Duyên Nợ 2 - Chờ Em Biết Yêu

Chương 27: 27: Hôn Lướt





Nó nhìn chú nhưng mắt lại chớp liên tục, nó không đọ được với chú vì mỏi mắt lắm.

Chú hay có thói quen giận là nhìn không chịu chớp mắt còn nó thì sợ những lúc chú như vậy.

- Không phải chú không muốn cho cháu yêu nhưng chưa đến lúc.

Dù cháu đã 18 tuổi nhưng còn non lắm, yêu đương có rất nhiều thứ phức tạp, chú sợ cháu sẽ không chịu được sóng gió, nay giận dỗi, mai cãi nhau sẽ ảnh hưởng đến suy nghĩ mà không học được.

Yêu không đơn giản chỉ là ôm hôn hay bất kì loại cảm xúc nào khác.

Nếu yêu thật sự, cháu sẽ bị loại tình cảm này chi phối mọi mặt từ tâm trí, trái tim đến con người.

Cái gì cũng có hai mặt nhưng chú không muốn cháu thử loại cảm xúc ấy sớm như vậy? Cháu nên dành tâm trí cho việc quan trọng là học hơn là dành nó cho việc yêu đương.

Đến một thời điểm nào đó, khi cháu đủ chín chắn, đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi cám dỗ thì chú sẽ để cháu được tự do tìm hiểu người cháu yêu.

Chú không muốn cháu vấp đời quá sớm để khi nhìn lại chỉ là những hối tiếc muộn màng.

Đừng chọn cuộc sống dễ dãi như nhiều cô gái đang sống, đừng so sánh mình với người khác, đừng trở thành phụ nữ khi cháu còn suy nghĩ quá giản đơn...!chú chỉ muốn bảo vệ cháu khỏi những lớp vỏ sần sùi gai góc của cuộc sống, đến một lúc nào đó, cháu biết tự bảo vệ mình thì chú sẽ buông tay hiểu chưa?
Thanh Du nghe chú nói mà thấm từng câu từng chữ, đúng là cô đã suy nghĩ quá giản đơn, nông nổi và nghĩ mình thực sự đã lớn.

Cô tán thành ý kiến của chú, vậy nên lại sà vào ôm chú.

Nếu chú vẫn coi cô là một đứa trẻ chưa trưởng thành thì cô cứ mặc sức ở trong vòng tay chú để được yêu thương, bảo vệ có phải rất tốt không? Cái cảm giác được ôm, được dựa vào chú như này rất thích...!rất bình yên.

- Chú...!
Nó chỉ nghe thấy chú ừ nhẹ, chú kéo sát nó lại gần, chú đặt cằm lên đầu nó còn tay ôm trọn nó vào lòng.

Chú rất thơm, nó còn nhớ như in ngày đầu tiên nó gặp chú...!vẫn mùi hương này...!đã in sâu vào tâm trí, vào khứu giác của nó.


- Con sẽ chăm chỉ học hành, sẽ không để ý yêu đương được không? Bà rủ con đi xem mắt là con muốn làm bà vui thôi.

Hôm nay chú không biết đâu, bà vui lắm đấy.

Nhưng chắc con và Dương Tùng sẽ là bạn được không ạ? Chỉ bạn thôi không yêu đương được chứ?
Thanh Du ngửa cổ lên nhìn chú chờ đợi.

Chú là đàn ông mà da dẻ có cần nhẵn mịn vậy không nhỉ? Đến cô là con gái còn ghen tị nữa này...!bàn tay nhỏ bé của cô lần nữa không yên phận mà mang lên chạm vào mặt chú nhưng lần này chú không gạt ra còn cầm lấy tay cô áp trên má mình.

Chú nhoẻn miệng cười hài lòng khi thấy nó ngoan ngoãn như thế.

Lòng bàn tay nó nóng ran khi chú xoay mặt khẽ hôn vào ấy một nụ hôn nhẹ.

Nó ngạc nhiên nhưng rồi lại nhoẻn miệng cười...!một cảm giác vui vẻ thích thú nhanh chóng xuất hiện.

- Được, chú sẽ để cháu có bạn bè nhưng khi có tình cảm với ai hãy nói với chú được chứ?
- Dạ, con biết rồi.

Thanh Du nắm tay chú nghịch ngợm, tay chú cũng mềm nữa, chỉ có đốt ngón giữ hơi cứng chắc do cầm bút kí nhiều.

- Chú, hôm nay con được khen xinh đấy.

Con cũng thấy mình xinh nhưng được khen vẫn thích.

- Đúng là trẻ con...!
- Hừ...!chú không thấy con xinh sao?
- Không...!chưa phát triển hết.

- Ai bảo vậy, các số đo của con chuẩn mẫu rồi nhé! Chỉ tội chưa có vòng eo con kiến thôi nhưng chịu khó tập chắc chắn sẽ có mà mẹ Hường nói con như này là đẹp rồi không được giảm cân nữa.

- Ừ, béo một chút nữa cũng được, người hơi gầy.


- Không có mà, người con đẹp rồi...!
Cô nghe thấy tiếng chú cười khẽ ừ đồng tình.

- Chú, con có chuyện muốn nói nhưng nghe xong chú không được giận con đâu.

- Có chuyện gì sao?
- Chú hứa đi đã, chuyện này không hề xấu mà con thấy rất vui.

- Vậy sao?
Thanh Du gật đầu, nghiêng người nhìn cho rõ mặt chú.

