Dược Sư 0 Cấp

Quyển 5 - Chương 47: Giấc mộng




Minh Nguyệt Thiên Lý cảm thấy những người đi theo hắn đều là vì xuất thân cùng dung mạo của mình.

Bằng chứng chính là dọc một đường đi không có người nào có thể nhận ra hắn.

Diệp Ly Ly cảm thấy cũng không hoàn toàn đúng.

Cô ngẩng đầu nhìn bảng thông báo của Chúng Nhân Bang, chất liệu giấy làm từ sợi gai được sản xuất từ một phân xưởng của Chúng Nhân Bang mới mở gần đây. Để tập trung vào việc vẽ phác thảo đại lục mới trong hoạt động sáng tạo dành cho người chơi, Tài Lang cảm thấy mua giấy và bút mực vẽ bản thảo qua hệ thống thật sự quá lãng phí, cho nên hắn khai trương một cửa hàng, tự mình nghiên cứu phương pháp sản xuất giấy mực. Càng ngày Chúng Nhân Bang càng thiếu nhân lực trầm trọng. Tài Lang cung cấp tọa độ cửa hàng, sau đó liên hệ với NPC chiêu mộ nhân thủ.

Diệp Ly Ly cầm mảnh giấy tuyển nhân sự do Chúng Nhân Bang sản xuất trên tay.

Hai người nghênh ngang đi vào lãnh địa Chúng Nhân Bang.

Dòng sông Trường Giang trong vắt bắt ngang cánh rừng Trúc Lâm Tùng Hải, bên kia bờ có một cột khói xám lượn lờ nổi bật giữa bầu trời xanh bao la bát ngát. Trúc Hải Thính Tùng gối đầu lên pháp trượng nằm dài trên chiếc bè bằng trúc, dáng vẻ ung dung nhàn nhã, mặc cho dòng sông xô đẩy chiếc bè trôi đến bất kỳ đâu.

Hắn nhắm mắt, dường như rất thỏa mãn.

Xa xa, Liễu Nhứ Phi Phi ngóng nhìn ánh mặt trời chói chang, quay đầu hỏi Tài Lang:

[Phụ cận] Liễu Nhứ Phi Phi: Trúc Hải Thính Tùng không phải là say tàu sao? Sao lại nhảy lên bè trúc chơi trò nước chảy bèo trôi rồi? Đúng là mùa hè dễ khiến người ta thay đổi đến khác thường.

Ánh mắt Tài Lang rất ôn hòa, mang theo nhàn nhạt vui vẻ.

[Phụ cận] Tài Lang: Tốc độ dòng chảy khoảng 0.0001 mét mỗi giây, dưới đáy bè trúc tuy có đá ngầm nhưng độ sâu của nước cũng khoảng chừng 0.3 mét, vừa đủ nâng bè trúc lên không để cho nó mắc cạn. Người nằm trên đó cũng sẽ không vì ngủ say mà bị dòng nước cuốn đi trong khi có thể hưởng thụ sự mát mẻ của hơi nước, dưới ánh mặt trời cũng cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái...

...

Thật đúng là giải thích.

[Phụ cận] Tài Lang: Năm trước đây chính là lãnh địa của ta, năm nay lại bị cái tên vô sỉ này chiếm mất.

[Phụ cận] Liễu Nhứ Phi Phi: …

Liễu Nhứ Phi Phi nghe thấy tiếng động bên cạnh, quay đầu lại liền nhìn thấy hai người Diệp Ly Ly đang đứng đó, hắc tuyến bám đầy trên trán.

Tài Lang nhìn giấy thông báo trong tay hai người, cười nhạt.

[Phụ cận] Tài Lang: Phân xưởng sản xuất giấy mực ở phía trước, hoan nghênh hai vị!

Diệp Ly Ly lườm lườm pháp sư mặc áo bào tím đang nằm trên sông, ý cười trong mắt càng rõ.

[Phụ cận] Không Phải Dược Sư: Ông chủ Tài Lang, quy trình sản xuất giấy có phải có công đoạn chặt trúc rồi nung trúc hay không?

Chú thích: Trúc Hải trong Trúc Hải Thính Tùng có nghĩa là “trúc xanh”, Diệp Ly Ly bảo “chặt trúc rồi nung trúc” có nghĩa là chặt Trúc Hải Thính Tùng ra rồi nung lên, cho bỏ ghét.

Trúc Hải Thính Tùng bỗng nhiên trợn mắt, sát khí nhàn nhạt lao thẳng tới.

Diệp Ly Ly kéo góc áo của Minh Nguyệt Thiên Lý, nhanh chóng biến mất trong rừng trúc như một làn khói.

[Mật âm] Không Phải Dược Sư: Nhìn đi, bọn họ cũng không nhận ra chúng ta.

Minh Nguyệt Thiên Lý không nói gì.

