Dược Thần

Chương 530: Cường giả Song Tháp giật mình




Thanh niên trước mặt, đúng là đệ nhất thiên tài của Bách Việt vương quốc, trong lần tuyển bạt của Song Tháp chỉ vẻn vẹn có ba tên thất giai cấp thấp Hoàng Linh Sư, trong đó có A Đức Kim Tư.

Phiến khu vực này, A Đức Kim Tư chính là tồn tại khiến cho người ta sợ hãi, tất cả tuyển thủ gặp phải hắn, đều ngoan ngoãn giao tinh tạp của mình ra, cho dù có người cả gan phản kháng, cũng không có bất kỳ một người nào là đối thủ của A Đức Kim Tư, hiện tại A Đức Kim Tư còn chưa gặp được đối thủ nào khiến hắn rút kiếm ra cả.

Thậm chí tuyệt đại đa số tuyển thủ trong khu vực này, sau khi biết được có A Đức Kim Tư ở nơi đây, đều rời khỏi phiến rừng núi này.

- Xuất toàn bộ thực lực của ngươi ra đi.

A Đức Kim Tư nhìn Áo Tạp Tác.

- Ta cũng không tin.

Hai con mắt của Áo Tạp Tác lóe lên như điện quang, từng đạo linh lực đỏ hồng từ trên người của hắn tràn ra ngoài, khí lãng nóng rực không ngừng làm núi rừng này cuồn cuộn lên, biến thành đám mây màu đỏ, làm không khí vặn vẹo.

Trường kiếm Áo Tạp Tác giơ lên cao cao, một đạo ánh sáng đỏ từ trên người của hắn bắn ra ngoài, theo trường kiếm trong tay của hắn bay ra.

- Hỏa Ảnh Thập Bát Trảm.

Trong miệng Áo Tạp Tác gào thành tiếng, toàn thân phóng lên trời, giống như một con chim lửa phóng thẳng lên bầu trời tăm tối, sau đó trảm xuống.

Đối mặt với đối thủ khủng bố như A Đức Kim Tư, Áo Tạp Tác từ ban đầu, dùng linh kỹ mạnh nhất của bản thân đánh xuống.

Trong nháy mắt này, thân hình của Áo Tạp Tác trong phút chốc đã mơ hồ đi, trong chốc lát biến thành mười tám đạo thân ảnh, từ bốn phương tám hướng nhắm vào tất cả bộ vị thân thể của A Đức Kim Tư mà chém tới.

Hỏa Ảnh Thập bát Trảm, chính là mười tám đầu hỏa xà, lập tức tiến tới trước người của A Đức Kim Tư.

- Uông!

Đối mặt với công kích của Áo Tạp Tác, sắc mặt của A Đức Kim Tư vẫn không có một tia chấn động, trong lúc hét vang, trường kiếm trong tay chém xuống.

- Quá, quá mạnh mẽ...

Áo Tạp Tác nhìn trường kiếm chém tới, trong đầu chỉ có một ý niệm như vậy.

- Oanh!

Trường kiếm cắt qua, toàn thân của Áo Tạp Tác bắn nhanh ra ngoài, cốt cách trong ngực vỡ vụn, máu tươi trong miệng phun ra ngoài.

- Quá yếu!

A Đức Kim Tư lắc đầu, đem tinh tạp và lấy điểm tích lũy trên người của Áo Tạp Tác, sau đó phóng lên trời, biến mất trong khu vực rừng núi này.

Áo Tạp Tác ho ra máu tươi, nhìn qua con số trên tinh tạp.

Tuyển bạt người: Áo Tạp Tác ( Tây Bắc chư quốc ).

Điểm tích lũy: 158900.

Bài danh: 187.

- Khá tốt, khá tốt ta vẫn còn nhiều tích lũy, hôm nay vẫn có thể tiến vào trước hai trăm, còn có năm ngày, ta phải nhanh chóng dưỡng thương, ngàn vạn lần không thể để người ta vượt qua.

