tú nhỏ xinh, quá bình yên điềm tĩnh.

Nhân gian tuyệt sắc.

Trong đầu Bạc Cảnh Xuyên bỗng hiện lên bốn chữ này.

Sau đó, tầm mắt hắn rất tự nhiên trượt xuống.


Trên người cô là áo choàng tắm của hắn, có lẽ là quá rộng. Trong khi cô ngủ say, vạt áo đã chảy qua đầu vai, vai ngọc vô ý lộ ra cùng một mảng lớn da thịt trắng nõn, xương quai xanh tinh xảo theo nhịp thở mà di động lên xuống.

Hô hấp đột nhiên căng thẳng, con ngươi đen tĩnh mịch của Bạc Cảnh Xuyên lướt qua một vòng u ám, kinh ngạc.

Hắn chỉ nói không cảm thấy ghét người phụ nữ này, lại không nghĩ đến, hắn lại dễ dàng bị cô trêu trọc như thế.

Xoay người, đem áo khoác tây trang trên người cởi ra, ném tới một bên sofa, tiện đà nâng tay cởi chiếc măng sét trên cổ tay, cúi người ném tới một bên.

Sau đó lại nhìn tới khuôn mặt đang ngủ của Thẩm Phồn Tinh, ánh mắt vẫn thờ ơ như cũ nhưng sâu bên trong lại dần dần ngưng tụ một vòng ấm áp.

Sao phải để ý như vậy, bị cô dễ dàng ảnh hưởng cũng không phải chuyện gì xấu.


Dù sao...

Sớm hay muộn cũng đều là của hắn.

Khom người ngồi ở mép giường, nghiêng đầu nhìn cô gái vẫn đang ngủ say.

Ngón tay với khớp xương rõ ràng khẽ chạm vào sợi tóc trên thái dương cô.

Thẩm Phồn TInh đang ngủ say, mơ mơ màng màng ngửi được một mùi hương vừa xa lạ mà lại quen thuộc, giống như hương thơm mát lạnh trên giường nhưng lại kèm theo một mùi hương khác.

Cô cau mày, thân là một điều hương sư, lấy khứu giác phân biệt đồ vật gần như đã thành bản năng.

Cái loại mùi hương này.....

Hẳn là một loại huân hương trong xe.

Nghi ngờ được giải đáp, nghi hoặc giữa hai đầu mày được giải tỏa.

An tâm cọ cọ gối, vài sợi tóc chui vào trong ngực áo, che đi phong cảnh lúc ẩn lúc hiện.

Động tác giống như trẻ con khiến Bạc Cảnh Xuyên bật cười. Tiếng cười thanh thiển vang lên trong căn phòng an tĩnh.
Hương thơm cận kề, cảm giác tồn tại trời sinh mạnh mẽ không thể bỏ qua cùng với tiếng cười ấm áp của đàn ông khiến Thẩm Phồn Tinh mở mắt ngay lập tức...