Ế Quá Rồi, Mau Lấy Chồng Thôi!

Chương 11: Những Câu Chuyện Bịa






Người đàn ông uất nghẹn.

Anh ta vả người hầu một phát trời giáng.

Nó khổ sở van nài:
- Con chỉ là phận tôi tớ, không dám cãi lệnh bà.

Con cắn rơm cắn cỏ con lạy cậu, con xin cậu tha cho con.

- Xéo ngay!
Người đàn ông đặt vợ nằm xuống giường rồi nổi đoá lao đi tìm mẹ, yêu cầu bà giao ra thuốc giải độc.

Nghe người mẹ thề thốt rằng bà không biết cách giải độc, người đàn ông rơi vào trạng thái tuyệt vọng.

Anh ta quay về gian nhà của vợ, bế cô ấy đi ra chòi ngắm sao.

Trong lúc toàn thân anh ta không ngừng run lên bần bật vì hoảng sợ, anh ta tình cờ được chứng kiến mưa sao băng.

Anh ta luôn miệng cầu xin vào điều kỳ diệu.

Sang đêm thứ bảy, da dẻ của người vợ chuyển sang màu tái nhợt nom rất đáng sợ.

Có đứa con nít tình cờ trông thấy cô ấy liền không kiềm được la toáng lên:
- Ma! Ui trụi ui! Bu ơi! Có con ma! Bu ơi! Một con ma khá đẹp luôn đó nha bu!
Người đàn ông phẫn nộ đập tan chiếc bình cổ.

Đứa con nít bĩu môi chạy biến.

Bu của đứa con nít, cũng chính là người hầu ở biệt phủ của anh ta sợ xanh mặt, cô ấy vội vã quỳ xuống van xin:
- Bẩm cậu, con nít trông thấy gì thì nói nấy thôi chứ nó không có ác ý gì đâu ạ.

Mong cậu tha cho nó.

Kiếp này cậu mợ lỡ duyên, kiếp sau nếu còn vương vấn ắt sẽ gặp lại.

Mong cậu bớt bi thương.

Người đàn ông cáu ầm ĩ:
- Lỡ lỡ cái đầu nhà ngươi, tôi tớ gì đâu toàn ăn xằng nói bậy! Cậu nuôi tụi bay có khác gì nuôi ong tay áo không hả? Cút! Cút ngay! Biến đi cho khuất mắt cậu!.

đam mỹ hài
Thực ra, hầu hết mọi người trong biệt phủ đều có chung một dự cảm không lành.

Bà lớn và mợ hai thậm chí đã cho người đi đặt mua vải trắng.

Chỉ là, không ai lường trước được tầm canh tư, người đàn ông nhận được thư từ một vị bằng hữu cũ.

Người này hiện đang là Trấn thủ trấn Đoài, nghe tin vợ người đàn ông vừa bệnh nặng, vừa trúng độc liền ngay tức khắc sai người hầu phi ngựa về biệt phủ của người đàn ông, gửi cho anh ta một phong thư, trong đó có chứa bản đồ dẫn tới nơi ở của một thầy lang có y thuật cao minh.

Người đàn ông mừng rỡ sai người hầu chuẩn bị xe ngựa.

Anh ta khoác cho vợ một chiếc áo choàng thật dày rồi ẵm cô ấy ra xe.

Trên đường đi, anh ta kể cho vợ nghe rất nhiều chuyện hay ho.

Trước kia, mỗi khi người đàn ông nhức đầu, vợ anh ta thường kể chuyện cho anh ta nghe.

Giọng cô ấy ngọt ngào, du dương, êm tai, khiến người ta quên đi những sầu muộn trong lòng, cảm thấy an bình và dễ dàng đi vào giấc ngủ.

Đã rất lâu rồi, người đàn ông không được nghe giọng nói của vợ.

Anh ta chảy nước mắt, một người vẫn đang nằm trong lòng mình, tại sao có thể nhung nhớ nhiều đến vậy? Mặc dù người đàn ông đã rất cố gắng ôm vợ chặt để ủ ấm cho cô ấy, nhưng quãng đường khá xa nên thân thể của cô ấy cứ một lúc một lạnh.

Khi chỉ còn cách nhà thầy lang nửa dặm, người đàn ông chạm vào trán vợ mà tưởng như chạm vào tảng băng, hơi thở của cô ấy yếu đến mức mà nếu như không để ý kỹ sẽ không nghe thấy.

Người đàn ông cực kỳ khiếp sợ, anh ta liên tục hôn trán cô ấy, khốn khổ van nài:
- Gắng gượng thêm một chút, được không nàng?
- Chỉ một chút nữa thôi...!chỉ một chút thôi mà...!một chút thôi...!van nàng...!
- Cuộc đời ta chưa từng van nài ai cả...!vì vậy...!van nàng...!đáp ứng ta...!
Dường như người vợ cảm nhận được sự tha thiết của chồng mình.

Có lẽ, ngay cả khi ở trong trạng thái vô thức, cô ấy cũng đã gắng gượng trong suốt quãng đường còn lại.

Khi xe ngựa dừng ở chiếc cổng màu xám, người đàn ông tức tốc bế vợ vào trong nhà thầy lang.

Ông ta bắt mạch cho người vợ rồi chau mày hỏi han:
- Ngươi là gì của nàng?
- Ta là phu quân của nàng.

Nàng là mợ cả nhà ta.

Nàng bị bu ta hạ độc, bu ta thực ra cũng không có ý xấu, bu ta thấy nàng bệnh nặng triền miên, thương nàng chịu nhiều đau đớn nên muốn nàng ra đi được thanh thản.

Thầy lang cười khẩy nói:
- Không ai có quyền cướp đi mạng sống của người khác cả.

Bu ngươi chỉ đơn giản là đang xảo biện cho hành động man rợ của mình thôi.

Nàng vì sao mà bệnh nặng triền miên, ngươi là phu quân hẳn phải rõ chứ?
- Có lẽ do nàng bị sảy thai vào mùa hạ.

- Chỉ thế thôi ư? Chả nhẽ ngươi không biết phu nhân của mình còn từng bị sinh non hay sao?
Người đàn ông thoáng kinh ngạc.

Năm kia, đúng là vợ anh ta bị sinh non, do mất nhiều máu nên vừa sinh xong cô ấy đã ngất lịm.

