Dược Thần

Chương 933: Thấy chết không sờn (2)




Một đạo linh lực thổ hệ nồng đậm từ trên người Lai Duy Đặc phóng thích, tạo thành một tầng thổ hệ nguyên tố khải giáp bên ngoài thân thể hắn, đồng thời búa lớn trong tay Lai Duy Đặc cũng vung cao, trong hư không xuất ra đạo đạo rung động cùng hỏa diễm cự kiếm của Địch Á Tư va chạm vào nhau.

- Oanh!

Linh lực đáng sợ bộc phát ra, cả người Lai Duy Đặc bật lui nhanh ra sau, khải giáp không ngừng xuất hiện rạn nứt, cuối cùng bạo tán vỡ tan, sắc mặt hắn biến thành một mảnh tái nhợt.

Bị cỗ lực lượng đáng sợ khuếch tán, vòng vây quanh Địch Á Tư cùng Bỉ Lợi Thì giãn ra, đồng thời mở ra một lỗ hổng.

- Bỉ Lợi Thì, đi nhanh lên!

Địch Á Tư gào thét, hỏa diễm cự kiếm lại lần nữa nhắm ngay Lai Duy Đặc bổ tới.

- Đại trưởng lão!

Trong đôi mắt Bỉ Lợi Thì hiện lên tia bi thương, cắn chặt răng.

- Sưu!

Cả người hắn hướng sau chiến trường nhanh như thiểm điện bay vút đi.

- Ngăn lại hắn cho ta!

Thấy một màn này, Lai Duy Đặc gào lớn,

- Phanh!

Hỏa diễm cự kiếm trong tay Địch Á Tư chém tới, Lai Duy Đặc lại văng ra, linh lực cuồn cuộn trong thân thể, sắc mặt tái nhợt, trường bào vỡ nát.

- Lão bất tử…

Trong miệng hắn phẫn nộ quát lớn, đem ánh mắt nhìn Ma Căn cách đó không xa:

- Ma Căn, mau ngăn lại tên kia!

- Yên tâm đi, Lai Duy Đặc, hắn trốn không thoát!

Lão giả mũi ưng cười lạnh thân hình nhoáng lên.

- Sưu!

Thân thể hắn hóa thành một cơn gió lốc lao theo Bỉ Lợi Thì.

- Đứng lại cho ta!

Nhìn thấy một màn này, Địch Á Tư mở to mắt, trên người dâng lên hỏa diễm trùng thiên, hỏa diễm cự kiếm trong tay chém xuống.

- Hống hống hống…

Ba đầu hỏa diễm cự long bị Địch Á Tư phóng thích, rống giận từ ba phương hướng công về lão giả mũi ưng.

- Đáng hận!

Trong miệng Ma Căn phẫn nộ quát, ba đạo hỏa long công kích tới không thể không dừng chân lại, trường kiếm trong tay hóa thành một mảnh hư vô, trong không khí xuất hiện hơn mười đạo phong nhận bổ về phía ba hỏa diễm cự long.

- Oanh! Oanh! Oanh!

Thanh âm tiếng nổ mạnh cực lớn vang lên, linh lực vô tận bộc phát, thân hình lão giả mũi ưng bật lui nhanh ra sau, sắc mặt tái nhợt.

Được Địch Á Tư ngăn trở, Bỉ Lợi Thì thoát khỏi vòng vây, trước mặt hắn chỉ còn lại đệ nhất cao thủ Mạt Tháp vương quốc hoàng linh sư trung cấp Áo Đức Mạn.

- Ngươi còn mơ tưởng chạy trốn!

Từng đạo kim sắc quang mang từ trên người Áo Đức Mạn phóng thích, kiếm khí sắc bén xuyên phá chân trời, hóa thành kim sắc cự kiếm nghênh về hướng Bỉ Lợi Thì.

- Cút ngay cho ta!

Trong miệng Bỉ Lợi Thì gào thét, hai mắt trợn trừng, không lưu ý tới công kích của Áo Đức Mạn, cự kiếm như cối xoay nghiền thẳng tới trước.

- Phanh!

Bỉ Lợi Thì giờ phút này nhờ linh dược tề đã tăng thực lực lên hoàng linh sư cao cấp, Áo Đức Mạn làm cách nào ngăn cản được, trong tiếng nổ vang cực lớn cả người bị ném tung ra, trong miệng phun đầy máu tươi.

Thừa dịp này Bỉ Lợi Thì chạy thoát khỏi vòng vây, bay vút hướng chân trời xa xôi…

- Đáng chết!

Trong miệng Ma Căn phẫn nộ quát lớn, vừa định lao ra lại bị Địch Á Tư vung hỏa diễm cự kiếm ngăn cản.

- Đối thủ các ngươi là ta!

Địch Á Tư nhìn hắn, lạnh băng lên tiếng.

- Lão đầu, ngươi muốn chết!

Ma Căn nổi giận:

- Tất cả mọi người đừng đuổi theo, vây quanh lão già này!

Hắn hiểu được không giết Địch Á Tư không thể đuổi theo được Bỉ Lợi Thì, Bỉ Lợi Thì uống linh dược tề cũng đã tới thất giai cao cấp, có thể đuổi theo hắn chỉ có Ma Căn cùng Lai Duy Đặc, nhưng không diệt được Địch Á Tư cả hai người không thể truy đuổi.