[Mật âm] Không Phải Dược Sư: Thực lực thì kém hơn tên Thính Tùng kia, tài lực thì không bằng Tài Lang, bộ dáng đáng yêu thì càng đừng nên đem ra so sánh với Liễu Nhứ. Bây giờ bọn họ vẫn không nhận ra ta, vậy mà nói chúng ta đều là bạn bè.

Minh Nguyệt Thiên Lý vẫn không nói.

[Mật âm] Không Phải Dược Sư:... Gần đây ta hay nằm mộng.

Nhàn nhã cất từng bước chân dạo trong rừng trúc, Diệp Ly Ly quay đầu lại nhìn hắn, trong mắt chất chứa một chút tĩnh lặng.

[Mật âm] Không Phải Dược Sư: Ta không phải con cái nhà họ Diệp, người nhà bao gồm em trai, cha, mẹ, tất cả đều không phải người thân của ta.

[Mật âm] Không Phải Dược Sư: Huynh không biết đâu, lúc đầu gặp huynh ở hang động Korda, ta có một chút thất vọng…

Cô thoáng nhìn thấy sắc mặt Minh Nguyệt Thiên Lý có chút không tốt, có chút khó coi, Diệp Ly Ly cắn cắn môi, nói tiếp:

[Mật âm] Không Phải Dược Sư: Bởi vì từ nhỏ đến lớn, người đầu tiên ta tìm được đều là em trai...

Liếc mắt nhìn, dường như càng giải thích thì sắc mặt của hắn càng không tốt. Vẫn không đề cập tới thì tốt hơn, mau đổi đề tài thôi!

[Mật âm] Không Phải Dược Sư: Chuyện xảy ra như vậy ngoại trừ từ trong gia đình thì còn có nguyên nhân khác.

[Mật âm] Không Phải Dược Sư: Theo lý thuyết thì trẻ em từ ba tuổi là đã có trí nhớ, mà trong đầu ta, mọi chuyện xảy ra trước năm năm tuổi đều là một khoảng trống.

[Mật âm] Không Phải Dược Sư: Gần đây ta thường nằm mơ, có một người rất xinh đẹp bế ta lên, đặt ta vào lòng của một người khác, nhưng người nọ chỉ thuận miệng nói hai câu qua loa, rồi tiếp tục ôm lấy máy tính, mười ngón tay chuyển động không ngừng nghỉ, ngay cả một đứa bé cũng cảm thấy cô đơn.

[Mật âm] Không Phải Dược Sư: Ta còn mơ thấy người xinh đẹp đó nằm trên giường bệnh, hơi thở yếu dần.

[Mật âm] Không Phải Dược Sư: Ta mơ thấy cái người kia đẩy cửa xông vào, khuôn mặt tiều tụy như đã nhiều đêm không ngủ. Hắn quỳ gối trước giường, cúi đầu khẽ hôn bàn tay đang dần lạnh như băng.

[Mật âm] Không Phải Dược Sư: Ta... mơ thấy, ta hận hắn.

[Mật âm] Không Phải Dược Sư:... Mơ thấy hắn rống to, xin ta gọi hắn một tiếng ba ba.

[Mật âm] Không Phải Dược Sư: Ta còn mơ thấy...

Còn định kể, lại bị một lòng bàn tay ấm áp che lấy hai mắt.

Nước mắt lẳng lặng chảy xuống từ những kẽ tay.

Minh Nguyệt Thiên Lý thở dài.

[Mật âm] Không Phải Dược Sư: Ta còn... mơ thấy tai nạn máy bay…

Nói xong, Diệp Ly Ly đột nhiên cảm thấy rất nhẹ nhàng.

Lúc những cơn mộng mới xuất hiện, cô đã từng đi tìm đủ mọi tư liệu về những năm qua. Sự cố năm đó chỉ được nhắc đến rất sơ sài. Chuyến bay hàng không dân dụng từ châu Á bay đến châu Âu gặp tai nạn, giới truyền thông nói rằng đây là tai nạn hàng không có số lượng thương vong nhỏ nhất trong lịch sử.

Không có tử vong.

Do sự can thiệp của chính phủ, hành khách trên máy bay hoàn toàn từ chối phỏng vấn tình huống lúc đó với truyền thông. Cuối cùng có một đứa trẻ bị phóng viên dụ dỗ nên nói rằng trên máy bay có một chú rất đẹp trai hướng dẫn bọn họ nhảy dù. Phóng viên cầm những tấm ảnh chụp hàng khách trên máy bay đưa cho cậu bé nhận diện, cậu bé đều lắc đầu, cuối cùng bỗng nhiên khóc lên.

Cái chú kia không có nhảy xuống.

Tin tức này rất nhỏ bé, người để ý tới nó cũng không nhiều.

Ngoài ra, tin tức đưa ra còn về một vị bác sĩ Đông y trẻ tuổi, chắc cũng chỉ mượn tai nạn hàng không này để tạo tên tuổi. Vị bác sĩ trẻ tuổi kia cũng là một hàng khách trên chuyến bay, nếu không có người này chỉ sợ rất nhiều hành khách sợ độ cao khác sẽ thương vong. Diệp Ly Ly nhớ rõ người trong bức hình đã phai màu.