Đứa nhỏ chẳng kịp đợi cô ấy tỉnh lại đã rời đi rồi, khiến cô ấy vô cùng suy sụp.

Chuyện này lỗi một phần cũng tại người đàn ông, bởi vì cứ nghĩ đứa nhỏ không phải là con ruột của mình nên anh ta tỏ ra chán ghét vợ, bỏ mặc cô ấy suốt thời gian mang bầu.

Nếu anh ta quan tâm tới vợ hơn, có lẽ cô ấy đã không bị sảy chân ngã từ trên hiên nhà xuống dưới sân, dẫn tới sinh non.

Khi phát hiện ra mình nghĩ oan cho vợ, anh ta đã xin lỗi vợ rất thành khẩn, nhưng người vợ cả ngày u uất chẳng nói chẳng rằng, ngó lơ anh ta.

Phải đến khi anh ta vì bảo vệ vợ mà suýt mất mạng, người vợ mới chấp nhận tha thứ cho anh ta.

Nghĩ tới chuyện cũ, sống mũi người đàn ông cay xè.

Anh ta nghẹn ngào hỏi thầy lang:
- Ta biết.


Nhưng vì sao người cũng biết?
- Nếu như ta không biết thì ta có xứng đáng để nhà ngươi lặn lội đường xá xa xôi, đưa nàng tới đây hay không? Nàng làm thê của ngươi...!quả thực khổ hơn làm con chó nhà ta...!
- Cầu người...!cứu nàng...!
- Ta sẽ chỉ cứu nàng nếu như ngươi thề độc rằng từ nay trở về sau ngươi sẽ tốt với nàng, luôn bảo hộ nàng, bằng không...!việc ta làm sẽ vô nghĩa.

Người đàn ông dõng dạc thề:
- Có trời đất chứng giám, ta xin thề độc rằng nếu như kiếp này ta còn phụ nàng, kiếp sau ta sẽ mềm yếu như nàng, để nàng thoả thích chà đạp ta.

Người thầy lang hài lòng gật đầu.

Nhờ y thuật cao minh của ông ta, da dẻ của người vợ dần dần tươi tắn trở lại.

Sau đúng chín ngày, chín đêm giày vò người chồng, người vợ rốt cuộc cũng tỉnh lại.

Thấy chồng đang trìu mến ngắm nhìn mình, cô ấy xoa gò má anh ta, hào hứng kể lể:
- Chàng biết không? Trong thời gian bất tỉnh, thiếp đã mơ thấy một giấc mộng rất kỳ quái.

Trong mộng, thiếp chu du tới một thế giới khác và gặp chàng.

Ở nơi đó, hoa anh đào nở rộ rất đẹp.

Chàng vì chuyện tình cảm bi đát mà có ý nghĩ dại dột, cũng may thiếp đã tới kịp thời.

Nhưng mà...!khi ấy...! thiếp không hề nhận ra chàng, chàng cũng không nhận ra thiếp...!chúng ta như hai người xa lạ vậy.

Người đàn ông hôn trán vợ rồi bĩu môi xỉa xói:
- Nàng bệnh lâu quá nên khùng luôn rồi!
Người vợ cười hiền.

Một tháng sau, hai vợ chồng trở về biệt phủ trước sự ngỡ ngàng của mọi người.

Bọn họ ngạc nhiên không chỉ vì người vợ thoát kiếp nạn lớn mà còn vì sắc đẹp tuyệt trần của người vợ.

Thực ra, trước khi gả cho người chồng, người vợ vốn đã là một tiểu thư xinh đẹp có tiếng rồi.

Chỉ là, dạo trước, cô ấy bệnh tật triền miên, khí sắc không tốt nên người ta dường như quên mất rằng cô ấy đã từng xinh đẹp như thế nào.

Da dẻ của cô ấy láng mịn như ngọc, tóc cô ấy đen mượt, óng ả như dòng suối, nhất là hàng lông mi cong vút yêu kiều, chỉ cần khẽ chớp mắt thôi cũng đủ khiến nhiều kẻ điêu đứng.

Người vợ phát hiện ra cây chanh của mình bị chồng chặt mất liền phụng phịu yêu cầu anh ta trồng lại cây chanh.

Người chồng cương quyết không đồng ý.

Anh ta tuyên bố anh ta ghét nhất là cây chanh.

Từ giờ trở đi, không có cây chanh nào được phép xuất hiện trong biệt phủ của anh ta cả.

Nhưng rồi, thời gian thấm thoát trôi qua, người đàn ông nói lời mà chẳng thể giữ lấy lời.

Vào năm anh ta ba mươi lăm tuổi, vợ anh vĩnh viễn rời xa anh ta.

Năm đó, giữa bọn họ có rất nhiều khúc mắc, người đàn ông thậm chí còn không thèm nhìn mặt vợ lần cuối khiến cho đầy tớ trong nhà tưởng rằng anh ta rất hận người vợ.

Tuy nhiên, sau khi cô ấy rời đi được một tuần, anh ta cho dỡ bỏ gian nhà cô ấy từng ở để xây dựng một khu vườn lớn.

Trong ba trăm sáu mươi sáu ngày liên tiếp, ngày nào anh ta cũng trồng một cây chanh trong khu vườn ấy.

Đến ngày cuối cùng, anh ta lẩm bẩm giao hẹn:
- Hẹn nàng ở một thế giới khác, chúng ta gặp nhau ở đúng độ tuổi hiện tại của mình, cùng nhau viết tiếp câu chuyện còn dang dở.

Thời gian mai một nên đến thời điểm hiện tại, khu vườn này chỉ còn đúng chín mươi bảy cây chanh thôi.

Thực ra, trong kinh doanh, việc người ta bịa ra những câu chuyện lâm li bi đát để tiếp thị sản phẩm âu cũng là chuyện hết sức bình thường.

Cô Đoán dù sao cũng giảng dạy trong ngành Kinh tế lâu năm, trình bịa chuyện của cô hiển nhiên phải cao hơn mấy bà hàng nước như dì Lan một bậc rồi.

Anh Kiệt chẳng hề tin vào câu chuyện cô Đoán bịa, nhưng do cô đã xuất sắc bịa ra một chi tiết rất giống với chuyện anh được chị Khuê cứu hồi ở bên Nhật nên anh mới nhớ kỹ câu chuyện này chứ không quên luôn như mấy câu chuyện tiếp thị sản phẩm khác.

