Dược Thần

Chương 908: Đại lục hạo kiếp (1)




- Điều kiện thứ hai, cũng trong ba năm, ngoài còn sống ngươi phải tấn cấp đế linh sư bát giai, về phần là đẳng cấp bát giai gì ta mặc kệ, nhưng thực lực của ngươi phải đạt tới đế linh sư bát giai cao cấp, muốn lấy nữ nhi của Cổ Lôi Tư gia tộc, chỉ có cường giả chân chính mới có thể!
- Ta chỉ có hai điều kiện này, chỉ cần ngươi làm được, ta sẽ không tiếp tục ngăn trở chuyện giữa ngươi cùng Phỉ Lộ Đặc!
- Hô…
Tắc Mâu Nhĩ trực tiếp đứng dậy:
- Kiệt Sâm, Lạc Khố Ân, nếu như các ngươi không còn chuyện gì thì ta đi về trước, Bố Lan Thiết Đặc, ngươi ở lại cùng hai người bọn họ!
Dứt lời Tắc Mâu Nhĩ chuẩn bị rời đi.
- Tắc Mâu Nhĩ đại trưởng lão, ta muốn gặp Phỉ Lộ Đặc một lần…
Lạc Khố Ân vội vàng lên tiếng.
Tắc Mâu Nhĩ quay đầu liếc hắn:
- Hiện tại Phỉ Lộ Đặc đang ở trong cấm địa gia tộc tu luyện, ba năm sau đạt được điều kiện thì tới đây đi, nhớ kỹ, về sau không có việc gì thì đừng đến Cổ Lôi Tư gia tộc, nói ba năm, ngươi không đạt được điều kiện ta sẽ không cho ngươi gặp nàng, chọc giận ta, đừng ép ta thay đổi chủ ý!
- Sưu…
Tắc Mâu Nhĩ đại trưởng lão sải bước đi ra, thoáng chốc biến mất trong đại sảnh, chỉ lưu lại bốn người Kiệt Sâm còn đang sững sờ.
- Kiệt Sâm đại sư, đại trưởng lão xưa nay vẫn cá tính này…
Bố Lan Thiết Đặc mang theo vẻ mặt áy náy nhìn qua Kiệt Sâm, lập tức trong mắt hiện lên một tia vui mừng:
- Nhưng hắn là thánh linh sư cửu giai đê cấp, nhất ngôn cửu đỉnh, chỉ cần đến lúc đó Lạc Khố Ân đạt được hai điều kiện kia, đại trưởng lão tuyệt đối sẽ không nuốt lời!
Bố Lan Thiết Đặc vừa khẳng định, trong lòng của hắn cũng tràn đầy nghi hoặc.
Lúc trước vì chuyện của Lạc Khố Ân cùng Phỉ Lộ Đặc, hắn và đại trưởng lão thương lượng thật lâu, thậm chí đã xảy ra tranh chấp, đại trưởng lão không chút nhượng bộ, hôm nay gặp mặt Kiệt Sâm cùng Lạc Khố Ân, thái độ của đại trưởng lão chuyển biến thật lớn đến như thế, lại làm cho Bố Lan Thiết Đặc cảm thấy vạn phần khó hiểu.
Đối với lời nói của Tắc Mâu Nhĩ đại trưởng lão là vì nể mặt mũi của Kiệt Sâm, Bố Lan Thiết Đặc tuyệt đối không tin, Kiệt Sâm cho dù có là thiên tài cũng là đệ tử Linh Dược Sư Tháp, không có quan hệ gì tới Cổ Lôi Tư gia tộc, đại trưởng lão không khả năng vì mặt mũi của Kiệt Sâm lại đơn giản thay đổi chủ ý của mình.
- Có lẽ thiên phú của Lạc Khố Ân đã đả động được Tắc Mâu Nhĩ đại trưởng lão đi?
Trong nội tâm Bố Lan Thiết Đặc âm thầm suy nghĩ.
Trong đại sảnh, Kiệt Sâm cùng Lạc Khố Ân đưa mắt nhìn nhau.
- Không phải là ba năm thời gian sao…
Lạc Khố Ân nắm chặt hai tay:
- Hai năm qua ta đều đã sống qua được, ba năm thời gian, ta sợ cái gì, về phần tấn cấp đế linh sư bát giai…
Trong mắt Lạc Khố Ân tràn đầy vẻ tự tin.
Hiện tại hắn đã đạt tới hoàng linh sư thất giai cao cấp, đối với những người khác muốn tấn cấp có lẽ khó khăn, nhưng đối với hắn mà nói, độ khó không lớn.
So sánh với thống khổ trước kia mà nói, giờ phút này trong nội tâm Lạc Khố Ân lại tràn đầy chấp nhất cùng kiên định.
Bởi vì con đường hắc ám trước mặt mà đã dám kiên trì, giờ khắc này đã có hi vọng, hắn còn gì đáng lo sợ nữa.
Giải quyết xong chuyện của Lạc Khố Ân, tâm tình của Kiệt Sâm thật tốt.
Trên thực tế trước khi đến, Kiệt Sâm đã từng có đủ loại chuẩn bị, vô luận Tắc Mâu Nhĩ đại trưởng lão đưa ra điều kiện gì, cho dù hao hết tài liệu trên người mình phối chế đế cấp linh dược tề bát giai cho Tắc Mâu Nhĩ, Kiệt Sâm cũng chấp nhận, nhưng không nghĩ tới căn bản không cần mình ra tay đã thuận lợi hoàn thành, làm Kiệt Sâm không nhịn được thở phào một hơi.
So sánh với sự nhẹ nhõm của Kiệt Sâm, trong lòng Lạc Khố Ân tràn đầy nỗi kích động cùng hưng phấn.
Ba năm thời gian đối với hắn không tính là gì, vừa nghĩ tới ba năm sau chính mình có thể cùng Phỉ Lộ Đặc ở chung một chỗ, đã làm toàn thân hắn tràn đầy động lực đến tu luyện.
- Kiệt Sâm đại sư, Lạc Khố Ân, hôm nay thời gian đã không còn sớm, mọi người còn chưa dùng cơm, không bằng ở lại Cổ Lôi Tư gia tộc cùng dùng cơm thế nào?
Ở bên cạnh, Bố Lan Thiết Đặc vẻ mặt tươi cười, nhiệt tình mời.
Thân là thúc thúc của Phỉ Lộ Đặc, Bố Lan Thiết Đặc cũng thật hi vọng cháu gái của mình có thể cùng người nàng thích ở chung một chỗ, dù sao Phỉ Lộ Đặc là con gái của đại ca hắn a.
Vừa nghĩ tới đại ca, trong lòng Bố Lan Thiết Đặc vô tận cảm khái.
- Nếu Bố Lan Thiết Đặc tộc trưởng nhiệt tình như vậy, ta cùng Lạc Khố Ân cung kính không bằng tuân mệnh, dù sao ba năm sau ngươi đã là trưởng bối của Lạc Khố Ân, đến lúc đó Lạc Khố Ân còn phải kính rượu cho ngươi đâu!
Kiệt Sâm nở nụ cười.
Bố Lan Thiết Đặc sững sờ, lập tức cũng phá lên cười thật thoải mái:
- Ha ha, đúng đúng, Lạc Khố Ân, ngươi cần phải cố gắng tu luyện, ngàn vạn lần đừng làm cho người quan tâm ngươi thất vọng, quan trọng nhất là đừng làm cho Phỉ Lộ Đặc thất vọng.
Trong sảnh, Lạc Khố Ân kiên định gật đầu.
- Nào, Kiệt Sâm đại sư, chúng ta qua đại sảnh dự tiệc thôi!
Bố Lan Thiết Đặc nhiệt tình mời, dẫn theo Kiệt Sâm bọn họ đi về hướng đại sảnh yến tiệc.

