Dược Yêu - Phi Yến

Chương 15: Mĩ nhân châu á




Ba năm sau

Thời gian về sau Trình Hạo Nhiên tuy vẫn chưa biết cách chăm sóc cho cô, nhưng buổi tối anh ít ra ngoài hơn..Bỏ thời gian hướng dẫn cô làm bài tập, học tiếng anh hay là xem phim cùng nhau..Dần rồi mọi thứ trở thành thói quen..

Mười tám tuổi là tuổi phát triển của thiếu nữ, so với nước Mỹ phát triển hơn thời đại..

Hạ Tử Yên tuy có vóc dáng nhỏ nhắn hơn các cô gái tuổi mới lớn ở Mỹ.Ngược lại cô trở thành đại mỹ nhân châu á trong ngôi trường mình theo học..Các chàng trai tuổi dậy thì ở Mỹ có vóc dáng không khác gì chàng trai trưởng thành của Châu Á...

Lứa tuổi này là lứa tuổi mộng mơ Hạ Tử Yên xinh đẹp như hoa hồng sương sớm, từng đường nét thiếu nữ non nớt chỉ khiến người khác muốn ra tay hái ngay lập tức..Mỗi khi cô nở nụ cười lúm đồng tiền còn rực rỡ hơn cả ánh mặt trời, là khiến bao chàng trai say mê, ngặt nỗi mĩ nhân Châu á này vô cùng hờ hững với bọn họ, muốn tiến lại gần cô một bước lại vô cùng khó khăn, chỉ biết bất lực trơ mắt nhìn người đẹp hàng ngày xuất hiện trước mặt nhưng lại không thể chạm đến..

Sống trong một nước phát triển thấy bạn bè trong trường ôm nhau hôn nhau là chuyện thường niên xảy ra, dĩ nhiên tư duy của Hạ Tử Yên cũng phát triển theo....

-" Bella cậu có thư nữa nè "

Một cô bạn người Mỹ tên Jena  ngồi vào bên cạnh đưa cho cô lá thư..

Hạ Tử Yên không cần xem, liền nhét vào trong túi xách..Một ngày như vậy cô nhận vô số lá thư tỏ tình, không có gì lạ lẫm cả.Theo lịch sự không trả lại hoặc vứt đi chỉ còn cách nhét vào túi...

Thấy thái độ thờ ơ của cô bạn xinh đẹp châu á, da thì trắng, tóc thì đen vừa thẳng vừa bóng..Khuôn mặt xinh đẹp đến phát hờn không khác gì một thiên thần đời thực , nhưng cử chỉ lúc nào cũng thờ ơ với các chàng trai ve vãn xung quanh...Jena cau mày nhìn cô bạn thân..

-" Bella cậu nói mình nghe có phải cậu có người yêu rồi đúng không?"

Cô đưa mắt nhìn cô bạn tóc vàng..Ngẫm nghĩ câu hỏi của Jena..Hạ Tử Yên không biết trả lời ra sao..

Lúc nào trong đầu cô cũng chỉ chứa đúng một người đó là " Chú " của cô..

Trong mắt cô không ai đẹp trai bằng Trình Hạo Nhiên cả vẻ tư chất cũng thế...

Trình Hạo Nhiên năm nay đã ba mươi tuổi, anh còn yêu mị hơn xưa..Không còn là chàng thanh niên ngày nào, giờ anh đã là tổng giám đốc của Trình Thị quản lý chi nhánh ở Mỹ..Vẻ thành thục, ra dáng dấp của người đàn ông trưởng thành, trên người luôn toát ra vẻ mị hoặc khiến khác giới phải siêu lòng...

Tâm tư thiếu nữ điều bị anh chiếm giữ một khe hở cũng không bỏ xót..Mười tám tuổi tuy quá nhỏ để hiểu được tình yên sâu thẳm bao nhiêu, ít ra cô hiểu tình cảm cô đối với Trình Hạo Nhiên không phải là tình thân và biết rõ anh không phải chú cô một chút máu mủ cũng không có..

