Đừng Treo Đau Thương Trước Cửa

Chương 7-2




Chậm rãi mở cánh cửa tủ quần áo, một mùi hương quen thuộc ập vào mũi, nhìn bộ quần áo đẹp đẽ mà mình từng mặc mà khẽ thở dài. Nhẹ nhàng vuốt ve chúng, cô tin rằng tất cả phụ nữ đều tham lam trước vẻ đẹp của những bộ trang phục, nhưng lại chẳng lấy bộ nào, dù sao sau này cô cũng không mặc đến chúng. Nhưng bộ đầu tiên cô mặc để gặp gỡ Cố Trạch Nặc và chiếc áo sơ mi cô chọn giúp anh thì nhất định phải mang đi để giữ lại một chút kỷ niệm.

“Nếu chị thực sự yêu anh ấy, sao chị không nói thẳng thắn cho anh ấy biết?” Quách Thiển Thiển đứng tựa vào cánh cửa phòng ngủ, nhìn Lâm Thâm Thâm đang dán mắt vào những bộ quần áo của Cố Trạch Nặc với vẻ bùi ngùi, lưu luyến.

Nói rõ ư? Từ lâu họ đã chẳng thể nói chuyện rõ ràng với nhau rồi, đã có một số vết rạn, cho dù dùng keo 502 để hàn gắn lại cũng vẫn để lại dấu vết, cho dù có gương vỡ lại lành thì cũng không có nghĩa trong lòng không còn khúc mắc. Cô né tránh câu hỏi của em gái, bình tĩnh nói: “Em đừng nói với chị là em còn nhớ Đường Minh Hồng đấy nhé!”

Nghe Lâm Thâm Thâm nói vậy, Quách Thiển Thiển ngẩn người, sau đó vội vàng lên tiếng phủ nhận: “Không đâu.”

Lâm Thâm Thâm gật đầu cười. “Tốt nhất em đừng có nhớ, vì bây giờ anh ấy là bạn trai của chị.”

“Chị nói gì cơ?” Quách Thiển Thiển có chút không dám tin, cô bỗng thở gấp, mắt hoa lên.

“Không phải em chia tay với anh ấy rồi sao?” Lâm Thâm Thâm ngừng một lát, rồi xoè tay ra. “Vậy bây giờ chị và anh ấy ở bên nhau là hợp lý quá rồi còn gì.”

“Chị thực sự thích Đường Minh Hồng à?” Quách Thiển Thiển nheo mắt bước lại gần chị. “Chị chắc chắn chứ?”

“Chắc chắn hay không, không cần em phải suy nghĩ hộ đâu.” Cô giả vờ tập trung vào những bộ quần áo, thực ra màu sắc, kiểu dáng của chúng đều đã trở nên nhoè nhoẹt trước mắt cô. Cô không còn sức để phân biệt chúng nữa, chỉ cảm thấy đầu ó cong ong, cô chỉ biết nói ra những lời có sẵn trong kế hoạch: “Sao em cứ thích quản chuyện của người khác thế nhỉ? Chuyện của Vương Chuẩn cũng vậy, chuyện của Tôn Diễm cũng thế, thực ra mỗi người đều có cách suy nghĩ và cách hành xử riêng, không cần người khác giả vờ tốt bụng can thiệp vào đâu.”

Quách Thiển Thiển lạnh lùng nói: “Ý chị là em không nên như vậy chứ gì?”

“Đúng, em không nên như vậy!” Cô gật đầu khẳng định lời của em gái. “Em đừng có quản chuyện của người khác nữa, cho dù em lật bài ngửa với Cố Trạch Nặc thì chị cũng chẳng sao, cùng lắm chị chỉ bị tổn thất tiền chữa bệnh cho chị thôi.” Cho dù đến cuối cùng, cô vẫn không quên nhắc nhở em gái, làm bất cứ chuyện gì cũng nên nghĩ đến hậu quả, đến bước cuối cùng, cô vẫn muốn lợi dụng sự lương thiện của Quách Thiển Thiển.