Sắc mặt Áo Tạp Tác tái nhợt, thấp giọng lẩm bẩm một tiếng, rồi sau đó khoanh chân trên mặt đất, bắt đầu điều dưỡng.

Trong khu vực rừng núi này.

Lúc này đã tiến vào đêm tối, trong khu rừng núi đen kịt này, một thanh niên tay cầm trường kiếm lặng yên đi bộ trong khu rừng.

- Đã là ngày thứ hai mươi tám.

Tư Lí Lan Tạp cúi đầu nhìn con số trên tinh tạp.

Người tuyển bạt: Tư Lí Lan Tạp ( Tây Bắc chư quốc ).

Điểm tích lũy: 114.

Bài danh: 223.

- Còn hai ngày cuối cùng, rất nhiều cường giả xuất hiện, đều cố gắng tăng điểm tích lũy, hai ba ngày cuối cùng này, ta phải đạt được tất cả điểm tích lũy, xông vào trước hai trăm.

Tư Lí Lan Tạp đi vào trong núi rừng, giống như tinh linh trong đêm tối, đi trong đêm tối suốt một tháng, hắn đã thích ứng với hoàn cảnh này.

Trong chiến đấu, Tư Lí Lan Tạp cùng tuyệt đại đa số tuyển thủ khác, ưa thích hoạt động vào ban ngày, nhưng sau đó lại bị một đoàn người cướp đoạt điểm tích lũy, Tư Lí Lan Tạp giống như con mồi đi trong đêm tối.

Tuy trong đêm tối, linh thú so với ban ngày còn phải cẩn thận hơn nữa, nhưng Tư Lí Lan Tạp lại phát hiện, đám tuyển thủ khó phát hiện ra mình, xác xuất thành công ngược lại càng lớn.

Càng làm cho Tư Lí Lan Tạp kinh hỉ, trong núi rừng này, Tư Lí Lan Tạp phát hiện rất nhiều dạ quang thảo có thể chế tứ cấp linh dược, dạ quang thảo đang phát ra hào quang nhu hòa, trải qua pha chế đơn giản, phục dụng vào là có năng lực nhìn vào xuyên qua bóng đêm.

Từ đó về sau, Tư Lí Lan Tạp cũng có cảm giác săn bắn vào ban đêm, ban ngày hắn tìm kiếm một chỗ ẩn nấp, mà buổi tối, hắn đi qua lại trong núi rừng, cướp đoạt điểm tích lũy.

- Ân? Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

Đúng lúc này, Tư Lí Lan Tạp nhướng mày, trong cảm giác của hắn, đột nhiên phía trước có một tia linh lực chấn động.

Chỉ thấy cách ở mảnh đất trống không xa, một gã thanh niên đang dựa vào gốc cây, đang cảnh giác chú ý đến bốn phía, nhưng ở khu đất trống này, có một đống cổ khô lát thành giường, một tên tuyển thủ khác đang ngủ.

Bọn họ không có nhen nhóm lửa, đây là hành vi mười phần không chính xác, linh thú cũng không sợ lửa, nếu đống lửa có thể xua đuổi chúng đi nữa, ngược lại sẽ khiến người có tâm chú ý, tạo thành phiền toái cho mình.

Khóe miệng của Tư Lí Lan Tạp xuất hiện nụ cười, rồi sau đó đi chậm chậm tới gần tên thanh niên đang cảnh giới kia.

- Ân?

Trong lúc này, thanh niên kia như cảm nhận được cái gì đó, biến sắc:

- Có người!

Lập tức một cổ khí tức cuồng bạo lan tràn ra ngoài, linh thức lan tràn ra ngoài, lập tức ở bên ngoài, trống rỗng xuất hiện một người, đạo thân ảnh hắc y kia vọt tới, thân hình toàn thân vặn vẹo, làm cho người ta có cảm giác vô cùng qủy di.

- XÍU...UU!