Ban đầu, anh Kiệt chỉ mua khu vườn chanh với mục đích đầu tư kiếm lời.

Giống như việc anh chơi cây cảnh, anh sẽ bỏ vốn, mua cây giá cả phải chăng, sau đó anh cắt tỉa, uốn cành, tạo hình đẹp và rồi rao bán với giá cao.

Một năm qua, anh bỏ tâm sức chăm sóc khu vườn này, đến thời điểm hiện tại, giá của một cây chanh trong vườn của anh dao động trong khoảng từ hai trăm tới ba trăm triệu.

Có một cây dáng đẹp, gốc lớn, tán to, rộng, quả sai trĩu được anh Đăng đại gia trả cả tỷ đồng.

Hiếm khi gặp người thoáng tay như vậy nên hồi đầu tháng Chạp, anh Kiệt kêu mấy người tới đào cây chanh đắt giá nhất vườn để bán đi.

Ngặt nỗi, khoảnh khắc bọn họ đâm xẻng vào rễ cây, chẳng hiểu sao anh thấy lòng mình trĩu nặng.

Anh yêu cầu bọn họ dừng lại, trả tiền công cho họ mặc dù cây chưa được đào lên.

Khi mọi người về hết, anh ngồi một mình dưới gốc cây, trong đầu đột nhiên nhớ tới nụ cười của chị Khuê, nghĩ vợ mình có cửa hàng bán rau, giờ bán thêm chanh, có thêm đồng ra đồng vào chắc vợ sẽ vui nên anh quyết định sẽ tặng vườn chanh cho chị.

Chiếc chòi ngắm sao bằng gỗ ở chính giữa khu vườn đã quá cũ kỹ nên anh đập đi và cho người xây dựng lại một chiếc chòi mới.

Đất trong vườn còn trống nhiều nên anh đặt mua thêm hai trăm cây chanh nữa đem về vườn trồng, nâng tổng số cây lên thành hai trăm chín mươi bảy, con số may mắn của chị Khuê.

Hôm qua, anh còn cẩn thận gọi điện thuê người đến quét dọn vườn thật sạch đẹp để hôm nay có quà mừng tuổi vợ.

Anh hào hứng bảo chị:
- Đầu xuân năm mới, anh chúc cô em vạn sự như ý, vinh hoa phú quý đủ đầy.

Chị Khuê gạt nước mắt, nghẹn ngào bảo chồng:
- Dạ.

Em cảm ơn ông anh ạ.

Đầu xuân năm mới, em chúc ông anh ngàn sự nể nang vợ, vạn sự hỏi ý kiến vợ, triệu sự nghe lời vợ, tỷ sự thuận theo vợ mà tính.

Anh Kiệt bật cười.

Anh lịch sự bảo chị Khuê:
- Anh cảm ơn cô em.

Chỉ cần vợ không bỏ anh, mọi sự khác trên đời anh đều có thể thương lượng được.

- Nỡm ạ!
Chị Khuê mắng chồng nhưng bản thân lại bật khóc rưng rức.

Chẳng phải tại chị bánh bèo đâu, tại không khí trong cái vườn này nó cứ kỳ quái kiểu gì ý.

Cứ nhìn những cây chanh sai trĩu quả, lòng chị lại nẫu nề.

Anh Kiệt bế chị, đưa chị đi lên chiếc chòi gỗ, lần đầu tiên chị đi lên đây mà sao chị lại có cảm giác thân quen đến lạ lùng.

Anh mỉm cười bấm nút, đèn trùm tự động phát sáng, toàn bộ rèm tự động phủ xuống tạo không gian riêng tư cho hai người.

Anh đặt chị nằm lên một chiếc ghế bằng gỗ kiểu cổ.

Ghế to, dài, rộng, đủ để nằm hai người.

Trên ghế còn có đệm, gối và chăn, anh dịu dàng bảo chị:
- Em chợp mắt một chút đi.

Vì chuyện của vợ chồng Khánh mà đêm qua chị Khuê chẳng ngủ được xíu nào, đúng là chị có hơi buồn ngủ, nhưng chị vẫn lo lắng bảo:
- Em sợ gặp ác mộng lắm.

- Không sợ, an tâm ngủ đi, anh xoa đầu cho.

- Dạ.

Chị Khuê vâng lời chồng nhắm mắt.

Anh Kiệt đưa tay luồn qua tóc chị, nhẹ nhàng xoa bóp đầu chị.

Chị dễ chịu chìm vào giấc ngủ.

Anh say sưa ngắm vợ, tâm trạng anh đang khá tốt thì điện thoại báo có số lạ gửi cho anh một đoạn clip nóng kèm theo tin nhắn:
"Anh đã có một đêm rất thăng hoa với vợ chú."
Khánh cười thầm.

Mãi không thấy anh Kiệt và chị Khuê đi dạo về, Khánh lái xe đi loanh quanh tìm anh chị.

Tình cờ đi ngang qua khu vườn chanh của anh Kiệt, trông thấy cổng mở, Khánh tò mò xuống xe, lén lút lẻn vào vườn.

Khánh tinh ý hơn chị Khuê nhiều nên cô phát hiện ra anh Kiệt thường xuyên tới đây từ lâu rồi.

Mặc dù chưa được anh cho phép vào đây chơi lần nào nhưng mỗi lần đi ngang qua, Khánh đều nán lại một chút, ngắm nhìn khu vườn qua chiếc cổng màu nâu sẫm với ánh mắt thèm muốn.

Bữa nay, được đứng chễm trệ trong vườn, chứng kiến cảnh anh Kiệt bế chị Khuê, dịu dàng đưa chị đi lên chiếc chòi gỗ, Khánh ghen nổ đom đóm mắt.

Cô điên tiết dùng số lạ gửi clip nóng nhằm gây chia rẽ anh chị.

Cơ mà, thật không may, anh chẳng hề bị mắc mưu.

Khánh đang định chuồn đi thì đã bị anh tóm cổ.

Anh thất vọng nhận xét:
- Thì ra ngay từ đầu anh đã nhìn người chuẩn rồi, chỉ vì tin lời chị Khuê nên sau đó mới có chút sai lệch.

- Anh Kiệt! Anh nói gì vậy? Em...!em không hiểu...!
- Đúng là chị Khuê có một vết bớt ở eo, người đàn bà trong clip cũng có một vết bớt ở eo, nhưng hai vết bớt không giống nhau.

Khánh ngẩn người.

