Dược Thần

Chương 539: Lôi Nặc xuất hiện




- Hoa!

Chứng kiến tình huống này toàn bộ khán giả trên đấu võ trường đều không nhịn được truyền ra thanh âm ồn ào xôn xao.

- Bị thương, không ngờ A Đức Kim Tư lại bị thương trong tay Kiệt Sâm kia, người này không khỏi quá khủng bố đi ah!

- Hỏa diễm khi nãy toát ra trên người Kiệt Sâm ngay cả linh lực phóng xuất trên người A Đức Kim Tư cũng bị thiêu đốt không còn!

- Hỏa diễm cự điểu vừa rồi phát ra uy áp ta thậm chí cảm giác không thở nổi, quá kinh khủng, thật sự là quá kinh khủng, hỏa diễm cự điểu tuyệt đối không phải là linh thú bình thường!

Toàn bộ đấu võ trường trong nháy mắt truyền ra thanh âm nghị luận xôn xao.

- Không ngờ ngươi có thể làm cho ta bị thương!

Cảm thụ kinh mạch tổn hại trong thân thể mình, hai mắt A Đức Tư Kim đỏ thẫm, thần sắc phẫn nọ, ấn ký thanh kiếm trên trán bỗng dưng toát ra một đạo kim sắc quang mang.

Đồng thời khí thế trên người A Đức Kim Tư cũng không ngừng kéo lên, bên trong thiên địa tràn ngập kim hệ linh lực, toàn bộ bầu trời trên đấu võ trường đều biến thành một mảnh ánh vàng rực rỡ, hư không dường như cũng run rẩy lên.

Cảm nhận được biến hóa trên người A Đức Kim Tư, trong hai mắt Kiệt Sâm bừng sáng, kim sắc viên cầu trong đầu nhanh chóng vận chuyển, kim hệ nguyên tố kết giới bị hắn thúc giục tới cực hạn, đồng thời Linh Thần Quyết trong thân thể hắn cũng điên cuồng vận chuyển.

Theo Kiệt Sâm không ngừng vận chuyển Linh Thần Quyết, linh lực ba động trên người Kiệt Sâm không ngừng kéo lên, chỉ một lát sau khí thế của Kiệt Sâm đã đạt tới trạng thái cực kỳ khủng bố.

Trên bầu trời, Kiệt Sâm cùng A Đức Kim Tư xa xa đối lập, khí thế trên người cả hai không ngừng kéo lên, đang chuẩn bị một kích trí mạng.

Linh Thần Quyết trong cơ thể Kiệt Sâm vận chuyển điên cuồng, lực lượng hắc sắc cổ quái trong thân thể hắn dưới sự khống chế chậm rãi vận chuyển.

Trải qua cuộc chiến đấu vừa rồi, trong lòng Kiệt Sâm đã sớm biết được mặc dù thực lực của mình rất mạnh, khi còn ở thời điểm tông linh sư ngũ giai cao cấp là có thể đánh chết được Khoa Ân Hi Nhĩ, hôm nay tuy mình đã tấn cấp tới tôn linh sư lục giai trung cấp, nhưng A Đức Kim Tư ở trước mặt lại cường đại hơn Khoa Ân Hi Nhĩ ở Xích Nhĩ hành tỉnh rất nhiều.

Kiệt Sâm chỉ có thể vận dụng một chiêu kinh khủng nhất của mình để hoàn toàn chấm dứt cuộc chiến đấu này!

Lúc trước Khoa Ân Hi Nhĩ chỉ có thể nói là một hoàng linh sư thất giai đê cấp phổ biến, từ nhỏ hắn xuất thân thấp kém, có được công kích cũng không quá cường đại.

Nhưng A Đức Kim Tư hôm nay là đệ nhất thiên tài danh xứng với thực của thế lực lớn Bách Việt vương quốc tại tây bắc, từ thuở nhỏ đã có được đại lượng tài nguyên bồi dưỡng, còn được đệ nhất cao thủ đế linh sư bát giai Địch Uy Nhĩ của Bách Việt vương quốc dạy bảo.