Linh lực lưu chuyển, một thanh trường kiếm vạch phá bầu trời, trực tiếp đâm vào thanh niên kia.

Thanh niên kia vội vàng bay ngược, đồng thời vung vẩy binh khí trong tay để chặn đường.

"Phốc" mũi kiếm xuyên thấu vài chỗ trên người của hắn, linh lực cường hãn tuôn ra điên cuồng, kinh ngạc trong đôi mắt này tràn ra ngoài, máu tươi trong miệng phun ra, thân thể bị bắn ngược ra phía sau.

- Lão nhị, chuyện gì xảy ra?

Đúng lúc này, tên tuyển thủ nằm ngủ trên đống cỏ khô đứng lên, cũng không đợi hắn cầm vũ khí trong tay lên, một thanh trường kiếm đã gác lên cổ của hắn.

Sau khi cướp đoạt điểm tĩch lũy trong hai cái tinh tạp kia xong, Tư Lí Lan Tạp nhanh chóng ẩn vào trong đêm tối, lắc lư trong đêm tối hai cái, đã biến mất không thấy gì nữa, chỉ để lại hai người tràn ngập kinh hãi.

Cho tới bây giờ, bọn họ vẫn không rõ, địa phương bọn họ chọn vô cùng ấn nấp, trong đêm tối rất khó bị phát hiện ra, vì cái gì có tuyển thủ không kinh động bọn họ, thoáng một cái đã tìm ra được, còn thừa dịp bọn họ không chú ý, nhanh chóng chế phục bọn họ, hoàn toàn không có bị đêm tối ảnh hưởng.

...

Thời điểm cướp lấy điểm tích lũy của những người khác, Kiệt Sâm cùng Khắc Lôi Nhã hai người, cũng đã đi tới cung điện trên sườn núi.

Hơn nữa giống như tuyển thủ ngũ giai Tông Linh Sư, Kiệt Sâm cùng Khắc Lôi Nhã không đi cướp đoạt, bởi vì những tuyển thủ này, điểm tích lũy trên người thường xuyên bị cướp đi, cho nên cũng không nhiều, đối với Kiệt Sâm là người có mấy trăm vạn điểm tích lũy mà nói, thường thường muốn cướp đoạt mấy chục ngàn, mới được xem là một ít, còn vài chục điểm chẳng đáng cướp.

Trên đường đi, Kiệt Sâm cùng Khắc Lôi Nhã một đường quét ngang, trên đường còn gặp được hai gã lục giai cao cấp Tôn Linh Sư, nhưng dưới thực lực khủng bố của Kiệt Sâm khủng bố, song phương trải qua một phen chiến đấu, đối phương ngoan ngoãn giao tinh tạp của mình ra, đồng thời đối với nhân vật khủng bố như Kiệt Sâm xuất hiện trong khu vực rừng núi này rất kinh hãi.

Những tên lục giai cao cấp Tôn Linh Sư thường thường đều vô cùng cao ngạo, trong lòng bọn họ, đều là cho rằng chỉ có Địch Ny Toa, Thiết Mộc Chân cùng A Đức Kim Tư là ba gã thất giai cấp thấp Hoàng Linh Sư, mới là đối thủ của mình, mà bị Kiệt Sâm không đạt tới Hoàng Linh Sư đánh bại, đều cảm thấy khó có thể tin.

Nhưng bọn họ thật sự có tiền vốn kiêu ngạo, dùng thực lực lục giai cao cấp Tôn Linh Sư và thân phận thiên tài trong thế lực của bọn họ, giống như trên người có rất nhiều bí pháp, sức chiến đấu có thể so sánh với thất giai cấp thấp Hoàng Linh Sư, nhưng gặp phải Kiệt Sâm, khó tránh khỏi nuốt hận.