Làm như vậy có phải rất vô liêm sỉ không?

Không sai, bản thân cô không phải luôn vô liêm sỉ như vậy hay sao?

Bóng tối bên ngoài chưa hoàn toàn bao phủ nên ánh đèn vàng nhạt toả ra từ ngọn đèn đường khiến người ta có cảm giác thật yên tĩnh. Từ lúc Lâm Thâm Thâm rời đi, Quách Thiển Thiển cứ ngồi im bất động, không muốn nói, cũng chẳng muốn động đậy. Cuối cùng, cô cũng định thần lại, nhìn cảnh vật bên ngoài xe rồi bỗng nhiên cất tiếng: “Chúng ta đi đâu vậy?” Không phải cả ngày hôm nay cô không đi làm ư? Lẽ nào anh muốn đón cô đến công ty làm thêm? Lúc nhận được điện thoại của Cố Trạch Nặc, cô vốn định từ chối nhưng không ngờ anh không cho cô cơ hội từ chối, chỉ buông một câu: “Năm phút nữa anh ở dưới nhà đợi em” rồi cúp máy.

Khuôn mặt Cố Trạch Nặc từ lúc lên xe luôn lạnh lùng, đến lúc này anh mới điềm tĩnh hỏi cô: “Em ở nhà cả ngày, không sợ bị mốc à?”

“Em không bị mốc mà, thật đấy.” Quách Thiển Thiển nhấc cánh tay lên, rồi trước mặt anh ra sức ngửi quần áo mình. “Không tin anh ngửi xem, em không bị mốc mà, nên chúng ta có thể về nhà được không?”

“Muốn về nhà à? Muốn ở riêng với mình anh à? Em học được sự chủ động này từ lúc nào thế?” Tay anh vẫn nắm chắc vô lăng xe, nở nụ cười gian tà. “Vậy bây giờ chúng mình về nhà nhé? Anh nhất định sẽ làm em thoả mãn.”

“Ối, đừng, đừng, đừng!” Cô vội vàng đưa tay day huyệt thái dương với bộ dạng hoàn toàn thất bại. “Đúng là anh nghĩ nhiều quá rồi, vậy anh muốn đi đâu thì đi.”

Từ trước đến giờ, Quách Thiển Thiển chưa từng tưởng tượng rằng nếu mình bị Cố Trạch Nặc nắm tay đi dạo trong một trung tâm thương mại sang trọng thế này thì sẽ có cảm giác gì. Giống như bây giờ, mỗi lần lật nhãn mác của một sản phẩm lên xem dãy số dài dằng dặc đằng sau. Cô tưởng như bị ngạt thở đến nơi. Tuy nhiên Cố Trạch Nặc lại cảm thấy chẳng có gì là không thoả đáng, vẻ mặt của anh rất nhẹ nhõm, chiếc thẻ của anh cũng để cô tuỳ ý định đoạt. Tay trái của cô xách túi đồ, tay phải bị Cố Trạch Nặc nắm chặt. Sau khi tiêu rất nhiều tiền, dường như đã có cảm giác thành công và thoả mãn của một người đàn ông, anh bỗng hôn lên trán cô rồi hỏi: “Bà xã, bây giờ em có cảm giác tim đập nhanh không?”

Nhưng Quách Thiển Thiển chỉ cảm thấy những ngón tay cô đang bị bàn tay của Cố Trạch Nặc siết chặt đến nỗi sắp gãy thành từng đốt. Cô cứng miệng nói nhỏ: “Cố Trạch Nặc, anh có thể đi chậm một chút không, chúng ta có thể đi chậm lại không?”