Bách Việt vương quốc không tiếc khí lực bồi dưỡng hắn, hơn nữa hắn có được năm đạo linh hoàn, lại có lực lĩnh ngộ kim hệ pháp tắc thật mạnh, tuy hắn cũng là hoàng linh sư thất giai đê cấp như Khoa Ân Hi Nhĩ nhưng luận về lực chiến đấu A Đức Kim Tư có thể đánh chết một ít hoàng linh sư thất giai trung cấp bình thường, Khoa Ân Hi Nhĩ căn bản không thể sánh bằng.

- Xuy xuy…

Dưới sự khống chế của Kiệt Sâm, một cỗ lực lượng màu đen cổ quái thô to cơ hồ gấp mười lần cỗ lực lượng lục giai trung cấp bị Kiệt Sâm kéo đi ra, ngay sau đó tiến nhập vào bên trong kinh mạch, đem hai cỗ lực lượng vốn hoàn toàn khác hẳn dần dần dung hợp cùng một chỗ.

Dưới sự áp bách của Kiệt Sâm, hai cỗ lực lượng nhanh chóng tiếp xúc cùng nhau, linh lực khủng bố lan ra, trên trán Kiệt Sâm lập tức tuôn ra mồ hôi rậm rạp, tinh thần của hắn không dám có chút thư giãn, không ngừng khống chế hai cỗ lực lượng dung hợp bên trong cơ thể.

Lúc trước khi Kiệt Sâm để cho linh lực ngũ giai cao cấp dung hợp cùng cỗ hắc sắc lực lượng cổ quái kia, lần thứ nhất tiếp xúc đã làm Kiệt Sâm bị thương, chiếu theo đạo lý này mà nói hôm nay Kiệt Sâm đã tấn cấp tôn linh sư lục giai trung cấp, bởi vì linh lực trong thân thể từ linh lực ngũ giai cao cấp chuyển biến thành linh lực lục giai trung cấp, dung hợp càng thêm khó khăn, nhưng càng quỷ dị chính là lần này trong khi dung hợp Kiệt Sâm lại cảm thấy có loại cảm giác nhẹ nhõm.

Đó là bởi vì từ sau khi khai mở được sáu đạo cấm chế trên hộp ngọc Xích Long Tinh, độ tinh thuần trong huyết mạch của Kiệt Sâm đã đề cao thật lớn, trước kia đối với hắn mà nói muốn khống chế lực lượng hắc sắc cổ quái thật vô cùng gian nan nhưng hôm nay đã trở nên thành thục dễ làm.

Dưới sự khống chế của Kiệt Sâm, cỗ lực lượng cổ quái màu đen cùng linh lực lục giai trung cấp không ngừng kết hợp chung một chỗ, dung hợp vào lẫn nhau.

Theo dung hợp không ngừng tiến hành, khí tức phát tán trên người Kiệt Sâm cũng trở nên càng thêm khủng bố, bắt đầu có cảm giác một tia đau đớn lại không ngừng kích thích thần kinh của hắn, làm cho hắn trở nên vô cùng hưng phấn.

Ở đối mặt A Đức Kim Tư đang lạnh lùng phiêu phù nơi đó, ấn ký thanh kiếm trên trán càng lúc càng lóe sáng hào quang, một thanh hư ảnh cự kiếm kim sắc từ trên thân thể hắn hiển hiện ra, kim hệ linh lực nguyên tố trong phạm vi hơn ngàn thước đều điên cuồng lên, tràn vào bên trong thân thể hắn.

- Oanh!

Một đạo thanh âm nổ vang như sấm rền từ trong thân thể Kiệt Sâm truyền ra đồng thời một cỗ lực lượng vô cùng cường đại bay ra ngoài thân của hắn.

Cỗ lực lượng truyền ra uy áp vô cùng khủng bố, làm toàn bộ người xem trên sân đấu không nhịn được cùng run lên.