- Sưu! Sưu! Sưu! Sưu!

Bốn đạo nhân ảnh nhanh như thiểm điện vây quanh Địch Á Tư.

- Ra tay!

Ma Căn lạnh lùng quát.

- Hưu! Hưu! Hưu!

Linh lực đáng sợ bao phủ thiên không, thổ hoàng sắc thổ hệ, thanh sắc phong hệ, hỏa hồng sắc hỏa hệ, kim sắc kim hệ nhắm Địch Á Tư chém tới.

- Oanh!

Trong tiếng nổ tung kinh người, đối mặt công kích của bốn người Địch Á Tư không cách nào ngăn cản công kích của bọn hắn.

Thần sắc Địch Á Tư như nổi điên, thân thể không ngừng bị đánh trúng, trường bào rách toang, máu tươi không ngừng phun tràn, trường kiếm bị đánh bay ra xa.

Thân thể hắn lảo đảo trên không trung, dược lực trong thân thể biến mất thật nhanh, thực lực đã không ngừng giảm xuống, hơn nữa khi nãy liều lĩnh bộc phát làm cả người Địch Á Tư vô cùng suy yếu, ngay cả phi hành cũng vô cùng gian nan.

- Lão già kia, khí tức của ngươi sao thoáng chốc đã hư nhược nhiều như vậy? Ah, công hiệu của linh dược tề đã không còn sao? Như thế nào, khi nãy không phải rất càn rỡ sao? Hiện tại càn rỡ ah!

Lai Duy Đặc chậm rãi tiến lên, nhìn Địch Á Tư nhe răng cười nói.

- Phi!

Địch Á Tư nhổ ra một búng máu, trong mắt tràn đầy vẻ ngoan lệ nhìn hắn, kiên cường bất khuất.

- Con mẹ nó, lão già này sắp chết tới nơi còn cứng xương cốt!

Trên mặt Lai Duy Đặc âm trầm, búa lớn giơ cao, tản mát ra thổ nguyên tố linh lực kinh người, nhắm ngay Địch Á Tư hung hăng đánh tới…

Trên mặt Lai Duy Đặc hiện lên dáng cười âm lãnh…

Bên dưới toàn bộ binh sĩ Hỗn Loạn Lĩnh nhìn thấy một màn này đều tuyệt vọng nhắm hai mắt lại, trên mặt Ma Căn, Áo Đức Mạn cùng Bình Tỳ đều cười hăng hắc.

Búa lớn trong nháy mắt phóng đại trước mặt Địch Á Tư, loại thời khắc này ngoại trừ chờ chết không còn cách nào khác…

Đúng lúc này…

- Hưu…

Trong ánh mắt kinh hãi của binh sĩ Hỗn Loạn Lĩnh, ngay trong thời khắc mọi người đều cho rằng hắn hẳn phải chết không thể nghi ngờ một tiếng nổ xé gió vang lên, một đạo lưu quang từ phía xa bay vút đến, một cỗ sóng văn vô hình hướng Lai Duy Đặc đánh tới.

Cỗ ba văn nhìn qua như chậm chạp nhưng trong nháy mắt đã đi tới trước mặt Lai Duy Đặc, Lai Duy Đặc lập tức chấn động, công kích uy lực cực đại như thế làm cho hắn chợt cảm giác tử vong giáng xuống.

- Công kích từ đâu xuất hiện?

Trong nguy cơ, Lai Duy Đặc cũng bất chấp đánh chết Địch Á Tư, búa lớn quay ngược chém ra.

- Bồng!

Đạo ba văn công kích tới, cổ tay Lai Duy Đặc vỡ ra, búa lớn bị ném tung ra ngoài, một cỗ linh lực cường hãn lập tức tràn vào trong thân thể Lai Duy Đặc, thân thể hắn bị phản chấn liên tục thối lui ra phía sau.

- Người nào?

Trên bầu trời đám người Lai Duy Đặc mang theo vẻ mặt kinh sợ nhìn về phía xa xa, Địch Á Tư cũng vội vàng quay đầu nhìn lại.

Trên không trung, Bỉ Lợi Thì đang đứng thẳng, ánh mắt lạnh lùng nhìn chăm chú lên đám người Lai Duy Đặc.

- Bỉ Lợi Thì, tại sao là ngươi, ngươi không phải đã chạy thoát rồi sao? Sao lại quay trở về?

Nhìn thấy Bỉ Lợi Thì, vẻ mặt Địch Á Tư lập tức âm trầm xuống, đôi mắt tràn đầy vẻ phẫn nộ cùng trách cứ.

Hắn mạo hiểm tính mạng liều chết ngăn cản đám người Lai Duy Đặc là vì để Bỉ Lợi Thì có thời gian chạy thoát, thế nhưng Bỉ Lợi Thì đi rồi quay lại làm trong lòng Địch Á Tư tràn đầy phẫn nộ.

- Nguyên lai là tên phế vật này, không nghĩ tới ngươi vẫn dám trở về, ha ha, hẳn là ngươi cho rằng có thể chạy thoát trong tay chúng ta một lần nữa?

Ma Căn chợt thoáng sững sờ, không khỏi cười to, ngay lập tức ánh mắt rơi trên người Lai Duy Đặc:

- Ngươi thật quá vô dụng đi, bị tên kia đánh một chiêu mà đánh mất cả vũ khí?