Cô thấy hai vết bớt rất giống mà, cùng có kích thước to bằng cái roi mây, cùng hơi dài dài, vì sao anh Kiệt có thể phân biệt được sự khác nhau? Anh còn biết Khánh là người gửi clip nữa chứ, đỉnh thật sự.

Khánh phục anh lắm nhưng vẫn cố gân cố hỏi:
- Sao tự dưng anh lại nhắc tới vết bớt ở eo chị Khuê? Người đàn bà trong clip là ai? Clip nào? Anh đang nói đến chuyện gì vậy? Anh nói rõ ràng ra được không?
- Số lạ gửi clip cho anh là của em.

Anh từng tình cờ bắt gặp em mua lại sim rác của người làng bên nên em đừng giả nai với anh nữa.

Khánh thầm trách bản thân mình bất cẩn.

Chuyện đã đến nước này, cô chẳng còn cách nào khác ngoài thú nhận:
- Anh đoán không sai.

Em là người gửi clip cho anh.

Em muốn chia rẽ anh và chị Khuê.

Bởi vì...!em...!yêu anh.

Anh à...!em yêu anh từ rất lâu rồi.

- Em im đi!
- Kiệt à...!anh đừng làm căng chuyện này...!em nguyện dâng cho anh tất cả...!em có thể làm người tình trong bóng tối của anh...!anh không những không phải bỏ vợ mà anh còn có thêm cả một bóng hồng nữa...!
Khánh nhanh nhẹn cởi đồ để lộ cơ thể kiều diễm.

Mọi chuyện đã vỡ lở nên Khánh không thể thả thính anh Kiệt mà vẫn có thể tỏ vẻ thanh cao nữa, cô đành phải dùng hạ sách thôi.

Khánh đã chấp nhận ở trong bóng tối nên trong chuyện này anh Kiệt chẳng thiệt gì cả, anh có ngu mới không tận dụng cơ hội.

Ngặt nỗi, anh ngu thật.

Anh ngay lập tức quay đầu đi rồi gằn giọng ra lệnh:
- Em mau mặc đồ vào rồi đi về nhà ngay.

Lát nữa chị ngủ dậy, anh sẽ đưa chị về.

Anh và chị sẽ nói chuyện nghiêm túc với em sau.

Thái độ cương quyết của anh Kiệt khiến Khánh cảm thấy tuyệt vọng.

Nếu như anh làm lộ chuyện này ra thì Khánh làm sao mà sống trong làng được nữa, hình tượng thuần khiết thanh cao cô xây dựng bấy lâu nay sẽ ra sao? Chưa kể, sau này, Khánh sẽ vĩnh viễn không có được anh Kiệt.

Chỉ nghĩ thôi mà Khánh cũng thấy đau đến thấu xương.

Trong lúc hoảng loạn, cô nhặt vội hòn đá dưới gốc chanh rồi đứng phắt dậy, nhanh nhẹn từ đằng sau đập một phát khá mạnh vào đầu anh Kiệt.

Máu từ đầu anh ứa ra, anh ngã xuống đất, bất tỉnh.

Khánh mừng rỡ mặc đồ.

Sau đó, cô dìu anh ra xe, lái xe đưa anh xuống ngôi nhà dưới thị trấn của mình.

Tuy không ai biết Khánh có nhà riêng dưới đây, nhưng sau khi đưa anh vào nhà, cô vẫn cẩn thận khoá hết các cửa.

Khánh không đưa anh Kiệt đi bệnh viện, cô cũng rất chậm trễ trong việc cầm máu rồi băng bó vết thương cho anh.


Hiển nhiên, Khánh có toan tính.

Cô hi vọng cú đập vừa rồi có thể khiến anh quên đi chuyện xấu xa cô làm.

Chỉ là, sự việc còn tuyệt vời ngoài sức tưởng tượng của Khánh, khi tỉnh lại, anh Kiệt không chỉ quên đi chuyện của ngày hôm nay mà những chuyện trong một năm gần đây, anh cũng khá mơ hồ.

Anh chỉ nhớ đại khái anh là con ba Hời, mẹ Hợt, anh có cô vợ từng làm công nhân bên nước ngoài, nhưng mà hình như do chị ngoại tình với người bạn thân tên là Minh nên hai vợ chồng khá thờ ơ với nhau.

Khánh nghe anh nói liền nức nở tâm tình:
- Anh à! Anh đừng nhớ những chuyện về người vợ khốn nạn đó làm gì, người đàn bà độc ác đó không những ngoại tình mà còn không chịu ký đơn ly hôn, hại em và anh phải yêu đương trong bóng tối suốt một năm liền.

- Em...!em là ai?
- Em là Khánh.

Anh Kiệt cười khổ, suýt chút nữa thì anh quên mất Khánh, vợ của Khương mới tài tình chứ.

Đầu óc anh hôm nay làm sao thế nhỉ? Cứ như bị chập mạch ấy! Những cơn đau đầu khủng khiếp ồ ạt kéo đến hành hạ anh, khiến anh khốn khổ chật vật.

Anh cắn răng chịu đau.

Trán anh vã mồ hôi liên tục.

Sau đó, do mệt quá nên anh lịm đi.

Khánh gọi điện cho bạn thân tám chuyện về tình hình của anh Kiệt.

Phương ngạc nhiên hỏi cô:
- Anh Kiệt...!chồng bà Khuê đấy hả?
- Ngày xưa thôi, sau này anh sẽ là chồng của tao.

- Ừ.

Anh làm sao mà ra nông nỗi đấy?
- Anh bị ngã đập đầu vào hòn đá hơi to, chảy hơi nhiều máu mày ạ.

- Khánh nói dối.

- Nguy hiểm thế thì phải đưa đi bệnh viện chứ!
- Thôi, sợ ai trông thấy thì hỏng hết kế hoạch của tao.

Với cả tao vẫn còn thuốc cầm máu siêu xịn mày cho để ở nhà, bôi thuốc đó xong tao thấy đầu anh không bị chảy thêm máu nữa, ổn ra phết mày ạ.

- Mày ơi nhiều khi ổn ở bên ngoài chưa chắc đã ổn ở bên trong đâu nha.

Cứ đi chụp chiếu cho chắc.

- Ôi dào! Chẳng sao đâu! Mày không phải dạy khôn tao, mày chỉ cần gửi cho tao ít thuốc qua đây là được.

- Ừ.

