Em Bé Đáng Yêu Mềm Mại Gả Cho Tổng Tài Nóng Nảy

Chương 10




"Lục tiên sinh không đặc biệt thích ăn gì cả. Nếu phải nói, ngài ấy thích nghiên cứu các loại cà phê khác nhau, bởi vì cà phê là thứ có thể giúp ngài ấy giảm strees."

"Cho nên, cà phê có tác dụng nâng cao tinh thần càng tốt, Lục tiên sinh càng yêu thích."

"Bên cạnh đó, những thứ có thể an thần cũng rất quan trọng đối với Lục tiên sinh."

Giang Hoài nỗ lực nhớ những lời của quản gia.

Cậu cảm thấy Lục Vô Túy này thật sự là kỳ lạ, thích hai cái hoàn toàn trái ngược nhau.

Lục Vô Túy có thực sự coi trọng giấc ngủ không?

Mấy ngày kế tiếp, Giang Hoài dựa theo phương hướng  này để tìm hiểu.

Cậu khi không có lớp  thường đến quán cà phê và thành công chiếm được trái tim và tình yêu của nữ nhân viên bằng vẻ ngoài xuất sắc của mình.

Sau khi biết cậu muốn biết thêm về cà phê, nữ nhân viên đã giải thích cho cậu.

Vì vậy, trên bàn nơi Lục Vô Túy ăn sáng hàng ngày, lại có thêm một tách cà phê được bưng ra.

Lúc đầu Lục Vô Túy không có để ý, nhưng  khi biết là Giang Hoài làm tuy rằng không hề giống lần đầu tiên không cho Giang Hoài mặt mũi, nhưng hắn không đụng vào nữa.

Giang Hoài cảm thấy với tình hình như vậy, có lẽ là thu thập một ít đồ giúp ngủ ngon cho Lục Vô Túy, phỏng chừng cũng sẽ không dùng.

Nhưng mà cậu đã tính tiền tiết kiệm của mình, cùng với tiền vẽ tranh mà trong khoảng thời gian này cậu nhận được

Khoảng cách là hàng trăm vạn, không thể nói là có khoảng cách, chỉ có thể nói là hoàn toàn không có khả năng chi trả.

Giang Hoài đã đem chuyện này nói với Chu Tiểu Ngải.

Buổi tối mấy ngày hôm trước, cậu vì muốn luyện tập cách cùng Lục Vô Túy nói chuyện, nên liền đem chuyện mình đã đính hôn nói với Chu Tiểu Ngải.

Ban đầu Chu Tiểu Ngải đã rất ngạc nhiên vì cậu đính hôn sớm như vậy.

Tuy nhiên, cậu ta ít nhiều cũng biết hoàn cảnh của Giang Hoài  nên không có mắng Giang Hoài tại sao phải nghe lời gia đình mà đính hôn với một người xa lạ.

Mà sau khi Chu Tiểu Ngải tìm kiếm thông tin của Lục Vô Túy và nhìn thấy những bức ảnh của hắn, chỉ còn hâm mộ với Giang Hoài.

Hâm mộ rồi ghen tị nhưng.

Đối với loại người mà với đối tượng đính hôn còn tính toán chi li, cậu ta tiêu thụ không nổi.

Chu Tiểu Ngải nói: “Trước kia không phải đã vừa lòng sao, vì sao không mở miệng cầu tình cho chính mình vào lúc đó?”

“Là lấy lòng,” Giang Hoài một đốn, “Nhưng mà anh ấy có vẻ không vui."

Chu Tiểu Ngải hỏi: “Cậu nói cái gì, vì cái gì mà không vui?”

“Tớ chỉ là nói cơm là tớ làm,” Giang Hoài nghĩ nghĩ, “Sau đó anh ấy liền không vui.”

Chu Tiểu Ngải biết rằng Giang Hoài sẽ không nói dối.

Cậu bạn nói, "Người đàn ông của cậu thật khó đối phó."

Hai người vừa nghe điện thoại vừa thở dài.

“Bằng không như vậy đi” Chu Tiểu Ngải nói, “Anh ta không phải còn thích đồ giúp an thần sao, cậu trực tiếp đưa cho một lọ thuốc ngủ, làm anh ta vĩnh biệt cõi đời, như vậy nợ nần của cậu cũng không còn.”

Giang Hoài: “……”

Nghe có vẻ là một biện pháp tốt.

Nhưng, sau khi Lục Vô Túy vĩnh biệt cõi đời, hắn có phải hay không cũng muốn cùng thế giới này nói lời tạm biệt?

Đang lúc hai người hết đường xoay xở, Lục Vô Túy nói cho Giang Hoài, đến lúc bọn họ phải đi lãnh chứng.

Chu Tiểu Ngải đầu óc vừa động, “Rất tốt cơ hội tốt, loại thời điểm này không sử dụng thì đợi đến khi nào!”

Giang Hoài cảm thấy cậu bạn mình nói có đạo lý.

“Như vậy đi” Chu Tiểu Ngải nói “Các cậu không phải là lĩnh chứng sao, dứt khoát mua hai cái gối đầu, coi như quà tân hôn đi.”

Rõ ràng kết hôn là một việc rất trang trọng, tới chỗ này của bọn họ, hai người đều không coi trọng.

Một ngày trước khi lãnh chứng, Giang Hoài trước tiên xách theo hai gối đầu trở về nhà.

Kỳ thật trước đó, Giang Hoài cùng Lục Vô Túy, đã có ba bốn ngày không gặp mặt.

Giang Hoài sáng sớm  nấu cơm cho Lục Vô Túy, hắn không thích, cho dù có pha cà phê, hắn cũng vẫn không thích, Giang Hoài chỉ có thể tạm thời từ bỏ lấy lòng.