Trúc Hải Thính Tùng năm mười tuổi.

Lúc ấy cô dốc hết sức điều tra tung tích của Trúc Hải Thính Tùng, biết được cái người được xưng là “Quỷ y” trẻ tuổi đang sống ở một đất nước phương Tây. Nhìn bờ biển mênh mông, bỗng nhiên cô cảm thấy mờ mịt. Từ nhỏ đến lớn đều chưa từng rời khỏi mảnh đất kia. Đúng lúc chuyện kinh doanh của nhà họ Diệp xảy ra chút vấn đề, em trai tiếp nhận công ty. Đề nghị đầu tiên của hắn chính là đưa cô đến châu Âu nương nhờ nhà người quen – chú Cam Đạo Phu, miễn cho chủ nợ tìm đến gây phiền phức cho cô.

Diệp Ly Ly rời khỏi gia đình chính là như vậy.

Đáng tiếc, Trúc Hải Thính Tùng sở dĩ được xưng “Quỷ y” chính là vì hành tung của hắn rất bất định.

Khi đó đọc được tin tức báo lá cải “Quỷ y tham gia game online”, cô liền bảo em trai đưa cho mình một tài khoản, chức nghiệp phải là dược sư. Ý đồ của cô chính là đề cao tên tuổi của mình ở trò chơi này, để xem Trúc Hải Thính Tùng có chủ động đến tìm mình hay không.

Không ngờ vừa đăng nhập vào trò chơi đã bị cuốn vào vòng xoáy ân oán.

Không ngờ Trúc Hải Thính Tùng lại không chơi chức nghiệp dược sư.

Không ngờ...

Trăm phương nghìn hướng tìm kiếm hắn.

Không ngờ...

Còn có thể nhìn thấy khuôn mặt luôn tươi cười, mang theo áy náy, mang theo bao dung trong trí nhớ kia.

[Mật âm] Không Phải Dược Sư: Cho nên, ta quyết tâm phải sống cho thật tốt.

[Mật âm] Không Phải Dược Sư: Nếu sự cố gắng của mình không được thừa nhận thì càng phải trở nên xuất sắc.

[Mật âm] Không Phải Dược Sư: Không chiếm được sự chú ý thì càng phải cố gắng khiến mình trở nên đặc sắc.

[Mật âm] Không Phải Dược Sư: Cho dù không làm được, cũng phải nghĩ rằng luôn có người quan sát mình.

Giữa cánh rừng trúc xanh biếc.

Hai người đứng yên.

Diệp Khâm kinh ngạc nhìn hai chiếc bóng phía xa xa trong rừng trúc, một đen một xanh vô cùng quen thuộc.

Âm thanh gió thổi, lá trúc đong đưa.

[Mật âm] Không Phải Dược Sư: Nhìn đi, bọn họ cũng không nhận ra chúng ta.

[Mật âm] Minh Nguyệt Thiên Lý: Cho nên nói, những huynh đệ, tỷ muội, thuộc hạ kia nếu không phải vừa ý gia thế ta thì cũng nhìn trúng tiền tài cùng mỹ mạo của ta. Khoan, để ta nói hết rồi hãy ói.

[Mật âm] Không Phải Dược Sư:...

[Mật âm] Minh Nguyệt Thiên Lý: Thật ra cũng không có ai dám nghĩ rằng hai người có hai tướng mạo hoàn toàn khác nhau sẽ có quan hệ với nhau.

[Mật âm] Không Phải Dược Sư: Này…

[Mật âm] Minh Nguyệt Thiên Lý: Vì nàng đào ra chuyện thương tâm của mình đến dỗ dành ta, cho nên đến đây đi, gia sẽ tặng cho nàng một nụ cười.

[Mật âm] Không Phải Dược Sư: Hừ!

Người áo đen ung dung ngồi xuống.

Người áo xanh khom lưng nhìn hắn.

Diệp Khâm nhìn hai người phía trước đang bốn mắt giao nhau. Trong đầu không ngừng suy đoán bên trong ánh mắt kia là cái gì. Có phải ấm áp giống lúc nhỏ hay không? Có phải sự quan tâm ngay cả ba mẹ cũng chưa từng nhận được hay không? Có phải...

Có phải…

Ly Ly đã lớn…

Ánh mắt như vậy, đã không còn thuộc về người em trai là hắn?

Sở Phi vỗ vỗ vai của hắn.

[Mật âm] Sở Phi: Đừng nhìn nữa, lệ sẽ rơi đấy!

[Mật âm] Không Phải Pháp Sư: Nói khùng cái gì vậy?

[Mật âm] Sở Phi: Đồ ngốc!

Thanh âm trộn mực cùng mài trúc trùng trùng điệp điệp bị cánh rừng trúc xanh thẳm che giấu đi.