Nhà chị mày bán thuốc bắc từ đời cụ nội chị cơ mà, nhất định sẽ cắt cho mày loại thuốc tốt nhất.

Mày đừng lo lắng quá.

Hôm qua, tao sơ sểnh, bị đập đầu vào cánh cửa thôi mà còn thấy chuếnh choáng nữa là anh Kiệt vừa bị thương khá nặng.

Chắc anh chỉ bị đơ tí xíu thôi, chịu khó nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng, uống thuốc bổ đều đặn một thời gian là sẽ tỉnh táo lại ngay ý mà.

- Ai bảo mày là tao muốn anh Kiệt tỉnh táo? Gửi cho tao cái loại thuốc gây suy giảm trí nhớ mà mày dùng để cướp chồng người ta ý, gửi liều siêu nặng vào.

- Con điên! Thuốc tiên đâu mà có liều siêu nặng tiêm phát mất trí luôn.

Mày muốn cái thuốc đó phát huy hiệu quả thì mày phải tiêm cho anh Kiệt đều đặn mỗi ngày một liều nhỏ, nó sẽ gây suy giảm trí nhớ dần dần.

- Phải tiêm thuốc trong bao lâu thì mới có thể khiến một người mất đi toàn bộ cảm xúc với người cũ hả mày?
Khánh hỏi.

Phương bĩu môi thốt lên:
- Chao ôi! Mày tham vọng thế hả Khánh? Một người mất đi ký ức đã tệ lắm rồi, còn mất thêm cả cảm xúc nữa thì thành cái xác vô hồn à? Hầu hết bọn đàn ông đều bẹn hơi nhanh lắm, mày không cần tiêm quá lâu đâu.

Tiêm lâu chỉ sợ phản tác dụng, biến người bình thường thành điên loạn.

Mày có muốn lấy một thằng điên không?
- Yên tâm.

Tao tự có tính toán của mình.

- Ừ.

Tiện đây, tao khoe với mày luôn là năm ngoái, anh nhà tao mới được tiêm thuốc có một tháng đã quên con vợ cũ luôn rồi đấy.

Sang năm nay, anh bắt đầu nhớ ra vài chuyện, nhưng anh được tao chiều chuộng, chăm bẵm cho sướng đời nên thay lòng đổi dạ rồi, tao chả cần phải tiêm thêm thuốc nữa.

Anh người yêu con Tường chỉ phải tiêm nửa tháng.

Anh người yêu con Trúc thì khỏi cần tiêm, chỉ cần trông thấy nó cởi đồ là máu của anh khỏi lên não luôn, lao vào nó như hổ đói ý.

- Các anh của chúng mày phèn lắm, không có cửa so với anh của tao đâu.

- Kiệt khùng nổi tiếng thì hẳn là sang gớm.

- Quên đi mà khùng.

Anh Kiệt hơi bị giỏi giang và thành đạt đấy, kiểu giàu ngầm mày ơi, hoá ra thằng Khương mới là thằng vô tích sự, chuyên đi xin tiền anh trai.

Tao và thằng đó ký xong đơn ly hôn rồi.

- Uầy! Sốc thế! Nhưng thôi, bỏ cái thằng Khương của nợ ấy đi cho rảnh nợ.

Vậy là mày sắp thành gái độc thân rồi nhỉ? Không mau hốt anh Kiệt đi còn đợi chờ chi?
- Thì có đợi chờ gì nhiều nhặn đâu? Đợi mỗi mày chuyển thuốc qua thôi à!
- Yên tâm.

Tao sẽ nhờ người chuyển thuốc qua cho mày ngay.

Cơ mà những người bị suy giảm trí nhớ thì có khả năng họ sẽ trở nên nóng tính lắm đấy, mày biết chứ?
- Tao biết.

Tao sẽ tận dụng cái sự nóng tính ấy để trả đũa con mụ Khuê, con thần kinh cãi nhau với tao không được suốt ngày chỉ cãi cùn với cả tỏ ra oai oách.

- Ừ.

Đợt này mày mà cua được chồng của nó thì bọn mình phải lập hội "Những nàng tiểu tam học thức cao" để các chị em lác mắt ý mày nhỉ?
- Điên! Ham hố gì cái danh tiểu tam phèn ẻ? Khi nào tất cả chị em trong nhóm mình có được tờ giấy đăng ký kết hôn thì lập nhóm "Những người đàn bà quyền lực, học thức cao đứng sau lưng các đại gia" cho nó xịn.

- Mày học cao nhất nhóm có khác, ẻ ra toàn câu hay.

Bọn tao có giấy đăng ký kết hôn với đại gia hết rồi, còn mỗi mày thôi.

Cố gắng lên nha Khánh! Mày từng bảo bọn tao là chỉ cần kiên trì theo đuổi đam mê cướp chồng của người khác thì rồi sẽ có một ngày chồng của họ sẽ biến thành chồng của mình, mày nhớ không?
- Nhớ.

Triết lý của tao, tao không nhớ thì ai nhớ? Thôi, nói nhiều quá, mệt.

Cúp máy đây!
Chỉ chưa đầy nửa tiếng sau, Phương đã gửi thuốc qua nhà bạn thân.

Khánh mừng rỡ tiêm thuốc cho anh Kiệt.

Tuy thuốc không thể gây mất trí luôn nhưng lần tỉnh lại thứ hai, anh Kiệt bị mơ hồ hơn cả lần đầu khiến Khánh rất hài lòng.

Cô cẩn thận thay bông băng và bôi thuốc cho anh.

Khánh tự thấy mình cứ bị cái bệnh giỏi hết phần thiên hạ ý, cô chỉ xem clip trên mạng các chị y tá dạy có một lần thôi mà đã có thể tự chăm sóc vết thương cho anh Kiệt đâu ra đấy rồi.

Ban nãy, bắt buộc phải chậm trễ trong việc xử lý vết thương cho anh, Khánh xót lắm chứ.

Nhưng tình thế bắt buộc, Khánh đâu còn sự lựa chọn nào khác.

Khánh cũng đền bù cho anh bằng cách cho anh dùng thuốc cầm máu tốt nhất rồi còn gì.

Khánh quan tâm đến anh chứ đâu như chị Khuê, giữa trưa mới thèm gọi điện cho anh.

Chắc giờ chị mới ngủ dậy đấy.