Trong lòng cô hoàn toàn trống rỗng, cô nhớ Đường Minh Hồng đã từng mua sữa cho cô và nhớ nụ cười trong trẻo mười năm như một của anh. Lần đầu tiên gặp nhau, anh đã đưa cho cô một que kem hương vani, khi ngón tay họ bất giác chạm nhau, chỉ trong phút giây ngắn ngủi đó, một cảm giác như điện giật chạy qua tim. Đang nghĩ ngợi, điện thoại bỗng rung lên bần bật, cô vội vàng lấy điện thoại ra rồi rút tay mình khỏi tay của Cố Trạch Nặc, hai tay cầm điện thoại như muốn tránh ánh mắt của anh, vì tin nhắn gửi đến là của Lâm Thâm Thâm. Mở tin nhắn ra thì thấy có một bức ảnh, trong ảnh, môi của Lâm Thâm Thâm đang hôn vào má Đường Minh Hồng.

Quách Thiển Thiển mở to mắt, không dám tin những gì mình nhìn thấy. Chị cô đang cười ư? Trò đùa này có phải quá lố rồi chăng?

Thậm chí cô còn cảm thấy như bị nghẹt thở, mặc dù vô cùng cố gắng để không khóc nhưng nước mắt mấy lần chực trào ra, rồi cuối cùng vẫn lăn xuống. Cô nhắm chặt mắt lại, ôm lấy Cố Trạch Nặc đang ở bên cạnh, lẩm bẩm: “Tim em đang đập nhanh, rất nhanh, nhanh đến nỗi sắp ngừng rồi.” Nhưng kỷ niệm cũ cứ thế tái hiện trước mắt cô giống như một chuyến tàu đang lao về quá khứ.

Cô ôm anh rất lâu, sau đó ngước lên nhìn khuôn mặt bình tĩnh của anh. Trong phút chốc, cô không biết mình nên làm gì, nên nói gì, chỉ biết quay đầu bỏ chạy ra ngoài cửa trung tâm thương mại, chạy ra đến cửa mới dừng lại và nhớ ra bây giờ cô chẳng có nơi nào để đi. Lẽ nào cô muốn quay về để gặp Lâm Thâm Thâm và Đường Minh Hồng ư?

Thế nên cô thở dài rất khẽ, lựa chọn tốt nhất và duy nhất của cô bây giờ là đến bãi đỗ xe đợi Cố Trạch Nặc.

Anh không đuổi theo cô, thế nên cô đành đứng cạnh xe đợi anh. Thật hoang đường, cô bị phản bội, bị bỏ rơi, nhưng chỉ biết chọn cách chờ đợi, chọn cách “mặt dày mày dạn” cố thủ ở vị trí của mình, nhìn an hung dung, bình tĩnh đi từ cửa lớn ra ngoài. Anh cũng nhìn thấy khuôn mặt nhợt nhạt của cô đang đợi anh, không cảm thấy bất ngờ chút nào, anh dừng bước trước mặt cô, đợi cô lên tiếng giải thích.

Quách Thiển Thiển hít một hơi thật sâu, sau đó mới nhẹ nhàng nói: “Vừa nãy ở trong đó bức bối quá!”

“Ừ.” Cố Trạch Nặc lập tức chấp nhận lý do miễn cưỡng mà cô đưa ra, còn bổ xung thêm: “Hệ thống thông gió của trung tâm này từ trước vẫn rất kém, anh nghĩ lần sau chúng ta không nên đến đây nữa.”

“Ồ!” Quách Thiển Thiển kinh ngạc đến nỗi há hốc miệng, từ lúc nào thì anh trở nên hào phóng như vậy, lại còn điềm đạm và biết chăm sóc, an ủi người khác nữa chứ?

Lúc này, anh đã mở cửa xe, còn cô vẫn ngây ngốc không chịu nói gì. Thực ra ngay từ đầu, Cố Trạch Nặc đã chú ý đến những biểu hiện của cô, lờ mờ đoán được phần nào sự việc. Anh nắm lấy bàn tay lạnh như băng của cô. “Này, lên xe đi chứ!” Anh gọi cô, kéo tâm hồn lạnh lẽo của cô trở về hiện tại.