Tình cảm của cô dành cho anh là giữa nam và nữ..Cô không thích anh xuất hiện trên tạp chí với người phụ nữ nào, ôm ấp hay hôn môi bất cứ ai..

Bây giờ cô không còn sợ anh nữa..Vì hai năm đỗ lại đây Trình Hạo Nhiên rất nuông chiều cô..

Người như anh sẽ không thích nói lời ngon ngọt, nhưng anh thích nắm tay cô đi dạo phố, vuốt tóc cô hay nghe cô kể chuyện..

Mỗi lần nhìn những bức thư trong túi xách của cô,vẻ mặt của anh vô cùng khó coi.. vì thế để muốn thấy vẻ mặt ấy cô luôn để thư vào túi xách...

Từ khi anh điều hành chi nhánh ở Mỹ, phải thường xuyên bay đi bay về thời gian dành cho cô cũng ít đi..Nhưng với cô tất cả điều không thành vấn đề, vì cô biết đáng lẽ ra ba năm trước Trình Hạo Nhiên đã về nước quản lý Tập Đoàn Trụ sở chính của Trình Thị..Nhưng anh dường như không yên tâm cô ở lại đây một mình mới chấp nhận chịu khổ bay đi bay về..Điều đó khiến cô rất vui và cảm động ...

Mẹ viện trưởng đã từng nói " Làm người phải thật sự nhẫn nại "

Bây giờ cô chỉ mới mười tám tuổi thôi, ai chắc cũng sẽ nghĩ đây là tình yêu trẻ con.Mà cả Trình Hạo Nhiên chắc chắn cũng không hiểu nổi suy nghĩ của cô..

Với cô đây là tình cảm khắc cốt ghi tâm khi bắt đầu cô nắm lấy bàn tay của anh..Người ngoài không hiểu cô không cần thiết phải giải bày, nhưng Trình Hạo Nhiên thì khác cô muốn anh cũng phải có cảm nhận giống như cô..Hơn ai hết tám năm bên cạnh nhau cô biết anh thuộc tuýp đầu gỗ không hơn không kém hoặc trong mắt anh cô chỉ là cô nhóc chưa phát triển..

Cô vạch ra mọi thứ cho mình rất rõ ràng..

Vấn đề môn đăng hộ đối, cô không cần giàu sang phú quý, hay người hầu kẻ hạ..Cô biết khoảng cách của cô và Trình Hạo Nhiên rất xa, nên cô mới cố gắng học tập, để kéo gần khoảng cách với anh..Dù Trình Gia không chấp nhận cô thì sao?  miễn cô có được trái tim Trình Hạo Nhiên thì cô còn lo gì...

Đừng nghĩ cô nhỏ mà không biết suy nghĩ...

Từ khi còn bé cô đã phải học cách tự lo cho bản thân, một đứa trẻ luôn được sự bảo bọc của cha mẹ khác hẳn với một đứa trẻ được hưởng sự chăm sóc ban phát từ một người khác..Cô luôn phải dè dặt nhìn sắc mặt hoặc để ý từng chút một để không làm phật lòng người khác...Kể cả Trình Hạo Nhiên cũng vậy, chỉ là ba năm đổ lại đây cô biết anh không vứt bỏ cô nữa nên mới thoải mái mà sống theo cách của chính mình..

Nếu nói để tìm người hiểu ý dù là chi tiết nhỏ của Trình Hạo Nhiên chắc chắn không ai ngoài cô..

Mọi thứ cô nắm rõ trong lòng bàn tay, đó là điều cô muốn, khi hiểu anh rồi, chìu chuộng anh, đến khi anh không thể nào rời xa cô được nữa mà thôi....

Tần Bửu đã từng nhắc nhở cô khi Trình Hạo Nhiên nổi giận cô nên tránh về phòng, nhưng từ khi hai người ở chung anh chưa bao giờ nổi cơn thịnh nộ hay gây tổn thương cho cô...Tuy tính nết của Trình Hạo Nhiên có chút cổ quái,cô lại thấy không có gì không tốt cả, anh cứ việc hờ hững với mọi thứ chỉ cần đặt cô trong mắt là được rồi...