- Đây là lực lượng gì vậy, thật quá kinh khủng…

Những tuyển thủ khác còn tồn tại trên đấu trường giờ phút này ở bên dưới cỗ lực lượng đã hoàn toàn mất đi lực lượng chống cự, tất cả đều tránh vào những góc hẻo lánh trong đấu trường, trên mặt lộ vẻ sợ hãi, hai chân như nhũn ra.

Trên đài chủ tịch tất cả mọi người đều đứng lên, ngay cả Tạp Lạc Nhĩ, Ngõa Đặc, Tốn Phương đều không ngoại lệ.

Giờ phút này ở trên bầu trời, toàn thân Kiệt Sâm bao bọc bên trong một kim sắc viên cầu trong suốt, trên thân thể hắn không ngừng tản mát ra từng đạo khí tức khủng bố vô hình, mà A Đức Kim Tư ở đối diện cả người tản mát ra kim mang chói mắt hóa thành một thanh kim sắc cự kiếm cực lớn, kim hệ linh lực nguyên tố khủng bố chung quanh đều không ngừng hướng về A Đức Kim Tư.

Hai đạo kim sắc quang mang bất đồng dưới bầu trời tạo thành cảnh tượng hoàn toàn khác biệt, khí tức khủng bố dù là hoàng linh sư thất giai trung cấp như Đế Lâm cũng không nhịn được run lên, trên mặt đều lộ vẻ sợ hãi, không chút nào hoài nghi với công kích của hai thanh niên kia ngay cả bọn họ chưa chắc đã có thể tiếp nhận được.

- Ba ba…

Đúng lúc này, trong thân thể Kiệt Sâm truyền ra thanh âm nổ ầm vang.

Bên trong kinh mạch của Kiệt Sâm, thuộc tính lực lượng bất đồng dưới sự khống chế của hắn đã đạt tới bước dung hợp cuối cùng.

Ở đối diện đồng tử của A Đức Kim Tư đã biến thành màu vàng, ấn ký thanh kiếm trên trán hắn bỗng dưng thoáng hiện, trong không khí toàn bộ kim hệ linh nguyên tố đều giống như nổi điên tràn ngập vào trong thân thể hắn.

- Kim hệ áo nghĩa Kiếm Chi Mẫn Giáp!

Ngàn vạn đạo kim sắc lưu quang ở trước mặt A Đức Kim Tư không ngừng chạy chồm, dung hợp chung một chỗ, hóa thành một thanh kim sắc cự kiếm thật thể.

- Chết đi!

Khóe miệng A Đức Kim Tư nổi lên sát ý sâm lãnh, trong miệng thét lên một tiếng, kim sắc cự kiếm cao hơn mười trượng rộng chừng một trượng như một cây trụ kình thiên nhắm ngay Kiệt Sâm mạnh mẽ chém tới.

Kim kiếm khổng lồ chém tới, hư không nứt vỡ, xuất hiện một vết rách lớn.

Mà giờ khắc này, hai cỗ dị lực trong thân thể Kiệt Sâm cùng một thời gian hoàn toàn dung hợp vào nhau.

Một đạo lực lượng khủng bố khó thể hình dung từ trên người Kiệt Sâm mạnh mẽ bay lên, uy áp khủng bố làm bầu trời như tối sầm xuống.

Phảng phất như ngày tận thế đã đến, toàn bộ người xem đều không cách nào hô hấp.

Đối mặt với kim kiếm của A Đức Kim Tư công kích, Linh Thần Quyết trong thân thể Kiệt Sâm điên cuồng vận chuyển, đôi mắt của hắn mạnh mẽ tuôn ra một đoàn tinh mang, sau đó bấm ngón tay mạnh mẽ bắn ra.

- Hưu…

Một vầng hắc sắc lưu quang giống như hàn tinh từ trong ngón tay Kiệt Sâm bắn ra như điện xạ, giống như một hòn đá rơi xuống mặt hồ, hư không nhộn nhạo xuất ra từng đợt rung động, hướng ngay kim sắc cự kiếm đang chém tới bay vút qua.