Kỳ thật cậu cũng không thích ở nơi nhiều người ăn cơm.

Lục Vô Túy không ăn cơm cậu nấu,  sáng sớm làm xong  liền đem đến trong phòng của mình ăn. Giữa trưa Lục Vô Túy thường ăn ở công ty, chờ buổi tối tan tầm trở về, cũng đã sớm qua giờ cơm của Giang Hoài.

Sau bao nhiêu ngày, rõ ràng họ đã sống chung dưới một mái nhà, nhưng lại không gặp nhau.

Nếu không phải quản gia ngày nào cũng báo cáo tung tích của Giang Hoài cho Lục Vô Túy.

—— Lục Vô Túy thật sự cho rằng cậu tức giận bỏ nhà đi.

Sau khi nghĩ lại, trước không nói Giang Hoài không giống với người bình thường, cho dù giống nhau, hắn vẫn lớn hơn Giang Hoài sáu tuổi.

Hắn lại cùng một đứa nhỏ so đo?

Lòng mang ý nghĩ như vậy, hai người rốt cuộc ở hành lang, gặp mặt nhau sau mấy ngày.

Lúc đó Giang Hoài xách theo hai cái gối đầu, đang luyện chữ thì đã nhìn thấy Lục Vô Túy.

Giang Hoài chắp hai tay sau lưng, rụt rè nhìn Lục Vô Túy, ngập ngừng hỏi: "Hôm nay tâm trạng anh có tốt không?"

Lục Vô Túy  có chút xấu hổ.

Hắn ho khan muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại bật ra hai chữ: "Không sao."

Giang Hoài nắm chặt gối đầu phía sau.

Cậu có điểm do dự, muốn đưa ra hay không.

Lục Vô Túy thấy thế nói: “Ngày mai đi Cục Dân Chính, cậu khẩn trương sao?”

“Sao lại khẩn trương?” Giang Hoài có chút khó hiểu.

Lục Vô Túy nghẹn một chút, sau khi nghĩ về những gì cậu đã làm những ngày này,  luôn cảm thấy rằng cậu đang giả vờ.

Cùng người mình thích đi lãnh chứng, lẽ nào không khẩn trương sao?

Biểu hiện mấy ngày nay của Giang Hoài, rõ ràng là đang lấy lòng hắn.

Bây giờ Lục Vô Túy hy vọng rằng cậu sẽ cân đo đong đếm hơn một chút và không chọc thủng lớp giấy mỏng giữa họ.

Bằng không, bọn họ sẽ không có khả năng tiếp tục  sống hòa thuận với nhau.

Giang Hoài thấy tâm trạng của hắn có vẻ đã khá lên rất nhiều, dứt khoát hạ quyết tâm từ phía sau lấy ra hai cái gối.

Lục Vô Túy:?

Giang Hoài nghĩ tới những gì Chu Tiểu Ngải nói với mình, cắn răng nói: “Chúc mừng tân hôn.”

Lục Vô Túy:???

“Tôi có một chuyện, làm phiền anh một chút” Giang Hoài có chút vặn vẹo, "Trước đây, ở cửa phòng của anh, tôi…”

Lục Vô Tuý càng nghe càng cảm thấy có gì đó không đúng.

Lục Vô Túy:???

Giang Hoài lấy gối ra, sẽ không phải là muốn ở trong phòng hắn?

Những cặp vợ chồng bình thường ngủ chung giường cũng không sao, nhưng Lục Vô Túy nghĩ rằng Giang Hoài đã hiểu ý hắn rồi.

Bọn họ căn bản không có khả năng giống như một cặp vợ chồng bình thường.

Đây là cuộc hôn nhân sẽ tan thành mây khói khi thời cơ đến.

Ngày mai bọn họ sẽ đi lãnh chứng, nếu ở loại thời điểm này đâm thủng tầng giấy cửa sổ, sau này họ ở chung như thế nào?

Đúng lúc Lục Vô Túy không nhịn được, muốn ngắt lời Giang Hoài.

Giang Hoài nói: "Lúc trước tôi làm vỡ một cái bình ở cửa phòng anh, cái số tiền đó, có thể thêm một chút thời gian hay không?”

Lời nói của Lục Vô Túy đông cứng trong cổ họng.

Sau một lúc lâu, hắn mới thốt ra tới một câu: “…… Cái gì?"

Khi Giang Hoài ở nhà họ Giang, mặc dù không được coi trọng nhưng cậu chưa từng có kinh nghiệm nợ nần.

Trước khi mở miệng, vô cùng ngại ngùng, nhưng sau khi nói, cậu mới cảm thấy chuyện đó không có gì to tát.

Giang Hoài nói: "Tôi biết, tôi như vậy không tốt lắm, nhưng tôi thật sự không thể kiếm được nhiều tiền như vậy trong thời gian ngắn."

Lục Vô Túy sững người.

Sau một lúc lâu, mới “À” một cách máy móc.

Giang Hoài cẩn thận hỏi: "Anh lại không vui sao?"

"Tôi không hề..." Lục Vô Túy nghiến răng nghiến lợi, "Tôi không có chút nào không vui."

“Ồ” Giang Hoài nhẹ nhàng thở ra, chậm rãi nói, “Tôi không phải cố ý thiếu tiền không trả.”

Đối với Lục Vô Túy thờ ơ mấy ngày nay, cậu có mấy lần muốn giải thích.

“Từ từ,” Lục Vô Túy suy nghĩ một hồi mới nhận ra vài phần không thích hợp, “Cho nên nói, mấy ngày nay cậu nấu cơm cho tôi,  pha cà phê cho tôi……”

Không phải bởi vì thích hắn???