Vừa nghĩ Hạ Tử Yên nắm chặt dây cặp thong thả bước chân về nhà... đường phố New York trời vào cuối thu, se se lạnh cực thích...

Rảo quanh con phố lớn, rẻ thêm một đoạn đường là về đến nhà...

Bước chân Hạ Tử Yên chựng lại, khi thấy người thanh niên cao  tầm 1m87 bước xuống xe khuôn mặt như điêu khắc dưới ánh nắng vô cùng đẹp,bên miệng liền nở nụ cười, Hạ Tử Yên muốn chạy đến ôm lấy anh..

Phía sau cô bất ngờ một chiếc xe màu đen vọt đến..cửa liền mở ra một mỹ nữ xinh đẹp vừa ra khỏi xe liền bước nhanh đến ôm lấy cổ Trình Hạo Nhiên cô ta nói gì đó với anh, chỉ thấy mặt anh lạnh lùng không trả lời..

Mỹ nhân xinh đẹp không nản lòng ôm lấy mặt anh  hôn ngấu nghiến, giống như hai người giận dỗi, người nam quay lưng đi, cô gái lại rất kiên trì xoay mặt anh lại tiếp tục hôn lên môi...

Máu trên não của Hạ Tử Yên như chảy ngược xuống, cô đứng đó nhìn hai người hôn nhau..Tức tối ngay ngực  không chịu được, bước đến vài bước, vẻ mặt tức giận được thay thế bằng khuôn mặt ngây thơ, đôi mắt pha chút hơn dỗi đầy tội nghiệp ngọt ngào gọi một tiếng...

-" Chú....."

Vừa nghe tiếng nói quen thuộc Trình Hạo Nhiên vẫn bình thản, chỉ là động tác dứt khoác đẩy cô gái kia ra..

Đưa mắt nhìn lấy cô gái nhỏ cách anh tầm mười bước chân..

Dưới nắng sớm Hạ Tử Yên chiếc váy màu xanh da trời dài qua gối, bên ngoài khoác chiếc áo len màu trắng , màu tóc đen được thả nhẹ ra sau, tôn lên khuôn mặt trái xoan trắng mịn..Đôi mắt to tròn ướt át nhìn anh, đôi môi hồng hào hé mở phụng phịu, tuy cô không thể hiện ra nhưng đôi mắt mang chút buồn man mác, lần thứ hai khiến Trình Hạo Nhiên cảm thấy mình lại gây ra tội lỗi..

Anh cũng không hiểu rõ vì sao, anh rất sợ cô không vui, ba năm nay các biểu hiện càng rõ ràng, anh thích nhìn cô nhóc năm nào cười khoe mà lún đồng tiền sâu hút lúc đó anh cảm thấy thỏa mãn...Còn những lúc cô buồn đôi mắt rưng rưng là trong lòng anh rấm rức khó chịu...

-" Charles, cháu của anh à?"

Cô gái bị đẩy ra quay nhìn Hạ Tử Yên rồi quay sang ôm lấy tay Trình Hạo Nhiên...

Nhìn cảnh nảy Hạ Tử Yên buộc mình phải nhẫn nại, cô bước đến không thèm nhìn Trình Hạo Nhiên, nhoẻn miệng cười với cô gái kia..

-" Chào dì.."

-" Dì sao?"

Cô gái bị gọi là dì có chút không vui, thay gì nói cô ta già...

Cô ta là người Châu Á không phải Châu âu, cô đón chắc là tiểu thư của Tập Đoàn nào rồi..Trình  Gia mắt luôn đặt trên đầu không phải con nhà thế phiệt đừng mong có mối quan hệ với con cháu Trình Gia...

Hừ! nhưng để mà xem cô sẽ là người thay đổi lịch sử...

Cũng không có ý định nói chuyện với cô gái ấy..Quay sang nhìn Trình Hạo Nhiên một cái rồi  đi thẳng vào nhà..

Trình Hạo Nhiên chết tiệt, ông chú gia đáng ghét, Hạ Tử Yên  hậm hực chửi trong lòng..

Cô đi vào trong phòng đóng sầm cửa lại, quăn cặp lên giường, ngồi phịch lên đó thở phì phò...