Ngay khi mấy người Kiệt Sâm đang dùng cơm bên đại sảnh, giờ phút này trên ngọn núi Thánh Địa đế quốc cách đế đô gần trăm dặm có một đạo lưu quang rơi xuống thật nhanh.
Nơi này là ngọn núi chính của Thánh Địa, quanh năm mây mù lượn lờ, linh lực khí tức nồng đậm như triều tịch không ngừng quay cuồng trên đỉnh núi, làm người vô cùng rung động.
Bên trong Thánh Địa, ngọn núi chính đại biểu cho địa vị, các thánh tử ở lại Thánh Vân Thành tại sườn núi, mà đỉnh núi chỉ có trưởng lão Thánh Địa mới có thể ở lại.
Đạo lưu quang nhanh chóng rơi xuống trên một bệ đá trên đỉnh núi, lưu quang tán đi, lập tức lộ ra một gương mặt hồng nhuận, chính là Tắc Mâu Nhĩ đại trưởng lão khi nãy còn trò chuyện với Kiệt Sâm bên trong phủ đệ Cổ Lôi Tư gia tộc.
Tắc Mâu Nhĩ đại trưởng lão đi tới đỉnh núi cũng không hề do dự, đi thẳng lên một dãy thang đá phía trên.
Đó là một dãy thang đá thật dài, với cấp bậc thực lực thánh linh sư cửu giai của Tắc Mâu Nhĩ hoàn toàn có thể đơn giản bay lên, nhưng hắn lại tỏ vẻ vô cùng cung kính đi tới.
Sau một lát, Tắc Mâu Nhĩ đi tới bậc thang cuối cùng, xuất hiện trước mặt hắn là một cửa đá ngăm đen.
- Thái thượng trưởng lão, ngươi phân phó ta nói ra hai điều kiện với Lạc Khố Ân, ta đã hoàn thành!
Trước cửa đá, Tắc Mâu Nhĩ cung kính lên tiếng.
Hắn là đại trưởng lão Cổ Lôi Tư gia tộc, là trưởng lão Thánh Địa, thánh linh sư cửu giai đê cấp nhưng khi đối mặt với người bên trong cửa đá thật không ngờ lại vô cùng cung kính, nếu để cho người khác nhìn thấy sẽ không cách nào tin tưởng được.
- Tắc Mâu Nhĩ, ngươi làm không tệ!
Thanh âm đạm mạc chợt vang lên.
Nghe được thanh âm kia, thần sắc Tắc Mâu Nhĩ càng thêm cung kính:
- Thái thượng trưởng lão, ta đã gặp mặt Kiệt Sâm, hoàn toàn chính xác chỉ có cấp bậc hoàng linh sư thất giai cao cấp, thực lực vô cùng cường hãn, sau khi đối chiến băng chi thế giới của Tạp Tư Ốc Nhĩ mà vẫn mạnh hơn, quả thật khó thể tin được, Tạp Tư Ốc Nhĩ muốn đánh bại hắn trừ phi vận dụng cấm chiêu của gia tộc, nếu không rất khó chiến thắng!