Đường Lên Đỉnh Vinh Quang

Chương 347: Anh đúng là thiên sứ




Editor: Duyenktn1

“Đúng vậy, đúng là tôi!” Lạc Tiểu Thiến ngẩng mặt lên, nhìn người đàn ông ngồi ở ghế sau, thấy rõ khuôn mặt yêu nghiệt của đối phương, nhất thời vui mừng cười rộ lên, “Tiêu Dương, ông trời ơi, anh đúng là thiên sứ, mau, mau tới giúp tôi cứu người!”

Người đàn ông ngồi ở ghế sau, chính là Tiêu Dương, người đã tự xưng mình là thiên sứ tại Thiên Lãng Đình.

Nhìn người trước mắt toàn thân ướt sũng, nhưng trên mặt lại mang theo tươi cười, Tiêu Dương cũng rất bất ngờ.

“Tại sao cô cũng ở đây?!”

“Đừng nói nhảm, cứu người trước đã!”

Lạc Tiểu Thiến giơ tay lên gạt nước trên mặt xuống, mở cửa xe, ngồi vào bên cạnh người hắn, vội vã mở miệng, “đi về phía trước khoảng nửa km, có một con đường rẽ trái.”

Tài xế nghi hoặc nhìn một chút về phía ông chủ ngồi phía sau.

Tiêu Dương đơn giản dứt khoát phun ra năm chữ, “Theo lời cô ấy nói mà làm!”

Xe việt dã lập tức khởi động, chạy về phía Lạc Tiểu Thiến chỉ, Lạc Tiểu Thiến vịn vào ghế dựa, chăm chú quan sát đường phía trước, nhìn thấy không xa phía trước, có ánh đèn pin di chuyển, cô lập tức kêu to lên.

“Phía trước, dừng ở phía trước, dừng xe...” Bất chấp bên ngoài đang mưa, cô vội vàng mở cửa xe ra, “Vu Đồng, bác sĩ Tống, đến đây, nhanh lên xe!”

Mọi người lập tức chạy tới, Lạc Tiểu Thiến giúp mở cửa xe, bác sĩ Tống ôm Tiểu Mỹ ngồi vào ghế trước, Vu Đồng đỡ tài xế đang bị thương ngồi vào ghế sau.

Xe Cayenne không gian tuy lớn, nhưng nhiều người ngồi như vậy, ghế sau cũng có chút chật chội.

“Lạc Tiểu Thiến nhìn xe chật chội, “Mọi người đi trước, một lúc nữa tôi tới!”

“Như vậy sao được, mưa lớn như vậy, dầm mưa sẽ bị ốm!” Vu Đồng vội vàng dịch thân thể vào phía trong, “Mọi người dồn vào một chút, có thể ngồi xuống!”

“không sao, tôi có áo mưa!” Lạc Tiểu Thiến còn muốn từ chối, Tiêu Dương ngồi ngoài cùng cửa xe bên phải đã đẩy cửa xe ra, lấy tay lôi cô ngồi vào trên chân mình, oành một cái đóng cửa xe lại, “Lái xe!”

Tài xế xe quay đầu xe lại, chạy về phía thị trấn.

Chuyện quá khẩn cấp, mọi người cũng không thấy có cái gì, ngồi trên đùi Tiêu Dương, thân thể Lạc tiểu Tiến cứng đờ thẳng tắp, hai cánh tay bám chặt vào ghế ngồi phía trước, tránh cho thân thể tiếp xúc càng nhiều với hắn.

Tuy rằng cũng gặp mặt Tiêu Dương mấy lần, cũng coi như quen biết, nhưng cùng hắn thân mật như vậy, cô thực sự có chút không kịp thích ứng.

“Lau cái mặt đi.”

Tiêu Dương đưa cho cô một chiếc khăn tay.

“Cám ơn!” Lạc Tiểu Thiến khách khí nhận lấy, qua khe hở thấy trên mặt bác sĩ Tống và Tiểu Mỹ đều là nước mưa, cô lập tức đem khăn tay tới, cẩn thận lau mặt giúp cô bé.

Tiêu Dương dựa vào ghế dựa, mắt hơi híp lại nhìn gò má của cô.

trên tóc cô vẫn còn nước mưa, có một giọt theo trán cô trượt xuống, chậm rãi chảy qua sống mũi, tới chóp mũi của cô tạo thành một giọt trong suốt.

Lạc Tiểu Thiến lúc này, toàn người đầy nước bùn, rất chật vật, nhưng trong mắt Tiêu Dương, lại cảm thấy giờ phút này, cô rất đẹp, đẹp nhất trong mấy lần hắn gặp cô.

Nhìn những giọt nước mưa đọng lại, cặp mắt hoa đào của Tiêu Dương sâu xa hơn mấy phần.

...

...

Bắc Kinh, tại quân khu ở ngoại ô.

Xe thể thao của Lãnh Tử Mặc gầm thét lao tới sân bay, xe còn chưa kịp dừng hẳn, anh đã đẩy cửa xe ra, đi nhanh đến chỗ Lãnh Tử Nhuệ đang bàn giao nhiệm vụ với cấp dưới.

“Thế nào rồi, đã có tin tức gì chưa?” Lãnh Tử Nhuệ quay sang hỏi.

“Điện thoại di động đều không thể liên lạc được!” Lãnh Tử Mặc nhăn mày trả lời, trên mặt tràn đầy lo lắng.

Vừa rồi Trác Á Nam gọi điện thoại cho anh, tất cả nhóm nhân viên đi công tác ở Cam Tư đều trong trạng thái không thể liên lạc được, bởi vì mất điện, ngay cả trường tiểu học cũng không thể liên lạc được.