Trong ánh mắt khẩn trương của mười vạn người xem trên đấu trường, hắc sắc hàn tinh do Kiệt Sâm phóng xuất chẳng khác gì một hạt đậu nành nhỏ nhoi không chút thu hút chui vào bên trong kim sắc cự kiếm của A Đức Kim Tư.

Chỉ tích tắc, thời gian ngừng lại!

- Độc long long…

Sau một khắc trong ánh mắt hoảng sợ của tất cả mọi người, một đạo thanh âm tiếng nổ mạnh kinh thiên động địa lập tức nổ vang trên hư không.

Năng lượng khủng bố như biển gầm ào đến, đột nhiên bộc phát ngay giữa không trung, hư không sụp đổ, lộ ra vết nứt không gian đen kịt, linh lực nguyên tố chung quanh trong nháy mắt biến thành hỗn loạn tạo thành từng đạo linh lực phong bạo vô cùng khủng bố.

Linh lực hào quang sáng lạn nổ tung trên bầu trời xanh thẳm, thật giống như năng lượng hủy diệt theo hư không khuếch tán, hướng bốn phía lan tràn, không gian như thủy tinh va chạm vỡ vụn tan tành.

- Không xong!

Trên đài chủ tịch, ba người Tạp Lạc Nhĩ, Ngõa Đặc, Tốn Phượng đều thay đổi sắc mặt, đồng thời thân hình nhanh như thiểm điện biến mất tại chỗ.

Từng đạo linh lực tráo vô hình theo ba người liên thủ phóng thích ra, bao phủ toàn bộ mười vạn người xem quanh đấu trường, cùng những tuyển thủ bên dưới sân thi đấu.

Dưới linh lực khủng bố áp xuống, linh lực tráo không ngừng tản mát ra từng cơn rung động, nhưng cuối cùng vẫn có thể ngăn cản được năng lượng kinh khủng kia khuếch tán, lập tức làm cho nó tiêu tán trong không khí, sau khi xóa tan hết thảy ba người Tạp Lạc Nhĩ lại quay về trên đài chủ tịch.

Toàn bộ khán giả đều hoảng sợ ngây người, bọn họ ngây ngốc đứng nơi đó nhìn chằm chằm lên Kiệt Sâm cùng A Đức Kim Tư trên bầu trời.

Trong bụi mù, một kim sắc thân ảnh từ trên không trung rơi xuống dưới, máu tươi rải đầy thiên không, mang theo một chùm huyết vụ thật dài.

- Thật sự…không ngờ là A Đức Kim Tư thất bại!

Trên đài chủ tịch, tất cả mọi người đều gắt gao nhìn chằm chằm bóng người rơi xuống trên bầu trời, trong ánh mắt mang theo vẻ kinh hãi khó tả, mà Lý Duy đồng minh Long Ba Đức hoàn toàn ngây ngẩn cả người, hai mắt trợn trừng toát ra vẻ không sao tưởng tượng nổi.

Trên thiên không, trong miệng Kiệt Sâm không ngừng thở hổn hển, hai mắt hắn sáng như điện không đợi thân thể đầy máu tươi của A Đức Kim Tư hoàn toàn rơi xuống đất, cả người hắn đã hóa thành một đạo tàn ảnh, Thiểm Lôi Dực sau lưng chấn lên mãnh liệt, nhắm ngay A Đức Kim Tư lao đi nhanh như thiểm điện.

Trong mắt hắn sát ý tung hoành, hắc sắc trọng kiếm trong tay giơ lên thật cao, linh lực cuồng bạo nhanh chóng ngưng tụ…

Mặc kệ A Đức Kim Tư bị thương thế nào dưới sự công kích của chính mình, Kiệt Sâm hoàn toàn không muốn để hắn được sống sót, nếu đã nói phải cho hắn chết, Kiệt Sâm tuyệt đối không cho hắn nhìn thấy mặt trời ngày mai.

- Dừng tay!

Đúng lúc này một thanh âm gầm rú kinh sợ từ trên đài chủ tịch bỗng dưng gào thét vang rền, đồng thời một đạo thổ hoàng sắc lưu quang như sao băng vạch phá chân trời nổ bắn ra, chính là đệ nhất cao thủ Bách Việt vương quốc, người lĩnh đội đế linh sư bát giai đê cấp Địch Uy Nhĩ.