Mà trên đường đi, Kiệt Sâm cũng gặp được một ít tuyển thủ Tây Bắc chư quốc, trừ hai gã tuyển thủ xếp hạng hơn hai trăm ra, những người còn lại, Kiệt Sâm không có cướp đoạt điểm của bọn họ, cũng không có trợ giúp bọn họ thu hoạch điểm tích lũy.

Thực lực những tuyển thủ này đều không đủ, cho dù Kiệt Sâm trợ giúp bọn họ nhảy vào trước hai trăm, cũng không cách nào bảo trụ điểm tích lũy, cho dù miễn cưỡng bảo trụ được, trong lần tuyển thủ kế tiếp, cũng rất nhanh bị loại bỏ, còn không bằng không giúp.

Trong thời gian này, thời điểm ngày cuối cùng, Kiệt Sâm cùng Khắc Lôi Nhã không hề cướp đoạt điểm tích lũy.

Sinh tồn trong không gian thí luyện này ba mươi ngày, lan tràn tới buổi tối, đợi thời điểm rạn sáng, thí luyện đình chỉ, số liệu của tất cả tuyển thủ không có biến hóa, cũng không có biện pháp rút điểm tích lũy của người khác, đó là tất cả bài danh tính từ thời điểm này.

Hôm nay Kiệt Sâm cùng Khắc Lôi Nhã hai người, tiến vào trước hai trăm hoàn toàn không có vấn đề gì, đương nhiên không tốn bao nhiêu công phu trong đó, hắn từ từ đi ra ngoài Thiên Khuyết sơn mạch.

Giờ phút này tin tức của Khắc Lôi Nhã là:

Người tuyển bạt: Khắc Lôi Nhã ( Tây Bắc chư quốc ).

Điểm tích lũy: 3720800.

Bài danh: 13.

Mà điểm tích lũy của Kiệt Sâm điểm là:

Người tuyển bạt: Kiệt Sâm ( Tây Bắc chư quốc ).

Điểm tích lũy: 7623400.

Bài danh: 4.

Trong vòng vài ngày, mỗi ngày Kiệt Sâm đều tăng lên thứ hại cao, mà Khắc Lôi Nhã lại đề cao như hỏa tiễn, làm cho dám người ở bên ngoài khu vực thí luyện vô cùng kinh ngạc, bọn người Đế Lâm thì vui sướng không cách nào mở miệng được.

Kiệt Sâm cùng Khắc Lôi Nhã biểu hiện xuất sắc, chuyện này cũng hấp dẫn ánh mắt của cường giả Song Tháp, sau khi hai người phân phối, sau mấy ngày, một loạt tư liệu có liên quan tới Kiệt Sâm đều bày ra trước mắt cường giả Song Tháp.

- Hảo tiểu tử, hảo tiểu tử ah.

Sau khi nhìn thấy tư liệu trước mặt, cũng làm hai cường giả của Song Tháp cảm thấy kinh ngạc.

Đối với cường gỉa Song Tháp mà nói, ánh mắt của Lộ Bỉ Ni Nhĩ vương quốc nhìn thế lực Tây Bắc cũng khác trước, thế lực Tây Bắc, có thực lực Vi Ân cùng Lôi Nặc, là cường giả cấp bậc Đế Linh Sư, bởi vì bọn họ có quan hệ láng giềng, mà cường giả Song Tháp coi trọng, chính là tiềm lực thiên tài như Kiệt Sâm.

Căn cứ biểu hiện trên tài liệu, hôm nay Kiệt Sâm mới là lục giai cấp thấp Tôn Linh Sư, nhưng lại có thể vượt cấp đánh chết Vi Tư Đặc, Mạc Nhĩ La là hai thiên tài lục giai cao cấp Tôn Linh Sư, thực lực mạnh, có thể nói đã đầy đủ rồi.

Phải biết rằng, bọn người Vi Tư Đặc cũng không phải Tôn Linh Sư bình thường, đều là thiên tài đỉnh cấp trên đại lục, mặc dù cảnh giới mới đạt tới cao cấp Tôn Linh Sư, nhưng thực lực hoàn toàn có thể so sánh với thất giai cấp thấp Hoàng Linh Sư bình thường, nhưng vẫn chết trong tay của Kiệt Sâm, đủ nói rõ Kiệt Sâm cường đại ra sao.