Đen cho chị là chị từng bô bô khoe Khánh rằng anh Kiệt lấy ngày sinh của chị để đặt mật khẩu điện thoại, đúng là ngu mà.

Khánh bĩu môi tắt cuộc gọi.

Sau đó, cô dùng máy anh Kiệt soạn tin nhắn gửi cho cả nhà để thông báo anh đi làm ăn xa, sẽ vắng nhà trong thời gian tới.

Khương là người nhắn tin lại đầu tiên:
"Đi làm ăn gì mà vội thế? Anh chán nghỉ hưu rồi à? Lại tham công tiếc việc á?"
"Không phải việc của chú."
Khánh bắt chước giọng điệu của anh Kiệt nhắn lại cho Khương.

Khương thấy anh cáu thì dỗi chả thèm hỏi thăm thêm.

Ông Hời, bà Hợt đều mừng vì rốt cuộc anh Kiệt cũng không ở nhà rong chơi nữa mà bắt đầu biết lo toan cho sự nghiệp.

Cơ mà đi làm ăn ngay từ mồng một Tết thì có hơi khùng, nhưng thôi, kệ đi, không khùng thì đã không phải là Kiệt khùng.

Ông bà nhắn tin chúc anh thượng lộ bình an.

Chị Khuê chưa thèm nhắn tin gì cho anh Kiệt cả, chị gọi điện cho Khánh hỏi chuyện:
- Mày đang ở đâu đấy?
- Gớm! Bà chị quan tâm tới em cơ à?
- Lúc nào chả quan tâm.

- Quan tâm mà bênh chồng chằm chặp, chửi em như hát hay, quan tâm giả dối thế?
- Ôi dào! Mày biết tính tao mà, tức lên thì oai oách tí thôi chứ sau đó tao có bao giờ để bụng gì đâu.

Tao hết tức mày rồi, bây giờ tao chỉ tức anh Kiệt thôi!
- À! Thì ra là giận chồng nên mới nhớ tới con em này, chứ không thì còn khướt, chị nhỉ?
- Thôi...!thôi...!tao xin mày...!tao xin lỗi...!được chưa? Đừng hờn nữa! Tao đang lo lắm đây này, ban nãy anh Kiệt nhắn tin cho tao thông báo anh đi làm ăn xa mới sốc chứ.

Tao nghi anh bị con mất nết nào mồi chài rồi nên mới quyết định như thằng điên thế.

- Em tưởng chồng chị ngon lắm cơ mà? Chồng ngon thì chị phải an tâm chứ lo lắng làm chi?
- Cái đồ hờn dai dỗi lâu này nữa, mày cứ phải bắt bẻ cái lúc tao lên cơn sĩ làm gì? Chồng ngon thì cũng có những lúc chồng dại, những lúc như thế vợ không lôi cổ về dạy dỗ lại thì hỏng hết trật tự gia đình à?
- Gớm chị ơi! Đàn ông đã đi với gái thì còn khướt nó mới về.

Thằng Khương đi biền biệt với con Huệ, em sảy thai nó còn chả buồn xót xa, chị còn chưa rõ hay sao?
- Vậy là mày cũng nghĩ anh Kiệt đang ở với gái giống tao à? Không hiểu sao tao cứ nóng hết cả ruột mày ạ! Rốt cuộc mày đang ở đâu đấy? Về mau đi! Hai chị em mình đi đánh ghen! Tao phải dần cho con kia một trận nhừ tử mới được, dám động vào người đàn ông nhạy cảm, hiền lành, mong manh của tao.

- Em buồn nên đang đi du lịch tí cho khuây khoả.

Chị tự đi đánh ghen một mình đi, mà chị có biết anh Kiệt và con bồ của anh ấy đang ở đâu không?
- Biết thế choá nào được?
- Vậy mà cũng đòi đi đánh ghen hả? Thôi, ở nhà ăn Tết cho nó nhàn nhã chị ạ.

Đợi nửa năm anh Kiệt không về thì giải tán anh ấy luôn đi chứ đàn bà con gái bám trai quá mất giá lắm.

Giá kể anh Kiệt tốt với chị, chị bênh anh, em còn hiểu được, chứ anh tệ bạc với chị mà chị vẫn bênh thì em cũng lạy chị luôn, càng ngày chị càng kém sang đấy ạ!
Chị Khuê thở dài.

Công nhận, chị càng ngày càng kém sang, càng ngày càng yêu anh Kiệt nhiều xong cứ bị luỵ tình quá, mất hết cả sĩ diện.

Ban sáng, anh còn bày đặt tặng vườn chanh cho chị chứ, kiểu này chắc đã trót làm chuyện gì có lỗi với vợ nên mới tặng quà đền bù đây mà.

Thảo nào dạo gần đây anh tốt với chị thế, làm chị tưởng bở mình vớ được chồng ngon.

Chị ngu nên chị mới không nghi ngờ anh.

Gớm thôi! Cái ngữ đàn ông mà lạnh nhạt với vợ được hẳn một năm thì chắc là có em nào làm ấm giường rồi.

Chị giữ sao nổi nữa? Anh có yêu chị đâu mà chị đòi giữ? Chưa bao giờ thèm nói yêu chị luôn đấy! Nghĩ mà tức! Chị Khuê thôi không thèm buôn chuyện với Khánh nữa.

Chị giận dỗi nhắn tin cho chồng:
"Chắc anh xã có mối ngon hơn rồi hả? Thế nên anh xã mới ngại em, không dám nghe máy của em, chơi trò nhắn tin hèn hạ.

Em bảo anh xã cái này này, đàn ông đàn ang không ai hành xử tiểu nhân như thế cả, có gì thì gọi điện nói chuyện với em một lần cho rõ ràng rồi cùng nhau tìm cách giải quyết.

Anh ngại bị mang tiếng bỏ vợ thì để em bỏ anh.

Làm gì phải xoắn?"
Khánh không thèm nhắn tin lại, mặc kệ chị Khuê đợi tin nhắn cho chị tức điên lên đi.

Tình hình này chắc chị Khuê giận anh Kiệt to rồi, chị đâu có biết anh đang ngủ trong nhà Khánh đâu, còn chẳng biết Khánh có nhà riêng, ngờ nghệch hết phần thiên hạ.

Tuy Khánh mê đồ hiệu nhưng cô không phải kiểu mê muội phát rồ mà đổ hết tiền vào thú vui xa xỉ.