Hai con ngươi của hắn đỏ thẫm, điên cuồng hướng tới chỗ A Đức Kim Tư, muốn cứu thoát hắn khỏi tay Kiệt Sâm, linh lực khủng bố từ trên người hắn phát tán, người còn chưa tới nhưng Kiệt Sâm đã cảm giác toàn thân mình như lâm vào trong vũng bùn, hoàn toàn bị trói buộc.

Nhưng thần sắc Kiệt Sâm lại vô cùng kiên định, Thiểm Lôi Dực sau lưng liên tục vỗ mạnh, sát ý không chút sút giảm tiếp tục hướng A Đức Kim Tư toàn lực lao tới.

Nhưng mặc cho tốc độ của Kiệt Sâm nhanh bao nhiêu, nhưng bị Địch Uy Nhĩ trói buộc như thế cho dù Kiệt Sâm có xuất thủ trước nhưng vẫn chậm hơn Địch Uy Nhĩ một phần.

Ngay khi Địch Uy Nhĩ sắp đến gần A Đức Kim Tư, đột nhiên…

- Các hạ, giờ phút này tựa hồ vẫn còn đang thi đấu vòng loại đi?

Một đạo thanh âm trầm trầm bỗng nhiên vang lên trên bầu trời, đồng thời một đạo kim sắc lưu quang từ dãy khán đài của chư quốc tây bắc mạnh mẽ nổ bắn ra, ngay lập tức đã đi tới trước mặt Địch Uy Nhĩ chắn ngang người hắn.

- Cút ngay cho ta!

Địch Uy Nhĩ căn bản không để ý tới người đến trước mặt rốt cục là ai, trong miệng gào thét, thổ hệ linh lực trong thân thể tuôn tràn, một chưởng nhắm ngay kim sắc thân ảnh hung hăng đập tới.

Vô thanh vô tức, vô số thổ hệ nguyên tố ngưng tụ thành một thổ nguyên tố cự chưởng, cự chưởng đánh ra, từ lòng bàn tay khổng lồ tràn ngập khuếch tán ba văn quỷ dị, phàm là những nơi ba văn tràn tới, hư không đều nứt vỡ.

Nhưng kim sắc thân ảnh không hề có chút tránh né, đồng dạng cũng đánh ra một chưởng, kim sắc chưởng ấn trống rỗng xuất hiện, nghênh tiếp thẳng tới.

- Oanh! Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

Trên bầu trời phát ra tiếng sấm ầm vang.

Trong thanh âm tiếng sấm vang kịch liệt, hai cự chưởng vỗ vào một chỗ.

- Ông!

Kim sắc cự chưởng tựa hồ nhẹ nhàng rung lên, toàn bộ bàn tay phảng phất như hất trên mặt nước, sinh ra gợn sóng.

Thổ hoàng sắc cự chưởng cũng rung động lắc lư, ngay sau đó hoàn toàn vỡ thành nát bấy.

Một chưởng, vô thanh vô tức.

Thế nhưng thổ hoàng sắc cự chưởng do Địch Uy Nhĩ đánh ra đã vỡ vụn.

Thế đi của kim sắc cự chưởng không giảm, lập tức tiến thẳng tới trước mặt Địch Uy Nhĩ, nặng nề vỗ vào ngực hắn.

- Oanh!

Trong tiếng nổ vang, toàn thân Địch Uy Nhĩ nặng nề bay ngược ra ngoài, đôi mắt hắn trợn trừng tròn xoe, trong ánh mắt mang theo vẻ kinh sợ, một chùm máu tươi từ trong miệng hắn mạnh mẽ phun trào, kinh diễm huyết tinh!

- Các hạ là ai?

Trên bầu trời, gương mặt Địch Uy Nhĩ tràn đầy hoảng sợ, hắn ổn định thân hình cũng bất chấp lau đi máu tươi trên miệng, gắt gao nhìn chằm chằm kim sắc thân ảnh trước mặt.