“Em…” Cố Trạch Nặc nhìn Quách Thiển Thiển kéo dài giọng, rồi anh bắt đầu cởi cúc áo vest. Cô vừa mới bình tĩnh trở lại lại bắt đầu hốt hoảng và cảnh giác. Anh cởi áo vest rồi cởi khuy áo sơ mi, cô nhìn chằm chằm vào động tác của anh mà trong lòng phát tín hiệu báo động nguy hiểm cấp cao nhất. May thay, anh chỉ cởi hai cúc, trái tim vốn đang yếu đuối của cô được một phen phập phồng lên xuống vì sợ. Có điều sau khi suy nghĩ lại, cô thấy mình đã “lo bò trắng răng”, vì cho dù anh có phóng túng đến mức nào thì cũng không thể cùng với cô … abc trên xe ô tô được.

Cố Trạch Nặc nghiêng người lấy một chai nước khoảng ở ghế sau đưa cho cô, sau đó mới từ từ khởi động xe. Quách Thiển Thiển đón lấy chai nước, ngẩng đầu nói cảm ơn anh. Cô mở nắp chai, uống ừng ực, lúc cô quay lại nhìn Cố Trạch Nặc thì đã có thể nở nụ cười nhàn nhạt. Nụ cười này để che giấu những giọt nước mắt vừa nãy của cô, hay để giúp chị cô diễn kịch? Nhưng Quách Thiển Thiển biết, cười có lẽ là lựa chọn duy nhất lúc này, tuy nhiên cười khiến cô cảm thấy khó chịu hơn cả khóc.

Cố Trạch Nặc đặt tay lên vô lăng, chầm chậm lái xe đi ra đường lớn, sự chú ý của anh hình như hoàn toàn tập trung vào con đường nên chắc không nhìn thấy nụ cười của cô. Một lúc lâu sau, anh mới nói nhỏ: “Không muốn cười thì đừng cười, anh không thích em che giấu bản thân như vậy đâu.”

“Em như vậy ư?” Cô uống từng ngụm nhỏ chai nước đang cầm trên tay.

“Ừ, em là thế đấy.” Cố Trạch Nặc nhăn mày, gật đầu khẳng định.

Bàn tay đang cầm chai nước của Quách Thiển Thiển bỗng siết chặt. Cô không muốn giải thích nên bắt chước cách nói của chị cô, chẳng thèm bận tâm mà “ném” luôn chủ đề mang tính chủ động của mình cho người khác. “Anh bảo sao cũng được, anh muốn nghĩ thế nào cũng được.”

“Vậy anh nghĩ anh có thể ly hôn với em không?” Cố Trạch Nặc ngoảnh mặt lại nhìn cô. Anh thừa nhận từ sâu trong đáy lòng, anh không muốn điều đó xảy ra chút nào. Cho dù người con gái trước mặt anh chỉ giống Lâm Thâm Thâm, cô ấy không phải là Lâm Thâm Thâm, nhưng anh vẫn không nỡ xa cô. Anh biết anh không nên coi Quách Thiển Thiển là thế thân của Lâm Thâm Thâm, một sự thế thân của tình yêu không muốn giải phóng, nhưng anh lại cần giải phóng cho Lâm Thâm Thâm. Anh làm như vậy, có phải quá ích kỷ không?

Chai nước bị bóp mạnh nên nước trào ra ngoài, Quách Thiển Thiển luống cuối tìm khăn giấy, vừa lau vừa cẩn thận xác nhận lại: “Anh vừa nói gì cơ?”

Cố Trạch Nặc không nói lại những gì vừa nói, anh tin cô đã nghe thấy rõ ràng, nên nói tiếp: “Ngày mai anh sẽ chuyển khoản số tiền đã ký kết trong hợp đồng sang tài khoản của em, việc làm thủ tục ly hôn anh sẽ tìm người gặp em giải quyết.

Có những việc đã làm sai, không phải vì con đường quanh co, gập ghềnh, mà vì nỗi nghi ngờ trong tim quá lớn, lời đã nói ra có thể thuyết phục được rất nhiều người, nhưng sao lại không thể thuyết phục bản thân? Em không hiểu sự im lặng của anh, vậy làm sao có thể hiểu được sự tuyệt tình, dứt khoát của anh lúc này?