Thi thoảng chán chường, cô vẫn thường tìm mua những mảnh đất giá siêu rẻ rồi đợi khi nào giá tăng thì bán đi kiếm lời.

Nhờ có tầm nhìn tốt, năm ngoái, Khánh kiếm được khá nhiều tiền, đủ cho cô mua hai ngôi nhà, một ngôi nhà hiện tại cô và anh Kiệt đang ở, một ngôi nhà nữa ở Đà Lạt.

Khánh là người có đầu óc, hiển nhiên cô kiếm tiền dễ hơn chị Khuê nhiều.

Ngặt nỗi, so với anh Kiệt thì cô chỉ là con tép riu thôi, thế nên cô lại càng thêm si mê anh.

Khánh trìu mến nhìn anh rồi lại nhìn chính mình trong gương, bọn họ thật giống như một cặp vợ chồng bình dị.

Người chồng ngủ say, người vợ dịu hiền với quyển sách trên giá xuống, ngồi bên cạnh người chồng, tao nhã đọc sách.

Quyển sách Khánh đang đọc dạy về phương pháp thôi miên bằng cách kể những câu chuyện, nó không những có thể giúp Khánh khởi tạo ký ức giả, cảm xúc giả cho người khác mà còn có thể khiến họ dần dần chìm sâu vào trong những câu chuyện cô kể, dễ dàng mê đắm những thứ trong thế giới ảo do cô tạo ra.

Quyển sách này vốn là sách cổ, cực kỳ quý giá nên Khánh phải bỏ ra rất nhiều tiền mới mua lại được từ một người bạn học cùng lớp, cũng chỉ có những người xuất sắc như Khánh, có hiểu biết về chữ cổ mới đọc được thôi.

Trong sách có ghi chú là phương pháp thôi miên này khó thực hiện đối với những người đang ở trong trạng thái minh mẫn nên trước đây Khánh không thể dùng nó để mồi chài anh Kiệt.

Hiện tại, để cho chắc ăn, sau chín ngày liên tiếp tiêm thuốc cho anh, thấy anh đã có dấu hiệu suy giảm trí nhớ rất rõ rệt chứ không phải chỉ là quên tạm thời, Khánh mới dịu dàng hỏi anh:
- Kiệt! Anh vẫn đau đầu nhiều lắm đúng không?
Anh Kiệt mệt mỏi gật đầu.

Khánh thấy xót anh quá đỗi, bị thương ở đầu đã đau lắm rồi, chưa kể thuốc gây suy giảm trí nhớ còn có tác dụng phụ là gây đau đầu nữa chứ.

Phải thằng Khương chắc nó hét ầm lên rồi, chẳng qua sức chịu đựng của anh Kiệt tốt nên anh mới không kêu ca gì, mỗi lần phải đối diện với những cơn đau đầu dữ tợn, anh chỉ cố cắn răng chịu đựng thôi.

Anh không ăn được nhiều lắm, trông anh gầy đi thấy thương à.

Khánh xoa má anh, nhẹ nhàng hỏi:
- Kiệt! Anh có nhớ em tên gì không?
Anh Kiệt cố gắng tập trung suy nghĩ, phải mất một lúc lâu sau, anh mới nói:
- Khánh...!phải không?
Đến chính anh cũng không chắc nữa.

Anh thực sự bị điên rồi.

Anh chỉ muốn đấm thật mạnh vào đầu mình xem rốt cuộc có chuyện gì xảy ra không thôi.

Khánh ân cần xoa đầu anh một lát rồi nhỏ nhẹ bảo:
- Kiệt à! Nghe em! Hít thở thật sâu...!thật đều...!anh hãy bình tĩnh...!em sẽ giúp anh lấy lại ký ức...!
Anh Kiệt tin tưởng làm theo lời Khánh.

Cô lắc lư chiếc dây chuyền hình trái tim trước mặt anh rồi dặn dò:
- Anh hãy thả lỏng toàn bộ cơ thể.

Chú ý thả lỏng từ đỉnh đầu tới gót chân...!từ từ...!bình tĩnh...!đúng rồi...!anh của em làm tốt lắm.

Bây giờ, anh hãy tập trung nhìn theo chiếc dây chuyền này...!hãy thật tập trung...!
Khi cơ thể của anh Kiệt đã ở trong trạng thái thả lỏng hoàn toàn, Khánh mới bắt đầu thực hành phương pháp được ghi trong sách.

Cô bịa ra một câu chuyện dựa theo những tình tiết có thật:
- Chúng ta sẽ cùng nhau trở về cái ngày anh bắt quả tang chị Khuê ngoại tình cùng người bạn thân tên là Minh.

Chị trơ trẽn đến mức rủ anh Minh về nhà, trần như nhộng ôm anh ấy ngay trên giường ngủ của anh, trong chính căn phòng của anh.

Những dấu hôn bầm tím trên cổ chị như muối xát vào lòng anh.

Anh Kiệt không hề nhớ chi tiết anh bắt quả tang vợ ngoại tình, nhưng mà hình ảnh về những dấu hôn trên cổ chị Khuê đột ngột xuất hiện trong đầu anh, lại một lần nữa như muối xát vào vết thương lòng của anh.

Khánh thấy tay anh Kiệt hơi run liền sung sướng kể tiếp:
- Hôm đó, chị Khuê còn ăn nói rất xấc lược với anh.

Anh đã yêu cầu chị nhận sai, nhưng chị không chịu.

Anh bực bội đòi ly hôn.

Chị cũng không chịu nốt.

Chị kêu mới lấy chồng mà ly hôn luôn thì sợ mất sĩ diện.

Vậy nên hai anh chị đã thoả thuận ngầm với nhau rằng hai người sẽ có quyền yêu người khác, thoả thích sống cuộc sống riêng.

Đợi thêm một năm nữa, hai người sẽ ly hôn.

Chính cái đêm đó cũng là đêm định mệnh của anh và em.

Anh uống say khướt rồi tìm đến em, anh hôn em, liên tục nói với em rằng anh đã sai rồi.

Anh sai vì anh đã phá nát thanh xuân của tụi mình.

Rõ ràng, hai đứa mình đã yêu nhau từ rất lâu rồi, nhưng anh lại vì ghen tuông mù quáng mà rời bỏ em, hại em phải lấy anh Khương để khỏi mang tiếng chửa hoang.

Anh sai vì chính anh cũng lấy chị Khuê để trả đũa em.