Đồng thời trong tư liệu cũng tỏ vẻ, Kiệt Sâm có tạo nghệ trên linh dược sư rất cao, thậm chí đạt tới hoàn cảnh cực kỳ khủng bố, chuyện này đối với Song Tháp mà nói, là chuyện rất cần thiết.

So sánh giữa một thiên tài linh dược sư và một thiên tài Linh Sư, rất hiển nhiên người phía trước càng hợp khẩu vị của bọn họ hơn nhiều.

Mà phụ thân của Kiệt Sâm là Lôi Nặc, tư liệu càng hấp dẫn chú ý của bọn họ.

Thời gian ba năm, từ thất giai cấp thấp Hoàng Linh Sư một đường tấn thăng lên bát giai cấp thấp Đế Linh Sư, tốc độ như thế, cho dù một ít thiên tài của Song Tháp, cũng khó có thể so sánh được.

Đặc biệt bọn họ nhìn thấy vào hai tháng trước, phụ thân của Kiệt Sâm là Lôi Nặc đi theo đội ngũ tới Lộ Bỉ Ni Nhĩ vương quốc, tại Hoành Đoạn sơn mạch gặp được tộc trưởng Đức Khắc Lôi gia tộc, bát giai trung cấp Đế Linh Sư Lâm Đăng, hai người tại lối ra của Hoành Đoạn sơn mạch đại chiến một hồi, cuối cùng tin tức Lôi Nặc đánh chết truyền ra, làm cho hai tên cường giả Song Tháp hoảng sợ.

Linh Sư vượt cấp chiến đấu đối với thiên tài mà nói, cũng không coi vào đâu, nhưng đó là dưới thất giai, một khi Linh Sư tiến vào cảnh giới Hoàng Linh Sư, về sau mỗi một cấp biến hóa to lớn, giống như rãnh trời, vượt cấp chiến đấu, là chuyện vô cùng khó khăn.

Mà Lôi Nặc chỉ trong ba năm tấn cấp lên bát giai Đế Linh Sư Linh Sư, lại có thể chiến đấu với tộc trưởng một gia tộc lâu năm, lại là cường giả bát giai trung cấp Đế Linh Sư uy tín thành danh, dùng thực lực bát giai cấp thấp, đem Lâm Đăng giết đi, cũng không thể không khiến bọn người Tạp Lạc chú ý tới được.

Trong Thiên Khuyết Sơn Mạch , bầu trời dần dần tối đen, kỳ hạn một tháng sinh tồn trong không gian thí luyện đã bắt đầu đi tới giờ phút cuối cùng

Kiệt Sâm cùng Khắc Lôi Nhã đang từ từ đi từ bên trong Thiên Khuyết Sơn Mạch ra ngoài, hướng về phía núi non bên ngoài mà đi, lúc này đại đa số tuyển thủ đều đã dừng tranh đoạt, lúc này bọn họ cũng hướng ra ngoài núi rừng mà đi.

Nhưng có một ít tuyển thủ, vẫn liều mạng tiến về phía trước, đặc biệt là một đám người đã tiến vào top hai trăm, bọn họ tùy thời có thể tăng lên, tùy thời có thể bị áp xuống.

Khó khăn lắm mới vào được bên trong hai trăm tuyển thủ, cần cam đoan bản thân mình phải có ưu thế không bị người khác vượt qua, mà những tuyển thủ nằm trong top từ hai trăm đến hai trăm năm mươi thì từ giờ đến lúc cuối cùng cũng tỏ ra vô cùng điên cuồng. Đứng thứ hai trăm cùng hai trăm lẻ một, tuy rằng kém nhau một số nhưng mà đãi ngộ lại cách biệt một trời một vực,