So với lúc chưa làm hòa thì bây giờ chú hiền hơn nhiều, chú nhìn nó dịu dàng chiều chuộng lắm nhưng nó vẫn cần phải biết chắc là chú không giận mới dám khai ra.

- Chú phải nghe xem chuyện cháu nói là gì mới đồng ý được.

- Chú không tin tưởng con sao? Thử một lần đi ạ.

Thế Quý nhìn vào đôi mắt trong veo kia mà không lỡ từ chối đành gật đầu.

Nếu đó là chuyện không hay anh sẽ có cách khuyên con bé còn nếu nó thực sự muốn anh sẽ đứng ra dọn đường cho con bé đi.

Trong phòng chỉ có hai chú cháu nhưng Thanh Du lại làm như chuyện bí mật nên rướn người ghé sát miệng nhỏ vào tai chú thì thầm:
- Con đang đi làm thêm đấy.

Anh đưa ánh mắt khó hiểu nhìn con bé.

Thanh Du nhanh chóng giải thích:
- Con làm thu ngân ở cafe Gió cơ sở 1 ạ.


Con muốn được tự kiếm tiền nên đã nhờ bố Việt cho ra đấy làm.

Công việc rất vui đấy ạ mà gần công ty chú nữa phải không? Sáng nay con thấy bạn gái chú mua Capuchino, có phải cho chú không?
- Ừ...!đó không phải bạn gái chú.

Thanh Du lườm chú một cái, bĩu môi lắc đầu:
- Chính chú giới thiệu với con cô ta là bạn gái chú đấy, lại còn bảo kết hôn còn gì?
- Cháu giận sao? Có thấy trong lòng ấm ức với việc ấy không?
Làm sao mà cô lại cho chú biết mình không những ấm ức mà còn bực mình, thấy ghét cô ta nữa, chỉ tiếc rằng không có đủ thẩm quyền mà đá văng cô ta ra khỏi chú thôi.

- Không nhưng con không thích cô ta bằng cô Lan Anh.

Chú hợp cô Lan Anh hơn.

- Ừ chú cũng không thích...!cả hai.

- Vậy tại sao chú lại thân mật với cô ta như vậy, hai người còn qua đêm cùng nhau nữa còn gì?
Thanh Du không nghe thấy chú biện minh nữa còn bản thân cũng không muốn nhắc đến nữa.

Cuộc sống là của chú, cô biết chú có rất nhiều người vây quanh lại toàn người đẹp.

Cô đã nhiều lần bắt gặp chú đi cùng các cô gái đẹp nhưng sao bây giờ lại để ý nhiều đến thế?
- Không phải con tò mò hay là tọc mạch chuyện của chú đâu nhưng chẳng hiểu sao lại không quên được những lần gặp chú với các cô gái ấy.

Chắc là do đầu óc con thông minh nên nhớ dai phải không?
- Chuyện nên nhớ hãy nhớ còn không thì ném nó đi....!đi làm vui chứ?
Thanh Du thấy chú không phản đối chuyện đi làm thì quên ngay ấm ức vừa khởi xướng, cái miệng lại toe toét cười:
- Vui ạ...!cháu sắp lấy lương rồi đấy.

Bố Việt trả hậu hĩnh lắm, chú thấy mặt cháu này, béo lên rồi vì suốt ngày uống latte.

Thế Quý mang cả hai tay lên ôm lấy mặt Thanh Du, công nhận mặt đã có thịt hơn mà sao da dẻ lại mịn như bột vậy.

Tự dưng anh lại cúi xuống hôn một cái lên đôi môi đang chúm chím mà giật mình.


Thanh Du đơ người mất vài giây, chú vừa làm gì vậy? Mắt cô chớp chớp ngồi bất động, mặt vẫn bị chú giữ lấy.

Cả hai như bị điện giật mà ngồi im không động đậy.

Chú vừa hôn cô phải không? Không, đấy chỉ là thơm thôi...!nhưng chuyện này chưa bao giờ xảy ra, chú chỉ hay hôn trán hay hôn lên tóc cưng nựng chứ chưa hôn môi như vậy bao giờ.

Mặt Thanh Du nóng bừng...!à không người cũng nóng bừng...!tim đập thình thịch mà sao chú cứ nhìn cô vậy.

Bây giờ phải làm gì nhỉ?
Thế Quý nhìn sự biến đổi trong đôi mắt biếc kia thì mỉm cười.

Anh cũng không biết vì sao mình làm vậy, chỉ là nhìn mặt con bé cưng quá nên mới lỡ lấy đi cái chạm môi đầu đời ấy mà thôi.

Thanh Du cười méo xệch, gỡ tay Thế Quý:
- Chú hôn con phải không?
- Đây không phải là hôn đâu chỉ là...!
Khuôn mặt Thanh Du bỗng chốc chiếm đầy trong mắt anh.

Đôi môi mềm mọng ướt đang đặt trên môi anh.

Nó còn chụt một cái rõ kêu.

Anh chưa kịp phản ứng lại thì nó đã xuống khỏi lòng anh.

Cả hai luống cuống nên va đầu và mũi vào nhau:
- Á...!đau..

Thanh Du xoa xoa đầu mình nhìn chú đang xoa mũi mà cười trừ, mặt nó đỏ lên:
- Con cũng chỉ thơm chú thôi, con về phòng đây.

Nó ba chân bốn cẳng muốn chạy thật nhanh nhưng đã bị chú gọi giật lại:
- Du
➡️➡️➡️.