Anh sai vì anh luôn cho rằng bé Khế không phải là con ruột của anh.

Anh tỏ ra khinh bỉ em, chán ghét em, lạnh lùng với em.

Ngày em sinh con, anh còn nói những lời tàn nhẫn, hại em tức đến mức ngất lịm ngay trên bàn đẻ, suýt chút nữa thì mất mạng...!
Khánh cho rằng cách tốt nhất để khiến một người nhanh có cảm xúc với mình đó là khiến người ta tưởng rằng người ta đã làm chuyện có lỗi với mình, hại mình trở nên bi thảm.

Nhờ vậy, người ta sẽ nảy sinh hối hận, thương cảm, xót xa, đó cũng là một loại cảm xúc tốt để gắn kết cô và anh Kiệt.

Khánh tiếp tục kể câu chuyện xàm xí:
- Em nhớ là em đã nói em tha thứ cho anh rồi.

Em đã van xin anh về phòng của mình.

Nhưng anh không chịu, anh xé váy của em rồi liên tục làm những chuyện điên rồ.

Rõ ràng, lúc đó em có thể đẩy anh ra...!nhưng em...!chỉ vì em vẫn còn cảm xúc mãnh liệt với anh...!nên em...!chấp nhận để anh giày vò em...!
Anh Kiệt nhớ lại được chuyện chị Khuê ăn nói xấc lược với anh.

Anh từng bảo chị bao giờ chị nhận thấy mình sai, chị xin lỗi anh thì hai người nói chuyện tiếp.

Nhưng hình như chị Khuê không chịu nhận lỗi.

Cả chuyện Khánh bị ngất lịm ngay trên bàn đẻ rồi ngay lập tức được chuyển sang phòng cấp cứu, anh cũng nhớ mang máng.

Tuy nhiên, các chuyện khác Khánh kể đối với anh vẫn còn mơ hồ lắm.

Anh cố gắng nhớ lại, nhưng càng cố, anh lại càng thấy đau đầu.

Anh mệt mỏi lịm đi và rơi vào giấc mộng kỳ quái.

Ngoài trời tối đen như mực, trong phòng có ánh nến mờ ảo.

Có một người đàn bà đang nằm trên một chiếc giường kiểu cổ.

Anh ngồi trên giường, ngay bên cạnh cô ấy, thành khẩn nhận lỗi:
- Nàng bị sinh non một phần cũng tại ta ghen tuông mù quáng...!ta sai rồi...!là ta hại nàng...!hại con...!
Người đàn bà lặng thinh.

Anh buồn bã hỏi cô ấy:
- Chuyện cũng xảy ra ba tháng rồi.

Ba tháng qua, nàng thờ ơ với ta còn chưa đủ hay sao? Nàng còn định hận ta thêm bao lâu nữa?
- Ta đền cho nàng...!được không?
Anh nắm tay người đàn bà, nhưng cô ấy lạnh lùng rút tay về.

Anh cáu giận cởi chiếc yếm đào của cô ấy, ra sức hôn lên viên ngọc màu hồng.

Người đó không thèm đẩy anh ra, cô ấy chỉ nằm im lìm, vô cảm.

Lòng tự trọng của anh bị tổn thương cực độ.

Anh như con thú dữ xé váy của người ta, điên cuồng hôn lên đoá hoa kiều diễm.

Và rồi, anh nghe thấy tiếng khóc, thổn thức, bi ai, ép anh phải dừng lại.

Anh đau khổ áp mặt lên bụng cô ấy, những giọt nước mắt rơi liên tiếp lên làn da trắng mịn.

Tim anh đau buốt, anh bừng tỉnh với một mớ cảm xúc hỗn loạn.

Anh thừa nhận với Khánh rằng anh chỉ nhớ được vài chi tiết thôi chứ không nhớ được toàn bộ câu chuyện.

Khánh cười thầm, trong câu chuyện cô kể, chỉ có vài chi tiết có thật nên trong lần thôi miên đầu tiên, anh nhớ tới những chi tiết đó là đúng rồi.

Tình hình đang tiến triển rất tốt đấy.

Có nhiều điều sai mà người ta nói hoài cũng thành đúng nữa là một câu chuyện được bịa dựa trên sự thật.

Khánh kiên trì kể đi kể lại câu chuyện đó trong những lần thôi miên tiếp theo.

Đến lần thôi miên thứ năm, anh Kiệt tỏ ra cực kỳ khó chịu khi Khánh nhắc tới chị Khuê.

Trước khi vào lần thôi miên thứ bảy, anh thậm chí còn bảo rằng anh đã nhớ ra chuyện anh bắt quả tang chị Khuê ngoại tình rồi, Khánh khỏi cần kể lại nữa.

Khánh vui khủng khiếp, có vẻ như cô đã dần dần tạo ra được ký ức giả cho anh rồi.

Đến lần thôi miên thứ chín, khi Khánh nhắc đến chuyện mình bị sinh khó, anh Kiệt trào nước mắt.

Do đã tin tưởng Khánh nên anh kể cho cô nghe về giấc mơ lặp lại liên tiếp trong chín ngày qua.

Khánh nghe xong liền tò mò hỏi anh có biết người đàn bà trong mộng là ai không? Anh thở dài lắc đầu.

Anh vốn không nhìn rõ mặt cô ấy.

Khánh khẽ chau mày.

Theo như nhận định của Khánh thì chỉ có hai khả năng, một là anh Kiệt đã bị tác động bởi câu chuyện của Khánh nên mới ảo tưởng ra một câu chuyện khác có tình tiết tương tự, hai là phương pháp thôi miên này giúp người ta nhớ lại tiền kiếp.

Nhưng chuyện tiền kiếp có thật hả? Ảo thế? Khánh chả tin đâu! Tào lao hết sức! Tuy nhiên, cô vẫn lợi dụng câu chuyện đó nhằm thúc đẩy cảm xúc trong lòng anh Kiệt.

Cô ôm chầm lấy anh, khóc lóc bi thương rồi mặt dày nhận vơ:
- Kiệt à! Có lẽ, anh đã mơ thấy tiền kiếp của chúng ta rồi.

Người đàn bà đó chính là em.

Kiếp trước, em vì anh mà bị sinh non.

Kiếp này, cũng chính vì anh nên em mới bị sinh khó.

Rốt cuộc thì phải trải qua bao nhiêu kiếp, tình duyên của tụi mình mới bớt lận đận đây hả anh?.